Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên

Chương 13


Đọc truyện Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên – Chương 13

Ngày hôm sau, lúc Chu
Thanh Thanh tỉnh dậy không khỏi hậm hực khi nhìn điện thoại đầu giường thấy đã
hơn mười giờ – tối qua trước khi ngủ rõ ràng cô đã đặt ba cái đồng hồ báo thức
kêu lúc tám giờ mà! Ở một mình ngủ muộn thì không sao, nhưng đây dù gì cũng
đang ở nhờ nhà người ta…

Sau khi Chu Thanh Thanh
rửa mặt cấp tốc xong, lúc mở cửa phòng lại không thấy bóng dáng Lâm Diễn – không
biết có phải anh đang ở trên lầu không?

Ồ, hình như trên mặt bàn
có tờ giấy?

Đi tới cầm lên xem, trên
giấy là chữ viết đẹp như rồng bay phượng múa: Sữa
và bánh mì ở trong tủ lạnh, cô lấy ra bỏ vào lò vi sóng hâm lại rồi ăn. Trưa
tôi sẽ không về ăn cơm, cô gọi đồ ăn ở ngoài là được. Nhớ phải cho Meo Meo ăn,
Meo Meo ở trong phòng dành cho khách, thức ăn cho chó ở XXXX… Ừm, còn nữa,
người nào đó phải cẩn thận đừng để bị Meo Meo cắn, nó vẫn chưa tiêm phòng dại
đâu.

Chu Thanh Thanh:
>_

Hóa ra cô không chỉ là
người hầu, mà còn là người hầu cho chó! Còn nữa, nhìn cô ngốc thế sao? À không,
phải là: Meo Meo đáng yêu như vậy, làm sao có thể cắn người được? Còn nữa, Lâm
mỹ nam anh cần gì lải nhải nhiều thế…

Chu Thanh Thanh cũng
chẳng buồn hâm nóng lại bữa sáng (thực ra Chu Thanh Thanh lặng lẽ coi nó như
cơm trưa, cô làm gì còn tiền mà gọi đồ ăn ở ngoài? Hu hu hu… Xem ra ăn no rồi
phải nghĩ cách đi kiếm tiền…). Trước tiên Chu Thanh Thanh đi tìm thức ăn cho
chó, sau đó sang căn phòng bên cạnh – nghe nói là phòng dành cho khách kiêm
phòng của Meo Meo… o(╯□╰)o!

Quả nhiên, ổ của Meo Meo
ở ngay trong góc phòng. Meo Meo thấy Chu Thanh Thanh tiến đến, kêu meo meo hai
tiếng coi như chào hỏi, sau đó tiếp tục hào hứng nghịch món đồ chơi của nó…
Đúng vậy, chính là đồ chơi, một góc nhà đầy đồ chơi!

Chu Thanh Thanh vô cùng
đố kị: “Hồi bé tao còn không có nhiều đồ chơi như thế!”

Sau đó đợi một lúc cũng
không thấy Meo Meo phản ứng lại – cô lại có thể bị một con mèo nhỏ, à không,
một con chó nhỏ coi thường…

Vì vậy Chu Thanh Thanh
quyết định, hay là trước tiên mình cứ ăn no đã! =.=

Nhớ tới những suy nghĩ

tối qua trước khi chìm vào giấc ngủ, đúng thật, ngủ một giấc tỉnh dậy lại không
có cảm giác gì đặc biệt! Mỹ nam gì đó, ai mà chẳng thích? Những tâm tình không
hiểu được tối qua, chắc chắn chỉ là đại não của cô ngất tạm thời mà thôi.

***

Ăn xong bánh mì, uống
sữa, lại xem báo rồi lên mạng tìm thông tin tuyển dụng, lề mề đến hơn mười hai
giờ, Chu Thanh Thanh mới lấy đồ ăn cho chó rồi giá lâm tới ổ vàng của Meo Meo –
thật sự, so với chỗ ở thuê của cô trước kia, chỗ cô chính là ổ chó, còn của Meo
Meo là ổ vàng!

Lúc này, quả nhiên Meo
Meo bày tỏ sự hoan nghênh nhiệt liệt đối với cô – đúng ra là đối với đồ ăn trên
tay cô, chắc là đói bụng rồi nên chẳng có tâm trạng chơi đồ chơi nữa. Nhưng khi
phát hiện đồ ăn Chu Thanh Thanh mang đến là thức ăn của chó chứ không phải món
cá ngon lành mà nó chờ mong, Meo Meo uốn éo hồi lâu rồi mới miễn cưỡng đi tới
bắt đầu ăn.

