Lẻ Loi

Chương 13


Đọc truyện Lẻ Loi – Chương 13

Bây giờ Catherine và Clay có thể gặp nhau trước sảnh của Horizons và có thể thể hiện chút thân mật giữa họ. Catherine nhận thấy mình luôn để ý tới cách ăn mặc của Clay, và luôn luôn thấy thích cách ăn mặc của anh. Tương tự như vậy, Clay nhận thấy thích vẻ ngoài của cô. Quần áo của cô gọn gàng, thanh nhã và cô mặc chúng rất ưa nhìn. Anh tìm kiếm biểu hiện mang thai trên eo cô nhưng eo cô vẫn rất đẹp chưa có biểu hiện gì của điều ấy.

– Chào, – anh nói, trong khi đôi mắt anh nhìn cô rất kỹ như cô mong đợi. – Cô trình diễn thời trang, hả.

– Tôi trông giống như vậy sao? – Cô giả bộ đứng như người mẫu.

Anh lại liếc chiếc váy len màu mận chín ôm sát cơ thể duyên dáng của cô.

– Trông cô mặc đẹp lắm. Chiếc váy rất đẹp.

Cô thôi không đứng như người mẫu nữa, và băn khoăn tự hỏi không lẽ cô mặc như vậy để anh khen cô sao. Cô thấy vui trước sự khen ngợi của anh. Nhưng từ cái đêm cô ngủ thiếp đi trên đường trở về Horizons mỗi người bọn họ đều cố gắng làm mình đẹp lên trong mắt nhau.

– Cám ơn.

– Tối nay cô sẽ đi gạp ông bà của tôi.

Bây giờ cô không còn quá hoảng hốt trước một thông báo như thế nữa. Tuy nhiên, thông báo này vẫn làm cô e ngại một chút.

– Tôi phải đi sao?

– Họ nằm trong chương trình trọn gói, tôi e là vậy.

– Trọn gói, cái gói ấy được gói thật hoàn hảo. – Cô nhìn anh.

Và anh trong chiếc quần âu xếp li màu trắng ngà và chiếc áo khoác thể thao của hãng Harris Tweed cũng thật hoàn hảo.

Đây là lần đầu tiên cô khen anh. Anh mỉm cười, cảm thấy một cảm giác ấm áp lan toả trong lòng.

– Cám ơn, thật vui khi được cô khen. Giờ thì hy vọng là ông bà tôi cũng sẽ cảm thấy như vậy.

– Theo cái cách anh nói thì việc đó có vẻ khó chịu.

– Không, không phải đâu. Tôi gần gũi với ông bà tôi từ khi tôi còn nhỏ. Bà tôi là một người nóng tính nhưng sẽ không sao đâu. Rồi cô sẽ thấy.

Vừa lúc đó Miếng Nhỏ đi xuống thang gác, dừng lại cúi người trên tay vịn cầu thang chào.

– Xin chào, anh Clay!

– Chào, Miếng Nhỏ. Tôi đưa cô ấy ra ngoài một lát không sao chứ? – Anh hỏi bằng giọng vui vẻ.

– Sao tối nay anh không đưa em đi thay chị ấy nhỉ? – Miếng Nhỏ cúi xuống thấp hơn nữa. Các cô gái không còn che giấu cảm tình của họ đối với Clay nữa.

Nhưng Marie đã xuất hiện ở cầu thang với câu hỏi nhí nhảnh của cô bé.

– Ai đưa ai đi đâu thế nhỉ? Ôi, chào anh Clay.

– Em làm gì với cô bé kia đi chứ nếu không cô ấy sẽ lao đầu xuống và đẻ ra một kẻ đần độn đấy.

Marie phá lên cười lanh lảnh và phát vào mông Miếng Nhỏ một cái khi cô đi đến sau lưng cô bé.

– Tối nay anh chị định đi đâu? – Marie hỏi, nhìn họ bằng ánh mắt ngưỡng mộ.

– Đến nhà tôi.

– Vậy ư? Lần này là nhân dịp gì vậy?

– Một trong bảy cực hình. Gặp ông bà tôi.

Marie tròn mắt nhìn họ rồi cầm tay Miếng Nhỏ kéo về phía nhà bếp, vừa đi vừa quay đầu qua vai liếc Catherine một cái đầy ẩn ý.

– May mà chị quyết định mặc sản phẩm sáng tạo mới nhất ucả chị, đúng không Cath?

Clay liếc chiếc váy của Catherine lần nữa, sự chú ý của anh tăng lên gấp đôi.

– Chúng tôi khéo tay đấy chứ, đúng không?

Anh hỏi, thể hiện sự ngạc nhiên của anh bằng đôi mắt mở to:

– Đúng. Dĩ nhiên rồi, nếu cần thiết. – Và Catherine khẽ đặt một bàn tay lên bụng. Cười với Clay, cô cảm thấy vui, một chút liều lĩnh.

