Mùa thu tóc ngắn

– Chương 3


Bạn đang đọc Mùa thu tóc ngắn: – Chương 3

– Anh sắp về Mỹ chưa vậy ?
– Sắp . Mày hỏi làm gì ?
Hạ Liên nhăn mặt.
– Anh sống ở nước ngoài mà chẳng văn minh gì hết . Nói chuyện với em gái mà cứ “mày , mày , tao , tao” khó nghe quá!
Véo tai cô em gái , Cường bật cười.
– Tuần sau tao về Mỹ rồi , mày có muốn nghe tao nói cũng không có đâu.
Xô tay anh trai , Hạ Liên nghi ngờ nhìn anh.
– Anh làm gì đi với bà Thu hoài vậy ? Để yên cho người ta đi.
– Mày cao thượng gớm ! Bị Đoàn Dũng đá bò lăn bò lóc vẫn còn lo cho nó . Tao sắp đi rồi , vợ nó cũng là của nó . Về nước , mày bảo tao đi với ai đây ?
– Ngày nào cũng đi hết quán bar này đến vũ trường nọ, xài tiền phung phí , ai dám lấy anh . Anh nên sống đàng hoàng cưới vợ cho ba má mừng.
– Mày nói chuyện giống bà cụ non , chán bỏ bà . Tao đi đây , cho tao mượn chiết Spacy của mày.
– Sao không mượn của mẹ ấy ?
– Để cho bả chửi hả? Nhà này , ai cũng ghét tao , tao sang Mỹ ở là phải quá . Nè ! Cho mày 200 đô nè , xem như tao thuê xe mày.
– Xí!
Cường móc túi áo , Hạ Liên tròn mắt.
– Ở đâu mà có nhiều tiền vậy ?
– Nhiều chuyện ! Hỏi làm gì , có tiền ày là được rồi . Đưa chìa khóa xe đây !
– Chìa khóa ở ngoài xe.
Nhảy điệu tango , Cường vừa nhảy vừa hát vang . Anh ta vù xe ngay đến điểm hẹn , Hoài Thu nhảy xô ra ngay khi vừa trông thấy anh ta.
– Bọn xuất khẩu lao động mà mình đã nhận tiền làm dữ quá trời , tính sao đây ?

– Tiếp tục hẹn với họ.
– Không được . Họ hăm báo công an.
– Vậy thì “vù”. Có mua 2 vé máy bay nè, sang gấp Thái Lan , rồi sau đó vù đi Mỹ.
– Tôi đi nữa à ?
– Muốn bị bắt thì ở lại.
Hoài Thu tần ngần . Cô đúng là dại dột , từ lỗi lầm này sang lỗi lầm khác cho anh ta nắm , cuối cùng kẻ có tội là cô.
– Sao , không muốn đi , còn yêu thằng Dũng lắm à ?
– Anh nghĩ xem , tôi làm đủ mọi chuyện chỉ vì Đoàn Dũng , để rồi cuối cùng phải trốn chạy , tôi vẫn mất anh ấy.
Tony Cường nói như quát .
– Đồ ngu ! Tình yêu là cái gì hả? Cô ở lại bị bắt , mọi chuyện phanh phui ra , thằng Dũng còn muốn sống với cô không ? Phải đi nghe chưa . Về nhà thu xếp quần áo đi . Cô bảo với nhà chồng cô là cô đi Đà Lạt . Nhanh đi ! Tôi đợi .
Hoài Thu thiễu não đi , c^o không còn con đường nào để lựa chọn . Phút cuối cùng , cô muốn được nhìn thấy anh , lần này có lẽ chẳng bao giờ gặp lại nữa.
– Anh Dũng !
Gác điện thoại , Đoàn Dũng nhìn lên.
– Em tìm anh có chuyện gì vậy ?
– Anh đưa em đi chỗ nào chỉ có 2 chúng ta , được không ?
Đoàn Dũng cau mày.
– Sao khi không lại muốn như vậy ? Anh đang lo sốt vó nợ ngân hàng , nợ tổng công ty và nợ ..
Hoài Thu sầm mặt.
– Anh không nói những thứ ấy được không ? Lâu quá , em thèm 1 ngày bên anh , chỉ có anh và em trong 1 thế giới lãng mạn.
– Chúng ta đã là vợ chồng rồi Thu ạ. Anh đang đối phó với nợ nần vây bủa , cho nên anh không còn lòng dạ nào nghĩ đến chuyện yêu đương . Em về nhà lo cho con đi.
Nước mắt Hoài Thu rưng rưng , anh nào biết đây là lần cuối cùng anh có cô . Cô vòng tay ôm cổ anh.
– Em yêu anh , Dũng ạ. Mãi mãi không bao giờ em hết yêu anh.
– Hôm nay em lạ quá Thu ạ.
Chuông điện thoại lại reo , anh buông cô ra.
– Alô . Được . Tôi đến ngay . Em về nhà nha Thu . Chiều anh đưa em đi chơi.
– Hôn em 1 cái đi.
– Em thật như trẻ con.
Anh hôn cô , cô ghì chặt lấy anh đắm đuối.
– Em yêu anh.
– Em về nhé ! Anh đang rất bận.
vậy là anh đi , mặc cho cô đứng 1 mình trong phòng với bao nỗi niềm khó tả ..
Nhìn chiếc va li của cô , bà Bích khó chịu.
– cô lại định đi đâu nữa ?
– Con đi Đà Lạt . Mẹ nói chị vú trông coi cẩn thận bé Trúc giùm con.
– Cô đi Đà Lạt làm gì , đã nói với thằng Dũng chưa ?

