Kiều Nữ Lâm gia

Chương 215


Đọc truyện Kiều Nữ Lâm gia – Chương 215


“Luân nhi, con muốn cô nương như thế nào?” Lương Vô Bệnh hào hứng hỏi.
Tròng mắt sáng ngời như sao của Lương Luân mờ đi, mỉm cười nói: “Con không có vấn đề, cha nương thích là đủ.”
Tương Dương trưởng công chúa thở dài sâu kín, nhẹ đến không thể nghe thấy, phần tịch mịch và mất mát trong giọng nói của con yêu, nàng cực kỳ đau lòng.
Lương Vô Bệnh đồng tình vỗ vỗ Lương Luân, “Luân nhi yên tâm, cha và nương nhất định mở to mắt, chọn cho con một người thượng hạng.”
Lương Luân cười nhạt nhẽo, “Làm phiền cha và nương.

Chuyện này không vội, bây giờ nương còn đang ở cữ, đợi nương dưỡng xong thân thể, tiểu muội muội lớn một chút, lại phí tâm vì con.”
Nhắc đến tiểu nữ anh mới vừa ra đời không lâu mặt mày Lương Vô Bệnh lại dịu dàng, cười gật đầu, “Luân nhi nói rất đúng, chờ tiểu muội muội con lớn chút, chờ thân thể nương con dưỡng xong.” Ánh mắt hắn rơi lên trên gương mặt hình quả lê của tiểu nữ anh, ánh mắt không dứt ra được.
Tương Dương trưởng công chúa dịu dàng lại tham lam nhìn cùng hắn.
Lương Luân cảm thấy mình thật sự dư thừa, khẽ cười cười, rón rén đi ra ngoài.
Thái hoàng thái hậu và thái thượng hoàng, hoàng đế, hoàng hậu cũng vì tiểu nữ anh ra đời mà mừng rỡ không thôi, thái hoàng thái hậu lớn tuổi tự mình tới thăm Tương Dương trưởng công chúa, lại ôm tiểu nữ anh không buông tay, “Không ngờ đến lúc này, ai gia thậm chí có cháu ngoại ruột thịt rồi.”
Tương Dương trưởng công chúa cười híp mắt đòi thưởng, “Cho ngài thêm cháu gái ngoại nhỏ, con đây công lao bao lớn.

Mẫu hậu, ngài định thưởng gì cho con?”
Thái hoàng thái hậu vui vẻ, “Nâng phong hào lên cho con đi, về sau con là đại trưởng công chúa rồi.”
Tương Dương trưởng công chúa giận trách, “Mẫu hậu ngài học xấu, cũng biết bớt chuyện rồi!”
Lệ thường của bổn triều, nữ nhi của hoàng đế là công chúa, tỷ muội là trưởng công chúa, cô của hoàng đế chính là đại trưởng công chúa rồi.
Từ sau khi tân hoàng lên ngôi, Tương Dương trưởng công chúa đã là đại trưởng công chúa, bây giờ nghe thái hoàng thái hậu nói như vậy, tự nhiên trách bà qua loa cho có, thành ý không đủ.
Thái hoàng thái hậu càng nhìn tiểu nữ anh càng thích, hôn lên khuôn mặt nhỏ bé mềm mại của bé, cười nói: “Con thì thôi đi, con đã là người trung niên, ai còn hiếm lạ con.

Ngược lại là tiểu Niếp Niếp, Diệu Linh và a Đàm rất thích, về sau nói không chừng sẽ cho con bé phong hào công chúa…”

Mặc dù công chúa tôn quý, nhưng con cái vẫn theo cha.

Nhi tử, nữ nhi của công chúa không giống nữ nhi của Thân Vương, Quận Vương, không phải có sẵn phong hào.

