Hôn Trái

Chương 8: Q.1 - Chương 8


Bạn đang đọc Hôn Trái – Chương 8: Q.1 – Chương 8


Diêu Thủy Tinh, trước sinh nhật mười tám tuổi, kết hôn.
Không có hôn lễ xa hoa, không có khách quý náo nhiệt, chỉ có hai người vô cùng đơn giản đi công chứng, đi ra khỏi cổng, cô thành bà Hạ.
Mang theo hành lý đơn giản, cô chuyển vào nhà trọ nho nhỏ của anh, ở nơi đó, có vô số thời gian ngọt ngào của bọn họ, ngay cả sinh mệnh nho nhỏ trong bụng này, đều là ở nơi đây tạo ra, bước vào cửa, trong nháy mắt trên mặt Diêu Thủy Tinh có một loại thoải mái tươi đẹp hiếm thấy.
Như vậy, có phải hay không tất cả mọi thứ đều giống như câu chuyện cổ tích, hoàng tử cùng công chúa từ nay hạnh phúc vui vẻ suốt đời ?
Sự thật là, sự tốt đẹp, sự cuồng nhiệt trong tình yêu phải một lần nữa ở trong hôn nhân để mà kiểm nghiệm.
Nhưng là vừa mới bắt đầu, bọn họ thật sự cực kì, cực kì ngọt ngào.
Mọi thứ đều so với trước đây giống nhau, anh sẽ chờ cô tan học, sau đó cùng cô đi một đoạn đường. Tài xế riêng của Diêu Thủy Tinh sẽ ở trước đường cung kính chờ đợi, đưa cô đi công ty. Cô vẫn rất bận rộn, trường học cùng công ty cả hai bên đều có nhiều việc.
Nhưng tất cả lại cũng không giống như trước, mỗi ngày sáng sớm, cô đều sẽ ở bên người của anh mà tỉnh lại, khi cô nôn vào mỗi sáng anh đều sẽ thương tiếc mà cho cô một cái hôn, bưng tới bữa sáng do mình tự tay chuẩn bị, kiên nhẫn dỗ dành cô đang tâm tình không tốt mà ăn vào, chỉ có như thế nhưng tâm trạng cô không hiểu sao sẽ tốt lên rất nhiều, chẳng sợ khẩu vị kém, chỉ cần là anh làm, cô đều sẽ ăn hết.
Buổi tối cô có thể nằm ở trong lòng anh, sự ôn nhu vuốt ve cùng ôm ấp ấm áp của anh, làm cô ngay cả trong mộng cũng cảm thấy vô cùng ngọt ngào.
Kết hôn chính là hai người yên bình, không ai quấy rầy thế giới bọn họ, cô thật sự cảm thấy hạnh phúc có thể đơn giản như vậy, giống như bọn họ có thể vĩnh viễn bên nhau, mãi cho đến năm tháng tận cùng.
Nhưng là cô lại không nghĩ rằng, lần đầu tiên tranh cãi của hai người, sẽ dễ dàng như thế, không hề có dấu hiệu báo trước, đã đến.
Vào giữa hè, bọn họ ở lầu 6 đặc biệt nóng bức, không có máy điều hòa nhiệt độ, cô đang mang thai nên thân thể đặc biệt mẫn cảm, ban ngày làm việc mệt mỏi, nhưng là buổi tối thế nào cũng đều ngủ không được, chỉ một chút nóng cô cũng chịu không nổi.
Hạ Viễn Hàng ôm vợ yêu vào lòng, vuốt làn da nóng rực của cô, đau lòng không thôi, “Bảo bối, ngày mai chúng ta đi mua máy lạnh.” Lúc trước chỉ có một mình anh, về nhà liền ngủ, căn bản là không cần mấy thứ này. Nhưng là hiện tại anh có thêm một cô vợ bé bỏng, thế giới của anh đương nhiên không giống như lúc trước. Anh đau lòng khi cô phải chịu khổ.
Nhưng là ngày hôm sau anh cố ý về nhà sớm, khi mở cửa, trong nháy mắt lòng liền lạnh buốt.
Nhà này, vẫn là không gian nhỏ như vậy, nhưng là bên trong lại hoàn toàn không giống, vật dụng cá nhân đều đổi mới, sàn trơn bóng bày đủ loại thiết bị điện tử cao cấp, thậm chí ngay cả sofa cũng đổi thành một bộ sofa da bò xa hoa.
“Hạ tiên sinh.” Một cô gái ăn mặc thời trang, đứng ở trong phòng khách nhà anh, thấy anh tiến vào, lịch sự mỉm cười, “Tất cả đều dựa theo tiểu thư dặn dò sắp xếp tốt lắm, nếu ông Hạ có cái gì không vừa lòng, xin nói cho tôi, tôi sẽ sửa lại.”
Anh biết cô ta là trợ lý riêng của Diêu Thủy Tinh.
Tháng sáu ngày nóng, tâm của anh lại như bị đông lạnh.
Mãi cho đến người trợ lý kia đi rồi, anh vẫn là đứng ở nơi đó, mặt trời lặn, bóng đêm buông xuống, anh đều không có đi bật đèn.
Diêu Thủy Tinh thời điểm mở ra cửa phòng, còn tưởng rằng anh không có về nhà, bật lên công tắc đèn lên liền thấy anh đứng ở trong phòng khách, làm cô giật mình hoảng hốt.
“Đã trở về tại sao không bật đèn ?” Cô đem tư liệu trong tay đặt xuống cái bàn nhỏ bên cạnh, hội nghị họp suốt hai giờ liền, làm cho cô cảm thấy mệt mỏi quá.

