Kiều Nữ Lâm gia

Chương 217


Đọc truyện Kiều Nữ Lâm gia – Chương 217


Tô thái di nương sâu xa thở dài, “Xem ra, ta không nói không được rồi.”
Bà trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu, chậm rãi nói đến chuyện năm đó, “Năm Kính Hiếu phu nhân sinh đại cô nãi nãi, ta còn nhỏ, mới mười một tuổi, chỉ là tiểu nha đầu tầm thường ở Hầu phủ thôi.

Nữ nhân sinh con là chuyện hung hiểm một chân bước vào quỷ môn quan, ngày Kính Hiếu phu nhân sinh con từ trên xuống dưới phủ tự nhiên đều khẩn trương, ta tuổi còn nhỏ, không đến lượt hầu hạ gần bên, cả viện kia đều không có tư cách đến gần, chỉ quét sân ngoài viện, mắt thấy từng chậu máu được bưng ra từ trong phòng, ta cảm thấy rất sợ, rất sợ…”
Giọng bà chậm lại, Cao Nguyên Dục và La Quân đều giỏi nhẫn nại, không hề thúc giục bà, lẳng lặng chờ bà tiếp tục nói.
Một lát sau, bà mới như từ trong mộng vừa tỉnh nói tiếp, “… Có một nha đầu bưng nước tên là Tĩnh Hương, bình thường đối xử với ta không tệ lắm, khi nàng bưng chậu máu đi qua bên cạnh ta, nhếch nhếch miệng với ta, nói hình như nàng ăn đồ hư rồi, tiêu chảy, khó chịu không thôi, ta khuyên nàng nhịn một chút, nàng gật gật đầu cắn răng rời đi.

Nhưng khi nàng lại một lần nữa đi qua trước mặt ta thật sự không nhịn được nữa, nên giao chậu trong tay cho ta, để cho ta thay nàng một lần, nàng muốn đi nhà vệ sinh.

Lòng ta rất sợ, định cự tuyệt, nhưng nàng kiên quyết dúi chậu vào trong tay ta rồi vội vội vàng vàng đi, ta không dám chậm trễ, không thể làm gì khác hơn đành thế nàng một lần đi phòng sinh…”
Bà rùng mình.
Sắc mặt Cao Nguyên Dục và La Quân đều nặng nề.
“Phu nhân đã sinh hạ đại cô nãi nãi rồi, ta vốn không nên ngẩng đầu, nhưng ta quá hiếu kỳ rồi, không nhịn được len lén nhìn phu nhân, thấy sắc mặt phu nhân rất trắng, rất mệt mỏi, nhưng khi nhìn hài nhi nho nhỏ bên cạnh, phu nhân cười, dịu dàng như vậy, thánh khiết như vậy… Mặc dù ta chỉ nhìn hai lần, nhưng vẫn nhớ rất rõ ràng dung mạo vẻ mặt của phu nhân, dịu dàng, thánh khiết, không có từ khác có thể hình dung được… Ta bưng máu ra ngoài, vừa đúng Tĩnh Hương cũng từ nhà vệ sinh ra ngoài, vội vã cảm tạ ta, rời đi… Về sau ta không gặp lại Tĩnh Hương nữa.” Giọng bà rất khổ sở.
“Phu nhân đột ngột đi.

Lúc Hầu gia trở lại chỉ thấy được thi thể của phu nhân, khổ sở sắp phát điên.

Hễ là người hầu hạ trong ngoài phòng sinh hôm đó đều không có kết quả tốt, hoặc là âm thầm không còn, hoặc bị đuổi đến sơn trang, qua vài ngày rồi đi, tóm lại, không có một ai sống sót.