Hoàng đế hoàng hậu nói muốn cho tiểu nữ anh phong hào, đây là vinh hạnh đặc biệt cho hai mẹ con Tương Dương trưởng công chúa rồi.
“Đừng.” Tương Dương trưởng công chúa vội nói: “Công chúa thật sự không dám nhận, quận chúa đã đủ rồi.” Nàng là người rất biết thỏa mãn.
“Được.” Thái hoàng thái hậu tính khí tốt cười nói.
Cúi đầu hôn lên cháu gái ngoại nhỏ, thái hoàng thái hậu khẽ gọi một tiếng “Tiểu quận chúa”, vẻ mặt dịu dàng.
Tương Dương trưởng công chúa toàn thân ấm áp.
Thái thượng hoàng, hoàng đế hoàng hậu cũng tự mình đến thăm tiểu nữ anh mới ra đời.
Đây là tiểu cô nương hạnh phúc, mới vừa sinh đã nhất định không giống người khác.
Lâm Thấm hẹn đám người La phu nhân, Ngôn Yên, cùng đi thăm tiểu muội muội mới ra đời.

Nàng rất thích hài tử còn trong tã lót này, “Nguyên bản, ta nghĩ nếu a nương có tiểu muội muội, sẽ không muốn gặp ta, hơi ghen tỵ tiểu muội muội đấy.

Nhưng mà, thấy muội đáng yêu như vậy, ta đành chịu phục, bé được rất nhiều người yêu thích nha.”
Lâm Thấm lời nói hoạt bát, vẻ mặt càng thêm sinh động, chọc cho Tương Dương trưởng công chúa và đám người La phu nhân đều cười, La phu nhân trêu ghẹo nàng, “Về sau a Thấm phải đứng sang bên, có thể không vui trong lòng không.”
Lâm Thấm cười hì hì, “Thắng thua phải xem đối thủ là ai.

Thua trên tay muội muội đáng yêu như vậy, tuy bại nhưng vinh, tuy bại nhưng vinh.”
Mọi người ôm bụng cười.

Tương Dương trưởng công chúa thân thiết kéo tay nàng, “Nữ nhi ngoan, a Dục đối xử với con như thế nào?”
Lâm Thấm khoác lác, “A nương, hắn quá nghe lời, nghe lời đến con hơi phiền.

Con nói gì hắn nghe cái đó, rất không thú vị nha, chuyện gì đều không ầm ĩ với con, hơi buồn tẻ.” Khoác lác rồi, nàng còn ra hình ra dáng thở dài, tỏ vẻ Cao Nguyên Dục quá nghe lời không gây gổ với nàng, hơi tiếc nuối.
Đám người Tương Dương trưởng công chúa, La phu nhân, Ngôn Yên cười đến mặt mày cong cong.
Lương Luân cuối cùng chịu nhả ra chuyện hôn sự, Lương Vô Bệnh vô cùng vui, khi trở về phủ Trấn Quốc công thăm cha nương đã trong lúc lơ đãng nhắc tới, “Luân nhi nên lấy vợ.

Hiện giờ công chúa ở cữ, không quan tâm được, chờ qua tháng này, con và công chúa nhìn xem con dâu.

Trước nhìn nhà thân thích, nếu không có thích hợp, lại nói.”
Trấn Quốc công phu nhân yên ổn một trận, nghe được lời này của Lương Vô Bệnh bà lại kích động, “Vậy còn cần phải chọn sao? A Bảo Phó gia để ngay đó, môn đăng hộ đối với Luân nhi, tuổi tác diện mạo lại tương xứng, chẳng phải lương duyên trời ban?”
Trấn Quốc công tức giận ném mạnh tách trà xuống đất, “Còn có mặt mũi nhắc đến a Bảo Phó gia các ngươi đấy.

Ta cho bà biết, cửa hôn sự này bà đừng mơ tưởng! Luân nhi muốn gia thế có gia thế, muốn nhân tài có nhân tài, là biểu đệ ruột thịt của bệ hạ, tiền đồ vô lượng, Phó Bảo có thể xứng sao?”
Trấn Quốc công thấy thê tử già của ông lại lặp lại lời cũ, lại nhắc đến chuyện đau lòng, nói lời khó nghe chút, thái độ hoàn toàn thô bạo rồi, Trấn Quốc công phu nhân vốn không dám chống đối ông, nhưng ở trước mặt Lương Vô Bệnh bà cảm thấy mất hết mặt mũi, khóc đến nước mắt giàn giụa, “Ta chỉ thoáng nhắc đến Luân nhi và a Bảo, cho dù ta nói không đúng, phu thê mấy chục năm, nhi tử cũng lớn như vây, chắt trai cũng đã có, ông không thể hạ mặt mũi ta như vậy ở ngay trước mặt Vô Bệnh.

