Nợ Em Một Hạnh Phúc

Chương 2


Bạn đang đọc Nợ Em Một Hạnh Phúc – Chương 2

Anh ta không gọi điện
thoại đến.

Đợi một tuần, không nhận
được cuộc gọi yêu cầu bồi thường của người con trai xa lạ kia, vậy có thể giả
định cô đã không gây ra thương tích hay tổn thất gì cho anh ta, sau này có thể
yên tâm, thoải mái mà quên đi chuyện đó?

Nhưng khi cô nghĩ như
vậy, đang định coi chuyện bất ngờ ngoài ý muốn kia thành một khúc nhạc đệm ngẫu
nhiên trong đời mình và quên lãng nó đi thì một chuyện khác ngoài ý muốn lại
khiến cô và anh dây dưa với nhau…

Nguyên nhân của sự việc
chính là do cậu em trai hiếu động, nghịch ngợm của cô, kết quả cay đắng là làm
hỏng máy tính trong phòng.

3-4 tuổi vẫn còn nhỏ
nhưng lại có bản lĩnh phá phách cùng dư thừa sức lực mà làm cái CPU đang nằm
yên ổn trên bàn cô dốc ngược xuống, cô còn có thể nói gì? Sau khi gây họa,
nó lại bày ra gương mặt thơ ngây vô tội, ngoài việc chấp nhận thực tế, dường
như cô cũng không còn sự lựa chọn nào khác.

Nâng cái CPU bị rơi xuống
đất lên, cắm lại mấy cái dây nối, không thấy màn hình hiện gì sau khi khởi
động, cô không cố gắng làm gì nữa mà đầu hàng tắp lự. Đối với máy móc kiểu này,
cô thực sự không có cách nào.

Nhân lúc không có tiết
học, cô mang máy tính đi sửa.

Có lẽ cô đến vào thời
điểm không thích hợp, cô gái ở cửa hàng nói với cô: “Kĩ sư không có ở đây, không
thể giúp chị kiểm tra ngay lúc này được”.

“Thế sao…”, cô suy nghĩ
giây lát, “Cũng không vấn đề gì, tôi sẽ để lại thông tin, khi nào các cô sửa nó
xong thì liên lạc lại với tôi”.

Đang tìm chỗ để đặt máy
tính xuống, vừa quay người lại, đầu đập phải một vật gì đó. Cô còn chưa kịp ý
thức chuyện gì xảy ra, vì tay ôm máy tính nên nhất thời mất cân bằng, cả người
chúi về phía trước…

“Uh!”, một tiếng kêu khó
chịu truyền vào tai cô.

“A, Quan Nghị”, cô gái ở
cửa hàng hét lên, gọi năng lực suy nghĩ đã mất đi trong 3 giây của cô trở về.

A, a, a. Cô đụng phải
người khác?

“Tôi xin lỗi, tôi xin
lỗi…”, là lỗi của cô, vừa đứng lên vừa liên tục xin lỗi.

Anh ta không có phản ứng
gì để đáp lại, khàn giọng, nói không nên lời.

“Anh…”, không cẩn thận
đụng phải một chút, không nghiêm trọng thế chứ? Lạc Thải Lăng quan sát vẻ mặt
đang nhăn nhó của anh ta. Anh ta là con trai lại yếu ớt như vậy sao?

“Quan Nghị, anh thật xui
xẻo”, cuối cùng cô gái ở cửa hàng cũng đã chứng kiến hết vận xui của anh, ngồi
chơi trong nhà mà họa cũng có thể ập đến – câu này là dùng để chỉ người như
anh.

Không có hơi sức đâu mà
để ý đến lời châm chọc đó, anh cố gắng cử động cánh tay bị đau, đau đến tận
xương, dù người có làm bằng sắt thì cũng muốn chảy nước mắt.

Hình ảnh trong buổi sáng
sớm của ngày hôm đó hiện lên trong đầu không báo trước, anh ôm cánh tay, di
chuyển cơ thể để đứng lên.

Cô kinh ngạc há mồm: “A!
Anh, anh… Là anh…”

Quan Nghị liếc mắt nhìn
cô, không đáp. Anh không thể nói là rất vui khi gặp lại cô, dù sao gặp nhau
bằng cách thức như vậy đúng là làm người ta không vui nổi.

Anh vẫn ôm tay trái không
buông ra, Lạc Thải Lăng nhìn thấy miếng băng gạc trắng hơi lộ ra dưới ống tay
áo khoác, đột nhiên hốt hoảng…

“Anh bị thương?”, một
tiếng hét kinh hãi.