Mà ta, ngày đó không ai lưu ý đến ta đây một tiểu nha đầu, ta, có lẽ là người duy nhất từng đi qua phòng sinh mà còn sống rồi.”
La Quân thở phào, nắm chặt lấy tay bà.
Bà vỗ vỗ La Quân, cười khổ nói: “Nói ra thật xấu hổ, mặc dù ta coi như là thiếp thị của lão Hầu gia, nhưng mà ta và lão Hầu gia vốn không hề nói chuyện nhiều…” Bà giống như cảm thấy rất khó giãi bày, nhưng mà, suy nghĩ một chút, bà vẫn cắn răng nói: “Ngày đó Hầu gia uống say, Tiêu Lan thân thể bất tiện, chọn nha đầu đi vào hầu hạ, bà chọn trúng ta trong mấy nha đầu, khi đó ta bị sợ đến hồn bay phách tán.

Tiêu Lan người này rất nham hiểm, hễ là nha đầu đã từng hầu hạ Hầu gia bà ta đều không chịu bỏ qua, ta không muốn chết! Hôm sau ta nhân lúc người ta không để ý chạy đến trước mặt thái phu nhân, nói dối sau khi ta hầu hạ Hầu gia đã mơ thấy một con gấu nhào về phía ta, thái phu nhân rất vui mừng, nói gấu hiện ra trong mộng, có thể thấy được ta sinh cháu trai cho thái phu nhân, nên thu xếp một viện nhỏ cho ta, lại sai hai ma ma tới chăm sóc ta.

Mặc dù Tiêu Lan hiểm độc nữa, nhưng không dám giở trò ở trước mặt thái phu nhân, ta cứ chạy thoát được tính mạng như vậy, sinh hài nhi.


Sau đó, ta vẫn ru rú trong nhà, trừ chăm sóc nhi tử, một mực chẳng quan tâm chuyện khác, lại không dám tiếp cận tới trước mặt Hầu gia.

Có lẽ Tiêu Lan thấy ta không tranh thủ tình cảm, không đáng để lo, dần dần cũng không quản ta nữa.

Sau khi a Quân trúng cử tìm cách ra ngoài nhậm chức, ta cầu xin thái phu nhân, nói Hầu gia vốn không nhận ra ta, ngũ thiếu gia ở bên ngoài lại không ai chăm nom, còn không bằng để ta đi theo.

Thái phu nhân rốt cuộc vẫn thương cháu trai, nể tình a Quân nên đồng ý.

Ta rời khỏi Hầu phủ, cảm giác sống sót thật sự, Thành Đô vốn là quê quán của ta, sau khi ta đến đây cũng không muốn rời đi.

A Quân không có dã tâm gì, kể cả thăng quan đều không nghĩ đến, người một nhà chúng ta cứ yên phận sống qua nhiều năm như vậy…”
Cao Nguyên Dục nhìn bà mấy lần, trịnh trọng nói: “Có một số việc ngài vẫn không có cách nào nói với lão Hầu gia được, đây cũng không trách được ngài.

Thứ nhất thấp cổ bé họng, không dám tùy tiện mở miệng, thứ hai cho dù bỏ qua được thân thể, nhưng không nhất định có thể kéo được kẻ ác xuống ngựa, ngược lại hại hai mẹ con không còn tính mạng.

Cái này, cho dù ngài không nói, nhưng bổn Vương vẫn biết, lão Hầu gia thông tình đạt lý, cũng nhất định hiểu được.”
Tô thái di nương nghe hắn nói như vậy, trong lòng thầm giật mình.
Sở dĩ bà nói toàn bộ chuyện với lão Hầu gia ra, đơn giản là để giải vây cho mình, nói rõ tại sao những năm qua bà vẫn trầm mặc không mở miệng, không ngờ Cao Nguyên Dục nhạy cảm như vậy, lập tức đã hiểu rõ được ý đồ của bà.
“Sở Vương điện hạ thật thông tuệ.” Bà càng không dám xem thường Cao Nguyên Dục.
Chính bà cũng là người thông minh – nếu như không thông minh, đoán chừng không sống được tới hôm nay, cỏ trên mộ đã sớm um tùm –, rất biết xem xét thời thế, nên thành khẩn nói: “Mặc dù khi ở phòng sinh ta chỉ liếc nhìn hai lần, nhưng mà, cả đời ta đều không thể quên được mặt mũi phu nhân.

