Tinh Lạc Ngưng Thành Đường

Chương 2


Đọc truyện Tinh Lạc Ngưng Thành Đường – Chương 2

Thật không may, Huyền Thương Quân vừa đi chưa được mấy bước, liền gặp Thôn Đế Li Quang Dương vội vã chạy tới. Li Quang Dương liếc mắt liền nhìn thấy Dạ Đàm quỳ giữa lối đi, nàng ngược lại quỳ ngay ngắn.

Từ nhỏ đến lớn, đều là quỳ như vậy, khiến cho người khác không thể trách móc gì được.

Li Quang Dương dĩ nhiên hiểu tính tình của con gái mình! Ông ta chỉ cảm thấy khí huyết xông lên đến đầu, nhất thời cả người đều choáng váng: “Huyền Thương Thần Quân!” Ông ta cố nhịn, cười nói, “Thần Quân đột nhiên giá lâm, Li Quang Thị lấy làm rạng rỡ. Mời Thần Quân vào Nhật Hi Cung dùng trà.””

Thế nhưng, Huyền Thương Quân không hổ danh là người không dễ nói chuyện nhất Thần Tộc, hắn chỉ lạnh lùng nhìn Li Quang Dương một cái rồi nói: “Không cần.”

Dứt lời, phất tay áo đi.

Li Quang Dương thở hổn hển, sải bước đi đến trước mặt Dạ Đàm: “Nghiệt súc, ngươi rốt cuộc đã nói gì với Thần Quân?!”

Dạ Đàm nào có đem cơn giận của ông ta coi ra gì, nàng chẳng những quỳ gối ngay ngắn, còn dâng lên hộp gấm: “Con nói trong cung có con chó sẽ cắn người a. Phụ vương cần gì phải tức đến như vậy. Thần tộc vốn tự cho là thanh cao, ngạo mạn cẩn trọng, Huyền Thương Thần Quân không coi ai ra gì, chẳng qua là hắn không biết lễ phép thôi, liên quan gì đến con? A, đây là quà mừng sinh thần mà Thần Đế, Thần Hậu tặng cho tỷ tỷ. Phụ vương đừng giận a.”

Li Quang Dương lý nào không giận, nói là nổi trận lôi đình cũng không quá. Ông ta dùng sức đoạt lấy hộp gấm, chỉ tay vào Dạ Đàm, run rẩy: “Ngươi, đồ khốn nạn này, nếu dám cả gan quấy rối hôn sự của Thanh Quy với Thần tộc, ta sẽ lột da ngươi! “”


Dạ Đàm ha một tiếng: “Phụ vương, đường đường là Thần tộc, nếu bởi vì mấy câu nói của con liền từ hôn, đó là bọn họ lòng dạ hẹp hòi, bụng dạ gà con. Vùng đất như vậy, tỷ tỷ cho dù gả qua, cũng bị người khác xem thường, chịu khổ chịu tội. Tỷ ấy là đứa con tâm can bảo bối mà người một tay nuôi nấng mười mấy năm, chịu không nổi khổ sở như vậy. Không bằng thật sớm xóa bỏ.”

“Ngươi!” Li Quang Dương giơ tay lên, Dạ Đàm nói: “Đánh con một bạt tai, người liền để ý tới sao? Vậy người đánh đi. Dù sao từ nhỏ đến lớn, người cũng không thích con. Con thật là cảm thấy kỳ quái, người nếu thật sự không ưa con, ban đầu nên nghe lời bọn họ, đốt chết con là được. Cần gì phải nuôi lớn, uổng công nhìn đến lại không vui?”

Li Quang Dương giơ tay lên run run nửa ngày, cuối cùng oán hận mà thu hồi, nói: “Ngươi oán hận ta yêu mến Thanh Quy hơn, ngươi tự nhìn lại mình xem, nhiều năm như vậy, ngươi đã làm những chuyện vô liêm sỉ gì?! Ngươi cùng Thanh Quy là song sinh cùng một mẹ, bàn về học thức phẩm hạnh, bàn về lời nói cử chỉ, ngươi có phân nửa theo kịp nó không?!”

Dạ Đàm nói: “Phụ vương. Phẩm hạnh học thức gì đó đều chỉ là lời nịnh nọt của người đời, người nghe một chút cũng được đi. Làm sao lại coi là thật chứ? Nếu như con được định là Thiên Phi, những văn võ triều thần của người trong triều kia, cũng sẽ khen con như vậy. Tỷ tỷ của con, nói dễ nghe một chút thì là ngây thơ đơn thuần, nói chân thực một chút, chính là ngốc nghếch, vô tri. Tỷ ấy là người như vậy, nếu như có kẻ mạnh bảo vệ thì không sao, bằng không gặp phải người có tâm địa độc ác, chỉ sợ lập tức liền bị gặm đến không còn mảnh vụn. Người có thể trông cậy vào đâu được.”