Ông có còn coi ta là phu nhân của ông không?”
Trên trán Trấn Quốc công nổi lên gân xanh, hai mắt giận trợn to, nhưng không nói được ra lời.
Ông có phần vô lý, bởi vì Trấn Quốc công phu nhân rất ôn hòa nhắc đến, ông không thích, cự tuyệt là được.


Trách mắng Trấn Quốc công phu nhân như vậy ngay trước mặt Lương Vô Bệnh, cách làm của ông thật sự thiếu thỏa đáng.
Lúc trước Lương Vô Bệnh quả thật đã tức Trấn Quốc công phu nhân, nhưng kia dù sao cũng là mẫu thân ruột của hắn, tức một trận, dần dần coi như thôi.

Huống chi bây giờ là chuyện đã qua, Tương Dương trưởng công chúa sinh hạ tiểu nữ nhi cho hắn, hai phu thê ân ái như lúc ban đầu, Lương Luân cũng dần dần chạy ra khỏi bóng ma trong chuyện xưa, trên mặt dần dần có nụ cười.

Lương Vô Bệnh người con có hiếu này lại một lần nữa đau lòng mẫu thân hắn.
Thấy Trấn Quốc công phu nhân giàn giụa nước mắt, Lương Vô Bệnh đau lòng lau nước mắt cho bà, dịu dàng an ủi.
“Cha, nương chỉ thuận miệng nhắc đến thôi, ngài tội gì nói nghiêm trọng như vậy chứ.” Lương Vô Bệnh uyển chuyển oán trách.
Trấn Quốc công đứng lên, hầm hừ nói: “Con cứ nuông chiều bà ấy đi, ta mặc kệ.” Đi ra ngoài.
Trấn Quốc công phu nhân vốn chỉ có ba phần lý lẽ, đến giờ ít nhất đã có năm phần rồi, uất ức kéo tay Lương Vô Bệnh khóc lóc kể lể, “Phu thê mấy chục năm, ông ấy đối xử với ta như vậy, ông ấy có lý không chứ?”
Lương Vô Bệnh không tiện nói đúng, cũng không tiện nói không, dịu dàng khuyên bà, “Nương, cha cũng vì nhất thời tức giận.

Ngài đừng để trong lòng.”
“A Bảo có gì không tốt.” Trấn Quốc công phu nhân không phục.
Lương Vô Bệnh dịu dàng nói: “A Bảo không phải không tốt, nhưng không thích hợp với Luân nhi…”
“Sao không thích hợp?” Trấn Quốc công phu nhân mặt đen lại cắt lời hắn.
Lương Vô Bệnh đáp lại bằng mặt cười, “Mới vừa rồi cha đã nói, Luân nhi tài mạo xuất chúng, lại là biểu đệ ruột của bệ hạ, tiền đồ vô lượng…”
“Chính là chê Phó gia chúng ta suy tàn rồi, không xứng với Lương gia các ngươi nữa hả?” Trấn Quốc công phu nhân lại đau lòng, khóc tiếp rồi.
Người già khóc nhìn cực kỳ đáng thương, Lương Vô Bệnh vừa tươi cười vừa xin lỗi, luống cuống tay chân.
“Con nói một chút chỗ tốt của a Bảo cho Luân nhi.” Trấn Quốc công phu nhân khóc nói.
Lương Vô Bệnh bị nàng khóc đến đến tâm phiền ý loạn, không tự chủ được đồng ý.
Đồng ý thì đồng ý, sau khi trở lại phủ Tương Dương trưởng công chúa, Lương Vô Bệnh lại cảm thấy yêu cầu này của Trấn Quốc công phu nhân thật sự không thể thực hiện được, cho nên không hề nói với Tương Dương trưởng công chúa và Lương Luân.
Cách mỗi năm ba ngày Lương Vô Bệnh lại trở về phủ Trấn Quốc công thỉnh an cha mẹ, kể từ sau ngày này mỗi lần gặp mặt Trấn Quốc công phu nhân đều thúc giục hắn, Lương Vô Bệnh không dám trái lời bà, lại không đành lòng nói với Lương Luân, một mực ậm ậm ừ ừ, từ chối mọi cách.
Ngay vào lúc này biểu tỷ của La phu nhân Đàm Tuệ mang theo nữ nhi San tỷ nhi hồi kinh rồi.

