Tam Thiên Nha Sát

Chương 18: Rời đi (Phần 1)


Đọc truyện Tam Thiên Nha Sát – Chương 18: Rời đi (Phần 1)

Tục ngữ đã nói, gừng càng già càng cay, mới hôm trước Long Vương và sơn chủ
chẳng vui vẻ gì cho cam, vậy mà đến hôm sau hai người lại làm như chưa có chuyện
gì xảy ra, lại bắt đầu tâng bốc khen ngợi lẫn nhau trong tiệc rượu, ba hoa chích
chòe tới quên trời quên đất.

Đàm Xuyên hôm nay tiếp tục ăn quá đà, ôm cái bụng trương phềnh ngồi trước bàn
nghe bọn họ lời qua tiếng lại, chống đỡ từng cơn buồn ngủ kéo tới. Thấy thế nào
Bạch Hà Long Vương kia cũng là một ông chú trắng trẻo béo tốt phúc hậu, quả thật
không thể trông mặt mà bắt hình dong, những âm mưu suy tính trong bụng lão, sơn
chủ liệu biết được bao nhiêu?

Nàng mở miệng ngáp lớn, Thúy Nha bên cạnh kéo kéo tay áo nàng, thầm thì
nói: “Xuyên tỷ đừng có thế, người khác thấy được là không hay đâu nha?”

Đàm Xuyên quay đầu cười tủm tỉm nhìn gương mặt hồng hào của cô nhóc, xem ra
Hồ Thập Cửu quả nhiên lĩnh đủ giáo huấn, không dám quay lại tìm cô nhóc, Thúy
Nha lại khôi phục sinh khí dồi dào như xưa. Nàng nói: “Hôm nay em nhất định kéo
ta ngồi phía trước, có thứ gì hay ho muốn ta xem hay sao?”

Hôm nay nàng vốn không định tới, có điều Thúy Nha sống chết không tha, chẳng
những muốn kéo nàng tới, còn nhất định đòi chiếm chỗ ngồi phía trước, chỉ nói
muốn nàng cùng ngồi xem thứ hay. Có trời mới biết tiểu cô nương giấu diếm tâm tư
bí mật gì.

Thúy Nha đỏ mặt lên, vặn ngón tay cúi đầu nói: “Cũng, cũng không có gì. Ngày
hôm qua Thập Cửu bảo em, hôm nay hắn sẽ múa kiếm, còn là múa dẫn đầu nữa! Cho
nên em muốn ngồi gần một chút để nhìn…”

“… Em thích hắn?” Không phải chứ, vừa quen biết đã thích rồi?

Thúy Nha hơi sửng sốt: “Cũng chưa phải là thích, chẳng qua trông hắn xinh đẹp
mà thôi… Em không nỡ cự tuyệt.”

Đàm Xuyên chợt thấy mừng vì đứa nhóc này không phải nam nhân, bằng không với
trình độ phong lưu cỡ này, chỉ sợ Phó Cửu Vân có thúc ngựa cũng chẳng theo kịp.
Nàng bất giác nhìn về hướng đài cao, đám đào kép đều nhu thuận ngồi phía dưới
Long Vương, Hồ Thập Cửu sắc mặt trắng bệch, gượng gạo nói cười cùng mọi người,
hai cánh tay quấn một tầng vải trắng dày cộp, đừng nói đến chuyện múa dẫn đầu,
động đậy một chút cũng đã khó khăn.

Nàng hả hê cười nói: “Thúy Nha, Thập Cửu của em hôm nay không thể múa dẫn đầu
rồi.”

Thúy Nha vội ngẩng đầu nhìn xung quanh, khuôn mặt lập tức ỉu xìu: “A! Sao có
thể như thế?! Đợi lát nữa em đi hỏi hắn xem sao! Chẳng lẽ là bị thương?”


Chỉ sợ có cho em đi tìm hắn, người ta cũng chẳng dám gặp đâu… Đàm Xuyên chột
dạ uống một ngụm trà.

Trong điện Thông Minh đang lúc náo nhiệt tưng bừng, chợt nghe cửa điện “kẽo
kẹt” một tiếng mở ra, ba bốn đào kép nam mặt mũi tuấn tú khôi ngô mỗi người bưng
theo một chiếc khay, cung kính sải bước tiến vào, quỳ trên mặt đất cất cao giọng
nói: “Tham kiến Long Vương đại nhân! Tham kiến sơn chủ đại nhân! Đây là rượu
ngon Long Vương đại nhân đặc biệt mang tới, dùng hương thảo và các dược liệu quý
hiếm dưới đáy nước Bạch Hà, ủ cùng với mật ong mà thành, gọi là ‘Tương Phùng Hận
Vãn’. Kính mời chư vị đại nhân thưởng thức.”

