Tinh Lạc Ngưng Thành Đường

Chương 1


Đọc truyện Tinh Lạc Ngưng Thành Đường – Chương 1

Dạ Đàm đã quỳ rất lâu rồi.

Quỳ ở giữa lối đi bên ngoài điện Triều Lộ. Cung nữ nội thị lui tới không dứt, nhưng đều cúi đầu tránh xa, không người nào dám nhìn lâu.

Dạ Đàm cũng không nhìn bọn họ, người bên cạnh, bất luận tướng mạo như thế nào, nói chung cũng đều cùng khuôn mặt. Trên mặt luôn là lộ ra sợ hãi, chán ghét, lại phối hợp với hai phần nụ cười giả tạo.

Khó coi.

Bầu trời mưa nhỏ, tí tách tí tách. Đầu gối Dạ Đàm có chút đau nhức, nàng nhích sang bên cạnh một chút, cúi đầu xuống.

Trong đám cỏ phủ đầy lối đi, mấy con kiến hoảng hốt cõng một con sâu vừa tìm được đi về nhà. Sâu hơi mập, đàn kiến hao tổn bao nhiêu công sức, nhìn thấy chúng sắp hoàn thành việc lớn, Dạ Đàm liền tiện tay bẻ một nhánh cây, gẩy con sâu ra thật xa.

Đàn kiến tản ra khắp nơi, khóe miệng nàng nâng lên, nhưng chỉ chốc lát sau, những con kiến kia lại cõng con sâu trên người, hiển nhiên không cam lòng hơn nửa ngày cố gắng cứ như vậy phó mặc cho dòng nước cuốn trôi.

Dạ Đàm lần nữa đưa tay, đem gẩy con sâu càng xa một chút. Đột nhiên trên đầu có người nói: “Sinh linh trên thế gian vốn đã không thuận lợi, ngươi được sinh ra làm người, hẳn nên mang lòng từ bi, vì sao cứ mãi làm khó chúng?”


Dạ Đàm chợt ngẩng đầu, mới phát hiện không biết từ lúc nào, có một nam nhân đứng ở trước mặt mình, bạch y tơ tằm, dáng người cao ngất. Dạ Đàm quỳ dưới đất, trong màn mưa chỉ có thể nhìn rõ thứ cài trên thắt lưng hắn, đó là một mảnh sao nhỏ. Sáng long lanh, huy quang mờ ảo. Nàng ngửa mặt lên, nhìn thấy một khuôn mặt… so với những người xung quanh nàng đều không giống. Nam nhân mày đậm mũi cao, đôi môi mỏng mà dịu dàng, mái tóc dài màu xám tro rủ xuống bên hông.

Vốn là quân tử đoan chính, nhưng lúc này hắn hơi nhăn mày, sắc mặt lạnh lùng. Chỉ có sắc môi hiền hòa, giống như một bông hoa ấm áp giữa trời tuyết lạnh lẽo, không hiểu vô tình hay cố ý, hấp dẫn người muốn hái

Trong mắt hắn không hề có sự sợ hãi người khác, đồng tử đen như mực từ trên cao nhìn xuống xem xét, thăm dò. Cái ánh mắt này, Dạ Đàm không thích. Nàng hỏi: “Ngươi là ai?”Thanh âm của nam nhân như băng như ngọc, trong suốt sạch sẽ: “Thần tộc Thiếu Điển Thị, Hữu Cầm.”

“Thiếu Điển Hữu Cầm?” Dạ Đàm lặp lại cái tên này từng chữ một, sao nghe có chút quen tai? Trước mặt nàng, Thiếu Điển Hữu Cầm hơi nhăn mày.