Đã có điều gì đó thay đổi giữa họ. Cảm giác bực tức ngấm ngầm đã bắt đầu suy yếu. Họ đối xử với nhau lịch sự, và những tình huống đối đáp khéo léo và hài hước bộc phát ngày càng nhiều hơn.

Lúc Clay lái xe về tới đường dẫn vào nhà anh trời đã tối hẳn. Đèn trước của xe quét những vệt sáng lên những viên gạch đỏ còn tiếng lốp xe thì êm nhẹ như những tiếng thì thầm.

Khoảng sân nhà đã tràn ngập một quang cảnh mùa đông. Những chiếc lá chỉ còn trong ký ức, những thân cây đã được quấn một lớp vải trắng. Những bụi cây nhỏ rũ xuống. Một bụi cây hình nón được quấn lại trông như chiếc gùi của người Ấn Độ.


Ngôi nhà có chỗ còn để đèn có chỗ chìm trong bóng tối. Catherine liếc nhìn hai ngọn đèn lồng treo ở hai bên cửa trước, rồi thả gót xuống, bước về phía ngôi nhà. Hai tay cô vẫn thủ trong túi áo để tránh cái lạnh giá. Đột nhiên, từ phía sau cô, Clay vòng tay qua cổ cô hơi kéo cô lại phía sau.

– Này, đợi đã, tôi phải nói chuyện với cô trước khi chúng ta vào trong đó.

Bất ngờ vì cử chỉ của anh cô quay đầu lại nhìn anh trong bóng tối. Anh để cả hai tay trên vai cô và cô cảm thấy rõ những ngón tay cái của anh miết trên lớp áo khoát gần cổ cô. Catherine không cần phải nói vì anh đã tự nhớ ra rằng cô không thích anh chạm vào người cô như thế này.

– Xin lỗi, – anh nói, và bỏ tay ra ngay.

– Gì thế?

– Có một việc nhỏ. – Anh nhẹ nhàng đưa một ngón tay trỏ vào trong tay áo khoác của cô, cho đến khi bàn tay cô buộc phải thò ra ngoài túi áo khoác. – Không có nhẫn trên tay cô. – Bàn tay trần của cô lộ ra dưới tay áo khoác. Trong khi nhìn bàn tay ấy anh thấy các ngón tay cô nắm chặt lại kháng cự.

– Bà tôi sẽ nghi ngờ nếu không thấy cái họ muốn thấy, – anh nói một cách khó khăn.

– Và họ muốn thấy gì?

– Cái này.

Vẫn cầm tay áo khoác của cô, anh giơ một bàn tay khác lên để cô thấy một chiếc nhẫn có đính những viên ngọc trên ngón tay út của anh. Trong ánh sáng mờ nhạt hắt ra từ hai ngọn đèn lồng chiếc nhẫn hiện ra trước mắt cô không rõ lắm. Clay khẽ lắc ngón tay và những hạt ngọc bỗng lấp lánh. Mắt Catherine bị hút vào chiếc nhẫn như thể anh là một nhà thôi miên đang dùng chiếc nhẫn để thôi miên cô vậy.

Nó thật lớn! Cô nghĩ, và thấy hoảng sợ.

– Tôi phải đeo nó thật ư?

Anh cầm bàn tay cô, lồng chiếc nhẫn vào ngón tay cô.

– Tôi e là vậy. Đó là truyền thống của gia đình. Cô là thế hệ thứ tư đeo nó. Khi chiếc nhẫn vẫn chưa khít hẳn cô nắm những ngón tay anh, dừng chúng lại, cảm thấy chiếc nhẫn làm cô đau đớn.

– Trò chơi đã đi quá xa rồi đấy, – cô nói nhỏ.

– Ý nghĩ quan trọng của một chiếc nhẫn nằm trong tâm trí của người đeo nó chứ không phải ở trên ngón tay, Catherine ạ.

– Nhưng làm sao tôi có thể đeo nó trong khi ba thế hệ đã từng đeo nó chứ?

– Cứ giả vờ là cô nhặt được nó trong một chiếc hộp của Cracker Jacks, – anh nói vẻ bình thản, và tiếp tục lồng chiếc nhẫn vào sâu hơn. Rồi anh buông những ngón tay lạnh toát của cô ra.

– Clay, chiếc nhẫn này trị giá hàng ngàn đô la. Anh biết, và tôi cũng biết thế, và tôi đeo nó thật không hợp chút nào.

– Nhưng dù gì cô vẫn phải đeo. Tôi nói điều này ra có thể sẽ giúp cô thanh thản phần nào, nhà Forrester đã từng có mấy đời làm kim hoàn và bố tôi đã phá vỡ truyền thống đó để hoạt động trong ngành luật. Bà nội tôi vẫn sở hữu một công ty kim hoàn phát đạt sau khi ông nội tôi mất. Họ có hàng trăm viên ngọc.