[Tương phùng hận vãn: gặp nhau hận muộn/chỉ hận gặp nhau quá muộn]

Sơn chủ sờ sờ ria mép cười ha hả: “Long huynh khách khí quá! Lại còn mang
theo rượu ngon tới góp vui.”

Long Vương đắc ý dào dạt vỗ cái bụng tròn: “Lão huynh ngươi chớ xem thường
rượu Tương Phùng Hận Vãn này, lần trước Bạch Hồ vương ra giá hai mươi viên minh
châu to bằng hạt nhãn, muốn xin ta một vò Tương Phùng Hận Vãn, ta còn không đồng
ý đâu! Lần này ta mang theo bốn vò, ngoài hai người chúng ta, cũng cho mấy đệ tử
tâm đắc của ngươi nếm thử chút đi.”

[Bạch hồ: cáo trắng]

Sơn chủ quả nhiên háo hức, vội vàng phân phó các đệ tử bưng lên bốn vò rượu
không lớn không nhỏ trên khay kia, mở nắp ra, hương rượu nồng nàn mà không ướt
át, tĩnh mịch mà không tiêu tan nhất thời tràn ngập điện Thông Minh, ngay cả Đàm
Xuyên cũng không nhịn được hít sâu một hơi, thầm khen: thơm thật!

Thanh Thanh rất khôn khéo, trước hết rót hai chén rượu, quỳ xuống dâng tới
bên bàn hai người, dịu dàng nói: “Sư phụ, có rượu ngon sao có thể không có ca
múa? Tiểu đồ gần đây mới tập được khúc Đông Phong Đào Hoa, xin nguyện vì giai
khách mà múa một điệu.”

Sơn chủ mỉm cười gật đầu, liếc Long Vương một cái. Hai ngày nay toàn phải
chống mắt xem đám đào kép ca múa, làm như cả một ngọn núi Hương Thủ to như vậy
của lão không có lấy một nhân tài, thừa cơ Thanh Thanh xin phép, chèn ép uy
phong của Long Vương một chút, đương nhiên lão cầu còn không được.

Ngược lại Long Vương có phần kinh ngạc: “Ô? Khúc Đông Phong Đào Hoa? Từ sau
khi nước Đại Yến diệt vong, khúc nhạc này đã bị thất truyền. Hôm nay ta phải dốc
lòng thưởng thức một phen!”

Thanh Thanh cười như hoa xuân nở rộ, vội vàng vỗ tay gọi các đệ tử lên đài
chuẩn bị. Phía bên này Long Vương cũng phân phó đám đào kép tới rót rượu cho các

đại đệ tử ngồi gần sơn chủ, Phó Cửu Vân hứng thú nâng lên chén đá trắng trước
mặt. Thứ rượu tên Tương Phùng Hận Vãn kia tính chất khá kỳ lạ, rót đầy miệng
chén hơn một tấc, lại không sánh ra chút nào, màu rượu xanh như ngọc bích, để
gần chỉ thấy mùi thơm sâu thẳm; để xa chút, mùi hương kia lại trở nên nồng đậm
say lòng người, quả nhiên là thứ rượu ngon ngàn vàng khó mua.

Hắn đứng dậy hòa nhã nói: “Đệ tử to gan, muốn mời một người cùng uống rượu
này, xin sư phụ thành toàn.”

Sơn chủ hôm nay trong lòng vui vẻ, gật đầu đáp ứng, Phó Cửu Vân liền chậm rì
rì tới trước đài, nhìn xung quanh phía dưới. Đàm Xuyên đang uống trà, tự nhiên
cảm thấy rét run một trận, so vai rụt cổ không dám ngẩng đầu, thình lình Phó Cửu
Vân lớn tiếng gọi nàng: “Tiểu Xuyên Nhi, ngươi lên đây.”

Trong nháy mắt, ánh mắt mọi người trong điện bao gồm cả sơn chủ đều dừng trên
đầu nàng, chén trà trong tay Đàm Xuyên run lên, “ào” một cái đổ xuống, ướt nhẹp
nửa chiếc váy của Thúy Nha. Có điều Thúy Nha hiện tại đã ngây cả người, không có
nửa điểm phản ứng, miệng há hốc, rõ ràng là cằm đang có xu thế muốn trật
khớp.

Trong điện Thông Minh đột nhiên trở nên cực kỳ an tĩnh, mọi người đều đổ mắt
nhìn tiểu tạp dịch diện mạo xấu xí này, nàng mặt mày bình tĩnh đặt chén trà
xuống, mặt mày bình tĩnh đứng dậy phủi phủi váy, rồi mặt mày bình tĩnh đi lên
đài cao, ngồi xuống bên cạnh Phó Cửu Vân. Toàn bộ quá trình liền mạch lưu loát,
không có chút xíu biểu tình ngượng ngùng, bất an, hay sợ hãi, quả nhiên có chút
không đơn giản.