“Diêu Thủy Tinh.” Anh cúi đầu mở miệng, thanh âm mang theo vài phần khàn khàn mà quỷ dị: “Những thứ này là cái gì?”
Cô nhìn quanh nhà trông rực rỡ hẳn lên, còn có hơi lạnh thoải mái, đối với hiệu suất làm việc của trợ khí cảm thấy rất vừa lòng, “Máy lạnh, thuận tiện đem vật dụng đã cũ đổi mới.” Cô không cần tiết kiệm một chút tiền như vậy, chất lượng cuộc sống quan trọng hơn.
“Anh ngày hôm qua có nói qua, anh sẽ mua, đúng không?” Âm thanh của anh siết chặt, như là lò xo bị ép đến cực hạn.
“Hiện tại em đã mua rồi.” Không kiên nhẫn nhíu mày, “Dù sao đều giống nhau.”
“Làm sao có thể giống nhau?”
“Hạ Viễn Hàng, hiện tại em mệt quá, không muốn đứng ở chỗ này với anh tranh cãi chuyện nhàm chán như vậy.”
“Nhàm chán?” Anh ngẩng đầu, đôi mắt tối đen mà sắc bén, “Giẫm lên tự trọng của một người nam nhân, theo ý của em chính là chuyện nhàm chán như vậy?”
Móng tay của cô cắm sâu vào lòng bàn tay, lạnh như băng nói: “Tùy anh nghĩ như thế nào.”
“Nếu em muốn vật dụng cao cấp, đồ vật sang trọng, em lựa chọn anh làm gì ?” Anh từng bước một tiến lại gần, “Anh chỉ ở một phòng thuê rẻ tiền, bên trong chỉ có những thứ cũ nát, em lúc trước đã sớm biết không phải sao?”
“Anh rốt cuộc vì cái gì không vui ?” Cô chỉ chỉ bốn phía, “Toàn bộ đống đồ đạc này, đều tốn không tới một ngàn phần tiền mà em có, có cái gì đáng để ý?”
“Nhưng là anh để ý.” Anh cười lạnh, chỉ vào những vật dụng sang trọng mà đắt giá kia, “Anh, Hạ Viễn Hàng chính là làm việc cả một năm, cũng mua không nổi một cái máy này. Thế nào, em phát hiện chính mình không tiếp thụ được cách sống bình dân thấp kém như vậy, cho nên lấy tiền ra mua ? Dù sao em, Diêu Thủy Tinh là tiểu thư nhà giàu, nhiêu đó tiền đối với em mà nói là không đáng kể, cho nên không sao cả ?”
Khuôn mặt cô ở dưới ánh đèn trắng bệch, “Tiền của em, đều là bản thân từng đồng từng đồng kiếm được.”
“Đó là tiền của em!” Anh túm lấy khăn trải bàn tinh xảo ở trên bàn cơm kéo xuống, “Em làm cho anh sinh hoạt tại nơi này, ăn cơm dùng bát em mua, liền ngay cả khăn giấy lau tay, đều là em, Diêu Thủy Tinh dùng tiền mua, em thật sự khinh thường anh như vậy?”
“Hạ Viễn Hàng!”
“Tương lai thì sao, khi con chúng ta sinh ra, em nói cho nó, trên mặt đất mỗi một tấm gạch nó đi, đều là mẹ nó dùng tiền mua, bởi vì, ba của nó căn bản là mua không nổi sàn nhập khẩu……”
“Câm mồm, câm mồm!”
“Anh nói cho em, trước kia cách sống của em như thế nào, anh không muốn biết. Nhưng là hiện tại em đã lấy anh, kiếp này phải theo cách sống của anh mà sống.”
“Có ý tứ gì ?”
“Ý tứ chính là, ngày mai trước khi anh trở về, không muốn phải thấy những thứ vốn dĩ không thuộc về nơi đây, anh nghĩ trợ lý của em thông minh như vậy, khẳng định có thể đem nơi này thanh lý sạch sẽ.”
“Nếu em không làm ?”
“Như vậy, anh không để ý tự mình dọn dẹp.”