– Nhưng chiếc nhãn này có ý nghĩa quá lớn.

– Vậy, hãy làm vui lòng một bà lão đi. – Clay mỉm cười và nhún vai.

Cô không có sự lựa chọn. Càng không có sự lựa chọn khi anhd đã cởi áo khoác giúp cô và đưa tay khẽ ôm quanh vai cô. Cứ thế họ đi vào phòng khách, và Catherine phải cố gắng hết sức nén nổi khó chịu trước sự đụng chạm của anh.

Hai người đầu tiên cô phải tới chào là hai ông bà già nhỏ thó, ăn vận rất sang trọng đang ngồi trên sô pha bọc nhung. Ông già vận một bộ vét đen trông giống như nhạc trưởng của một dàn nhạc. Bà già, trong bộ váy màu tím nhạt, có viền đăng ten, ngồi đó với một nụ cười sáng láng như thể bà đã giữ nụ cười đó trên môi suốt bảy mươi năm mà chưa hề để nó tắt. Tới chỗ hai người đó Catherine cảm thấy Clay khẽ di chuyển bàn tay anh xuống lưng cô, ôm quanh eo cô, rồi anh buông tay khỏi người cô để dùng cả hai bàn tay ôm lấy má bà già và hôn lên miệng bà một cái hôn rất kêu.

– Chào, bà yêu. – anh nói một cách bất kính. Catherine cam đoan rằng bà già thực sự đỏ mặt khi bà nhìn lên Clay; rồi bà vừa cười vừa dí một ngón tay vào anh thay lời chào duy nhất.

– Chào, con trai, – người ông lên tiếng. – Cháu làm bà cháu xúc động hơn cả ông có thể làm đấy. – Tiếng cười vui vẻ của Clay làm cho cả hai ông bà già cùng cười thích thú.

– Vậy là ông ghen hả? – Anh vòng tay ôm vai ông già đầu hói, người mà lẽ ra phải bước lên đứng trước một dàn nhạc với chiếc đũa chỉ huy của mình. Và thật ngạc nhiên đối với Catherine, hai ông bà già ôm choàng lấy nhau rất là tự nhiên. – Cháu muốn ông bà gặp Catherine. – Clay quay người lại cầm tay Catherine dẫn lên trước anh. – Catherine, đây là ông bà ngoại, bà ngoại Elgin, ở đây mọi người thường gọi là Ông và Sophie.

– Cháu chào ông bà ạ, – Catherine mỉm cười nói và lần lượt bắt tay hai ông bà. Nụ cười của Sophie và Ông trông như thể hai nụ cười sinh đôi.

Rồi Clay nắm cánh tay Catherine, hướng cô về phía một người phụ nữ đang ngồi rất uy nghiêm trên chiếc ghế có vai dựa cao mà chẳng cần có ngai vàng cũng đủ nói lên uy quyền của người phụ nữ ấy. Catherine cảm thấy sự dò sét ở cả đó. Nó toát lên từ mọi nét của người phụ nữ ấy. Nó lộ ra trong dáng điệu, trên nét mặt, trong đôi mắt sắc sảo với cái nhìn lạnh lùng dành cho Catherine, thậm chí từ những ngón tay lấp lánh.

Clay chưa kịp nói gì thì người ấy đã găm vào anh một cái nhìn xoi mói và nói.

– Đừng có thử những mánh khoé non nớt đó với ta, chàng trai trẻ ạ. Ta không khờ khạo mà đỏ mặt như bà Sophie đâu.

– Không bao giờ, thưa bà. – Clay thừa nhận với một nụ cười tinh quái, rồi anh nâng một bàn tay đeo đầy nhẫn của người đó lên và cúi người xuống rất kiểu cách. Anh làm như định hôn lên lớp tay áo bằng đăng ten màu xanh nhạt, nhưng rồi cuối cùng anh lại vén lớp tay áo đó lên để hôn mu bàn tay trần của bà.

Catherine thấy buồn cười trước những màn mèo vờn chuột đó. Rồi người phụ nữ ấy cũng phải mím miệng lại để khỏi làm lộ ra một nụ cười.

– Cháu đưa Catherine đến chào bà, – Clay nói, buông bàn tay đó ra, nhưng vẫn giữ nụ cười nửa miệng. Một lần nữa anh lại buộc Catherine đến gần hơn bằng một cái kéo tay khẽ.

– Catherine, đây là bà nội anh, bà Forrester. Anh chưa bao giờ gọi tên riêng ủa bà vì một số lý do.

– Chào bà Forrester, – Catherine nhắc lại cái họ mà Clay vừa nói, trong khi bàn tay cùng những viên ngọc của bà ấy đã biến vào trong túi áo.

– Cháu trai ta là một đứa trẻ phát triển sớm. Cô sẽ phải cô gắng để canh chừng.