Thân phận của hắn khác biệt, đại bộ phận ở Thiên giới đều gọi hắn bằng tên gọi tôn kính Huyền Thương Thần Quân. Ngược lại là tên họ thật, đã lâu không có ai gọi hắn như vậy. Nữ tử trước mặt, một thân màu tím, trên lối đi màu xám trắng, nồng nặc liều lĩnh, giống như muốn hòa tan vào dòng nước chảy. Không biết nàng đã quỳ bao lâu, lúc này mưa phùn từ từ rơi xuống, y phục tím cùng mái tóc đen của nàng giống như điểm xuyết mấy mảnh ngọc vụn.

Trái lại là gương mặt nhỏ nhắn đang càng thêm trắng kia.

Hắn hỏi: “Ngươi là người nào?”


Đôi mắt Dạ Đàm khẽ động, đột nhiên nhớ tới hắn là ai!Thần tộc Thiếu Điển Thị! Ô! Đây không phải là tỷ phu tương lai của ta hay sao?

Dạ Đàm đúng là có một người tỷ tỷ, tên là Thanh Quy. Thuở nhỏ được hứa gả cho thần tộc làm Trữ phi. Thần tộc quá mức thanh cao, địa vị tôn quý ấy, lần đầu tiên tuyển chọn Thiên phi từ chốn phàm nhân, liền chọn trúng công chúa Thanh Quy của Li Quang Thị

Toàn bộ Li Quang Thị đều vui mừng phấn khởi, Hoàng Đế hận không thể xây ngôi tháp cao, đưa tỷ tỷ gả đi sớm một chút. Hàng năm vào ngày sinh thần của tỷ tỷ, người xuống tặng lễ vật đông như những con kiến kia vậy, nối liền không dứt. Mỗi lần yến tiệc, tiếng người ồn ào, đều là bàn luận về chuyện của Thần tộc.

Dạ Đàm đối với chuyện của Thần tộc, một chút cũng không quan tâm, nhưng không ngăn được nhiều người như vậy a. Nàng vẫn là bất đắc dĩ nghe một tai.

Tỷ Tỷ được hứa gả cho Thần tộc làm Thiên Phi tương lai, mà con trai trưởng của Thần Đế chính là Thiếu Điển Hữu Cầm, tôn xưng là Huyền Thương Thần Quân. Theo như kể lại, cũng là người được Thần Đế cùng Thần Hậu chọn làm Trữ Quân.

Cho nên, nói hắn là tỷ phu tương lai, thật đúng là có khả năng.

Nghĩ tới thân phận của người này, Dạ Đàm liền liếc mắt. Gương mặt của Thiếu Điển Hữu Cầm này, nhìn thế nào cũng thấy không vừa mắt. Người không vừa mắt, thái độ dĩ nhiên cũng sẽ không tốt. Nàng nói: “Thần tộc giỏi lắm sao? Ngươi quản ta là ai ư!”


“Hửm?” Chân mày của Huyền Thương Quân nhăn thành chữ xuyên ( 川), tại sao Li Quang Thị đối với Thần tộc lại bất mãn như vậy? Hắn nói: “Cho dù Bản quân chẳng qua là khách bình thường tới, cũng nên đối đãi cho phải phép. Ta nhìn cách ăn mặc của ngươi, cũng không giống như cung nữ người làm, tại sao lại không biết phép tắc như vậy?”

“Vô liêm sỉ!” Dạ Đàm càng xem thường hắn hơn, nàng chỉ vào bản thân đang quỳ ngay ngắn, nói: “Nhà các ngươi quản ta cái này gọi là không biết phép tắc sao?”

Cái này… Huyền Thương Thần Quân lại nhất thời im lặng, hồi lâu, hỏi: “Cô nương kia vì sao lại hành đại lễ thế này?”

Cũng không phải hắn có thời gian rảnh cùng Dạ Đàm nói chuyện phiếm, chủ yếu vẫn là đối với nữ tử của Li Quang Thị cảm thấy quá bất ngờ. Nàng không búi tóc, rõ ràng là nữ tử khuê các. Trên người ăn mặc sang trọng, tuyệt đối không phải cung nhân người làm.