“Ngươi… Vô liêm sỉ! Nghiệt súc!” Li Quang Dương giận đến mức lời nói không còn mạch lạc, mắt thấy liền muốn té xỉu trên đất, thật may có người sau lưng đỡ ông ta.

“Phụ vương. Ngày gió đêm lạnh, lại mưa, Người cũng không nên đứng lâu ở nơi đầu gió như vậy.” Không thấy người, chỉ nghe tiếng nói liền cảm giác vui vẻ.

Hỏa khí của Li Quang Dương không hiểu sao liền giảm hơn nửa: “Thanh Quy, sao con lại ra đây?”

Người tới đương nhiên là công chúa Thanh Quy, nàng váy dài chấm đất, trắng tinh như tuyết, trên tay áo cùng vạt áo trước thêu họa tiết mây trôi. Hoa văn tinh xảo, đạm như thủy mặc, mà y nhân đoan trang, tao nhã không thể tả.


Lúc này nàng nhìn Dạ Đàm ở giữa lối đi, không khỏi lộ một nụ cười khổ, nói: “Con gái nghe bên ngoài có động tĩnh, ra xem một chút. Con mới làm mấy món thức ăn, nếu phụ vương có nhàn rỗi, liền vào Nhật Hi Cung ngồi một chút, vì con gái mà nếm thử thức ăn đi.”

Nàng vừa nói chuyện vừa đỡ Li Quang Dương đi vào Nhật Hi Cung.

Thanh Quy am hiểu y thư, xưa nay tính tình trầm ổn, đối đãi người ôn hòa, khá được lòng người. Hơn nữa từ nhỏ được định là Thiên Phi của Thần Tộc, địa vị tất nhiên vô cùng tôn sùng. Nhật Hi Cung này của nàng, tất cả đồ vật đều tinh xảo, tao nhã.

Đi vào trong cung, nàng đỡ Li Quang Dương ngồi xuống, tự mình điều chế chút thuốc bôi, tự tay bôi thuốc lên huyệt Thái dương cho Li Quang Dương. Li Quang Dương chỉ cảm thấy một trận mát rượi vào não, cả người cũng tỉnh táo lại. Ông ta nhẹ giọng than thở: “Vẫn là con khiến ta bớt lo.”

Thanh Quy mỉm cười, lúm đồng tiền trên hai gò má làm say lòng người: “Phụ vương, Dạ Đàm tuổi còn nhỏ, ham chơi cũng là lẽ thường. Muội ấy đã quỳ lâu như vậy rồi, bên ngoài mưa rơi lớn dần, phụ vương hãy để cho muội ấy đứng dậy đi.”

“Nó đúng là hoang đường! Lại cùng Thiếu Quân Đế Lam Tuyệt của Yêu Tộc làm loạn! Thật là làm mất mặt Li Quang Thị…” Li Quang Dương vừa nhắc tới người ngoài đó, hỏa khí liền lên cao, Thanh Quy thấy vậy, liền nhíu chân mày, khẽ vuốt đầu gối của mình.

Li Quang Dương lúc này mới nhớ tới, Thanh Quy cùng Dạ Đàm xưa nay tâm linh tương thông, mỗi lần Dạ Đàm bị phạt, Thanh Quy cũng sẽ cảm thấy đau đớn khó chịu.


Ông ta tuy hậm hực, nhưng mà rốt cuộc thương xót Thanh Quy, đành phải truyền chỉ: “Để cho cái thứ không ra gì đó cút về Triều Lộ Điện, đối mặt vách tường mà tĩnh tâm suy nghĩ.! Ở trong đó ba tháng, không cho phép bước ra cửa cung một bước!”

Thanh Quy chân mày dãn ra, lúc này mới nói: “Phụ vương ngồi một chút, con đi xem phòng bếp thức ăn làm như nào.”

Thanh âm của Li Quang Dương cũng hòa hoãn một chút, nói: “Tài nấu nướng của con, phụ vương chưa từng lo lắng. Thanh Quy, hôm nay Huyền Thương Thần Quân đột nhiên tới, lại gặp Dạ Đàm. Cái thứ chó má đó từ trước đến giờ nói năng vô lễ, không biết ở trước mặt Thần Quân có thất lễ hay không. Phụ vương thật là càng nghĩ càng bất an.” Ông ta vừa nói chuyện vừa lấy ra cái hộp gấm, “Đây là hộp gấm mà Huyền Thương Thần Quân tự mình mang tới, nói là quà mà Thần Tộc tặng sinh thần của con.”