– Cháu biết ạ. – Catherine đáp, và tự hỏi không biết bà già quí phái này sẽ nghĩ gì nếu bà ấy biết thời hạn cần đề phòng chỉ kéo dài mấy tháng mà thôi.


Bà Forrester giơ cây ba tong bịt ngà voi lên, khẽ gõ vào vai Catherine trong khi đưa đôi con ngươi màu xám của bà chuyển động từ dưới lên trên, quan sát Catherine.

– Ta thích đấy. – Bà chống chiếc gậy xuống dưới sàn, vắt hai tay trên đầu gậy bịt bằng ngà voi, và liếc nhìn cháu trai mình hỏi: – Cháu kiếm đâu được quí cô sáng sủa này thế hả?

Những ngón tay của Clay khẽ miết trên cánh tay Catherine rồi anh nhìn mặt cô và trả lời bà mình.

– Cháu không kiếm. Cô ấy kiếm được cháu đấy. – Rồi bàn tay anh di chuyển xuống dưới tìm bàn tay cô. Đôi mắt bà Forrester không bỏ qua cử chỉ ấy của Clay và đôi mắt ấy đã thấy rõ những ngón tay của cô gái không nắm lấy những ngón tay của Clay. Hai người quay về phía Claiborne và Angela đang rót rượu và chuẩn bị chỗ cho chiếc khay đựng bánh mà Inella đang mang tới.

Clay cũng dành một lời chào cho Inella. Anh đặt một bàn tay lên vai cô giúp việc khi cô cúi xuống để đặt cái khay lên bàn.

– Tối nay chị vẽ ra những thú vui xa hoa gì vậy? Chị không biết là bố tôi lo lắng về vòng eo của ông sao?

Mọi người cùng bật cười.

– Thú vui xa hoa ư? – Cô giúp việc đùa. – Cậu tưởng tượng đâu ra những thứ ấy? – Rồi vừa cười cô vừa đi ra khỏi phòng. Tiếp theo là một cái ôm của hai mẹ con Clay và một cái nắm tay của hai bố con anh.

Trong đời mình Catherine chưa bao giờ thấy một không khí gia đình cảm động như thế. Chưa bao giờ cô thấy Clay nồng ấm, hài hước, được yêu quí và mọi người như thế trong căn nhà này. Cảnh gia đình anh khiến Catherine cảm thấy hơi ghen tị và cô hơi sợ. Nhưng cô không thể cưỡng lại cái ôm trìu mến của Angela trong khi chồng bà – ơn Chúa – chỉ mĩm cười và chào cô bằng những lời thân mật.

– Cô gái, ngồi xuống đây, – Elizabeth Forrester bảo Catherine.

Catherine không thể làm gì khác hơn là ngồi xuống một chiếc ghế ở bên phải bà Elizabeth Forrester. Cô thực sự cảm thấy biết ơn Clay khi anh ngồi xuống bên cạnh. Sự có mặt cua anh phần nào đó khiến cô có thêm can đảm. Đôi mắt sắc sảo của Elizabeth Forrester liếc nhìn Catherine, dò sét cô như thể một máy quét laze trong khi vẫn làm ra vẻ như đang nói chuyện phiếm.

– Catherine… – bà ấy nói vẻ trầm tư, – một cái tên cổ đáng yêu. KHông láu cá và nhan nhản như một cái tên thời bây giờ. Tôi dám nói là có nhiều cái tên khiến tôi thấy bực mình. Tuy nhiên, Tôi và cô đều được đặt tên theo tên của một nữ hoàng Anh. Tên tôi là Elizabeth.

Catherine tự hỏi không biết bà ấy có được cho phép mang cái tên đó hay không nếu bà ấy quá kiêu căng như vậy. Căn nhắc một lát, Catherine mạnh bạo nói chuyện với bà già ấy bằng cách nói nhã nhặn.

– Thưa bà Forrester, cháu tin rằng cái tên Elizabeth có nghĩa là “hiến dâng cho Chúa trời”.

Bà Elizabeth nhướn mi lên. Cô gái này thật thông minh, Elizabeth Forrester nghĩ.

– Ồ đúng vậy, đúng vậy, Catherine… bắt đầu bằng “C” hay “K” nhỉ?

– Dạ “C” ạ.

– Vậy thì theo tiếng Hy Lạp có nghĩa là “trong trắng”.

Ruột gan Catherine muốn lộn phèo. Bà ấy biết hay bà ấy muốn biết, Catherine băn khoăn tự hỏi và cố gắng giữ bình tĩnh.

– Vậy, cô là người sẽ mang họ Forrester đây. – Người đàn bà uy quyền nhận xét.

Catherine càng thấy hoảng hơn. Nhưng Clay, người mà cô không biết nên nguyền rủa hay nên cám ơn, đã ngồi sát lại bên cạnh cô, sát đến nỗi chạm cả đùi mình vào đùi cô, đương đầu với sự dò sét của bà nội anh.