– Con đi có công việc.
Bế con lên , cô ghì chặt nó vào lòng . Hãy tha thứ ẹ! Con là đứa thứ hai bị mẹ bỏ rơi , 1 đứa con mẹ mong đợi , 1 đứa con kết tinh của tình yêu.
Cô ghìm nước mắt , cô hôn con lần chót . Như linh cảm sự chia tay , con bé khóc thét lên ôm chặt lấy Hoài Thu .
– Chị dỗ bé , tôi phải đi.
– Chừng nào mợ về ?
– Chưa biết.
Hoài Thu nhấc vali lên, cô đi như chạy ..
Mặt Tony Cường sầm lại 1 đống.
– cô có muốn đi không mà bắt tôi chờ dài cả cổ vậy , hả?
– Tôi xong rồi.
– Lên xe đi . Chúng ta đi đường bộ qua Campuchia , rồi từ đó đi Thái Lan , như vậy mới không bị phát hiện.
Xe rời thành phố , 2 bên đường là những cánh đồng lúa xanh , đàn cò trắng bay là đà .. Hoài Thu khép mắt lại sau vuông kính đen . Cô biết lần chạy trốn này là vĩnh viễn không bao giờ còn có cơ hội trở về . Dũng ơi ! Em mãi yêu anh . Em nhất định tranh giành với Bạch Thu , thế mà cuối cùng định mệnh cũng không cho em sống cùng với anh.
o0o
– Anh Dũng ơi ! Có khách.
Đoàn Dũng bước ra , anh ngạc nhiên nhìn những người công an.
– Có chuyện gì , thưa các anh ?
– Có nhiều đơn tố cáo bà Hoài Thu vợ của ông , nguyên giám đốc công ty môi giới xuất khẩu lao động sang nước ngoài lừa đảo và chiếm dụng tiền của họ. Xin ông cho biết , bà Hoài Thu đã đi đâu ?
– Theo lời mẹ tôi nói , cô ấy đã đi Đà Lạt .
– mấy hôm rồi ?
– Dạ, 3 hôm.
– xin mời ông theo chúng tôi về phường để làm rõ sự việc.
– Xin đợi tôi 1 lát.
Ở nhà , bà Bích đang rơi vào nỗi sợ hãi kinh hoàng.
– Mở cửa . mở cửa .. mở cửa ..
Tiếng lắc cửa, đập cửa , la hét rồi chửi bới . 1 nhóm người đằng đằng sát khí bao vây kín cả cổng.

– Có chịu mở cửa không thì bảo ?
– Bà Hoài Thu ! hãy ra đây trả lời cho chúng tôi : Bao giờ thì chúng tôi đi Đức ? Còn không , bà phải trả tiền lại cho chúng tôi.
– Không nói nhiều . Phá cửa vào nhà lôi bả ra đánh đi . Đồ lừa đảo !
Bà Bích sợ điếng người , đóng chặt cửa lại . Gọi điện thoại chẳng gặp được Đoàn Dũng .
Ầm .. ầm . Làn sóng phẫn nộ quát tháo đập phá . Nếu như công an không đến , có lẽ họ đã vào được bên trong.
– Bà nói đi ! Bà Hoài Thu đâu ?
– Nó bảo với tôi đi Đà Lạt .. mang theo vali quần áo.
Bà bệu bạo.
– Cơ khổ, tôi nào có biết gì chuyện làm ăn của nó , con trai tôi đang khốn đốn vì nó.
– Nếu có điện thoại của bà Hoài Thu , bà phải báo ngay cho chúng tôi.
Hoài Thu đã cao bay xa chạy , để lại cho Đoàn Dũng 1 món nợ khổng lồ , đã suy sụp , Đoàn Dũng càng suy sụp hơn . Cửa hàng kinh doanh đóng cửa , và chính bản thân anh cũng bị quản thúc.
Đi thăm anh , bà Bích nức nở.
– Mẹ xin lỗi con , Dũng ơi . Mẹ đâu có ngờ nó tác tệ như vậy.
Đôi hố mắt trũng sâu , râu ria mọc rậm rì . Đoàn Dũng buồn rầu ngồi bó gối.
– Không phải lỗi của mẹ, là do con quá nhu nhược yếu mềm . Với số nợ như vậy , con chỉ đi tù thôi . Mẹ đừng khóc , cũng đừng lo gì cho con . Con hiểu vì sao cô ấy ra cớ sự này, tất cả chỉ vì yêu con . Thôi thì xem như con đền đáp lại tình cảm cô ấy dành cho con.
– Yêu gì mà làm hại hết người này đến người kia , hả con ? Còn hại con phải đi tù , mẹ thật sự sợ tình yêu ấy.
– Mẹ về đi và cố lo cho bé Trúc giùm con.
Nhìn theo dáng đi của mẹ, Đoàn Dũng không sao cầm được nước mắt . Tận đáy lòng anh , anh không hề trách cô . Phút gặp gỡ cuối cùng , anh nào có ngờ đâu nên vẫn vô tâm khi cô đòi anh đưa đến 1 nơi chỉ có 2 người . Bây giờ em ở đâu , ha? Thu ? 2 người phụ nữ cùng tên của 1 mùa thu đều cho anh 1 tình yêu nồng thắm và anh cùng có tội với cả hai .
Đọc tiếp Mùa thu tóc ngắn – Chương 3.1


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.