Tinh Lạc Ngưng Thành Đường

Chương 10


Đọc truyện Tinh Lạc Ngưng Thành Đường – Chương 10

Tại Nhật Hi Cung, Thần tộc phái sứ thần tới thông báo cho Li Quang Dương, chuẩn bị mười ngày sau nghênh đón Thiên phi vào ở trong Thiên giới.

Đây là chuyện tốt, Li Quang Dương cùng quốc sư Nguyện Bất Văn, Thừa tướng Li Quang Xích Dao đang bàn bạc vấn đề sắp xếp đồ đạc để Thanh Quy mang theo lúc đến Thần tộc.

Ngay lúc đó, Dạ Đàm mang Thanh Quy từ ngoài tường trèo vào. Lúc này ba người xoay chuyển ánh mắt, liền nhìn thấy các nàng dính đầy bụi đất.

Li Quang Dương râu tóc đều dựng lên, giống như đầu sư tử nổi giận: “Đồ hỗn trướng này! Ngươi lại làm gì rồi?!”

Câu này đương nhiên là mắng Dạ Đàm. Nàng cùng Thanh Quy cả người ướt đẫm, khi nãy đi qua đám cỏ, người dính đầy cỏ dại, bụi bặm. Lại thêm vết thương trên trán Thanh Quy bị ngâm nước đến trắng bệch, từ xa nhìn đến, hết sức dọa người.

Đây chính là Thiên phi tương lai! Hơn nữa mười ngày sau, Thần tộc đã đón nàng vào Thiên giới!

Li Quang Dương thật là tức bể phổi, Nguyện Bất Văn tiến lên mấy bước đỡ Thanh Quy: “Công chúa có sao không?”

Một đám cung nữ, người hầu lúc này mới kịp phản ứng, tức thì toàn bộ đi tới. Li Quang Xích Dao tiến lên, bắt mạch cho công chúa Thanh Quy. Hắn mặc dù giữ vị trí phụ giúp chủ quản, nhưng y thuật cũng không tệ.

Thanh Quy tinh thông y thuật, từng truyền lại cho hắn cùng Nguyện Bất Văn.

Li Quang Dương tiến tới, thấy vết thương trên trán Thanh Quy, nhất thời lửa giận càng tăng lên: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Thanh Quy nói: “Phụ vương không cần phải lo lắng, con gái không sao cả. Khi nãy là thám báo của Ma tộc lẻn vào trong cung dò hỏi mục đích tới của sứ thần, con gái không may gặp phải. May được Dạ Đàm cứu giúp, mới có thể bình an trở về.”


“Ma tộc?!” Ba người Vua, tôi Li Quang Dương sắc mặt đều trầm xuống, Nguyện Bất Văn nói: “Có lẽ là vừa nãy sứ thần hạ phàm, Ma tộc phái người vào cung dò hỏi tin tức. Yêu nhân tự tiện xông vào Li Quang Thị, là Nguyện Bất Văn không làm tròn bổn phận, khiến cho công chúa bị dọa sợ. Xin bệ hạ giáng tội.”

Li Quang Dương nào có chú ý cái này? Hắn cầm tay Thanh Quy, cảm thấy được hơi lạnh toát ra, nói: “Trên trán sao lại bị thương thành như vậy? Sau cơn mưa khí ẩm nặng, con lại bị hoảng sợ như vậy, mau mau trở về cung. Phi Hà! Nấu một chén trà an thần cho công chúa.”

Trong cung sớm có cung nhân bận bịu chuẩn bị, Thanh Quy nói: “Phụ vương, Thanh Quy chẳng qua là bị thương ngoài da. Ngược lại Dạ Đàm vừa nãy vì cứu con mà giao đấu với Ma tộc, phế tạng bị ma khí gây thương tổn, con phải chữa trị cho muội ấy đã.”

Li Quang Dương quay đầu nhìn thấy Dạ Đàm, vẻ mặt ân cần trong nháy mắt biến thành đầy trời mây đen. Hắn trầm giọng quát hỏi: “Các ngươi gặp phải Ma tộc ở đâu?”

