Tinh Lạc Ngưng Thành Đường

Chương 17


Đọc truyện Tinh Lạc Ngưng Thành Đường – Chương 17

Thùy Hồng Điện.

Thần Quân trở lại, một đám tiên thị nghênh đón. Phi Trì liếc mắt một cái liền nhìn thấy một cuộn trong tay Huyền Thương Quân… Da trâu. Kia giống như màu xanh biếc đã từng quen thuộc, tất cả tiên thị đều sợ đến mặt mũi vô sắc.

Phi Trì nhanh chóng bước lên: “Quân thượng, đã xảy ra chuyện gì?”

Vật cưỡi của Quân thượng lại có thể chết trận, đây là Ma tộc xâm phạm, hay là Thiên đạo có dị biến?

Huyền Thương Quân thần sắc u ám không rõ, đi thẳng vào trong điện mới đưa da trâu cho hắn, nói: “Đi đến mộ thần thú, đem nó chôn cất đi”

Phi Trì nhận lấy da trâu, nói là trong lòng run sợ cũng không phải nói quá. Hắn cẩn thận hỏi: “Quân thượng, kẻ nào dám to gan như vậy, lại dám sát hại vật cưỡi của Quân thượng?”

Huyền Thương Quân đương nhiên không muốn nhắc tới, hắn đưa mắt nhìn cuốn da trâu kia, ngón trỏ vuốt nhẹ, hồi lâu, nói: “Đại khái là nó biết ta không có nhiều thời gian, rời đi trước.”

Phi Trì sắc mặt trắng bệch, hai đầu gối quỳ xuống: “Quân thượng!”

Huyền Thương Quân tay phải đưa lên: “Không cần nhiều lời, đi đi.”

Bên ngoài Thiên Ba Viện, Dạ Đàm nắm đôi chân chim của Man Man, đi theo trí nhớ tới phía trước. Nhưng trước mặt cũng không phải là Nam Thiên Môn.


“Kỳ quái, ta hẳn là không đi nhầm mới đúng.” Dạ Đàm nghi ngờ tìm nửa ngày, không thấy bất kỳ cửa ra nào. Man Man nói: “Thiên cung nhất định canh phòng nghiêm ngặt, có thể cần lệnh bài thông hành gì đó mới có thể nhìn thấy cửa ra.”

Cái này cũng rất có khả năng. Dạ Đàm nhìn chằm chằm Thiên tướng trong mây mù phía trước, nói: “Ta che mắt hắn lại, ngươi lục soát người hắn, xem có các loại lệnh bài gì đó không.”

Man Man giương cánh lên: “Tuân lệnh!”

Dạ Đàm nói làm liền làm, nàng trực tiếp từ sau lưng Thiên tướng nhào tới, một tay bịt mắt hắn, kiều kiều ngọt ngào nói: “Đoán một chút ta là ai?!”

Man Man tiến lên liền lục soát thân người của Thiên tướng, qua nửa ngày, Thiên tướng nói: “Cô nương là ai ta không hề biết, nhưng con chim này là tai thú Man Man, tại sao lại xuất hiện ở Thiên giới? Còn nữa, nó ở trên người ta lật tới lật lui, là muốn trộm vật gì?”

“Không đúng nha… Ta không phải che mắt của ngươi rồi sao? Ngươi làm thế nào mà vẫn nhìn thấy vậy?” Dạ Đàm đưa đầu nhìn một cái, đôi mắt của Thiên tướng bị che, nhưng giữa trán của hắn, con mắt thứ ba rất có thần.

—— nàng che mắt Nhị Lang Thần.

Thùy Hồng Điện. Dạ Đàm ủ rũ cúi đầu, Man Man mặt xám mày tro.

Nhị Lang Thần tay trái một con gà, tay phải một con vịt, đem nàng cùng Man Man áp giải tới, trình bày việc xấu của nàng từ đầu chí cuối. Vừa không phóng đại, cũng không che giấu.

Huyền Thương Quân cúi đầu lau đàn của mình, cách đó hơn một trượng, Dạ Đàm cũng có thể cảm giác được hắn đang kiềm chế lửa giận của mình. Cái đầu của Man Man rúc vào trong ngực nàng, sống chết không chịu chui ra. Dạ Đàm nói: “Cái đó… Ta chẳng qua là lạc đường, muốn tìm hắn hỏi đường mà thôi.”

Nàng là công chúa của Li Quang Thị, không thể đem nàng bóp chết. Huyền Thương Quân lau đàn nửa ngày, sát ý trong lòng chưa từng mãnh liệt như vậy, hắn nói: “Tới đọc thuộc Thiên quy.”

“A?” Dạ Đàm gãi gãi mi tâm, “Ta có chữ sẽ không đọc, đây không phải là muốn đến hỏi ngươi sao, cho nên còn chưa nhớ.”

Huyền Thương Quân tay phải nắm chặt một góc bàn, thiếu chút nữa đem chiếc bàn vẻ vụn thành hàn tinh thạch vạn năm. Cố nén vài phần, hắn nói: “Ngươi từng nói, ngươi giết trâu của bản quân, vậy ngươi chính là trâu của bản quân.”

Hắn nói như vậy, ít nhất không có ý giết mình. Dạ Đàm hấp tấp nói: “Đúng đúng đúng, ngươi nói gì cũng đúng.”