– Vâng, đúng thế. Nhưng nếu không có sự thuyết phục thì sẽ không đâu ạ. Thoạt đầu Catherine né tránh cháu. Có lẽ do địa vị khác biệt của chúng cháu và cháu đã phải thuyết phục cô ấy rằng điều đó chẳng ảnh hưởng gì hết.

Chúa ơi, Catherine nghĩ, anh ta đang thực sự thách thức bà già này!

Hiểu rõ sự thách thức đó, Elizabeth Forrester khiển trách.

– Ở thời của ta, ông của cháu không thổi những lời tầm thường vào tai ta.

– Ôi, bà, bà là vàng ròng mà. – Clay chỉ cười, rồi ứng khẩu rất khéo. Nhưng bây giờ không phải là thời của bà, bây giờ đàn ông xuề xoà hơn một chút. – Nhưng sau đó, dường như cảm thấy cơ đùi của Elizabeth quá căng, anh giảm bớt sự đối chọi của mình với câu nói nối theo, – chẳng còn nghĩ lời nào tầm thường, lời nào thô bĩ nữa.

Bà Elizabeth Forrester không nói gì thêm chỉ nhướn mày lên một lần nữa.

– Bố, – Clay nói, bố mang cho bà một ly đi. Tối nay bà hơi bị kích thích và bố biết một ly vang luôn làm bà dịu đi mà. Catherine, em có muốn dùng một chút vang không?

– Em không biết nữa.

Elizabeth không bỏ sót một lời nào.

– Rượu vang trắng nhé? – Cháu trai bà gợi ý. Cô đã phản ứng thật khó hiểu. Cô cố tình ngồi xa cháu bà. Không để ý, cháu bà vẫn đứng dậy và k hông đợi câu trả lời cứ thích lấy rượu.

– Cháu biết Clay bao lâu rồi? – Bà ngoại Clay hỏi trong khi hơi rướn người về phía trước.

– Chúng cháu quen nhau từ hồi hè.

– Angela nói cháu tự may váy cưới cho cháu.

– Vâng, đúng ạ, nhưng với sự giúp đỡ của nhiều người. Catherine trả lời, hiểu rằng đã quá muộn để tránh những câu hỏi tiếp theo.

– Ồ, hay quá. Tôi chưa bao giờ may nổi một mũi, đúng không Angela? Vậy mẹ cháu có giúp cháu chứ? – Thái độ của Sophie trái ngược hẳn với thái độ của bà thông gia của mình. Elizabeth thì táo bạo và hách dịch còn người phụ nữ này lại rụt rè và khiêm tốn. Tuy nhiên câu hỏi vô tư của bà lại khiến Catherine cảm thấy mình rơi vào ngõ cụt.


– Không ạ, mấy người bạn của cháu giúp cháu may váy. Cháu thường may thuê vào lúc rảnh để kiếm tiền trả học phí.

– Ôi, Clay đâu có nói với chúng ta là cháu đang học đại học.

Vừa lúc đó Clay đến, kịp giải cứu cho cô bằng một ly rượu vang nhập khẩu từ Đức. Khi Catherine đưa tay đón ly rượu, những viên ngọc trên chiếc nhẫn cô đeo sáng lấp lánh. Trước khi đưa ly lên môi, cô đổi tay, và để àn tay trái của cô xuống đùi.

– Vâng, cô ấy đang học đại học. Cô ấy là một cô gái thông minh đấy bà ạ. Cô ấy tự may bộ váy cô ấy đang mặc đấy. Bà thấy cô ấy có khéo tay không ạ?

– Cháu còn đánh máy thuê nữa ạ. – Catherine lúng túng.

– Thế ư? Ôi, ôi. – Bà ngoại của Clay có vẻ rất ngạc nhiên.

– Bà thấy đấy, bây giờ cháu sẽ không còn phải trả tiền để đánh máy tài liệu nữa. Vì thế mà cháu cưới cô ấy đấy. – Anh cười tinh quái và đặt tay lên lưng ghế.

– Mẹ, Clay lại đùa giỡn bà rồi. Mẹ đừng có để ý lời nó nói mẹ ạ. – Angela tham gia.

Cuộc nói chuyện tiếp tục, xen lẫn với những tiếng ầm ừ và những miếng nấm muối. Clay ngồi thoải mái bên cạnh Catherine với hai đầu gối loe rộng để dù thế nào anh cũng làm cho đùi mình chạm vào đùi cô. Anh nghe chuyện, thỉnh thoảng hỏi một câu, và ghé vào tai Catherine hỏi cô có thích anu cua không, nói cho cô biết chính cô đang ăn cua, thì thầm vừa đủ to để bà Elizabeth Forrester nghe được và bảo với vị hôn phu của anh rằng có nhiều điều anh nên dạy cô thích. Anh nói đùa với Elizabeth, trêu Sophie, đồng ý chơi bóng với bố anh vào một ngày gần đây, và trong suốt thời gian đó, cố gắng tỏ ra như thể anh yêu Catherine thật sự.