“Ở dưới đó đã ăn cơm xong chưa?” Phó Cửu Vân da mặt dày không thua kém nàng,
chẳng coi ai ra gì giúp nàng vuốt lại đám tóc rối bời bên má, rõ ràng muốn nói
cho người khác biết: Giữa hai bọn ta chính là có gian tình đấy, thì có làm
sao?

Trước mắt bao người, Đàm Xuyên dứt khoát bình nứt không sợ bể, việc nhân đức
không nhường ai nhón một miếng bánh đưa lên miệng ăn, còn to gan lớn mật nhíu
mày đánh giá: “Cũng như nhau cả thôi.”

Mắt thấy bầu không khí dần bế tắc, Thanh Thanh nhanh chóng vỗ vỗ tay, các nữ
đệ tử lập tức hiểu ý, mang theo nhạc cụ ngồi thành một vòng quanh đài. Thanh
Thanh dẫn theo một đám nữ đệ tử nhẹ lướt lên đài, duyên dáng uyển chuyển hành lễ
với sơn chủ và Long Vương. Tiếng nhạc chuẩn bị cất lên, sơn chủ bỗng nhiên nghĩ
tới điều gì, vội vàng phất tay, xoay người hỏi Tả Tử Thần đang ngồi lãnh đạm:
“Huyền Châu ở tại Thái Vi lâu đã được một tháng chưa?”


Tả Tử Thần cúi người đáp: “Hồi bẩm sư phụ: còn khoảng năm sáu ngày nữa.”

Sơn chủ có chút cảm khái: “Hôm nay khó có dịp Long Vương mang tới rượu ngon,
nàng là cành vàng lá ngọc, há có thể bạc đãi nàng? Cho phép nàng đi ra bái kiến
Long Vương đi.”

Tả Tử Thần mặt không biểu tình, đáp vâng, đứng dậy đi ra ngoài, góc áo sượt
qua mu bàn chân Đàm Xuyên, hắn cũng không quay đầu lại. Miếng bánh trong miệng
Đàm Xuyên rốt cuộc nuốt không nổi, nhai đi nhai lại trong miệng, nhạt như nước
ốc.

Không lâu sau, Tả Tử Thần liền dẫn Huyền Châu trở lại. Nàng ta bị nhốt tại
Thái Vi lâu một tháng rõ ràng chẳng sung sướng gì, tiều tụy đến nỗi cả người gầy
xọp đi, có điều những chuyện này đều chẳng là gì nếu so sánh với thần tình u oán
thương tâm trên mặt nàng ta, hai mắt nàng ta chỉ nhìn chằm chằm bóng lưng của Tả
Tử Thần, dường như sắp bật khóc đến nơi.

Sơn chủ khẽ nhíu mày, ho nhẹ một tiếng: “Huyền Châu, tới đây ra mắt Bạch Hà
Long Vương.”

Huyền Châu miễn cưỡng ổn định lòng dạ rối bời, vội vàng bước lên đài, chợt
thấy Đàm Xuyên đang lẳng lặng nhìn mình, bước chân nàng ta không khỏi chậm lại,
ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung, không ai nhường ai, mãi cho đến
khi nàng ta quỳ trước bàn của sơn chủ, dập đầu sát đất, thấp giọng nói: ” Đệ tử
Huyền Châu bất tài bái kiến sư phụ, bái kiến Long Vương đại nhân.”

Nữ tử xưa nay cao ngạo này, ăn nhờ ở đậu đến hôm nay, cũng không thể không
cúi đầu rồi. Không muốn nhìn dáng điệu khom lưng cúi đầu của nàng ta, Đàm Xuyên
quay mặt đi. Bàn tay bỗng nhiên bị siết chặt trong một lòng bàn tay ấm áp, thì
ra là Phó Cửu Vân. Hắn không nhìn nàng, chỉ nắm chặt tay nàng, cúi đầu uống chén
Tương Phùng Hận kia. Uống một nửa, lại đưa cho nàng, thấp giọng nói: “Muốn uống
không?”

[Không hiểu sao đoạn này tên rượu lại thiếu mất chữ “Vãn”]

Đàm Xuyên miễn cưỡng cười nhận lấy, nghĩ tới những lời đùa cợt bình thường,
không biết vì sao lại nói không nên lời, đành phải lan man: “Rượu này tên rất
hay, Tương Phùng Hận Vãn, không hổ là rượu của thần tiên, đến cái tên cũng sâu
xa như vậy.”

Phó Cửu Vân ngẩng mặt quay đầu cười với nàng: “Đã tương phùng, thì không có
hận vãn. Chỉ cần ta thích, vô luận thế nào cũng sẽ trở thành của ta.”

