Xin Lỗi, Làm Người Yêu Tớ Đi!

Chương 18


Bạn đang đọc Xin Lỗi, Làm Người Yêu Tớ Đi! – Chương 18

Chap 18:
Ngày 30 Tết.
Sau gần một tuần chuẩn bị thì hôm nay nó được “đặc cách” cho tự do. Bây giờ đây nó đang thong dong đi bộ trên đường ngắm nhìn cảnh ngày xuân. Nó là một đứa nghiện ăn vặt, tỉ như lúc này đang vừa đi vừa hút trà sữa ngon lành. Nó cực thích việc vừa đi lượn phố vừa thưởng thức ẩm thực như thế này. Chính vì thế nên khuôn mặt lúc nào cũng bầu bĩnh, hai má phúng phính cùng với nước da trắng hồng, trông nó chả khác gì đứa trẻ con, nhìn mặt là biết quanh năm không bị chết đói. May mắn là thân hình nó cũng không gọi là béo, chỉ là hơi dư cân, điểm nhấn là cái bụng. Không hẳn là bụng nhiều mỡ nhưng lại đầy đặn, tạo cảm giác đầy sức sống chứ không phẳng lì, da bụng dính da lưng như những cô người mẫu thân hình “cò hương”. Đôi chân thon. Nó có sở thích đặc biệt là hay đi giày thể thao, từ ngày đuổi bắt Quân thành cơm bữa thì nó lại càng thêm yêu đôi giày màu đỏ này.
Tết tạo cảm giác cho con người ta sự rạng rỡ hứng khởi. Dù không có gì khiến ta vui nhưng nhìn hình ảnh đậm chất Tết trên đường, bất chợt ta thấy lòng mình rạo rực, vui mừng và vô thức nở nụ cười thật hạnh phúc. Nó vừa đi vừa ngoáy ngoáy cái đầu nhìn hai bên đường, không kìm chế được mà giơ điện thoại chụp lại những khoảnh khắc đẹp của Tết.
Đang tập trung chụp ảnh bỗng có một bàn tay cầm lấy điện thoại của nó. Một cái đầu áp sát bên cạnh mặt nó. Nó giật mình quay sang thì… “tách”. Toàn cảnh khuôn mặt ngơ ngác của nó được thu vào trong điện thoại. Quân nở nụ cười ma quái, ngón tay lướt lướt trên màn hình điện thoại của nó.
– Mặt cậu… ừm… ngố thật đấy. – Quân kéo hai bên mép xuống thành hình chữ V ngược, nghiêng đầu một cái.
– Cậu… làm tớ giật mình. Trả máy tớ đây. – Nó kiễng chân với với cái điện thoại trên tay Quân.
– Từ từ đã, gần xong rồi. – Quân nâng cao tay, mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại. – À… xong rồi.
Nó chộp nhanh lấy cái điện thoại. Hình ảnh to đùng trên màn hình khiến nó suýt ngất.
Khuôn mặt nó và Quân choán hết màn hình. Mặt Quân cười thì cực tươi, mái tóc ngắn hất ngược ra sau nghịch ngợm, nụ cười tỏa nắng còn nó thì… ôi thôi, cái mặt ngơ ngác, mắt mở to, miệng khẽ mở, cái môi hồng hơi cong lên, hai tay cầm chặt cốc trà sữa.
Miệng nó méo xệch. Quân chụp ảnh “dìm hàng” nó. Nó vội vàng nhấn nút Delete. Nhưng đến phần xác nhận Yes or No thì nó khựng lại. Nó và Quân chưa có ảnh chụp chung như thế này bao giờ, lại còn rất tự nhiên nữa chứ. Ngón tay nó do dự, gẩy lên gẩy xuống không biết chọn nút nào. Nó hít một hơi. Chết không xóa. Ngón tay mạnh mẽ nhấn vào nút No. Hành động dũng cảm phết.
Quân chìa màn hình điện thoại của cậu ra cho nó xem:
– Đẹp nhé. – Hình nền chính là bức ảnh “dìm hàng” kia, thì ra lúc nãy cậu không trả ngay điện thoại cho nó là còn bận gửi ảnh sang máy mình.
– Chết này. – Nó cấu vào hông Quân khiến cậu giật nẩy người.