Khi còn nhỏ ở phủ Tấn Giang Hầu Đàm Tuệ và La phu nhân cũng có chút giao tình, nhưng lúc từ biệt ở An Định thành Đàm Tuệ không tới tiễn, qua thời gian rất lâu vẫn không có tin tức, cho đến khi Cao Nguyên Diệu vẫn còn là Hoài Viễn Vương cưới Lâm Đàm làm Vương phi thì mới gửi một lá thư, trong thư mơ hồ nói trong nhà rất nhiều chuyện, vội vàng không để ý tới, mơ hồ lộ ra ý xin lỗi.
La phu nhân để Lâm Phong nhìn, Lâm Phong cười: “Nghe nói lão Thượng bị Phùng Quốc Thắng lôi kéo, có lòng dựa vào, biểu tỷ đại khái cũng bị kẹp ở giữa, tình thế khó xử đi? Phu nhân, theo ta, thân thích như vậy, kính trọng nhưng không thân thiết thì hơn.”
La phu nhân hết sức chấp nhận, qua rất lâu sau đó mới đáp lại một phong thư không mặn không nhạt, kể từ sau đó, giữa biểu tỷ muội lui tới vẫn rất ít.
Đến khi Hoài Viễn Vương được đổi phong hào thành Tề Vương, tình thế trong triều có biến hóa đã là chuyện nhiều năm sau, Đàm Tuệ còn định nối lại tình xưa với La phu nhân thì đã không kịp.
Trượng phu của Đàm Tuệ năng lực có hạn, lại theo sai người, những năm gần đây sĩ đồ vẫn không thuận, quan trường chìm nổi nhiều năm, đến bây giờ chẳng qua chỉ là một quan ngũ phẩm.

Đàm Tuệ thấy hắn dù sao cũng không có tiền đồ gì, dằn lòng, khuyên hắn từ quan, trở lại kinh thành.
Lúc này Lâm phủ phố Trường Anh đã là nhà mẹ hoàng hậu, một trong những nhà hiển hách nhất kinh thành.

Sau khi Đàm Tuệ hồi kinh nhiều lần do dự, vẫn sai người đưa thiệp muốn tới bái phỏng.

Mặc dù tính tình La phu nhân nhanh nhẩu, nhưng lòng lại mềm, nhớ tình cũ nhớ tới tình ý ngày xưa, đặc biệt mở tiệc chiêu đãi hai mẹ con Đàm Tuệ và San tỷ nhi.
Sau nhiều năm gặp mặt, Đàm Tuệ nhìn cảnh tượng tươi tốt phồn vinh của Lâm gia, lại nhìn La phu nhân phong thái tỏa sáng, trong lòng ngũ vị tạt trần.

Ai có thể nghĩ tới chứ, hài tử không mẹ năm đó bị mẹ kế hết sức chèn ép, sau lại gả phu quân, sinh hạ con cái không chịu thua kém, bây giờ đã là nhạc mẫu của hoàng đế.

Haizzz, thế sự xoay vần, việc đời khó liệu.
San tỷ nhi đã trổ mã thành đại cô nương, mỉm cười chào hỏi La phu nhân, khuôn mặt nàng và Đàm Tuệ giống nhau đến mấy phần, trẻ tuổi mềm mại hơn Đàm Tuệ, tươi mát động lòng người.
Đàm Tuệ và La phu nhân gặp mặt, thấy La phu nhân tỏ vẻ không hề khúc mắc, trong lòng đang vui mừng.

La phu nhân còn nhớ rõ món ăn năm đó nàng thích ăn, sai người chuẩn bị, Đàm Tuệ nhìn một bàn tràn đầy món mình thích ăn, cảm khái rất nhiều.
“A Thư còn nhớ
– Đọc nhiều truyện hơn tại website ngontinhplus.com -.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.