Thanh Quy nhận lấy hộp gấm, nói: “Thần Tộc xưa nay trọng tín trọng nghĩa, Huyền Thương Thần Quân lại là con trai trưởng của Thần Đế, sẽ không vì mấy câu xúc phạm liền hủy hôn. Phụ vương không cần phải lo lắng. Thanh Quy từ nhỏ được phụ vương nuôi dạy chỉ bảo, Li Quang Thị đối với con, càng là ân sâu tựa như biển. Thanh Quy nhất định không phụ sứ mệnh, lấy duy trì sự an ổn của Thần tộc cùng Nhân tộc là nhiệm vụ của mình.”

Li Quang Dương gật đầu một cái, lần này an ủi như vậy, khắc sâu trong tâm ông ấy, ngược lại tạm thời quên đi thứ phiền lòng ở Triều Lộ Điện.

Thần tộc, bồng lai giáng khuyết. Quỳnh lâu ngọc vũ dưới là biển mây cùng sương mù. Trăm hoa đua nở, con đường bằng ngọc thạch kéo dài tới thiên ngoại.

Huyền Thương Thần Quân bước trên bậc thềm bằng ngọc, hướng Thần Đế, Thần Hậu hành lễ: “Phụ thần, mẫu thần.”

Chỗ ngồi của Thần Đế uy nghiêm, Thần Hậu ngồi phía bên phải của ngài ấy, dáng vẻ đoan trang ôn uyển. Hai vị Đế, Hậu nhìn con trai trưởng, vẻ mặt khác nhau. Thần Đế nghiêm nghị, mà Thần Hậu thì từ ái.

Huyền Thương Quân hôm nay tiên linh được hai ngàn bảy trăm tuổi, ở Thần tộc đã đến tuổi lập gia đình. Dáng người hắn cao ngất như tùng, mặt mũi như thường ngày lạnh lùng, trang nghiêm. Thần Hậu thở dài một cái, đứa con trai này, từ nhỏ đến lớn, lời nói cẩn thận, kỷ luật nghiêm khắc, đối xử với mọi người với công chuyện lại chính trực chu đáo, chỉ là.


Mọi mặt đều tốt, chẳng qua là tính tình này không khỏi quá mức lãnh đạm, nghiêm túc, cực kỳ giống Thần Đế.

Thần Đế không có mở miệng, Thần Hậu mặc dù quan tâm, cũng không dám hỏi. Cũng may Thần Đế rốt cục cũng hỏi: “Hôm nay, con ra mắt công chúa Thanh Quy của Li Quang Thị rồi?” Huyền Thương Quân duỗi tay đứng nghiêm, cung kính nói: “Đã ra mắt.”

Thần Đế hỏi: “Như thế nào?”

Huyền Thương Quân hồi lâu không đáp, bởi vì thật sự là không ra sao.

Nhưng người quân tử chính trực, sẽ không bao giờ kể xấu sau lưng người khác. Hắn hơi trầm tư, nói: “Thưa Phụ thần, Thiên Phi tương lai là trụ cột của Thiên giới, tính tình đức hạnh, tất cả đều liên quan đến tương lai của Thần tộc. Nhi thần đề nghị, trước đưa công chúa Thanh Quy đến Thần tộc, nhất là, để cho nàng thích ứng hoàn cảnh của Thiên giới, hai là, cũng có thể sớm ngày giúp nàng bồi dưỡng tiên căn, tăng tiến tu vi.”

Thần Đế nói: “Thiên phi tương lai đối với Thần tộc quả thật cực kỳ trọng yếu. Con có ý này, tốt lắm.”

Thần Hậu mừng rỡ bộc lộ ra lời nói, nhưng cũng chờ sau khi Thần Đế nói xong thì mới nói: “Đã sớm nghe qua, công chúa Thanh Quy của Li Quang Thị lễ lan nguyên chỉ (*), tao nhã lịch sự, đàn, cờ, sách, vẽ, tất cả mọi thứ đều thông hiểu. Lại tinh thông y thư cùng tài nấu nướng, coi như tài mạo song tuyệt. Mẫu hậu cũng muốn chính mắt nhìn thấy. Hôm nay nếu con cũng có ý muốn như vậy, Phụ thần của con cũng đã đồng ý, vậy hãy báo cho Li Quang Thị một tiếng, sớm ngày đem người đến Thiên giới du ngoạn đi.”

Lễ lan nguyên chỉ (*), tao nhã lịch sự? Huyền Thương Quân nhớ tới Thanh Quy trên đường đó, là cô gái miệng lưỡi sắc bén, chân mày liền nhăn lại. Chính mắt nhìn thấy? Chỉ sợ là nghe danh không bằng gặp mặt.

Chú thích: (*) Lễ lan nguyên chỉ: Chỉ người có nhân phẩm thanh cao


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.