Đến lúc họ đi ăn tối, cô đã gần như mệt mỏi. Cô không quen ngồi gần anh như vậy, cũng không quen bị tán tỉnh một cách quá lộ liễu để vì lợi ích của người khác. Ở bàn ăn, chuyện đó vẫn tiếp tục, vì Clay ngồi sát bên cạnh cô và thỉnh thoảng trong bửa ăn anh lại để cánh tay lên vai ghế của cô và ghé vào tai cô thì thầm bằng điệu bộ rất tình tứ. Anh có thể cười to vừa đủ, có thể nhìn cô đủ âu yếm để các bà của anh cười với nhau qua món cá hồi của họ. Nhưng trước khi bữa ăn kết thúc hoặc món cá hồi hoặc Clay hay cả hai đã khiến dạ dày của Catherine bắt đầu quặn lên. Thêm vào đó Elizabeth lại khơi ra chủ đề cái nhẫn, và bà ấy nói một cách hào hứng đến nỗi Catherine ngán ngẫm không biết có phải nghe chủ đề ấy suốt bữa ăn hay không.

– Ta thấy Angela đã trao cho cô chiếc nhẫn hồng ngọc. Angela, con xem chiếc nhẫn trên tay Catherine mới đẹp làm sao. Gia đình con nói sao hả?

Catherine buộc mình phải tiếp tục cắt một miếng khoai tây phủ pho mát.

– Họ vẫn chưa trông thấy chiếc nhẫn. – cô trả lời thành thật và thấy mình đã học chơi rất nhanh, không dể người đàn bà có đôi mắt sắc sảo ấy có lọt một khe hở.

– Chiếc nhẫn ở giữa những ngón tay búp măng ấy thật đẹp phải không Clay?

Clay cầm bàn tay Catherine lên, bỏ chiếc nĩa cô đang cầm ra, hôn bàn tay đó, rồi lại đặt chiếc nĩa trở lại giữa những ngón tay cô, và nói:

– Đẹp lắm.

– Cô có muốn dùng cái nĩa đó xiên cho cháu ta một cái để cho cảm giác tự mãn quá mức của nó bớt đi chút không, Catherine? Cháu cứ âu yếm người ta như thế người ta làm sao tập trung ăn được cơ chứ, Clay?

Nhưng cũng giống chiếc nhẫn, mọi thứ khác quanh bàn ăn đều làm Catherine không sao tập trung được.

Clay chỉ cười và cúi xuống đĩa thức ăn của mình.

– Bà, cháu nghĩ cháu khám phá ra một điều nữa. Không ai nói với bà là bà phải chuyển chiếc nhẫn cho mẹ cháu. Bà có muốn lấy lại không?

– Đừng có vô lễ thế, Clay. Là cô dâu của cháu, Catherine nê và muốn được đeo chiếc nhẫn đó. Ông của cháu sẽ ngây người ra nếu ông thấy chiếc nhẫn ở trên tay của một cô gái đẹp như Catherine.

– Thôi, cháu thua. Một khi bà khiến cháu cứng lưỡi không nói được thì có nghĩa là bà đúng.

Elizabeth vẫn băn khoăn không biết sự nghi ngờ của mình có chính xác không. Thằng cháu trai của bà có vẻ mê cô gái thật. Được, rồi thời gian sẽ cho thấy thôi, sớm thôi.

Ngồi trong xe trở về Catherine ngả đầu trên ghế, cố gắng chịu đựng từng dặm đường trong cảm giác nôn nao khó chịu. Nhưng xe chạy chưa được nửa đường cô không tài nào chịu đựng thêm được liền bảo Clay:

– Dừng xe lại!

Clay quay sang thấy mắt cô vẫn nhắm, một tay cô ôm lấy cổ họng.

– Sao thế?

– Dừng xe lại đi… làm ơn.

Nhưng họ đang ở trên đường cao tốc, tuyến đường được điều khiển tự động nên khó mà dừng lại ngay được.

– Này, cô không sao chứ?

– Tôi phải nôn.

Một cái dốc dài hiện ra và Clay bẻ tay lái, đánh xe qua lề đường ghé vào một bãi cỏ, rồi đạp phanh. Ngay lập tức Catherine nhào ra ngoài. Anh nghe thấy tiếng cô nôn.

Mồ hôi toát ra gan bàn tay Clay. Anh cảm thấy ngực mình như căng ra, nóng bừng, và cảm thấy nước miếng ứa ra dưới lưỡi như thể chính anh đang nôn mửa vậy. Anh ra khỏi xe, chưa biết phải làm gì, và anh nhìn thấy cô đang cúi gập người xuống bãi cỏ, tóc cô xoã ra hai bên má.