Làm gì mà kinh ngạc như
vậy? Anh há mồm, chưa kịp phản ứng, người đã bị cô lôi đi.

“Đi, đi gặp bác sĩ.”

“Từ từ, cô à”. Anh có gặp
bác sĩ hay không, có liên quan đến cô sao?

Anh có chút khó hiểu, bị
kéo đến cửa, vội vàng đứng lại, từ chối hợp tác.

“Này, tại sao anh không
đi?”, kéo mãi không thấy anh nhúc nhích, cô quay đầu hỏi.

“Chúng ta, đâu có quen
biết?”, đối với một người xa lạ, có phải cô đã quá nhiệt tình?


“Nhưng hôm đó tôi đâm vào
anh!”, cộng thêm hôm nay, liên tục đụng phải hai lần, vết thương càng thêm
nặng. “Cái đó…”, chỉ chỉ vào cánh tay anh, “Là do tôi, đúng không?”. Sao cô lại
cho rằng anh ta không liên lạc với mình là do không có gì nghiêm trọng chứ?
Nhìn anh trông còn tệ hơn cả cô nghĩ.

Anh không nói gì, dùng
ánh mắt khác thường nhìn kĩ cô một lần nữa. Cô nhiệt tình như vậy, bởi vì chấn
thương của anh là do cô gây ra? Quả là một cô gái lạ lùng, dũng cảm gánh vác
sai lầm, biểu hiện tràn ngập vẻ áy náy cùng bất an.

“Tôi không sao, không cần
phải đi khám bác sĩ”.

“Không được, như vậy tôi
sẽ không…”, cô đưa tay ra kéo anh một lần nữa, anh bỗng nhíu mày rên nhẹ, cô
vội vàng buông tay xin lỗi. “Thế mà còn nói không nghiêm trọng!”

“Tôi không…”

Lúc này, không cho phép
anh có ý kiến gì khác, cô kiên quyết kéo anh lên xe.

“Cô à, tôi thật sự…”

“Lạc Thải Lăng”

“Lạc Thải Lăng”, anh gật
đầu. “Cô Lạc à, tôi còn phải làm việc, chuyện đi bác sĩ…”

“Đến bệnh viện, chỉ cần
bác sĩ nói anh không sao, tôi sẽ đưa anh về”.

Thấy là nếu không nghe
theo ý của cô thì có thể cô sẽ dây dưa với anh mãi nên anh im miệng thỏa hiệp,
không nói nhiều nữa.

Đến bệnh viện, lấy mẫu đơn
đăng kí, cô vừa viết vừa hỏi thông tin cá nhân của anh.

“Tôi có thể tự điền”, anh
bị thương tay trái, không phải tay phải.

Cô lườm anh, “Tên?”

“Quan Nghị, Quan trong
sơn hải quan, Nghị trong nghị lực.”

“Ngày tháng năm sinh? Địa
chỉ? Số chứng minh thư?”

Một hỏi, một đáp, mất 10
phút mới hoàn thành đơn đăng kí, lại đợi tiếp 20 phút mới thấy y tá gọi tên
anh.

“Có muốn tôi đỡ anh
không?”

“Không cần, cám ơn”. Anh
nghiêng người, tránh sự đụng chạm của cô.

Cô nhún nhún vai, đi
trước giúp anh mở cửa.

“Quan Nghị?”, bác sĩ đối
chiếu với bệnh án, trả lại thẻ y tế.

Lạc Thải Lăng thuận tay
cầm lấy, để vào ví tiền của anh, đứng một bên nhìn bác sĩ tháo từng vòng băng
gạc ra, cầm lấy tay anh ấn ấn, giật nhẹ, anh không lên tiếng, mày nhíu chặt,
trán toát mồ hôi.

Nắn lại xương về đúng vị
trí, bác sĩ buông nhẹ tay, bảo y tá lấy thuốc cho anh, vừa cười nói: “Anh bạn
trẻ, giỏi lắm, không rên lấy một tiếng!”

“Làm vậy rất đau sao?”,
Lạc Thải Lăng cau đôi mày liễu, hỏi.

“Khớp xương lệch vị trí
cả rồi, cô nói xem có đau không? Anh bạn trẻ, anh mà không cẩn thận một chút,
đụng thêm một hai lần nữa là không còn cánh tay này nữa đâu”

“Hả?”, thực sự nghiêm
trọng vậy sao? Anh không nói một tiếng, mặc bác sĩ quở trách, cô lại càng cảm
thấy tội lỗi.

