Hẻm Cụt

Chương 23


Bạn đang đọc Hẻm Cụt – Chương 23

Rung rung mi mắt,nó hé dần đôi mắt,đón lấy 1 cơn gió thổi nhẹ,nó hít 1 hơi sảng khoái rồi đứng dậy tiếp tục cuộc dạo bộ trong khuôn viên bệnh viện…Bỗng… bước chân nó sững lại,chùn xuống,mặt tái xám,mắt đen sẫm lại,mọi thứ xung quanh như quay cuồng và sụp đỗ trong phút chốc…Trước mặt nó là… Hùng và Loan,cô ta ôm lấy cánh tay anh,đầu tựa vào vai anh,mỉm cười hạnh phúc…Còn anh,đôi mắt man mác nỗi sầu hướng nhìn về 1 phía mông lung lắm,bước đi lạnh lùng bên cạnh Loan,dường như anh chỉ là 1 cái xác trống rỗng chứa đầy ân hận…
Bất giác nó nép mình vào sau thân cây,2 tay bịt chặt miệng lại ngăn cho nỗi niềm xúc cảm đang trào lên ko tuôn ra ngoài…nó nấc liên hồi,người run liên tục…Trái tim nó se lại,ko hiểu nó thổn thức hay đứa con trong bụng nó đang thổn thức trước người cha tệ bạc của nó…Khi bóng 2 người khuất dáng,nó lẩy bẩy ngồi phịch xuống chiếc ghế đá cạnh gốc cây,bây giờ nó mới để ý rằng đây là bệnh viện nhà họ Hào,nơi Hùng làm việc,nó đến đây 1 lần nên nhất thời ko nhận ra ngay đc… ko gian trở nên yên vắng lạ thường,tịnh đến mức có thể nghe đc tiếng chiếc lá rơi chạm vào mặt đất…Lấy tay gạt đi những giọt nước mắt còn động tren má,khẽ đưa tay đặt lên bụng,tâm trạng nó giờ đây mơ hồ lắm,thời gian qua bên Vũ,anh đem lại cho nó sự ấm áp vững trãi,nhưng nó thể chối bả 1 điều rằng,trái tim của nó vẫn chưa thôi nghĩ về 1 người,ở bên anh nó vẫn thấp thoáng cảm giác day dứt, có lỗi,nó ko thể phân biệt đc đâu mới là người nó yêu…Mọi cảm xúc miên man đang tuôn ra cuốn theo gió thì…
_Mai Trinh…!!!
Một giọng nói quen quen cắt ngang dòng suy nghĩ của nó,nó quay lại,mặt biến sắc,tái xanh nhợt nhạt,môi run lắp bắp ko thốt lên đc,mắt tái dại nhìn người đó đăm đăm….
_Hồng…Hồng…L..o..a…n…Loan…!!! – Môi mấp máy thều thào từng chữ như ko còn hơi sức

Ả nhìn Trinh sắt nhọn,miệng nhếch lên,gương tỏ đầy vẻ chiến thắng…Thoáng thấy bóng ai khiến mặt cô ta hoảng hốt 1 chút nhưng mau chóng lấy lại bình tĩnh,cô ta hất hàm như ra lệnh…
_Tôi có chuyện muốn nói với cô,sang quán cà phê bên kia đường đi…
Cả 2 bước vào 1 quán nước khá sang trọng,đc trng trí rất nhã,nhạc dịu êm mang lại cho khách 1 sự thoải mái thư giãn…Nó nhấp 1 ngụm trà rồi đưa mắt nhìn Hồng Loan…
_Cô có chuyện gì muốn nói với tôi?
Ả buông ly cà phê đá xuống,nhìn nó kiêu ngạo,nụ cười gian trá…
_Tôi và Hùng sẽ tổ chức đám cưới vào cuối tháng này. Anh ấy sẽ lấy tôi vì tôi đã có con với anh ấy…
Như 1 tiếng sét ngang tai,đầu óc nó ong lên,mọi thứ trước mắt như tối sầm lại,mặt trắng bệch cắt ko 1 hột máu,mắt đen sa sầm mờ mịt… “con… con của cô ta và Hùng…anh chấp nhận lấy cô ta vì trách nhiệm mà 1 người đạo lý phải làm,vậy còn nó?…Anh ko có trách nhiệm sao?nó cũng đang mang trong mình giọt máu của anh mà…”…Nó như rơi vào khoản ko bóng tối,trái tim nó nhức vô cùng,nhưng trong tận sâu thăm thẳm,1 tia sáng ấm áp,1 bàn tay vững chắc đang dìu nó bước đi,nó thấy bình yên lạ…. Nó cúi lặng người,nó ko khóc, nó ko thể khóc lúc này…Nó phải mạnh mẽ,nó ko muốn như Hùng,ko thể quyết đoán và đánh mất thứ quan trọng đc nữa…Nó ngước lên nhìn Loan trừng trừng lạnh toát khiến cô ả khẽ rùng mình 1 cái nhưng cũng nhanh chóng lấy lại đc phong thái ngạo nghễ,ả nhếch mép tuôn ra cái giọng chua như chanh ko đường…
_Hôm trước,tôi có thấy cô đi cùng ai đó,trông ko phải hạng xoàng,hay thật,vừa bị Hùng hất bỏ thì đã mồi đc đại gia khác ngay nhỉ,ko biết có phải tại cô giống mẹ ko nhỉ?…- Ả giả vờ thở dài tỏ vẻ nuối tiếc tiếp tục nói – Tội nghiệp cho cô,nhưng cô hãy chấp nhận 1 điều,Hùng đã thuộc về tôi… – 1 tràn cười đắc thắc tuôn ra

