Hẻm Cụt

Chương 24


Bạn đang đọc Hẻm Cụt – Chương 24

Tránh ra…cấp cứu….
Những tiếng ồn ào phá vỡ cả ko gian yên tĩnh của bệnh viện…Vũ ôm thân hình đầy máu của nó chạy vào,miệng ko ngừng thét lên,mặt anh tái xanh như tàu lá chuối…đặt nó nằm lên chiếc cán đẩy đến phòng cấp cứu,trái tim anh 1 lần nữa vì nó ngừng đập,nước giàn giụa,miệng ko thôi gọi tên nó… Cánh cửa phòng cấp cứ đóng lại…anh tựa người vào tường trượt dài xuống đất,đôi tay còn lấm máu ôm lấy đầu,mắt mũi ngập trong biển nước,hình ảnh chiếc xe du lịch 15 chỗ lao vút đến,tiếng thắng xe như xé nát lòng anh,thân hình nó bay lên rồi đỗ sầm xuống mặt đường,và chìm vào vũng máu,anh đau đớn trách chính mình …đáng lẽ anh phải đến nhanh hơn,sau khi nói chuyện với bác sĩ xong anh tìm nó khắp nơi nhưng ko thấy,điện thoại cũng ko bắt,Vũ hớt hãi tìm nó,anh như xới tung cả cái khuôn viên bệnh viện,thấp thoáng thấy nó bước ra khỏi quán café bên kia đường,anh thở phào nhẹ nhõm chạy đến nơi thì…
…Ở 1 góc phòng cấp cứu…1 chiếc bóng lặng lẽ chờ đợi trong sự dằn vặt…
………
—————–
_Hùng…Hùng…- Rầm – Sau tiếng gọi hớt hãi là cái đẩy cửa thô bạo của Quân…
_Này,cậu làm gì hớt hãi vậy,cái gì thì từ từ – Vừa nói nhưng mắt Hùng vẫn ko rời khỏi tập hồ sơ
_Tri..nh…Mai…Trinh…Mai trinh – Quân thở hồng hộc
Tập hồ sơ trên tay Hùng rơi xuống đất…
_Cậu…cậu vừa nói gì? –Hùng nắm lấy quân lắp bắp hỏi
_Trinh…cô ấy bị tai nạn đang ở phòng cấp cứu – Quân thở dốc cố nói

_Cậu…cậu nói gì?…cậu chắc là cô ấy chứ? – Hùng trắng mặt trợn mắt vằn sọc đỏ hoe như gầm lên…
_Chính tôi đưa cô ấy vào phòng cấp cứu,có vẻ nghiêm trọng lắm,cô ấy mất nhiều máu lắm…
Quân chưa kịp nói hết câu Hùng đã bổ nhào ra cửa cắm đầu chạy như chết đến phòng cấp cứu…Hùng đứng lặng trước cửa phòng cấp cứu,lòng bồi hồi như đánh mất 1 thứ gì đó rất quan trọng…Vũ cứ cúi gầm mặt chìm trong nỗi lo lắng tột cùng mà ko để ý đến sự xuất hiện của Hùng… Bỗng cánh cửa phòng cấp cứu bật mở…1 vị bác sĩ với cái nét trầm trầm,vẻ mặt đầy nỗi buồn phiền…
_Ai là người thân của bệnh nhân?
Vũ bật dậy chưa kịp nói gì thì thấy Hùng chạy đến níu lấy vị bác sĩ,vừa lo lắng,vừa ngạc nhiên,Vũ nhìn Hùng đăm đăm đầy vẻ nghi hoặc…
_Bác sĩ cô ấy sao rồi ạ? – Hùng khẩn thiết hỏi bác sĩ
_Cô ấy đã qua cơn nguy hiểm,nhưng… – Vị bác sĩ bỏ lửng câu nói khiến Hùng và Vũ ko khỏi lo lắng…
_Đứa bé ko còn nữa – Vị bác sĩ nói với giọng trầm buồn
Vũ thở nhẹ nhõm khi biết Trinh ổn,nhưng lòng quặn nhói đau khi biết đứa con nó ko còn… Hùng trợn mắt nhìn bác sĩ ko thốt nên lời…
_Đứa… bé…đứa bé…Bác sĩ,ngài nói gì thế ?- Hùng ngẹn lại,khó khăn nói từng câu

_Cậu ko biết cô ấy có thai sao? – Vị bác sĩ ngạc nhiên hỏi
Hùng chôn chân bất thần đứng nguyên đó,miệng lắp bắp như người điên…
_Sao?…Trinh…Trinh có con với mình sao?…sao có thể…Trời ơi…
Vũ giật mình khi nghe Hùng nói…
_Mày là Hùng,người đã phản bội Trinh? – Vũ gằn lên giận dữ
Lúc này Hùng mới biết sự có mặt của Vũ,chưa kịp thốt nên lời nào thì…Bốp…Hùng huỵch xuống,máu rỉ ra khóe miệng….chưa định hình đc gì thì đã lãnh thêm cú bồi nữa từ Vũ,xẩy xẩm mặt mày,Hùng nằm dưới đất miệng vẫn rầm rì…
_Mày…là …ai? Sao…
Vũ nắm xốc cổ áo Hùng ấn vào tường,mọi tức giận dồn về đôi mắt anh đỏ hoe,đôi tay vo thành nắm đấm nổi cả gân xanh…
_Mày có biết Trinh vì mày đã đau khổ đến nhường nào ko?đồ kn… -Vũ gầm lên,giơ tay đấm cho Hùng phát nữa thì bị chặn lại
_Đủ rồi – Quân chạy đến giữ Vũ lại – Đây là bệnh viện
Vũ hạ tay quay đi ko quên 1 ánh mắt chết chóc và lời cảnh cáo…
_Mày tránh xa cô ấy ra…Nếu ko tao sẽ cho gia đình mày ko còn đất dung thân…
Hùng tuột dần dần xuống sàn,nước mắt trào ra…
_Phải…tại tôi…


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.