“Vậy… phải làm sao bây
giờ?”, cô hỏi nhỏ, giọng điệu mang theo vẻ chuộc lỗi.

“Ít nhất trong một tháng
không nên dùng tay trái, không cầm các vật nặng, tránh va chạm, dùng lực, làm
việc… nếu không sẽ lại trật khớp. Còn nữa, nếu còn bị thuơng nữa thì sẽ rất khó
khăn để phục hồi như cũ, sau này tay trái không còn sức, vài năm nữa còn có thể
bị thấp khớp đau nhức”.

Cô gật đầu, lại gật đầu,
thận trọng nhớ kỹ.

Bôi thuốc, quấn gạc, y tá
bưng khay dụng cụ đi ra, cô nhanh chóng chạy đến giúp anh mặc áo khoác. “Anh
đừng động, đừng động đậy, để tôi”.

Bác sĩ nhìn hành động của

cô, buồn cười nói: “Cô là bạn gái cậu ấy à? Sao khẩn trương như vậy?”

“Tôi?”, cô dùng ngón trỏ
chỉ vào mũi, lắc đầu. “Không, tôi là người gây tai nạn” . Người hại cánh tay
anh ta đã bị thương lại trật khớp.

“Thật không?”, bác sĩ
nhướng mày, “Không trốn tránh trách nhiệm coi như là có lương tâm. Dạo này còn
có người giành chịu trách nhiệm như vậy thật sự là hiếm thấy, anh có thể cưới
làm vợ.”

Đối với lời trêu chọc của
bác sĩ, anh hoàn toàn coi như không nghe thấy, ngay cả chân mày cũng không thèm
động đậy, lạnh nhạt nhưng vẫn lễ phép cúi đầu: “Đã làm phiền bác sĩ, tôi xin đi
trước”.

“Này!”, vội vàng nói cảm
ơn bác sĩ, cô bước nhanh đuổi theo anh, “Chờ tôi với!”

Anh quay lại nhìn. “Tôi
không sao.”

“Tôi biết, tôi đã nói
rồi, tôi sẽ đưa anh về”, Lạc Thải Lăng đi theo phía sau anh. “Anh làm sao vậy,
bác sĩ chỉ nói đùa thôi mà, anh nghe không hiểu à? Không biết hùa theo cười một
cái sao?”, không nể mặt gì hết.

Anh tuyệt không cảm thấy
nó buồn cười chút nào.

Trên đường trở về, họ
không nói với nhau câu nào.

“Này!”, sau khoảng im
lặng ngắn ngủi, khi đang dừng xe chờ đèn đỏ, cô dùng móng tay chỏ nhẹ vào bên
vai trái bị thương của anh, cô cúi đầu nói: “Thật xin lỗi”. Cô không biết lại
nghiêm trọng như vậy, anh lại không rên, cũng không trách móc nửa câu, làm cô
càng thấy áy náy.

Nghiêng đầu nhìn kĩ vẻ
mặt tự trách của cô trong ba giây, anh thu hồi tầm mắt. “Thôi đi!”. Dù sao việc
cũng đã xảy ra rồi, còn có thể làm gì nữa?

“Nhưng bác sĩ đã nói bây
giờ anh không thể cầm vật nặng, không thể làm việc. Ôi, vậy công việc của anh
phải làm sao bây giờ? Còn sinh hoạt hằng ngày nữa, có người nhà chăm sóc anh
chứ?”

Không có, người thân của
anh đều ở Vân Lâm, anh một mình lên phía bắc để học, nhưng anh cũng không tính
sẽ nói ra.

“Tôi biết tôi đã gây rắc
rối cho anh, anh không yêu cầu tôi chịu trách nhiệm, tôi sẽ thấy rất áy náy.”

“Cô đã trả tiền khám và
tiền thuốc rồi”, anh thản nhiên nói.

“Bị thương thế này không
phải đi một lần là khỏi được, mà công việc của anh thường xuyên phải xách máy
tính qua lại… Nếu anh không có yêu cầu gì thì sau này khi rảnh rỗi, tôi sẽ đến
chỗ anh làm giúp anh, hết giờ làm đưa anh đi thay thuốc”.

Cô lên kế hoạch rất chu
đáo, nhưng anh lại không ủng hộ, lãnh đạm từ chối: “Không cần phiền cô, cảm
ơn.”

Anh đã quen một mình,
trước giờ cũng tự mình đối mặt với mọi chuyện. Anh không muốn, cũng không tính
để một cô gái mới quen chịu trách nhiệm.