…Bốp… 1 cái tát như trời gầm…ả Loan choáng hết mấy phút mới tỉnh lại, gầm lên muốn ăn thua đủ,nhưng khi nhìn lên,1 khuôn mặt lạnh ngắt,đôi mắt hoắc sâu đáng sợ như muốn giết người,ả đứng hình trước ánh mắt bén nhọn của nó,trước giờ nó luôn âm thầm cam chịu,và cũng chính vì thế mà ả mới có đc Hùng…nhưng lúc này…nó thật sự…
_Cô đã thua rồi,cô mới là kẻ thua cuộc – nó nhếch mép cười khinh mỉa,giọng nói như đóng băng
_Mày…mày …nói… cái gì? – Ả biến sắc đột ngột,hết tím tái vì giận lại chuyển sang xanh nhợt sợ hãi rồi biến thành trắng bệch như ai tạt 1 gáo nước lạnh vào mặt…miệng lắp bắp ko thành lời
Nó cười,1 nụ cười của kẻ chiến thắng,nhưng nhìn vô cùng dễ sợ…Nó chóng tay lên bàn,mắt xoáy vào tâm can ả…
_Cô nghĩ cô có đc Hùng ư?Đúng,cô có anh ta,nhưng đó ko phải là cái xác sao? Cô nghĩ chỉ cần để anh ta bên cạnh cô thì coi như đã giữ đc anh ta sao?cô chắc sẽ hạnh phúc khi chung sống với 1 cái xác rỗng tuyếch, cô sẽ hạnh phúc thật ko,khi mà người nằm bên cô hằng đêm mà trái tim và tâm trí người đó lại hướng về 1 cô gái khác…Cô cam chịu ko? – Từng lời từng chữ của nó đâm thẳng vào Loan trúng tâm ả…Mặt ả lúc này ngệch ra ko 1 chút sắc thái
_Đây là những gì cô muốn,cô có đc anh ấy,mẹ anh ta thỏa lòng với cô con dâu…Nhưng mọi thứ chỉ là 1 vở kịch ko hơn ko kém…tất cả sẽ đau khổ và dằn vặt,đó là cái giá mà các người tự chuốc lấy…Cô thật sự thảm hại Hồng Loan ạ!!! – giọng nói lạnh buốt pha chút giễu cợt lẫn thương hại

Nó bước đi thẳng,để lại đằng sau nó 1 kẻ chiến bại…Ả ngồi đó,ly cà phê tan gần hết đá,nhưng vẫn ngồi lặng…Ả là 1 người mưu mô xảo trá,những gì ả muốn đều phải có đc bất chấp mội thủ đoạn…nhưng sau tất cả…ả lại trắng tay…và bậy giờ…ả là 1 kẻ đáng thương… Còn anh,kẻ phả bội,anh đã có đc những gì mình muốn,sự nghiệp,tiền tài,nhưng cái giá cho suốt đời này của là sự đau khổ dằn vặt,hạnh phúc vĩnh viễn ko còn nữa…
Vừa bước ra khỏi quán,nước mắt nó chậc trào,nỗi đau thương quằn xé trong lòng,đau ối tình tan vỡ 1 thời,thương cho đứa con tội nghiệp…Nó cảm thấy choáng,mọi thứ vừa qua thoảng như cơn ác mộng,chớp mắt nó đã tan biến nhưng để lại những cảm giác sợ hãi,ân hận,tiếc nuối và… đau thương…Nó loạng choạng đi về hướng bệnh viện thì…
_Mai Trinh!!!!!
Một giọng hét kinh hãi xé vạn vật…mọi thứ tối sầm lại…1 giọng ai đó quen thuộc nhỏ dần,nhỏ dần trong cơn nghẹn ngào…


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.