Sở Vương điện hạ, những năm gần đây ta đã thấy dáng vẻ con dâu sinh con, nhìn thấy dáng vẻ cháu dâu sinh con, ta có thể rất khẳng định nói cho ngài biết, ít nhất khi ta nhìn thấy phu nhân, phu nhân tuyệt đối không có dấu hiệu hậu sản rong huyết! Nhưng mà, bởi vì ta chỉ vào phòng sinh một khoảng thời gian rất ngắn, chỉ nhìn phu nhân hai lần, hơn nữa ta thật sự chỉ là người thấp cổ bé họng, cho nên, ta có thể nói cho Sở Vương điện hạ, cũng chỉ nhiều như vậy.”
Tuy Tô thái di nương chỉ nói nhiều như vậy, nhưng Cao Nguyên Dục đã cảm thấy thu hoạch được không ít.
Ít nhất, hắn biết Tiêu Huỳnh đã từng rất bình thường; ít nhất, hắn biết hễ là người đi qua phòng sinh, cuối cùng đều chết hết, một người đều không còn sống.
Ở đây nhất định có âm mưu.
Nếu vạch trần âm mưu này, như vậy, Lâm Thấm sẽ biết không có cái gọi là số mệnh.

Nàng sẽ đau lòng, khổ sở, tức giận thay bà ngoại, nhưng nàng sẽ không sợ hãi mang thai sinh con nữa, cũng sẽ không sống trong sợ hãi và lo lắng.

Cao Nguyên Dục đi thỉnh giáo Hàn đại phu, nếu như sau khi sản phụ sinh hài tử xong vẫn tốt đẹp, có người muốn hãm hại, vậy có cách nào khiến sản phụ chảy nhiều máu mà chết?
Trên mặt Hàn đại phu thoáng qua vẻ kinh ngạc lại chán ghét, “Ta có một vị sư huynh, y thuật cực tốt, nhưng không đi chính đạo, thích nghiên cứu chế tạo các loại thuốc độc, thuốc hại người.

Hắn đã từng khoe khoang với ta, có một loại thuốc người thường uống vào không có vấn đề gì, nhưng nếu sản phụ uống vào, sẽ bị chảy máu quá nhiều mà chết.

Loại thuốc này cho dù đại phu có kinh nghiệm phong phú đi kiểm nghiệm đều không kiểm nghiệm ra được.”
Cao Nguyên Dục vội hỏi: “Vị sư huynh này của ngài hiện giờ đang ở đâu?”
Hàn đại phu cười khổ, “Hắn hại thảm ta, rồi biến mất không thấy.”
Năm đó Hàn đại phu vốn có chồng có con, một nhà ba người, hạnh phúc tốt đẹp.

Sau đó sư huynh của Hàn đại phu Lăng Hư chữa bệnh cho ái thiếp của một quan to, bệnh tình của ái thiếp này cũng không khó trị, nhưng thê thiếp trong nhà hắn tranh đấu rất lợi hại, thuốc của Lăng Hư bị đổi rồi, cuối cùng ái thiếp này không trị mà chết.

Quan to này trút giận sang người khác, không chỉ đánh Lăng Hư gần chết, còn đập nhà Hàn đại phu nát bươm, trượng phu của Hàn đại phu giảng đạo lý với bọn họ, lại bị đánh cho một trận tàn nhẫn, thư sinh yếu đuối, vì vậy bỏ mạng.

Tiểu nữ nhi mới được bao tháng, bị dọa sợ, vài ngày sau cũng thoi thóp một hơi, không còn rồi.

Quan to này thế lớn, Hàn đại phu lý luận với hắn tự nhiên không thành, tố cáo hắn, vốn không có nha môn nào dám nhận.

Hàn đại phu tích tụ trong lòng, nên mới lập ra lời thề không xem bệnh cho quan phủ.