Huyền Thương Quân nói: “Rất tốt. Hàn Mặc.” Ngoài điện một tiên thị đi vào, Huyền Thương Quân nói: “Lấy dây thừng Nhật Vãn Hồng của ta tới đây.”

“A?” Hàn Mặc bất ngờ. Dây thừng Nhật Vãn Hồng chính là pháp bảo buộc trâu của Quân thượng, hôm nay trâu cũng bị mất, lấy sợi dây thừng này ra thì có ích lợi gì?


Hắn trong lòng nghi hoặc, nhưng quân thượng nhà hắn lệnh ra như núi, cũng không có biện pháp. Hắn khom người kêu: ” Vâng.”

Dạ Đàm ngoẹo đầu nhỏ —— dây thừng Nhật Vãn Hồng? Thứ gì vậy?

Chỉ chốc lát sau, Hàn Mặc lại đi vào lần nữa, trong tay quả nhiên cầm một sợi dây thừng ánh vàng rực rỡ. Huyền Thương Quân lấy sợi dây thừng, vẫy hắn lui, quay lại giơ tay lên ném một cái.

Dây thừng Nhật Vãn Hồng giống như ánh mắt xa, trực tiếp bao quanh cổ Dạ Đàm, biến thành vòng cổ ánh vàng rực rỡ, phía trên còn treo một chuỗi chuông nhỏ tinh xảo.

” Cái này…” Cái dây thừng Nhật Vãn Hồng gì đó, căn bản chính là dây buộc chó mà! Lão nam nhân này có phải biến thái hay không a? Dạ Đàm lấy tay gạt dây thừng, cười mỉa, “Coi như là trâu cũng không cần như vậy đi. Nếu để cho người khác nhìn thấy sợ rằng không dễ giải thích.”

Huyền Thương Quân ngón trỏ nổi lên một luồng gió, ngoài cửa sổ cát đá tụ lại, chỉ chốc lát sau, liền ở trên bàn nhỏ ngưng tụ thành một cái đồng hồ cát. Hắn trầm giọng nói: “Sáng nay khi tới Thiên giới, ngươi từng nói qua, cấm lệnh Thiên quy trong vòng một ngày thuộc lòng trôi chảy. Đến nay đã qua giờ Thìn ba tiếng rồi.”

“Nửa câu này ngươi còn nhớ rõ chứ, để ta trở về Li Quang Thị, lời này tại sao ngươi không nói?” Dạ Đàm dương dương tự đắc, không quá nghiêm trọng. Cái Thiên quy bỏ đi đó, vẫn là chạy trốn quan trọng hơn.

Huyền Thương Quân cai quản nghiêm khắc, đệ tử phía dưới, người người tuân theo, chăm chỉ cẩn thận, chưa từng gặp phải đệ tử lười biếng như vậy?

Hắn trầm giọng nói: “Còn lại chín tiếng, ngươi ở lại Thùy Hồng Điện tự mình nghiên cứu đi. Tính nhẫn nại của ta không giống Viễn Tụ, ngươi tốt nhất an phận thủ thường, nếu không… chỉ sợ sẽ tổn hại tới thể diện của Li Quang Thị.”

Dạ Đàm chỉ chỉ vào cái vòng trên cổ mình: ” Xin nhờ, cái vòng đeo cổ chó này đã quá mất thể diện và tình cảm rồi được không?”

Huyền Thương Quân đương nhiên không nghĩ cùng nàng ở chung một phòng, nghe vậy cũng không trả lời, phất tay áo đi.


Hắn đi, Man Man liền lại có dũng khí chui ra. Nó đưa cổ ra, cẩn thận quan sát cái vòng trên cổ Dạ Đàm, nhất thời trong mắt đều lóe sáng lên: “Chao ôi, pháp bảo này nhìn còn thật lợi hại, đem đến Võng Lượng Thành, nhất định có thể bán được giá tốt nha!”

“Ngươi, con chim này, trong đầu óc có phải hay không chỉ chứa hạt mè lớn!” Dạ Đàm tức giận, “Chúng ta cứ coi như là muốn bán nó, đầu tiên cũng phải suy nghĩ làm sao lấy nó xuống đã!”

Man Man ngược lại không gấp: “Pháp bảo gì có thể làm khó được Đàm Đàm nhà chúng ta chứ?”

Dạ Đàm không để ý tới lời thổi phồng của nó: “Thừa dịp hắn không có ở đây, chúng ta mau trốn khỏi Thiên giới.”

Man Man nói: “Hả? Nhưng chúng ta đâu có lệnh bài.”

Dạ Đàm huýt sáo một cái, tay bên phải giơ lên, một tấm lệnh bài màu đồng cổ đã ở trên tay. Man Man mở to mỏ chim: “Là…Lệnh bài của Nhị Lang Thần! Ai ôi, Người đúng là tiểu quỷ nhanh trí…”

Dạ Đàm mang theo nó, mắt thấy đã sắp ra khỏi Thùy Hồng Điện, đột nhiên trên cổ nàng chợt lóe ánh sáng vàng, đem nàng kéo lại vào trong điện. Dây thừng Nhật Vãn Hồng kia bỗng nhiên hiện nguyên hình, một đầu sợi dây đang cột ở kính Tố Nguyên bên trong Thùy Hồng Điện.

Đồ chơi này thật đúng là dây buộc chó mà!

Cổ của Dạ Đàm bị kéo đau, giận đến rụng lông.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.