Quân bỏ qua hành động dã man của nó, hai tay cậu áp lên hai má búng ra sữa của nó như nựng trẻ con:
– Sao giờ này lại trốn nhà đi chơi thế? Cho tớ đi với.
– Tớ đi mua pháo.
– Cậu chơi chưa chán à?
– Hết Tết mới chán được. Đi thôi, người ra cũng sắp nghỉ rồi. – Nó chủ động cầm lấy tay Quân – hình như đây là lần đầu tiên.
Nó không để ý đến hành động tự nhiên của mình mà sải bước trên đường, làm sao biết được rằng có ai đó bên cạnh mình đã mỉm cười, đôi mắt híp lại thành đường cong – đôi mắt cười quyến rũ. Tia ấm áp từ tay ai đó đang truyền thằng lên trái tim căng đầy mãn nguyện kia.

Quân mặc bộ thể thao màu trắng. Chắc là từ nhà đi. Nó cũng chả buồn thắc mắc xem có phải cậu ta theo dõi mình không, tay trong tay với Quân nói chuyện trên giời dưới biển, từ cái việc hôm trước dọn nhà bị anh Hùng cầm con chuột chết dọa chạy khắp nhà đến việc bà Hương là kimbab chiên ngon tuyệt vời, ông Quyền mới mua một bộ bàn ghế bằng gỗ đắt tiền chào năm mới.
– Cậu kể cho tớ nghe về gia đình cậu đi. Nhà cậu hạnh phúc thế mà? – Nó lắc tay Quân.
– Cậu nghĩ là hạnh phúc à? – Giọng Quân hơi chùng xuống, đôi mắt như phủ màn sương mờ mịt, hờ hững nhìn ra xa.
Nó ngạc nhiên nhìn Quân. Nó mới nói sai gì à?
– Ừm… Cũng hạnh phúc. – Quân gật gù. Chuyện gia đình cậu sẽ nói cho nó biết nhưng không phải là lúc này.
Nó dừng lại, quay sang nhìn Quân. Các cơ mặt của nó cứng lại, đôi mặt xoáy vào gương mặt Quân.
– Cậu giấu tớ điều gì đúng không?
– Sao cậu nghĩ tớ giấu cậu? – Quân bật cười trước gương mặt cụ non của nó. Về khoản nghiêm nghị bức người thì nó nên đi học mười năm nữa may ra mới làm cho Quân khiếp sợ.
– Tại lúc nãy cậu nói như kiểu gia đình cậu có trục trặc gì vậy. – Nó bắt bẻ.
Quân không biết có nên thán phục trước tài suy đoán của nó không. Hình như nó từng kể với cậu rằng nó thích đọc truyện trinh thám thì phải.
– Ừm. Về cơ bản là tớ thấy gia đình tớ không hạnh phúc bằng gia đình cậu. –Quân chẹp miệng.
– Thế à? – Nó cúi đầu, tay kéo kéo cái nơ trên cổ áo, cái mặt lộ rõ sự xấu hổ.
Quân lén nhìn nó rồi bật cười một cái. Nó dễ đối phó thật.
Hạnh phúc? Cũng đã từng hạnh phúc và sẽ hạnh phúc nếu như bác cậu không bán đứng tập đoàn như thế. Quân chớp mắt một cách chậm chạp. Có cho vàng cũng không thể tưởng tượng được người bác ruột của mình lại cho người gây nguy hiểm cho cậu. Ai nghĩ được rằng vì tiền mà bác cậu chấp nhận bán rẻ tình thương ruột thịt. Đây không còn là tranh chấp mâu thuẫn của những người trong họ mà đã trở thành xung đột có thể chỉ còn một mất một còn. Quân sao dám quên đi cái ngày cậu mới tám tuổi, một nhóm người lạ mắt bắt cóc cậu đến một ngôi nhà hoang, khi mọi chuyện bị bại lộ bác cậu kề dao vào cổ đe dọa ông nội. Nếu như không phải cậu cao số giằng mạnh tay bác cậu ra và cùng với sự trợ giúp của vệ sĩ thì chắc giờ cậu đã không còn ở đây vui vẻ với nó. Bà Mai nói đúng, bác cậu đã từng là người tốt nhưng lại bị ma lực của đồng tiền làm ờ mắt. Còn một bi kịch nữa của bác cậu mà cậu chỉ được nghe mẹ cậu kể lại, rằng con gái bác cậu đã bị chết trong một vụ tai nạn. Vợ của bác là một người đàn bà nhan hiểm, rắn độc. Có lẽ ông trời có mắt đã trừng phạt bà ta. Căn bệnh tim tái phát cướp đi sinh mạng của bà ta khi đang giao tiền cho bọn bắt cóc Quân. Đúng là quả báo. Đối với ông ta, cậu không biết nên căm giận hay thương cảm nữa.