Người ở trong cung, chưa xuất giá, lại phối hợp với kiểu ăn mặc như này…Hắn hỏi: “Ngươi là công chúa của Li Quang Thị kia sao?”

Thần Quân này còn thật thông minh. Con ngươi Dạ Đàm đảo một cái, đã nghĩ ra một chủ ý xấu đủ để khiến hắn giật mình kinh sợ. Nàng hỏi: “Li Quang Thị còn có vị công chúa nào kia?” Quả nhiên, Huyền Thương Thần Quân con mắt hơi trầm xuống: “Công chúa Thanh Quy?” Giọng nói gia tăng, oai nghiêm áp thế.

Dạ Đàm đâu có sợ hắn? Cũng đừng oán trách Bổn công chúa lừa gạt ngươi, ai bảo ngươi tự mình không biết gì? Hừ, cùng những người khác như nhau, vừa nhắc tới công chúa của Li Quang Thị, liền chỉ biết đến Thanh Quy. Nàng chẳng nói đúng sai, ngược lại nghênh ngang hỏi: “Ngươi tới đây làm gì?”

Đến lúc này, Huyền Thương Thần Quân rốt cuộc lộ vẻ kinh ngạc, thực sự là công chúa Thanh Quy? Tin đồn công chúa Thanh Quy thuần khiết, cao nhã, bản tính dịu dàng hiền thục, tại sao lúc này xem ra, lời đồn lại thất thiệt nghiêm trọng như vậy?!


Tâm hắn như bị điện giật, nhưng rất nhanh cũng tìm được lý do. Công chúa Thanh Quy thuở nhỏ đã được lập làm Trữ Phi của Thần tộc, phải chăng là Li Quang Thị quá nuông chiều? Nhưng Thiên phi tương lai là nền tảng của Thần tộc, há có thể là trò đùa?

Hắn trầm ngâm không nói, Dạ Đàm nói: “Đang nói chuyện với ngươi đó, ngươi điếc rồi sao?”

Đây… Thật đúng là nửa điểm không sợ. Huyền Thương Thần Quân nói: “Ngày mai là sinh thần 15 tuổi của ngươi, Phụ thần cùng Mẫu thần nhớ đến ngươi đã đến tuổi cập kê, lệnh cho Bản quân đích thân tới Li Quang Thị, gửi quà mừng.”

Hắn vừa nói vừa đưa tay phải ra, một chiếc hộp gấm xuất hiện trong lòng bàn tay. Người này cũng coi như biết kiềm chế cảm xúc. Dạ Đàm nhận lấy hộp gấm, không hề mở ra, chẳng qua là phất phất tay, nói: “Biết rồi, ngươi đi đi.”

Huyền Thương Thần Quân được tôn sùng hai ngàn bảy trăm năm, lần đầu tiên bị người khác đuổi như đuổi chó vậy. Hắn nói: “Ngươi đối với Thần tộc, nửa điểm kính sợ cũng không có sao?”

Dạ Đàm ngược lại kỳ quái, nói: “Ta lớn như vậy rồi, chỉ kính sợ qua một vật. Biết là cái gì không?”Huyền Thương Quân biết không nên hỏi, nhưng lần đầu tiên có người ở trước mặt hắn dám nói chuyện như vậy, hắn biết rõ không ổn, nhưng vẫn là hỏi: “Vật gì?”

Dạ Đàm mặt mày hớn hở, nói: ” Con chó tuần đêm ở Nhật Hi Cung kia a! Nó ăn mấy thứ bẩn thỉu nên cắn người, ta cũng không làm gì khác được, đương nhiên kính nó sợ nó. Thế nào, Thần tộc của các ngươi cũng… Ai! Ta còn chưa nói hết đâu, ngươi sao lại đi như vậy? Cũng không chào hỏi lấy một câu, thật không lễ phép!”

Nàng lớn tiếng kêu, Huyền Thương Thần Quân đi nhanh như gió, cũng không quay đầu lại. Cần gì phải hỏi câu này? Dư thừa.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.