Lăng Hư vốn thích chế độc, kể từ sau sự kiện kia càng thêm không chịu làm đại phu tốt, chuyên đi làm chuyện xấu.
“Hàn đại phu, tên quan to kia…” Trên mặt Cao Nguyên Dục thoáng hiện vẻ giận dữ, trầm giọng hỏi.
Hàn đại phu nói ngắn gọn: “Đã bị bệ hạ xử quyết.”
Cao Nguyên Dục bình tâm lại, “Như vậy, sư huynh của ngài…?”
Hàn đại phu cau mày, “Bệ hạ đã hạ lệnh lùng bắt.


Nhưng mà, người này hành tung bất định, muốn bắt được hắn, không phải chuyện dễ.”
Hoàng đế tự nhiên không thể để cho một đại phu giỏi chế độc tùy ý nhảy lên trong quốc thổ của hắn, đã sớm hạ mật lệnh lùng bắt.

Về phần ngày nào bắt được Lăng Hư, vậy khó nói.
Cao Nguyên Dục nói “Đã là chuyện mấy chục năm trước rồi.

Người tham dự vào chuyện năm đó đã vắng mặt toàn bộ trên nhân thế, muốn tra chân tướng, thật sự rất khó.

Nhưng mà, thật ra ta cũng không định tra chân tướng, chỉ muốn để cho Vương phi của ta thoát khỏi ám ảnh chuyện cũ.

Cho nên, ta định…”
“Ngươi định làm gì?” Hàn đại phu hỏi.
Cao Nguyên Dục cười cười, nói lảng sang chuyện khác.
Hắn đã quyết định rồi, nếu như tra được đương nhiên tốt, nếu như thật sự không tra được, không ngại lập một lời nói dối hoàn mỹ vô khuyết, mở lòng Lâm Thấm.
Tóm lại, hắn không thể để cho Lâm Thấm sống trong bóng ma.
Cao Nguyên Dục vừa bắt tay tra chuyện năm đó, vừa vắt hết óc nghĩ thiết kế một chuyện xưa có thể tự bào chữa, để nói cho Lâm Thấm nghe.
Lâm Thấm rất ngây thơ, nhưng rất thông minh, muốn dỗ dành nàng tin tưởng cũng không phải chuyện dễ, cho nên Cao Nguyên Dục vì chuyện này đã hao hết tâm cơ.
Khi Cao Nguyên Dục đang sử dụng toàn bộ thông minh tài trí bịa chuyện xưa, Lăng Hư cuối cùng bị bắt rồi.
Hắn người này hành tung không cố định, thật sự rất khó bắt, nhưng mà có mật lệnh của hoàng đế, các quan viên không dám không tận tâm.

Khi các quan viên tận tâm, thật ra lại được việc.
Lăng Hư nhận tội hắn làm rất nhiều chuyện độc ác, bao gồm bán ra một loại thuốc độc dùng cho sản phụ cho một tỳ nữ Tiêu phủ.
Bởi vì Lăng Hư đòi giá cực cao, cho nên có thể mua thuốc độc của hắn đều không phải người bình thường.

Hơn nữa Lăng Hư có một đặc tính, hắn là người xấu, cũng là dược si, cho nên sau khi hắn bán thuốc độc ra muốn nhìn thấy tử trạng của người trúng độc, để cải tiến lần sau.

Mỗi lần hắn quan sát tử trạng người trúng độc đều ghi chép cặn kẽ, trên bản ghi chép của hắn, viết rõ ràng tướng mạo, ăn mặc, đủ loại tử trạng của người chết, từ miêu tả, xem thời gian, vậy hẳn là Tiêu Huỳnh không sai.
“Thật sự là tỳ nữ Tiêu phủ?” Quan viên Hình bộ lần nữa hỏi tới.
Lăng Hư lười phải trả lời, chỉ lên bản ghi chép.