Lời này dĩ nhiên là chất vấn Dạ Đàm, Thanh Quy sợ ông ta cùng Dạ Đàm lại cãi vã, vội vàng hồi bẩm đúng sự thật: “Là Hồ Ẩm Nguyệt ở phía sau.”

Li Quang Dương nói: “Hồ Ẩm Nguyệt khép kín nhiều năm, Quả nhân đã sớm ban mệnh lệnh không cho bất kỳ ai ra vào. Tại sao các ngươi lại gặp phải Ma tộc ở đó?”

Lúc ông ta hỏi câu này, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Dạ Đàm. Dạ Đàm buông một tay, nói: “Hỏi nhiều như vậy để làm gì? Dù sao bất kể nói gì đều là ta sai. Người trực tiếp trừng phạt ta không phải là được rồi sao?”

“Ngươi!” Lời này như thêm dầu vào lửa, Li Quang Dương tức giận, “Chính ngươi cấu kết Yêu vật, phóng đãng lang thang khắp nơi cũng thôi đi. Hôm nay tự ý xông vào cấm địa, còn khiến cho Thanh Quy vì tìm ngươi mà cùng gặp nguy hiểm! Ngươi có biết tội chưa!”

Dạ Đàm chỉ cảm thấy kinh mạch đau nhức, nàng cả người ướt đẫm, hỏi: “Biết tội? Ta có tội gì? Ta bắt tỷ ấy đến tìm ta sao? Hơn nữa, Nguyện Bất Văn thân là quốc sư, thống lĩnh Trấn Yêu Ti, bên ngoài không thể ngăn cản Yêu tộc lẻn vào, bên trong không thể bảo vệ Thiên phi tương lai, hôm nay phụ vương lại đang ở nơi này trách ta?”

Nguyện Bất Văn im lặng, Li Quang Dương giận đến muốn trúng gió: “Phản… Phản rồi. Ngươi xông vào đại họa, nhưng không biết hối cải chút nào, quỳ xuống cho ta!”

Dạ Đàm nói: “Hối cải? Ma tộc lẻn vào trong cung thăm dò tin tức, cũng không phải là ta dẫn tới. Ta việc gì phải hối cải?”


Thừa tướng Li Quang Xích Dao cười nhạt, nói: “Hồ Ẩm Nguyệt sớm bị bệ hạ phong cấm nhiều năm. Chỉ có công chúa một mình ra vào, ngay cả cung nhân cũng chưa từng đi theo. Mà nay Ma tộc không lẻn vào từ nơi khác, thật là khéo quá, hết lần này tới lần khác xuất hiện ở hồ Ẩm Nguyệt. Thậm chí thiếu chút nữa bắt công chúa Thanh Quy đi. Trùng hợp như vậy, chẳng lẽ công chúa không nên giải thích sao?”

Dạ Đàm không cam tâm: “Xích Dao lão cẩu, ngươi thật là ngậm máu phun người.”

Li Quang Dương tát nàng một cái, một tiếng ba vang lên, gò má bên phải của Dạ Đàm lập tức ửng đỏ. Hắn giận đến phát run: “Chính ngươi khắp nơi gây họa, còn đòi lý lẽ?”

Thanh Quy trên mặt cũng đau xót, nàng một tay che mặt: “Phụ vương! Không phải như Thừa tướng nói. Lúc con đến hồ Ẩm Nguyệt, Dạ Đàm căn bản không ở đó! Muội ấy là vì cứu con mới giao đấu với Ma tộc, xin phụ vương đừng trách tội muội ấy!”

Nguyện Bất Văn đỡ nàng, vội vàng bôi thuốc lên vết thương cho nàng, nói: “Công chúa Thanh Quy bản tính lương thiện, khó tránh bị người có lòng dạ khó lường mê hoặc, trước tiên nên trở về cung nghỉ ngơi đi.”