– Catherine, cô không sao chứ?

– Anh có khăn giấy ở đó không? – Cô hỏi giọng run rẩy.

Anh đến phía sau cô, cho tay vào túi quần và lấy ra chiếc khăn mùi xoa của anh. Anh đưa khăn cho cô và dẫn cô bước cách xa chỗ cô vừa nôn vài bước.

– Cái này… là khăn… mù xoa của anh. Tôi không thể dùng… khăn của anh được.

– Vì Chúa, hãy dùng nó… dùng bất cứ thứ gì. Giờ cô đỡ chưa?

– Tôi không biết. – Cô thở dốc như thể cô sắp nôn nữa. – Anh không có khăn giấy à?

– Catherine, bây giờ không phải lúc lịch sự. Hãy dùng cái khăn này đi.

Mặc dù đang cảm thấy rất tệ. Catherine vẫn nhận thấy rõ rằng Clay đang rất hoảng sợ. Cô cầm chiếc khăn thơm của anh đưa lên lau miệng.

– Chuyện này có thường xuyên xảy ra không? – Giọng anh run rẩy, lo lắng và anh khẽ vuốt cánh tay cô một cách ân cần.

Cô lắc đầu, đợi xem cô có muốn nôn nữa không.

– Tôi cứ nghĩ chuyện này chỉ xảy ra vào buổi sáng thôi.


– Tôi nghĩ chỉ vì món cá và vì các bà của anh đấy mà. – Cô cố cười thành tiếng, nhưng cô không thành công lắm.

– Cat, tôi xin lỗi. Tôi không biết cô phải chịu đựng thế này nếu không tôi đã không chất thêm gánh nặng lên cô như thế.

Cô nghe rõ anh gọi cô là Cat. Chúa ơi, không, cô nghĩ, đừng để anh ta gọi mình như thế, Chúa ơi. Đừng!

– Cô có muốn quay vào xe không? – Anh hỏi giọng lúng túng, cảm thấy muốn bảo vệ cô, nhưng lại bất lực không biết phải làm gì.

– Tôi muốn ở ngoài này thêm chút nữa. Tôi vẫn thấy buồn nôn, – Cô gấp lại chiếc khăn và đưa nó lên lau trán. Anh đưa tay khẽ vén những sợi tóc dính trên má cô.

– Khi chúng ta cưới nhau rồi cô vẫn như thế này sao? – Cô biết anh đang cười với cố gắng làm cô cảm thấy dễ chịu hơn.

– Nếu tôi như vậy thì tôi sẽ giặt khăn tay cho anh. Tôi không biết, chuyện này chưa từng xảy ra. Tôi xin lỗi đã khiến anh khó xử.

– Cô không làm tôi khó xử đuâ. Tôi chỉ sợ thôi. Tôi không biết làm thế nào với một cô gái bị nôn mửa.

– Ồ, vậy thì hãy sống mà học đi nhé.

Anh cười, đợi cô lấy lại thăng bằng. Cô đưa những ngón tay run rẩy lên trán rồi miết chúng qua thái dương. Bụng cô đã bớt nôn nao, nhưng bàn tay Clay vẫn để trên cánh tay cô mặc dù cánh tay cô vẫn tiếp tục cử động. Rồi, cô khẽ gỡ tay cô ra.

– Clay, bà nội anh biết đấy. – Giọng Catherine vẫn run.

– Biết cái gì chứ?

– Làm sao anh có thể nói như thế khi mà bà anh… thật…

– Thật làm sao? Thật độc đoán ư? Thực ra bà ấy không như vậy đâu. Bà ấy yêu quí cô đấy, cô không thể nói ra điều đó à?

– Yêu quí tôi?… Tôi ư?

– Bà tôi là một con quỉ tinh quái, và bà ấy khó mà bỏ sót điều gì. Tối nay tôi không cố ý lừa bà ấy. Đúng, bà ấy biết nhưng dù sao bà cũng khen ngợi cô đấy thôi.

– Bà anh thể hiện điều đó một cách kỳ quặc.

– Mỗi người đều có cách thể hiện của riêng mình, Catherine ạ. Cách của bà tôi… không giống cách của các bà nội, nhưng hãy tin tôi, nếu bà không ủng hộ thì bà đã chẳng khen cô đeo nhẫn đẹp như thế.

– Vậy ra chiếc nhẫn là một sự thử thách. – đó là lý do tại sao anh cứ bắt tôi phải đeo nó?

– Tôi cho là như vậy. Nhưng đó cũng là truyền thống. Tất cả nhà tôi đều biết rằng cô dâu cảu tôi nhất định phải đeo chiếc nhẫn đó. Trước khi tôi sinh ra mọi người đã nghĩ vậy rồi.