Quân rút điện thoại ra. Màn hình điện thoại của cậu dán gương. Qua mặt gương, một chiếc Camry màu đen đang tà tà đi đằng sau hiện ra rõ ràng. Quân liếc trộm sang nó. Nó mải mê chụp ảnh đường phố, không hề biết tý gì. Một cánh tay áo đen gác ra ngoài cửa xe oto. Quân gật đầu. Cánh tay đó thu lại và chiếc Camry đi lùi lại, khoảng cách xa hơn lúc nãy.
– Cậu điệu thế. Soi gương cơ à? – Nó bĩu môi nhìn Quân.
– Chuyện. Đẹp trai mà. – Quân giả vờ giơ điện thoại ra trước mặt, tay vuốt vuốt những lọn tóc ngắn hất về đằng sau.
– Eo. – Nó nhăn mặt lè lưỡi. Trông không khác gì con khỉ ăn ớt. – Tởm quá!
Ngoài ăn uống ra chắc pháo là trò thứ hai nó cai mãi không được. Đừng để vẻ bề ngoài ngây thơ nhút nhát cùng với bảng điểm của nó đánh lừa. Sâu trong tâm hồn nó là một bản tính nghịch ngợm rất ghê gớm.

Sau lần “đánh du kích” với anh Hùng cùng Quân, tay nghề chơi pháo của nó được nâng lên đáng kể. Nó cực kì thủ đoạn. Lợi dụng lúc Quân bận nghe điện thoại, nó len lén đáp quả pháo ra chân cậu. Pháo nổ cái “Bùm!”. May là thần kinh Quân tốt nếu không chắc tim cậu ngừng đập mất. Căn bản là loại pháo nó mua là loại đặc biệt, nổ to gấp ba lần pháo bình thường. Quân bẹo má nó cảnh cáo rồi quay sang nói nốt với người ở đầu dây bên kia còn nó thì cười khanh khách. Quân cúp máy, quay sang nó, mặt mày cực kì hình sự. Cậu bất ngờ đưa hai tay bẹo má nó.
– Dạo này không thấy tớ nói gì là bắt đầu tạo phản à? – Quân “hỏi tội” nó.
– Á á á… Cứu cứu…. Chừa rồi… Tha cho tớ… Á á… – Nó la thất thanh, tay vung loạn xạ.
Trêu nhau mệt nghỉ nó kéo Quân vào công viên. Nó nhất quyết bắt Quân ngồi cùng nó trên cái xích đu màu trắng, thiết kế kiểu băng ghế dài có chỗ tựa.
Nó quay đi quay lại cái đầu, mắt chăm chú nhìn xung quanh. Sau khi “ngắm nghía” thỏa mãn, nó búng tay cái “chóc” về phía Quân:
– Thiên thời địa lợi nhân hòa rồi. Tớ với cậu chụp ảnh đi. Chụp cẩn thận, không tính cái hình chụp trộm kia.
– Ừm. Chụp hình với người nổi tiếng là hiếm lắm đấy. – Quân gật gù.
Nó lườm Quân rồi lấy điện thoại trong tay Quân. Lí do đơn giản là máy Quân xịn hơn máy nó, chắc là chụp ảnh chắc cũng đẹp hơn. Nó cặm cụi tìm kiếm Camera rồi xoay ngược điện thoại ra trước mặt.
– Rồi ôk. Cười nhé.
Lúc nó gần chạm vào nút Chụp thì Quân bỗng cử động vòng tay qua vai nó, những ngón tay trắng trẻo thon dài chạm vào má nó và… kéo dãn ra. Tất cả chỉ gói gọn trong một giây. Nó không kịp dừng lại, ngón tay chạm vào nút Chụp.