Chu Thanh Thanh cũng ngồi
xổm xuống. Lại gần, thò tay giày vò lông trên người Meo Meo: “Có mà ăn là tốt
rồi còn kén chọn! Chị đây cũng chỉ ăn bánh với uống sữa mà sống qua ngày hôm
nay!… Ai dà, đừng giãy giụa, để người ta sờ một tí… Hì hì, mềm mượt quá!”

Meo Meo tức giận, kiêu
ngạo meo hai tiếng, tỏ vẻ ông không cần ăn! Sau đó lui vào trong chiếc giường
mềm mại của nó, nằm xuống, nhắm mắt lại, phản ứng Chu Thanh Thanh hoàn toàn
không ngờ tới!

Chu Thanh Thanh chưa từ
bỏ ý định, cầm lấy chổi lông gà, tiếp tục nghịch mũi Meo Meo: “Loại chuyện
xuyên việt này thật thần kỳ, trong cuộc sống thật sự không thể… Tao có hai suy
đoán khá đáng tin cậy: một, mày là kết tinh tình yêu sau khi một con chó cưỡng
gian một con mèo… Hai, mày là kết tinh tình yêu sau khi một con mèo cưỡng gian
một con chó…”

Rốt cục, Meo Meo không
thể nhịn được nữa, mở to mắt, sau đó lườm Chu Thanh Thanh! Đúng vậy, cô không
nhìn lầm, chính là ánh mắt khinh bỉ… =_=!

Hoạt động nội tâm của Meo
Meo: trước tiên mặc kệ suy đoán của cô có phù hợp với nguyên lý khoa học hay
không, chỉ phân tích theo logic, thứ nhất, những chuyện trước khi tôi sinh ra,
làm sao tôi biết! Thứ hai, cô nói cái gì mà “kết tinh tình yêu” thế mà lại bảo
cưỡng gian… Tổng kết: cô gái này đầu óc có vấn đề… Hãy trân trọng sinh mạng,
tránh xa bệnh tâm thần!

Nhưng mà, buổi tối chủ nhân
lại còn sang phòng cô ta! Hơn nữa còn ở lại rất lâu rất lâu… Meo Meo cảm thấy
vô cùng ghen ghét, cho nên quyết định ghét tận gốc cái cô gái tranh mất sự chú
ý của chủ nhân của nó!(Khụ khụ, vậy, đây xem như là tranh đấu
giữa các sủng vật?)


Thế là, cả buổi chiều,
Chu Thanh Thanh và Meo Meo cứ thế đối địch ghét bỏ nhau cũng qua một ngày…

Đúng thế, ghét bỏ lẫn
nhau! Xét về phần dáng vẻ nó rất đáng yêu, Chu Thanh Thanh vốn rất thích nó,
nhưng Meo Meo thật sự quá không biết tốt xấu! Lại dám khinh thường cô! Hơn nữa,
còn ngày càng quá đáng…

***

Buổi chiều, sáu giờ, lúc
Lâm Diễn về đến nhà, động tác mở cửa của anh không khỏi hơi do dự – nhớ tới
những lời tối qua Chu Thanh Thanh gửi cho anh… À không, là gửi cho Liny. Điện…
Lâm Diễn có phần không được tự nhiên.

Đêm đó trước khi thuê
phòng, không phải anh đã nói rất rõ ràng với cô, tuyệt đối anh sẽ không vì giữa
hai người xảy ra quan hệ đó mà yêu thương cô hay là sẽ chịu trách nhiệm với cô
đó sao? Sao cô gái này vẫn còn như vậy! Đúng là bị coi thường xong lại vờ như
không thấy… Mà anh còn chủ động dẫn cô về nhà… Cho nên không thể ngay lập tức
đuổi cô đi được! =_=!

Có điều, anh cũng hiểu rõ
được sức quyến rũ vô địch của mình… Cũng đúng, nếu cô không có chút cảm tình
nào với anh thì mới kì quái! (Mèo
tôi: tự kỷ quá! Không phải, người ta đây là hoàn toàn có khả năng tự yêu bản
thân mình… =v=)

Vậy thì, anh sẽ có lòng
tốt thu nhận cô một thời gian ngắn, chỉ cần Chu Thanh Thanh đừng “tỏ rõ” tình
cảm với anh quá, anh cũng sẽ tiếp tục giả vờ như không biết chuyện này. Nói như
vậy, phải sống yên ổn một thời gian, đợi khi nào cô tìm được chỗ ở mới, anh
nhất định sẽ khiến cô phải rời đi!