Li Quang Xích Dao nói: “Bệ hạ, vi thần đã sớm nói, cô gái này chẳng tốt lành gì, từ lúc Bệ hạ đọc chi từ giữ lại mạng sống cho nàng đến nay. Hoàng ân của Bệ hạ bao la, nhưng nàng có phân nửa cảm kích không? Nàng cấu kết với Yêu tộc, không chỉ dẫn Yêu nghiệt vào cung, hôm nay lại câu kết với Ma tộc, thiếu chút nữa dẫn đến nguy hiểm cho công chúa Thanh Quy. Chẳng lẽ Bệ hạ còn muốn bao che dung túng sao?”

Dạ Đàm nhìn chằm chằm Li Quang Xích Dao, ánh mắt giận dữ, nàng nói: “Lão cẩu, ta nếu câu kết với Ma tộc, đầu tiên sẽ giết mười tộc nhà ngươi.”

Giọng nói âm u đến mức làm người ta sợ hãi, Li Quang Xích Dao hoảng hốt.

“Nghiệt súc!” Li Quang Dương một cước đạp tới, “Quỳ xuống!”

Dạ Đàm vẫn lớn tiếng nói: “Ta không sai, tại sao phải quỳ?!”

Li Quang Dương giận đến thiếu chút nữa bất tỉnh, ông ta gầm thét: ” Người đâu, mau đem nghiệp chướng này ra đánh một trăm roi cho ta!”


Có binh sĩ do dự một chút, cầm roi tiến lên. Li Quang Dương gầm lên: “Đánh mạnh vào!”

Mấy tên binh sĩ kìm Dạ Đàm lại, một roi quất xuống, Dạ Đàm trên lưng ngay lập tức hiện một vết máu dài. Thanh Quy kêu đau một tiếng, quỳ xuống trước mặt Li Quang Dương, Li Quang Dương đưa tay muốn đỡ, nhưng cũng biết nếu như trách phạt Dạ Đàm, Thanh Quy chịu khổ theo cũng là điều không tránh khỏi.

Thanh Quy nói: “Phụ vương! Chuyện tối nay, quả thật không phải Dạ Đàm sai. Muội ấy chỉ là nữ nhi bình thường, làm sao có thể chịu được trọng hình như vậy? Thừa tướng cho dù không tin nàng, chẳng lẽ ngay cả Bổn công chúa cũng không tin sao?”

Li Quang Xích Dao thấy Thanh Quy cũng bị đau, lập tức không lên tiếng nữa. Dẫu sao Thiên Phi tương lai cũng không nên có bất kỳ sơ xuất nào. Li Quang Dương hai gò má run run, hồi lâu, nghiêm nghị quát hỏi Dạ Đàm: “Có biết sai hay không?!”

Dạ Đàm ngũ tạng như bị thiêu đốt, cố nén không hộc máu, nghe vậy lại càng nói lớn hơn thanh âm của ông ta: “Người chẳng qua là đau lòng Thanh Quy của người, Xích Dao lão cẩu nói bậy nói bạ người đều tin! Các người một đôi hôn quân nịnh thần, vậy mà lại muốn ta nhận sai! Ta nhổ vào!”

“Láo xược… Làm, làm… càn!” Li Quang Xích Dao bị dọa đến sắc mặt trắng bệch, ngay cả âm cũng nhỏ lại. Li Quang Dương tức hộc máu: “Đánh chết cái thứ không biết sống chết này cho ta!”

Binh sĩ quất mấy roi xuống, Dạ Đàm sau lưng máu thịt mơ hồ. Thanh Quy không chịu nổi, toàn thân khí sắc nhợt nhạt, mồ hôi tuôn như nước. Nàng quỳ xuống trước mặt Li Quang Dương, vẫn đang khổ cực mà van xin. Chỉ có Dạ Đàm là cắn chặt hàm răng, chống đỡ không kêu đau.

Li Quang Dương một hồi dừng lại, cho dù tức bể phổi, vẫn như cũ không nhịn được hỏi lại: “Có nhận sai hay không?!”

Dạ Đàm thanh âm đã nhỏ đi, nhưng vẫn nói từng chữ rõ ràng: “Không sai, không nhận!”

Li Quang Dương cùng nàng trong tâm đều là lấy mạng đổi mạng.

