Khi Giá Đông Gặp Nắng Gắt Quyển 3

Chương 10: Điềm Xấu Ứng Nghiệm


Đọc truyện Khi Giá Đông Gặp Nắng Gắt Quyển 3 – Chương 10: Điềm Xấu Ứng Nghiệm


Edit: Vân Linh Nhược Vũ
Cùng lúc đó, tại nhà cũ Tư gia.
Lão phu nhân đang uống trà trong phòng khách.
Tần Nhược Hi và một cổ đông lớn khác vội vào phòng.
“Sao hai người lại đến đây?” Lão phu nhân day day trán, thần sắc có chút mệt mỏi.
Cũng không biết vì sao, cả hôm nay bà luôn thấy bồn chồn bất an.
Lúc này Tần Nhược Hi và một cổ đông lâu năm tới đây, khiến bà không khỏi cảm thấy có dự cảm không lành.
Tần Nhược Hi nhìn thoáng qua cổ đông kia, người đó khó xử nhìn cô ta: “Nhược Hi tiểu thư, hay là cô nói đi!”
Tần Nhược Hi do dự một lát, châm chước tìm từ, cuối cùng lên tiếng: “Bà nội, con có chuyện quan trọng cần trao đổi cùng bà, nhưng mong bà khi nghe xong…!cần phải bảo trọng thân thể, nhất định không được kích động quá mức…”
Lão phu nhân nghe vậy, tức khắc nhíu mày: “Là việc gì? Nghiêm trọng lắm sao?”
“Là…” Tần Nhược Hi hít sâu một hơi: “Là A Cửu, anh ấy xảy ra chuyện rồi…”

Sắc mặt lão phu nhân tức khắc liền thay đổi, vội vàng hỏi: “Tiểu Cửu? Tiểu Cửu bị sao vậy?”
Tần Nhược Hi trầm giọng: “Đoàn người của A Cửu bị một thế lực không rõ chặn ở nước B, Hứa Dịch phát tín hiệu cầu cứu, bảo chúng ta nhanh chóng tìm cách cứu viện.

Không ngờ lai lịch của thế lực kia không nhỏ, nhóm người A Cửu đã bị vây chặt, chúng ta không xác định được phương hướng cụ thể của họ.

Tin tức của Hứa Dịch cũng đã bị gián đoạn, đã bị thiết bị nhiễu sóng chặn lại, hiện tại…!chúng ta đã hoàn toàn mất tin tức của bên đó rồi…”
Liên lạc đã bị cắt đứt, sống chết không rõ, tuy rằng lo lão phu nhân chịu không nổi, nhưng chuyện lớn như vậy, họ không dám gạt bà.
Lão phu nhân vội bật dậy, nhưng tin tức này quá kíƈɦ ŧɦíƈɦ, bà mới đứng được nửa chừng đã lảo đảo ngã xuống bất tỉnh.
“Bà nội!”
“Lão phu nhân!”
Lão phu nhân đột nhiên té xỉu, phòng khách trong nháy mắt trở nên hỗn loạn.

Tần Nhược Hi vừa sai quản gia gọi bác sĩ, vừa ấn huyệt nhân trung của lão phu nhân.
Sau một hồi lâu, lão phu nhân mới tỉnh lại, vừa tỉnh lại, bà đã kích động kéo áo Tần Nhược Hi: “Con…!con nói cái gì! Nhược Hi, vừa rồi con nói cái gì? Nhóm người A Cửu bị tấn công sao?
“Trước mắt thì là vậy…” Sắc mặt Tần Nhược Hi trầm trọng, quầng thâm dưới mắt mắt cũng vô cùng lớn, hiển nhiên là cả đêm không ngủ.
Lão phu nhân âm u tức giận: “Là ai? Dám động thủ với Tư gia chúng ta!”
“Là một tổ chức tên Thí Huyết Minh, không có thù oán với Tư gia, đoán chừng là được người khác thuê.” Tần Nhược Hi trả lời.
Nghe ba chữ “Thí Huyết Minh”, sắc mặt lão phu nhân càng thêm tái nhợt, hiển nhiên là bà biết tổ chức kia.
Là ai có thâm thù đại hận gì với Tư gia, vì muốn đối phó với Tư gia mà dám thuê loại ác đồ này…
Vốn dĩ bà còn suy đoán, mục đích của đối phương có phải vì nhóm thiết bị quý giá kia không, hay là vì muốn phá hư cuộc đàm phán này.
Hiện tại xem ra bọn họ không phải vì tiền, mà muốn đẩy Tiểu Cửu vào chỗ chết!
Lão phu nhân đột nhiên nhớ tới lời Thấm Du từng nói.

Trước khi đi, Oản Oản vẫn luôn quấn lấy Tiểu Cửu, không cho Tiểu Cửu đi, còn nói mình mơ thấy Tiểu Cửu sẽ gặp nguy hiểm.
Lúc ấy bà chỉ cho rằng đứa trẻ này tùy hứng không hiểu chuyện, tìm cớ để bạn trai không đi công tác.
Ai ngờ…!A Cửu lại gặp nguy hiểm thật…


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.