[đã ‘gặp nhau’, thì không có lời ‘hận muộn’]

Nàng vốn đã đưa chén rượu tới bên môi, nghe hắn nói một câu đầy hàm ý như
vậy, rốt cuộc uống không nổi nữa, giống như uống thì chẳng khác nào tán thành
lời nói của hắn. Buông chén rượu xuống, nàng cười gượng hai tiếng: “Cửu Vân đại
nhân quả nhiên là… gọi là gì nhỉ, anh hùng khí khái…”

Hắn không nói chuyện, chỉ càng thêm dùng lực nắm tay nàng, mở ra năm ngón,
vuốt ve da thịt mềm mại trong lòng bàn tay nàng.


Tiếng sáo vang lên, khúc Đông Phong Đào Hoa rốt cục mở màn, ống tay áo như
mây trôi, eo nhỏ tựa tuyết bay, không biết có bao nhiêu phong lưu phồn hoa, ngay
cả sơn chủ xem cũng có chút sững sờ.

Thế nhưng Đàm Xuyên lại không có tâm tình xem múa, nàng đang từng li từng tí
nỗ lực muốn rút tay khỏi tay người nào đó. Rút nè rút nè, một ngón thoát rồi,
hai ngón thoát rồi… Mắt thấy nửa bàn tay sắp thoát khỏi ma chưởng, hắn bỗng
nhiên trở tay túm lại toàn bộ. Trên ngón trỏ và ngón giữa của hắn có vết chai
thật dày, vuốt ve từng vòng từng vòng trong lòng bàn tay nàng, vừa tê vừa
ngứa.

Đàm Xuyên ngứa đến nỗi suýt chút nữa bật cười, nhanh chóng đánh lạc hướng sự
chú ý của hắn: “Đại nhân ơi… Ngài xem Thanh Thanh cô nương múa kìa, múa đẹp quá
đi.”

Phó Cửu Vân cười cười, thấp giọng nói: “Ta đã từng thấy thứ tốt nhất, cho nên
không phải là nhất đẳng, đều không thể lọt vào mắt ta.” Dường như đang nhớ lại
hồi ức đẹp nào đó, hắn cười vô cùng dịu dàng, ngay cả giọng nói cũng trở nên mềm
nhẹ: “Xuyên Nhi, ta là một nam nhân ích kỷ mà còn ngạo mạn, ta chỉ muốn thứ tốt
nhất. Nàng nguyện ý, ta trọn đời này sẽ không rời khỏi nàng; nàng không nguyện
ý… không nguyện ý cũng phải là của ta —— ngươi hiểu hay không?”

Cổ họng nàng bỗng nghẹn lại như có gì tắc ở bên trong, nằm mơ cũng không nghĩ
tới hắn sẽ nói những lời như vậy. Những lời mà ngay cả Tả Tử Thần cũng chưa từng
nói, hắn lại cứ thế nói ra. Đáy lòng như có làn sóng điên cuồng mãnh liệt trào
dâng, hết thảy trước mắt đều trở nên mơ hồ không rõ. Nàng chỉ có thể cắn răng,
bình tĩnh nhìn chằm chằm một điểm trước mắt, để tâm tình suy sụp bên trong không
đến nỗi phá hủy vẻ bình tĩnh mặt ngoài.

Thế gian tình người ấm lạnh, biến ảo khó lường, trọn đời là một thời gian rất
dài, có thể nào nói ra miệng dễ dàng như vậy? Thế nhưng ngữ khí của hắn, biểu
tình của hắn, lòng bàn tay ấm áp của hắn đều cho nàng biết: đây tuyệt đối không
phải lời nói dối. Dường như đã tích tụ dưới đáy lòng biết bao năm, rõ ràng rất
quý giá, cho đến giờ lại vẫn một mực làm ra vẻ bị gạt sang một bên cũng chẳng
sao, bị thương tổn bị cự tuyệt cũng hoàn toàn không e ngại.

Đàm Xuyên hít một hơi thật sâu, thanh âm khàn khàn: “… Ta không hiểu.”

Hắn hơi hơi mỉm cười, chẳng thèm bận tâm: “Rồi sẽ hiểu, bởi vì ta sẽ không
buông tay.”

Nàng đột nhiên chớp chớp mắt, nước mắt sắp chảy ra đến nơi. Thanh Thanh trên
đài đang múa gì, Long Vương đang nói gì, thậm chí Huyền Châu nhìn về hướng nàng
lần thứ bao nhiêu, nàng đều không thể chú ý. Bàn tay Phó Cửu Vân vuốt ve gò má
nàng, giống như muốn che chở một đóa hoa mỏng manh yếu đuối, bờ môi hắn mang
theo hương rượu lẳng lặng kề sát, dịu dàng hôn lên gương mặt lạnh giá của
nàng.

“Đế Cơ Đại Yến, ngươi còn muốn gạt ta bao lâu?”

Hắn bình tĩnh hỏi nàng.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.