———-

“Thải Lăng, chiều tan học
cùng đi uống trà đi!”

“Các cậu cứ đi đi, mình
còn có việc”. Lạc Thải Lăng không chút suy nghĩ liền ném lại một câu, hai tay
nhanh chóng thu dọn sách vở.

“Ê, sao gần đây cậu
thường hay có việc vậy, đang bận cái gì?”, bạn học nhíu mày hỏi.

“Chuộc lỗi”

Chuộc lỗi? Là sao?

Thấy bóng cô sắp biến mất
sau cửa lớp học, bạn học vội vàng gọi: “Vậy cuộc hẹn của cây si số 27 rốt cuộc
cậu có đi hay không?”

Là cô gái xinh đẹp, tự
tin, đương nhiên sẽ có nhiều người theo đuổi, huống chi Thải Lăng lại là con
nhà có gia thế, ngoại hình, khí chất đều không thiếu. Các cô đã có thói quen
đánh số những người theo đuổi Thải Lăng, thay cho tên của họ.

“Không… rảnh!”

Xa xa vọng lại một câu,
cô cũng không quay đầu lại.


———-

“Chào, Tiểu Lăng, hôm nay
đến sớm vậy”, cô gái ở cửa hàng tươi cười chào cô.

“Hôm nay tan học sớm”,
tiện tay đặt túi xách xuống, cô lấy ra một gói đồ ăn, “Bánh bao”.

“Lại là của mấy anh chàng
theo đuổi cô phải không?”

Thải Lăng cười cười không
nói gì, thấy Quan Nghị ở bên trong đang khom người định bê màn hình máy tính,
cô vội vàng chạy tới. “Để tôi”.

Bị gạt sang một bên, anh
đã quen nên không kinh ngạc nữa.

Mới đầu vốn tưởng rằng cô
chỉ thuận miệng nói chứ cũng không để trong lòng, cho dù ngày hôm sau thấy cô
xuất hiện ở đây thì cũng tưởng đó là nhiệt tình nhất thời của cô. Nhưng đã một
tháng trôi qua, ngày nào cô cũng tới, dường như cứ có thời gian là chạy tới
đây, giúp anh xách cái này cái kia, không than mệt, lúc nào nhìn thấy cô ấy
cũng luôn luôn mang khuôn mặt tươi cười.

Anh không nghĩ rằng cô
thực sự nghiêm túc như thế. Từ bề ngoài, cử chỉ, có thể nhìn ra cô xuất thân
trong gia đình giàu có gia giáo, chưa từng chịu khổ. Nhưng ở đây, bàn tay mịn
màng mềm mại cô bị vỏ máy tính làm xước không dưới một lần. Phòng bảo trì diện
tích chật hẹp, va chạm là điều không thể tránh khỏi, nhưng cô vẫn kiên trì, cái
gì cô có thể làm được thì luôn giành làm. Không chỉ một lần anh nói với cô:
“Cô không cần làm như vậy”, nhưng cô chỉ cười, ngày hôm sau vẫn đến. Thấy
rõ sự kiên quyết của cô, anh cuối cùng cũng mặc kệ, tùy cô vậy.

Nếu không biết thì thôi,
nhưng một khi đã biết, cô không cho phép mình coi như không có chuyện gì, nếu
không làm gì chuộc lỗi, cô không thể sống thanh thản. Đó không phải vấn đề anh
có muốn cô chịu trách nhiệm hay không, mà là có một số việc nhất thiết phải
làm. Cũng vì hiểu được điểm này nên anh không ngăn cản nữa, bởi anh biết có
ngăn cản cô cũng vô dụng.

Chưa thấy cô gái nào kỳ
quái như vậy, nếu là người khác đã ước gì có thể trốn đi thật xa. Rõ ràng cô
không cần chịu trách nhiệm, lại chính mình nhận lấy, kiên quyết muốn bồi
thường.

“Này, cái này phải mang
lên lầu sao?”

Ổn định lại tâm trí hơi
ngơ ngẩn, anh gật gật đầu, thu hồi ánh mắt đang nhìn cô bận rộn, tập trung vào
phần mềm thử nghiệm.

Mỗi khi có cô ở bên cạnh,
nhiều nhất anh chỉ có thể nhấn chuột, gõ bàn phím, ngay cả tháo ráp vỏ máy cô
cũng tranh làm giúp anh. Vừa mới nghĩ vậy, mở máy tính để hệ thống chạy, tận
dụng thời gian đem một cái máy tính khác kiểm tra thì tua vít liền bị lấy đi,
lòng bàn tay trống rỗng nhanh chóng được thay bằng một cốc nước, “Uống nước đi,
nói là được rồi”.