Ôi cái ảnh! Quân hình như không thích mặt nó bình thường trong ảnh thì phải. Khuôn mặt nó đang cười thì bị bẹo má, nụ cười kéo dài ra và méo méo. Tuy vậy nhưng vẫn rất đáng yêu. Còn Quân thì lúc nào chả đẹp, ăn ảnh thế còn gì. Quân hơi ngả ra sau, tư thế thoải mái, tay vòng bẹo má nó nghịch ngợm đôi chút ngổ ngáo.
Không để cho nó kịp xóa ảnh, Quân rút cái điện thoại trong tay nó rồi chạy mất. Nó bực bội đuổi theo, nhảy nhảy lên với lấy cái điện thoại trong tay Quân, luôn miệng chí chóe đòi lại.
Xẩm tối, Quân gọi taxi chở nó đến nhà hàng Hải Đăng. Nó trợn mắt nhìn Quân, có cần phải xa xỉ thế không? Nhà hàng Hải Đăng dành cho giới quý tộc mà nó thỉnh thoảng đi qua chỉ dám ngoái nhìn mà trầm trồ vì vẻ bể ngoài to lớn và lộng lẫy.
Nó chợt nhận ra rằng sao giờ này Quân lại không về nhà, chẳng lẽ lại không đón giao thừa ở nhà? Nó đem thắc mắc của mình nói với Quân thì chỉ nhận được câu trả lời như thế này này:
– Cả nhà tớ về quê rồi. Tớ không có chìa khóa vào nhà. 10h mới về.
Nó ho sù sụ. Thảo nào mà Quân hôm nay giống kẻ vô gia cư thế. Nó cầm tay Quân lắc lắc, định năn nỉ cậu thay đổi nơi đến thì nhận ra bàn tay Quân lạnh ngắt, nó thốt lên:
– Oh My God! Tay cậu lạnh thế?
Rồi nó cầm hai bàn tay Quân áp lên má mình.

– Đã ấm hơn chưa?
– Ấm như ném mới rán xong. – Quân cười thành tiếng. Đôi bàn tay hình như có lạnh đâu, ấm thế này cơ mà!
Bữa tối – tất nhiên là xa xỉ. Nó chẹp miệng nhìn bàn thức ăn trước mặt, lòng thầm tiếc rẻ. Bữa ăn thường ngày của Quân cũng như thế này à? Nó luôn băn khoăn trong lòng câu hỏi là nếu là thật thì tại sao Quân không béo nhỉ. Nó mà trong địa vị của Quân chắc giờ hơn cả béo phì. Nó tặc lưỡi. Dù gì cũng đã gọi ra rồi, không ăn thì phí. Nhưng trước tiên cũng phải chặn cái sự hoang phí của Quân lại đã.
– Cậu không thấy lãng phí à? – Nó đưa ánh mắt thăm dò ra ghế ngồi đối diện.
– Không. Bình thường mà. – Quân trả lời tỉnh bơ.
Nó lườm Quân. Chắc tại Quân “giao lưu” với anh Hùng nhiều nên học được bệnh đùa dai này. Thấy mặt nó có vẻ nghiêm trọng, Quân bất đắc dĩ giơ hai tay đầu hàng:
– Biết rồi biết rồi. Coi như hôm nay là ngày đặc biệt đi.
Nó thở hắt ra. Lí do chuối thế!
Bỗng có điện thoại của anh Hùng. Nó bắt máy. Máy nó có ưu điểm là loa điện thoại to dã man. Thế là Quân “vô tình” nghe được cuộc nói chuyện của nó. Chất giọng ngang phè phè đặc trưng của anh Hùng vang lên:
– Bố mẹ bảo là năm nay ày đặc cách. Muốn đi đâu thì đi trước một giờ phải về nhà. Nhớ chưa?
– Vâng em biết rồi.
Chờ nó cúp máy Quân với cười toe toét với nó:
– Bố mẹ cậu tâm lý thế.
– Năm nay có sự khác biệt. – Mắt nó cũng híp lại thành đường thẳng.
– Vậy đến nhà tớ đón giao thừa. Sẽ vui lắm đấy. – Quân có vẻ phấn khích. Mặc kệ nó nghĩ gì, cậu nói luôn – Thống nhất thế nhé. Cũng gần đến lúc mẹ tớ về rồi, ăn thong thả rồi về.
Quân chơi chiến thuật đánh “xáp lá cà”: gắp thức ăn lia lịa ép nó ăn để iệng nó không có thời gian từ chối. May mà ăn trong phòng VIP chứ nếu ngồi ở ngoài thì chắc nó chết vì xấu hổ mất.
