Lẻ Loi

Chương 12


Đọc truyện Lẻ Loi – Chương 12

Ada Anderson làm thợ may tại nhà máy Munsingwear ở đại lộ Lyndale mạn bắc Minneapolis. Bà làm việc ở đó đã lâu lắm, lâu đnế nỗi môi trường ở đó không còn tác động đến bà nữa. Vị trí làm việc của nhà máy giữa khu công nghiệp buồn tẻ, những công xưởng ồn ào và công việc lặp đi lặp lại là những điều bà đã quá quen. Nhưng Catherine, lúc xuống xe buýt, ngước nhìn lên toà nhà, lại cảm thấy đau lòng bởi một cảm giác buồn thảm khi nghĩ đến việc mẹ cô đã làm việc ở đó thật lâu, ngày lại ngày tra những chiếc túi lên những chiếc sơ mi. Nhà máy luôn khiến Catherine thấy buồn, nhưng nó là nơi duy nhất cô có thể nói chuyện với mẹ cô mà không phải phấp phỏng lo bị bố cô bắt gặp.

Ada chạm chạp đi ra khỏi xưởng với vẻ mặt sợ sệt sau khi người quản đốc của bà đến gọi bà ra gặp khách. – một điều hiếm thấy ở nơi này. Khi Ada nhìn thấy Catherine, nỗi sợ của bà biến mất, thay vào đó là một nụ cười nhăn nhó.

– Sao, Catherine, – Ada nói trong vẻ mệt mỏi pha lẫn ngạc nhiên mà bà thường thể hiện.

– Chào mẹ.

– Sao, mẹ nghĩ mày đã đi khỏi thành phố này rồi kia.

– Không, mẹ ạ. Con vẫn ở đây. Con chỉ không muốn cho bố biết.

– Ông ấy phát điên lên về việc mày bỏ đi đấy con ạ.

Catherine mong đợi được mẹ ôm một cái, nhưng không có, chỉ có sự mệt mỏi của mẹ cô đón cô mà thôi.

– Bố… có trút giận lên mẹ không?

– Không. Chỉ nốc rượu thôi. Từ ngày mày đi không có một ngày nào bố mày không say khướt.

– Mẹ, chúng ta tìm chỗ nào ngồi được không?

– Mẹ không biết, mẹ còn ba mươi phút nữa mới được nghỉ giải lao.

– Vào phòng ăn trưa mẹ nhé?

– Ồ, ở đó luôn có người, lũ con gái, chúng có những cái tai to.

– Chúng ta có thể ra khỏi chỗ này một lát được không mẹ? Ra cầu thang mẹ nhé?

– Đợi đã, mẹ sẽ đi xin phép.

Trong Catherine có gì đó đang rạn nứt, một sự bất bình trước sự thiếu can đảm của mẹ cô. Không phải chỉ ở đây, sau mười sáu năm, bà không hề tạo cho vị trí của mình một ý nghĩa mới mà chỉ đơn thuần phục tùng mệnh lệnh.

– Ôi, Chúa ơi, mẹ. Mẹ phải xin phép rời cái máy may của mẹ năm phút sao?


Ada sờ lên cằm mình vẻ lúng túng, khiến Catherine thấy tiếc vì đã chỉ trích b à vì cái điều mà có lẽ bà không thể thay đổi được ngay trong chính bản thân bà. Catherine vội nắm lấy cánh tay mẹ.

– Vậy mẹ đi xin phép đi. Con sẽ đợi.

Khi họ lên đến cầu thang và khi những tiếng ồn tạm lắng, Catherine chợt nhìn mẹ cô và nhận thấy mẹ cô già hơn tuổi rất nhiều. Cô bỗng thấy thương mẹ.

– Nào, mẹ hãy ngồi xuống đây. Ngón tay mẹ bị sao thế. Cô nhìn xuống ngón tay trỏ bị băng của mẹ cô.

– Không sao đâu. Tuần trước mẹ cho tay vào máy đấy mà. Họ nói mẹ phải tiêm phòng uốn ván, tiêm còn đau hơn chỗ đau.

Catherine tự hỏi liệu việc cô trốn nhà đi có làm mẹ cô đau bằng ngần ấy không.

– Con không muốn làm mẹ phải lo lắng, mẹ ạ. Con không biết làm thế nào để thoát khỏi bố. Con đã nghĩ ông ấy sẽ đến trường tìm con và lại bắt con phải đến nhà Forrester quấy rối họ. Con nghĩ rằng nếu ông ấy nghĩ con đã đi khỏi thành phố thì ông ấy sẽ không tiếp tục sinh chuyện nữa. Nhưng ông ấy không chịu thôi.

– Catherine, mẹ đã cố bảo ông ấy thôi đi. Mẹ đã cố khuyên ông ấy. Mẹ bảo, ông không thể đến hành hung những người như gia đình Forrester. Họ không thể chịu đựng được việc đó đâu. Nhưng ông ấy cứ đến đó, đánh cậu ta và ông ấy đã bị nhốt một đêm. Sau chuyện đó ông ấy uống nhiều hơn, và bây giờ suốt ngày cứ lẩm bẩm rằng ông ấy sẽ bắt họ phải trả giá. Mẹ sợ. Con biết ông ấy rồi đấy. Mẹ bảo cứ tiếp tục như thế này thì ông sẽ ngã bệnh đấy?