Sau một tháng huấn luyện,
tay chân càng lúc càng gọn gàng thành thục. Nhớ lúc trước, cô gái được chiều
chuộng này ngay cả ổ cứng là thế nào cũng không biết. “Mở vỏ máy ra, sau đó thì
sao?”

Nuốt nước bọt, anh mới
phát hiện ra thật sự rất khát. Dường như, cô luôn luôn đúng lúc, tại thời điểm
thích hợp, đáp ứng nhu cầu của anh. Trước khi cô đến, cô gái ở cửa hàng cười
nói: “Hai người càng lúc càng ăn ý”. Anh mới giật mình nhận ra, giống như thật
sự chỉ cần một ánh mắt, cô đã biết anh muốn làm gì sau đó.

Anh một khi đã làm việc,
chuyên tâm đến quên ăn quên ngủ.

Anh không thích uống cà
phê hay đồ uống nào khác, chỉ uống nước lọc.

Anh không ăn thêm, ăn
đêm, chỉ ăn các bữa chính.

Anh không hay nói chuyện,
có thói quen im lặng, thế nên phần lớn thời gian, cô không ồn ào bên tai anh,
nếu không thực sự cần thiết, bọn họ rất ít nói chuyện với nhau.

Nếu nói họ có tính cách
giống nhau, nhưng khi cô ở cùng cô gái ở cửa hàng thì lại vui vẻ cười nói không
ngừng… Như vậy, phải chăng cô phối hợp với anh?

Cô gái ở cửa hàng cười
nói, anh quả là trong họa có phúc, khổ tận cam lai, khi làm việc còn có người
đẹp làm bạn, chăm sóc chu đáo…

Chu đáo? Thật sao? Anh
không chắc chắn lắm, nhưng cô có vẻ như vậy, còn rất hiểu anh. Là vì cô có khả
năng quan sát hơn người? Hay là tại anh quá dễ hiểu? Bên người có thêm một
cô gái như vậy, dù anh đã quen một mình thì cũng không thể có phản cảm.

“…Cáp đã được kết nối,
sau đó làm gì?”, chờ anh nói bước tiếp theo lại phát hiện chuyện xưa nay chưa
từng có – anh ngẩn người khi làm việc.

“Ngày nào cô cũng đến
đây, không có những việc khác sao?”, anh đột nhiên hỏi.

Lạc Thải Lăng hơi bất
ngờ. Người hiếm khi mở miệng, hôm nay tự nhiên lại có tâm trạng nói chuyện
phiếm, “Vậy phải xem anh muốn hỏi việc gì?”

“Hẹn hò”, đừng nói không
có người muốn hẹn hò với cô, anh sẽ không tin.

Dạo này, thỉnh thoảng có
vài khách hàng hay hỏi: “Cô gái kia là nhân viên mới của cửa hàng sao?”

Liên tục bị hỏi thăm về
chuyện của cô, anh mới ý thức được vẻ đẹp rực rỡ đến chói mắt của cô. Cô có bạn
trai chưa thì không biết, nhưng xung quanh tuyệt đối không thiếu người theo
đuổi.

“Anh muốn hẹn với tôi
à?”, cô trêu ghẹo. Khó khăn lắm anh ta mới mở miệng, không thể không trêu chọc

một phen.

“Tay của tôi đã đỡ hơn
rất nhiều, cô không cần phải trì hoãn chuyện tình của mình”, hoàn toàn không để
ý đến lời bông đùa của cô, anh thẳng thắn nói.

Vẫn không đáng yêu như
vậy.

“Quả nhiên là làm việc
nhiều với máy móc, linh kiện quá lâu, ngay cả cảm xúc cũng cứng rắn…”, cô thì
thào tự nói, giả vờ như không hiểu điều anh muốn ám chỉ.

“Cô Lạc…”

Chậc, mọi người hãy nghe
đi, anh ta gọi “Cô Lạc” nha. Ba tuần rồi, hầu như mỗi ngày đều gặp mặt, không
thân đi nữa cũng phải nhảy qua giai đoạn gọi “cô” rồi chứ. Chị Vương đang ăn
bánh bao ở phía trước còn gọi là “Tiểu Lăng” nữa là.