Trên ghi chép này của hắn có ghi người mua thuốc độc là do người quen dẫn tới, nói là tỳ nữ Tiêu gia.
“Là một tỳ nữ dung mạo rất đẹp, phong thái chỉnh tề.” Lăng Hư lười biếng nói.

Trong tất cả những người mua, hắn khắc sâu ấn tượng tỳ nữ này nhất.

Bởi vì nàng rất đẹp, đầy vẻ phong tình, cũng quá nham hiểm.

Nữ tử như vậy, là kiểu hắn thích.
“Trên người nàng có mùi đồ vu hương.” Lăng Hư nhớ lại chuyện năm đó, “Mùi đồ vu hương rất đặc biệt, nếu vùi sâu dưới đất, trong đất đều có mùi thơm; công chúa ngồi liễn xa xuất hành, giắt hương này trong túi ngọc, đầy đường cũng thơm.

Khi đó ta tốn số tiền lớn mua một chút, rất quen thuộc với mùi thơm này, ngửi thấy được trên người nàng có mùi thơm này, đã biết rõ nàng nhất định là tỳ nữ thân phận không tầm thường.

Nàng cái gì cũng tốt, chính là hơi lớn tuổi, vừa nhìn đã biết rõ không phải thiếu nữ mười sáu.”
Tỳ nữ có thể có đồ vu hương, hơi lớn tuổi…
Cao Nguyên Dục thoáng nghĩ, trở về bẩm báo hoàng đế, mang Lăng Hư ra khỏi đại lao Hình bộ, dẫn tới hẻm nhỏ phía sau Hầu phủ.
Lăng Hư nhận ra Tiêu Lan, “Mỹ nhân nhi, chúng ta lại gặp mặt.

Hân hạnh, hân hạnh.”
Tiêu Lan không chịu thừa nhận, Lăng Hư cười nói: “Thôi đi, sau này ngươi còn muốn tìm ta mua xuân dược, ta không muốn lấy tiền của ngươi, yêu cầu ngươi cởi xiêm áo xuống cho ta xem.

Trước ngực trái của ngươi có một nốt ruồi đỏ, có đúng không? Có cần cởi quần áo nghiệm chứng không?”
Tiêu Lan trắng bệch mặt.
Đến một bước này, chân tướng năm đó cuối cùng phơi bày khắp thiên hạ.
Tiêu Huỳnh không phải thật sự hậu sản rong huyết, mà bị Tiêu Lan thiết kế hại chết.
Sau khi bà bể mộng hoàng hậu, người môn đăng hộ đối đều không muốn cầu hôn bà nữa, thanh thế Tiêu gia cũng không còn lớn như trước, mắt thấy bà sẽ biến thành gái lỡ thì rồi.

Tiêu thái phu nhân tràn đầy tiếc nuối nhắc tới với bà, “Vốn La Khởi tới cầu hôn, đáng tiếc ta cự tuyệt, còn gả Tiêu Huỳnh đi.

Ngược lại tiện nghi Tiêu Huỳnh.”
Tiêu Lan là người độc ác, thấy Hầu phủ quyền thế, La Khởi tiền đồ vừa đúng, sinh lòng “Cướp rồi thay thế vào đó”, thừa dịp cửa ải Tiêu Huỳnh sinh con, mua thị nữ La phủ, trộn lẫn bí dược vào trong bát súp của Tiêu Huỳnh, hại tính mạng Tiêu Huỳnh.

Sau đó bà lại thêm mọi cách lấy lòng thái phu nhân, ban đầu thái phu nhân muốn cưới con dâu chính là bà, vẫn không nhìn trúng Tiêu Huỳnh, vì vậy lợi dụng lý do “Nội trợ thiếu người”, sau khi Tiêu Huỳnh qua đời đã cưới Tiêu Lan vào cửa.
Mặc dù Hầu gia hoàn toàn vì bất đắc dĩ mà cưới Tiêu
– Đọc nhiều truyện hơn tại website ngontinhplus.com -.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.