Lúc nó và Quân lục đục xuống taxi thì chiếc Limo chở gia đình Quân cũng đỗ lại trước cổng. Chẳng cần nó phải lên tiếng, Huyền đã chạy một mạch từ trên xe xuống ôm chầm lấy nó:
– Tớ biết mà! Chờ cậu cả ngày. Ở đây đón giao thừa với tớ đê!
Nó gượng cười với Huyền, thân nhau được một thời gian khá dài mà nó vẫn chưa thực sự quen được những hành động bất ngờ này của cô.
Mọi người trên xe cũng từ từ đi xuống. Nó lễ phép cúi đầu chào mọi người. Ngoài những gương mặt thân thuộc ra thì nó còn thấy có hai người – chắc là vợ chồng – chưa gặp bao giờ. Người đàn ông có nhiều nét giống với ông nội Quân và người phụ nữ có khuôn mặt phúc hậu, rất đẹp.
Hai người nhìn thấy nó-cũng đứng sững lại, đôi mắt không giấu được sự bàng hoàng. Bà Mai hiểu ý khẽ ra hiệu cho họ. Quân giới thiệu với nó:
– Đây là chú Lập và cô Minh, tức là bố mẹ của Huyền. Còn đây là bạn gái cháu.

– Cháu chào cô chú. – Nó gập người.
– Chào cháu. – Chú Lập ôn hòa. – Hai đứa rất đẹp đôi.
Nó cười xấu hổ, tay đưa lên gãi gãi đầu vụng về.
Đồng hồ điểm đúng 12 giờ. Pháo hoa được phóng ra, sáng cả nền trời. Thời khắc giao chuyển giữa hai năm đã đến. Mọi người lắng lòng mình xuống trước màn pháo hoa rực rỡ, mong rằng năm mới sẽ có những sự thay đổi tích cực hơn. Người lớn là vậy chứ bọn trẻ con thì lại cực kì vô tư.
Huyền xông xáo chạy lên sân thượng đòi xem pháo hoa nhưng bị Quân đá xuống tầng. Lí do thì chắc ai cũng hiểu.
Sân thượng rộng lớn, phần lan can uốn lượn, xung quanh là các chùm đèn hình tròn lấp lánh – rất quý tộc. Nó vịn tay vào lan can, kiễng chân hướng ra vùng trời đang rực rỡ sắc màu bởi pháo hoa. Quân đứng cạnh nó canh chừng nỡ không may nó… ngã xuống. Nó thật sự rất hồn nhiên, mỗi đợt pháo hoa bắn lên là nó nhảy cẫng lên, cầm tay Quân lắc lắc rồi chỉ trỏ về phía pháo hoa phấn khích. Rồi nó dần dần im lặng, dường như đang suy nghĩ. Nó chắp hai tay trước mặt, nhắm mắt xuống lẩm nhẩm.
– Xong rồi. – Nó ngẩng đầu lên – Tớ ước chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau.
– Điều ước đó sẽ là hiện thực. – Quân gật đầu. – Và tớ sẽ là người giúp cậu thực hiện.
Nó quay sang nhìn Quân thì chạm phải ánh mắt dịu dàng của cậu. Ánh đèn phản chiếu vào khuôn mặt của cậu. Nó nhận ra Quân rất đẹp, đẹp như hoàng tử trong truyện cổ tích. Đằng sau là nền pháo hoa tráng lệ càng làm cho Quân trở nên nửa thực nửa mơ hơn.
Quân như đang dần hòa vào màn trời đầy sắc màu kia.
Nó vô thức đưa tay mình ra chạm vào mặt Quân. Một giọt nước mắt lăn trên má nó. Nó vội vàng lau đi giọt nước đi.
Quân cầm lấy bàn tay lau nước mặt của nó, hôn lên lòng bàn tay:
– Tại sao lại khóc?
– Vì cậu… là… thật.
– Tớ là thật…và cậu cũng là thật.
Quân cúi người xuống gần nó.
– Tình yêu của chúng ta cũng là thật.
Nó khẽ nhắm mắt lại.
Một nụ hôn ấm áp và ngọt ngào.
Cảm giác rất mềm mại.
First kiss lãng mạn như thế đấy!


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.