“Được rồi được rồi, qua
một tuần nữa, chỉ cần bác sĩ bảo tay anh có thể tự làm việc thì sẽ không thấy
tôi xuất hiện làm phiền anh nữa”.

Anh liếc nhìn cô, định mở
miệng, nhưng không nói gì, nhẹ nhàng bỏ lại một câu “Cảm ơn”, liền xoay người
đi mất.

Cảm ơn? Bởi vì cô nói sẽ
không xuất hiện làm phiền anh nữa?

Con người này, thực sự,
không hề đáng yêu.

———-

“Chị Vương, chị đến phân
xử xem, có phải anh ta rất không biết tốt xấu?”

“Ừ, có một chút”.

“Có phải là rất không ra
gì?”

“Rất không ra gì”.

“Sớm biết vậy em nên để
anh ta tự sinh tự diệt cho rồi, phải không?”

“Ừ, nên làm vậy…Cậu ta
quả thực là không biết điều”.

“Vậy em…”, dõng dạc tuyên
bố đến một nửa, nhân vật nam chính đang bị phê phán te tua từ bên trong đi ra,
thản nhiên nhìn các cô một cái, Lạc Thải Lăng lập tức im miệng.

“Anh đi ra đây làm gì?”.
Cô hung hăng hỏi, đã quên thật ra đây là địa bàn của anh.

“Điện thoại của cô cứ reo
mãi”. Anh chìa tay đưa cho cô, vẫn giữ nguyên biểu hiện không cảm xúc như người
chết.

Cô trừng mắt giật lấy,
nhận điện, dường như trở thành một con người khác, có khí chất, có lịch sự, lại
tao nhã, quý phái. “Alo, Phi Vân à? Dạ… Có, em nhận được rồi. Xin lỗi anh, gần
đây em rất bận… Không được đâu, tối nay em có việc rồi, để hôm khác được không?
Hôm khác em sẽ mời anh đi xem phim…”, liếc nhìn người con trai đang đứng như
cục đá trước mặt, cô đi vào bên trong, giọng nói vẫn hết sức thanh nhã: “Được,
không có vấn đề gì, chỉ sợ đến lúc đó anh lại giành trả tiền với em, lần nào
cũng như vậy…”

Đợi cô biến mất sau cánh
cửa, cô gái ở cửa hàng mới bĩu môi cười khẽ: “Quan Nghị, anh thật là có bản
lĩnh, làm cho cô ấy tức giận rồi”.

Quan Nghị lấy làm lạ: “Tôi?”

“Không phải sao? Chẳng lẽ
anh không biết mình đã nói sai cái gì?”, nhìn vẻ mặt của anh ta, xem ra vẫn
chưa nhận thức được tình hình.

Anh có nói gì sai sao? Có
vẻ như kể từ khi nói câu “Cảm ơn” với cô thì cô bực bội đến giờ. Chẳng lẽ anh
không nên nói lời cảm tạ? Tuy rằng đó là do cô tự chịu trách nhiệm, nhưng
quả thật những ngày vừa qua cô đã giúp anh giảm bớt không ít gánh nặng, chẳng
phải nói lời cảm ơn là phép lịch sự cơ bản? Vậy rốt cuộc cô tức giận cái gì?
Tức giận vì anh quá khách sáo?

Đúng là cô gái kì lạ.

Đưa hóa đơn sửa chữa cho
cô gái kia, nói đại khái tình trạng của mấy chiếc máy tính, anh nhặt áo khoác
lên.

“Chờ một chút đã”, Lạc
Thải Lăng cầm túi xách và chìa khóa xe, nhanh chóng chạy theo.

“Mặc anh ta tự sinh tự
diệt đi?”, lời nói còn văng vẳng bên tai, cô gái kia trêu đùa.

“Ngày mai thì kệ, ngày
mai sẽ mặc kệ”

Quan Nghị dừng bước, nhìn
cô bằng ánh mắt kỳ lạ.

“Làm gì vậy? Sao còn
không đi?”, hôm nay là ngày đến khám lại.

“Tôi có thể tự đi”, không
phải cô ấy có việc sao? Anh nhớ rõ cô vừa nói trong điện thoại như vậy.

“Anh, anh…”, ngoại trừ
việc từ chối, ngăn cản thì anh ta không biết nói lời gì khác nữa sao?

Thù mới thù cũ, cô không
muốn nói với anh ta thêm một lời nào nữa.

Sau khi gặp anh, không
chỉ một lần cô cảm thấy thì ra mình thật chướng mắt, khiến người ta ghét bỏ như
vậy!


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.