Ông ta mở miệng, đang muốn nói, đột nhiên, ngoài cung có thanh âm truyền tới: “Sứ giả Ma tộc Chúc Cửu Âm phụng mệnh Ma Tôn, bái kiến Thôn Đế bệ hạ.”

Hắn còn chưa tới, mà thanh âm đã truyền tới trong tai mọi người, lại vang như tiếng chuông. Chúng triều thần cùng nhau sững sờ —— Ma Tôn phái tới? Còn theo lễ nghi chờ ở ngoài cung? Bọn họ từ lúc nào lại biết lễ phép như vậy?


Trước cửa cung hoàn toàn yên tĩnh, được nửa ngày, Li Quang Dương hỏi: “Ma Tôn phái sứ giả tới Li Quang Thị, không biết là vì chuyện gì?”

Phía trên cửa cung Nhật Hi, sương mù tím đen xoay chuyển xung quanh, sứ giả của Ma Tộc Chúc Cửu Âm với ma khí vây quanh chậm rãi hiện thân. Hắn cả người hắc bào, trên thêu hoa văn Hình Thiên, chính là hoa văn của Ma tộc. Chẳng qua là lần này, Ma tộc vốn xưa nay cuồng bạo lại thật biết lễ phép. Hắn khom người thi lễ, nói: “Thôn Đế bệ hạ. Ma Tôn nghe nói Li Quang Thị có vị công chúa Dạ Đàm, đức ngôn dung công (1), tài mạo tuyệt vời, đặc biệt lệnh cho vi thần trước tới cầu hôn. Ma tộc nguyện kết thân với Li Quang Thị, mong muốn công chúa Dạ Đàm làm trữ phi tương lai của Ma tộc, cùng Nhân tộc vĩnh kết nhân minh.”

Hắn nói mấy câu ngắn ngủi, nhưng khiến văn võ triều thần của Li Quang Thị kinh hãi. Ngay cả Nguyện Bất Văn cũng hóa đá tại chỗ.

Đức ngôn dung công? Ai đồn nhảm ở trước mặt Ma Tôn của các ngươi vậy? Ma Tôn của các ngươi thật phải đem cái người nói lời này đi cắt thành mảnh, dùng nhúng tương ăn…

Không ai trả lời, Chúc Cửu Âm tự cho là mình đã biểu đạt những lời cần nói rất rõ ràng rồi. Hắn mỉm cười hỏi: “Thôn Đế bệ hạ, không biết Ma phi tương lai ở chỗ nào a?”

Lúc này, ngay cả Li Quang Dương cũng không biết trả lời như thế nào —— Này, không phải ở bên kia sao, đang đánh đó…

Im lặng hồi lâu, vẫn là Li Quang Xích Dao cười giảng hòa: “Sứ giả Ma tộc không biết đó thôi, Nhân tộc lễ giáo nghiêm ngặt, nữ tử trước khi gả đi, không thích hợp xuất đầu lộ diện. Công chúa Dạ Đàm thân phận tôn quý, lúc này ở đây, cũng không thích hợp lộ mặt.”

Chúc Cửu Âm “”a”” một tiếng, coi như đã biết rõ, hắn cũng sẽ không nghĩ tới —— người bên cạnh máu thịt mơ hồ kia, sẽ là Ma phi tương lai của bọn họ a!

Phép tắc của Nhân tộc, hắn cũng đã hiểu, nói: “Thì ra là như vậy, chuyện này liền cứ quyết định như vậy đi. Ma Tôn nghe nói Thần tộc mười ngày sau sẽ nghênh đón Thiên phi tương lai vào ở trong Thiên giới, cũng đặc biệt giao phó, Ma tộc sẽ cùng ngày nghênh đón công chúa Dạ Đàm đến Ma tộc làm khách. Bệ hạ sớm chuẩn bị đi.”

Dứt lời, hắn hóa thân thành sương tím biến mất.

Vua, tôi ba người Li Quang Dương trố mắt nhìn nhau.

***Chú thích:

(1) Đức ngôn dung công: Là một thành ngữ chỉ phẩm đức, lễ giáo cần có ở nữ tử thời phong kiến


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.