Hạ quyết tâm, cuối cùng
động tác của Lâm Diễn cũng nhanh chóng lưu loát mở cửa.

Vừa vào nhà, Lâm Diễn
trông thấy Chu Thanh Thanh đang chống cằm, có vẻ buồn rầu, lại hơi có chút tủi
thân, ngồi trên ghế sa-lông phòng khách chờ anh – bên cạnh ghế là va li của cô
tối qua mang đến!

Vừa trông thấy Lâm Diễn
mở cửa bước vào, Chu Thanh Thanh bắt đầu vô cùng nhăn nhó – thỉnh thoảng lại ngẩng
đầu lên rất nhanh nhìn liếc qua anh, sau đó lại cực kỳ nhanh nhìn sang chỗ
khác, ngón tay trắng trẻo túm một góc áo, lắp bắp mở miệng: “Lâm mỹ nam, cảm ơn
anh đã tốt bụng chứa chấp tôi một đêm… Nhưng mà, tôi quyết định không ở lại nhà
anh nữa, hai chúng ta cô nam quả nữ, ở chung sẽ ảnh hưởng không tốt đến thanh

danh của nhau! Cho nên, tôi vẫn nên dọn đi! Nhưng mà, nhưng mà…”

Anh có thể cho tôi mượn
trước ít tiền được không? – Nhưng mà khó mở lời quá, anh bảo tôi phải nói thế
nào đây? Hu hu hu ~~~~(>_

Không sai, trên cơ sở
những thông tin mà Chu Thanh Thanh vừa trình bày, nhưng đến tai Lâm Diễn thì
chuyện lại đi theo một hướng khác: Chu Thanh Thanh phát hiện tình cảm của cô
đối với anh đã trở nên quá sâu đậm, nhưng vì không muốn quấy rầy anh, cho nên
mới hạ quyết tâm chủ động rời khỏi anh… Nhìn xem, trước mặt anh cô nói năng
không lưu loát, thỉnh thoảng ánh mắt còn long lanh “đưa tình”!~

Tự động giải mã xong,
gương mặt trắng nõn tuấn tú của Lâm Diễn hơi đỏ lên rất đáng ngờ – tuy không
phải chưa từng nói chuyện yêu đương, thế nhưng, đối tượng là Chu Thanh Thanh –
một cô gái thật sự quá đơn thuần ngốc nghếch – vì thế suy nghĩ của anh cũng đi
theo hướng kì lạ, ngốc nghếch, giống như một cậu con trai mười mấy tuổi mới
biết đến vị tình đầu.

Vừa rồi anh lại có thể
nghĩ đến chuyện đuổi cô đi! Thế nhưng giờ không cần anh đuổi, cô lại chủ động
muốn đi, không hiểu sao Lâm Diễn lại không muốn – Chu Thanh Thanh tuy có hơi
ngốc nghếch, những cũng rất tốt, cô gái tốt biết suy nghĩ cho người khác!

Lâm Diễn hắng giọng hai
tiếng nhằm che giấu nội tâm đang mất bình tĩnh, cố gắng giả bộ như rất lãnh
đạm, nghiêm túc: “Đi gì mà đi? Người khác thích nói gì thì cứ nói. Hơn nữa, cho
dù người ta hiểu lầm quan hệ hai chúng ta là không thuần khiết gì đó, vậy cũng
chẳng có gì oan uổng – giữa chúng ta vốn đã không thuần khiết rồi.”

Chu Thanh Thanh: … o(╯□╰)o! Mỹ nam đại nhân, xin đừng dùng
giọng điệu vô cùng điềm nhiên đó để nói tới loại chuyện vô cùng… mập mờ này, có
được không?

Nhưng mà, thanh danh gì
chứ, cô vốn cũng không quan tâm, chính theo lời Lâm Diễn, “Người khác thích nói
gì thì cứ nói”. Thế nhưng, điều quan trọng cô muốn nói là: “Nhưng mà, nhưng mà,
có ý kiến với tôi không phải là “người khác” gì cả, mà là thú cưng bảo bối nhà
anh đấy!”

Tư duy của Lâm Diễn chưa
theo kịp: “Cô có thể có ý kiến gì với chính mình chứ?… Ăn no nhàn rỗi không
có việc gì làm đúng không, thật đúng là lắm chuyện!”