– Clay, tôi đã… rất sợ. Không phải chỉ vì chiếc nhẫn thôi đâu mà vì cả cái cách bà nội anh dò xét tôi nữa. Tôi đang ăn cua mà phải để người khác nói mới biết mình đang ăn cua và tôi biết thứ vang đỏ đó làm bằng gì, không biết những viên kim cương màu hồng lại được gọi là hồng ngọc và…

Clay phá lên cười:

– Bà tôi nói thế là muốn ám chỉ chiếc nhẫn, chứ không phải nói về màu, nhưng cái từ đó thì ảnh hưởng gì chứ? Cô đã thắng bà nội tôi cô không biết sao? Cô đã thắng bà bằng cách để bà đoán ra sự thật mà vẫn nhận được sự ủng hộ của bà. Tại sao cô lại thấy sợ chứ?

– Vì giữa gia đình anh tôi là một kẻ lạc lõng. Tôi giống như một viên đá giữa những viên kim cương, anh không thấy điều đó sao?

– Cô có một sự tự ti đáng ngạc nhiên ẩn sau vẻ bình tĩnh mà cô thường thể hiện ra ngoài. Tại sao cô cứ nhất định phải hạ thấp mình như vậy?

– Tôi biết chỗ của mình, và nó không nằm trong gia đình Forrester.

– Chừng nào tôi còn công nhận vị trí của cô ở trong gia đình tôi thì sẽ không ai tranh cãi về điều đó hết.

– Clay, chúng ta đang phạm phải sai lầm.

– Sai lầm duy nhấ trong buổi tối hôm nay là việc cô đã ăn món cá hồi. – Anh chạm tay lên vai cô. – Cô đã phục thù xong chưa?

– Làm sao mà anh vẫn có thể đùa cợt sau tất cả những chuyện này chứ? – Cô không thể nhịn được cười.

– Catherine, chỉ tạm thời thôi mà. Tôi đã xác định sẽ chấp nhận những gì tôi có thể, và không để những gì còn lại giày vò mình, thế thôi. Và tôi đang học dần.

– Học ư?

– Như cô nói đấy… bây giờ là học xoay xở với một phụ nữ mang thai. – Anh dẫn cô quay lại xe. – Nào, bây giờ chắc cô ổn rồi. Hãy lên xe đi và tôi sẽ lái xe như một anh chàng ngoan ngoãn.

Xe chạy xuống đường và Clay bắt đầu nói về Sophie và Granddad, ôn lại những ký ức về họ, và những câu chuyện anh kể đã làm Catherine hiểu được tại sao Angela lại có tính cách đáng yêu như vậy. Ngồi trên xe với Clay, nghe những chuyện thời thơ ấu của anh, cô cảm thấy khá dễ chịu. Có lúc cô cười và nói:

– Tôi phải cố lắm mới nín được cười khi Granddad gọi anh là “con trai”. – Cô quay nhìn Clay và nhắc lại: – Con trai?

– Ồ, tôi nghĩ ông luôn coi tôi như vậy. – Clay cũng cười. Cô biết không, tôi thật sự yêu con người ông tôi. Khi tôi còn nhỏ, ông thường dắt tôi đi xem những chiếc thuyền ở Superior. Chỉ có ông và tôi. Một lần ông đưa tôi lên một chiếc xe lửa vì ông bảo xe lửa rồi sẽ chẳng còn tồn tại nữa và tôi không nên để lỡ dịp thử ngồi trên đó. Những chiều thứ Bảy ông thường dẫn tôi đi xem phim hoạt hình của Disney, đi thăm các bảo tàng, và nhiều nơi thú vị khác. Tôi còn đi xem ba- lê với cả ông và bà nữa.

– Xem ba-lê ư? – Cô thật sự ngạc nhiên.

– Ừ.

– Thật may mắn.

– Cô chưa bao giờ đi xem ba-lê sao?

– Tôi đoán là cô có vì đã có lần cô nói chuyện trở thành một diễn viên múa ba-lê.

– Không, anh đoán nhầm rồi. – và lần đầu tiên Catherine chia sẻ một phần nuối tiếc sâu kín với anh. Không nhiều, chỉ một chút thôi, – một chút rất quan trọng. Giống như chiếc gạt nước gạt một đường trên của kính mờ hơi nước, cô cho anh một cái nhìn thoáng qua đầu tiên vào bên trong tâm hồn của cô. – Bố tôi uống rất nhiều, vì thế chẳng bao giờ có tiền để tôi đi xem ba-lê.

Đột nhiên cô thấy tiếc vì đã kể với anh điều ấy và cô đợi phản ứng của anh. Cô không muốn anh nghĩ rằng cô cố ý gợi sự thương hại ở anh. Cô có thể cảm thấy anh nhìn cô đăm đăm một lát rồi nói những lời khiến trái tim cô đập rộn.

– Bây giờ thì có thể đấy, – đó là tất cả những gì anh nói.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.