– Mẹ, ông ấy điên rồi. Đến giờ mà mẹ vẫn chưa hiểu sao?

– Đừng nói nữa, con ạ… đừng nói như thế. – Ánh mắt Ada lại đầy vẻ sợ hãi. Bà liếc đi chổ khác. – Ông ấy sẽ sớm khá lại thôi mà.

– Khá lên sớm ư? Mẹ, mẹ đã nói thế từ lâu lắm rồi. Tại sao mẹ không bỏ cái ý nghĩ đó đi.

– Mẹ không thể làm gì khác được.

– Mẹ có thể bỏ ông ấy, – Catherine nói khẽ.

– Tại sao, mẹ sẽ đi đâu chứ? Ông ấy sẽ không để mẹ đi đâu hết. – Trông Ada càng có vẻ sợ hãi hơn.

– Con sẽ giúp mẹ bằng bất cứ giá nào con có thể. Con đã nói với mẹ rằng con sẽ tìm ra nơi có thể giúp ông ấy. Có những nơi như thế đấy. Mẹ ạ, ngay trong thành phố này thôi.

– Không, không, – Ada cương quyết một cách đáng thương. – Như thế sẽ chẳng có ích lợi gì đâu. Rồi ông ấy sẽ tìm được ta và sẽ tệ hại hơn trước. Con biết Herb mà.

Catherine nghĩ đến Viện Johnson ở ngay torng thành phố này chỉ cần một cú điện thoại là sẽ có sự giúp đỡ ngay. Nhưng cô thôi không tranh cải nữa vì mẹ cô lại một lần nữa đầu hàng trước sự mù quáng của bà.

– Nghe này, mẹ, con có tin tốt muốn cho mẹ biết.


– Tin tốt ư? – Mắt mẹ cô đang buồn bỗng ánh lên tia hy vọng.

– Con sẽ lấy Clay Forrester.

Catherine cầm cả hai bàn tay mẹ, vuốt ve làn da sần sùi. Nét mặt Ada rạng rỡ hẵng lên.

– Con sẽ lấy cái cậu ấy hả?

Catherine gật đầu. Mẹ cô rồi cũng vuốt ve tay cô.

– Cưới cái cậu đẹp trai đã nói không biết con ấy hả? Làm sao có chuyện ấy nhỉ?

– Con đã gặp anh ấy mấy lần. Mẹ ạ, và con đã được anh ấy đưa về nhà để nói chuyện với bố mẹ anh ấy và họ ưng thuận rồi. Họ rất tốt bụng và rất sẵn lòng giúp đỡ. Mẹ có thể tin được không, mẹ? Con sẽ có một đám cưới thật sự tại ngôi nhà sinh đẹp của họ.

– Một đám cưới thật sự ư? – Ada đưa bàn tay sờ lên má Catherine, trong khi mắt bà rơm rớm nước mắt. – Tại sao con… – Rồi bà lại vuốt ve bàn tay Catherine – Vậy là con đã chạy trốn đến đó, đến với anh chàng của con.

– Không, mẹ, con đã trốn đến ở một nơi gần trường, và con đã có nhiều bạn mới ở đó, và con đã gặp Bobbi, cô ấy đã cho con biết tình hình của mẹ.

– Con không phải lo cho mẹ, con ạ. Con biết mẹ không sao mà. Nhưng con, nhìn con kìa. Một đám cưới thật sự, ôi. – Ada cho tay vào túi áo và tìm một chiếc khăn lau mắt. – Nghe này, con, mẹ có một ít tiền tiết kiệm, không nhiều, nhưng…

– Kìa, mẹ. Mẹ không phải lo về chuyện tiền nong. Tất cả đã chu tất rồi.

– Nhưng con là con của mẹ, con gái út của mẹ. Đáng lẽ mẹ phải…

– Mẹ, gia đình Forrester muốn lo liệu tất cả, thật đấy. Con có thể từ chối nếu con muốn, nhưng bà Forrester… bà ấy thực sự đứng về phía chúng ta, mẹ ạ. Con chưa bao giờ gặp người nào như bà ấy.

– Ồ, đúng bà ấy là một quí bà tốt bụng.

– Mẹ, con muốn mẹ tới dự đám cưới.

– Ôi, không con. – mẹ cô thảng thốt. – Mẹ không phù hợp với cái nơi sang trọng ấy. Mẹ không thể.


– Nghe này, mẹ. Anh Steve cũng sẽ đến.

Ada há hốc miệng vì ngạc nhiên rồi bà lắp bắp:

– Steve á? – Mắt bà sáng lên. – Con đã báo cho Steve rồi sao?

– Vâng, anh ấy nói nhất định anh ấy sẽ về.

– Về nhà ư?

Cả hai cùng tính đã sáu năm rồi Steve chưa về nhà.

– Vâng, mẹ ạ. Anh ấy nói anh ấy sẽ đón mẹ đi dự đám cưới của con. Vì thế con đến nói với mẹ.