Chu Thanh Thanh có một
loại cảm giác ông nói gà bà nói vịt, đành phải khua tay múa chân, chỉ vào cánh
cửa phòng dành cho khách đang đóng chặt: “… Tôi nói chính là Meo Meo nhà anh
đấy! Nó không thích tôi! Nó muốn đuổi tôi đi! Anh không biết, lúc chiều, tôi ở
phòng khách xem ti vi, BLABLA… Meo Meo lại còn cắn góc áo của tôi, cố sức kéo
tôi ra phía cửa! Anh xem đi, góc áo của tôi đều bị nó cắn nát rồi!” >_

Nếu không phải cô khá
khỏe, sống chết trụ vững ở trận địa, cuối cùng còn thành công nhốt Meo Meo vào
phòng dành cho khách, thì có lẽ thật sự cô đã quang vinh trở thành một người
khách bị một con chó nhỏ “đuổi ra khỏi cửa”…

Thế nhưng, về sau, nghe
thấy tiếng Meo Meo ở trong phòng dành cho khách kiên trì không ngừng cào cào
cửa, Chu Thanh Thanh lại cảm thấy rất hổ thẹn và đau lòng – sao cô lại đi giằng

co với một con vật nhỏ chứ? Cô đã bị người ta ghét, đến một con vật nhỏ cũng
không chào đón cô sao?

Hu hu, cô vẫn nên chủ
động rời khỏi đây thì hơn… Chào tạm biệt hẹn gặp lại, tôi chỉ được ở căn phòng
mặt hướng ra biển, băng thông rộng 4M có một đêm… T-T…

Vì vậy mới có một màn
này. =_=

Sau khi Chu Thanh Thanh
nói xong, căn phòng yên tĩnh một lúc lâu.

Chân tướng sự việc thật
sự khiến Lâm Diễn rất muốn cười phá lên, thế nhưng… Điều này cũng nói rõ, những
suy đoán trước đó của anh đều là sai lầm, tất cả cũng chỉ là anh tự đa tình –
anh không thể nào cười nổi.

Khóe miệng Lâm Diễn khẽ
run run – cái loại ức chế không thể làm gì được, anh nghi ngờ một ngày nào đó,
miệng anh sẽ bị Chu Thanh Thanh làm cho méo xệch. =_=!

Nhưng mà con vật mèo
không ra mèo chó không ra chó kia cũng hơi tinh quái, ừm, nhìn vào chỉ số thông
minh, quả thực có cao hơn Chu Thanh Thanh! Để vật cưng mới (=_=! ) không bị nó
bắt nạt, có lẽ anh nên bắt nó ra đi?

Thật lâu sau, Lâm Diễn
bất đắc dĩ: “… Chu Thanh Thanh, cô đừng khôi hài thế có được không?”

Chu Thanh Thanh vẫn đầy
một bụng bực tức và tủi thân: “Rõ ràng tôi rất nghiêm túc, rất đứng đắn được
chưa!”

Xác định Chu Thanh Thanh
tạm thời sẽ không đi – muốn đi thì đã phải đi trước khi anh về! Nói tóm lại,
chỉ là chuyện tranh giành tình cảm giữa các vật cưng mà thôi, cô lại còn làm ầm
ĩ lên với anh.

Lâm Diễn định đi vào bếp
cất túi đồ mà nãy giờ vẫn cầm trên tay, vì vậy vừa đi về hướng phòng bếp vừa
hỏi Chu Thanh Thanh: “Đói bụng chưa? Ừm, tối nay làm cá cho cô ăn.”

Một ngày chỉ ăn bánh mỳ
với uống sữa, cộng với cả buổi chiều “đại chiến” với Meo Meo, sao có thể không
đói bụng? Chu Thanh Thanh lập tức ném tất cả những chuyện canh cánh trong lòng
trước đó ra sau đầu, rất là chân chó theo sát Lâm Diễn đi vào phòng bếp, đôi
mắt trông mong chờ đợi, hỏi: “Anh mua thức ăn rồi à? Anh biết nấu cơm? Thật sự
quá quá quá… quá tốt! Tuy trước nay tôi không thích ăn cá, nhưng mà, tôi quyết
định, tối nay sẽ phải ăn sạch bách chỗ cá đó, không để lại một chút nào cho tên
kia!”

Lâm Diễn: “…=_=|||”

Từ đây có thể thấy được,
trong một căn nhà, có hai sủng vật đều mang thuộc tính đáng yêu (?), cũng không
phải là chuyện tốt gì…


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.