– Steve… sắp về ư? – Nhưng nghĩ tới điều đó Ada lại đưa những ngón tay lên cằm. – Ôi, nhưng sẽ có rắc rối mất. Herb và Steve… – Bà nhìn xuống.

– Bố sẽ không biết được đâu. Steve và mẹ sẽ đến đám cưới, nhưng bố thì không. – Catherine vuốt ve bàn tay mẹ.

– Nhưng làm thế nào được, mẹ không biết…

– Mẹ, hãy nghe nhé. Mẹ có thể bảo với ông ấy là thứ Bảy mẹ đi chơi bài giống như mọi khi. Con muốn mẹ dự đám cưới của con, nhưng mẹ biết đấy nếu ông ấy cũng đến thì sẽ có chuyện, mẹ hiểu không?

– Nhưng, con ạ, ông ấy sẽ phát hiện ra, ông ấy sẽ đoán được. Con thừa biết ông ấy rồi còn gì.

– Ông ấy sẽ không biết trừ khi mẹ cho ông ấy biết, ông ấy sẽ không biết nếu cứ làm như mẹ đến nhà bà Murphy chơi bài.

– Nhưng ông ấy tinh lắm. Ông ấy sẽ phát hiện ra.

– Mẹ, Steve không về nhà ta đâu, mẹ biết mà. Anh ấy đã thề rằng không bao giờ anh ấy đặt chân về đó nữa, và anh ấy sẽ không thay đổi đâu. Nếu mẹ muốn gặp anh ấy, mẹ sẽ phải đến đám cưới của con.

– Nó có ổn không con?

– Anh ấy ổn. Anh ấy có vẻ vui lắm khi anh ấy hỏi thăm mẹ và bảo con nói lại rằng anh ấy yêu mẹ.

– Bây giờ Steve đã hai mươi hai tuổi rồi. – Ada dường như chợt nhớ tới chiếc máy may của bà ở trong xưởng. Bà vừa nhìn xuống các bậc thang vừa nghĩ ngợi. Những nếp nhăn trên gương mặt bà vốn đã nhiều nhưng khi bà quay ngược thời gian với những ý nghĩa về con trai bà thì dường như trên môi và trên trán bà lại xuất hiện thêm những nếp nhăn mới. Bà ngước mắt lên nhìn Catherine và nói: – Twyla có một cái máy dệt len, mẹ sẽ nhờ dệt áo cho mẹ.

– Ôi, mẹ nói thế nghĩa là sao, mẹ? – Catherine mỉm cười.

– Mẹ muốn gặp Steve, và muốn đến dự đám cưới của con gái mẹ.

– Cám ơn mẹ. – Catherine ôm lấy đôi vai gầy của mẹ.


– Mẹ phải đi làm việc đây không thì mẹ không đạt sản lượng mất. – Catherine gật đầu. – Mẹ sẽ không cho Herb biết tí gì đâu, mẹ hứa.

– Tốt. Và khi nào anh Steve gọi lại con sẽ cho mẹ biết.

– Mẹ rất vui con ạ. – Ada chống tay lên đầu gối và đứng dậy. Mẹ không muốn nghĩ rằng con đã đi khỏi thành phố này giống như Steve. – Bà ngước lên hai bậc cầu thang và quay lại nhìn Catherine.

– Đám cưới sẽ có hoa, bánh và một chiếc váy trắng dành cho con chứ?

– VÂng, mẹ ạ, tất cả.

– Ồ, tuyệt lắm. – Ada nói. – Tuyệt lắm.

Và lần đầu tiên, Catherine cảm thấy hoàn toàn hài lòng một trăm phần trăm vì cô đã làm theo ý của Angela Forrester.

Thiếp mời được in bằng giấy lụa màu xanh dịu với những hàng chữ vàng được in nổi mềm mại như những bước chân của một vũ công. Khi cô nhặt một tấm thiếp trong khay đựng lên, nhũng nét chữ gợn gợn dưới những ngón tay cô. Cô đưa ngón tay khẽ sờ lên những hàng chữ như một người mù đọc chữ nổi. Những nét chữ vàng lấp lánh như đang nhô lên để cho cô chạm vào.

Mình có thể cảm thấy những chữ này, Catherine nghĩ, mình có thể cảm thấy chúng.

Đầy kinh ngạc, Catherine nhìn những dòng chữ, không dám tin vào mắt mình, không dám tin là tất cả lại diễn ra nhanh như vậy. Những chữ trên thiếp mời mang nội dung tương tự như những thiệp mời cưới khác.

Catherine Marie Anderson

Clay Elgin Forrester

trân trọng mời bạn tới dự lễ thành ôn

vào bảy giờ tối ngày Mười lăm thắng Mười

Tại nhà riêng của ông bà Claiborne và Angela Forrester

Số bảy mươi chín

Highview

Folina, Minnesota

Catherine cảm nhận những con chữ bằng những đầu ngón tay. Những chữ này có thể được cảm nhận nhưng chỉ bằng những ngón tay thôi thì chưa đủ, cô chua xót nghĩ.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.