Một tiếng nổ lớn, cánh cửa đóng thật mạnh vào, phòng khách nho nhỏ rốt cục lại lần nữa khôi phục yên tĩnh, Diêu Thủy Tinh thật sâu hít vào một hơi, ôm bụng đang ẩn ẩn đau, từng bước một đi đến sofa mềm mại ngồi xuống, cả người run rẩy.
Đây là từ khi quen biết tới nay, lần đầu tiên Hạ Viễn Hàng đối với cô phát giận, hơn nữa là phát giận thật sự, cô thật ra đến bây giờ vẫn là không rõ, vì sao anh lại nổi nóng như vậy, chỉ là một việc rất nhỏ, không có gì đáng quan tâm. Anh nói muốn mua máy lạnh, cô đã đi mua cũng thuận tiện thay đổi những vật dụng đã cũ, làm cho cuộc sống bọn họ có thể càng thêm thoải mái, này có cái gì không đúng, anh đang tức giận cái gì ?
Hay là, hôn nhân thật ra chính là như vậy, đây chỉ là thời điểm mới bắt đầu, sau, có phải hay không đều là chua xót như thế ?
Tính tình Diêu Thủy Tinh, thật ra quật cường hơn bất kì ai.
Trải qua tranh cãi kịch liệt như vậy, ngày thứ hai cô vẫn như cũ bình tĩnh đến trường, đi công ty, tựa như cơ bản là không có chuyện gì xảy ra. Cho nên khi về nhà, nhìn thấy đồ đạc bị dọn dẹp không còn một món, sắc mặt của cô vẫn cực kì bình tĩnh.
Trong nhà cũng thật mát mẻ, tuy rằng cái máy lạnh cao cấp kia đã bị Hạ Viễn Hàng vứt bỏ, nhưng là anh vẫn mua một cái khác, giá rẻ mà vẫn dùng tốt, dù tức giận nhưng anh cũng không nỡ làm cho thân thể của cô không thoải mái.
Diêu Thủy Tinh lúc này xem như anh không tồn tại, trực tiếp vào phòng tắm rửa, ngủ, cô có phải hay không hẳn là may mắn, bởi vì không đành lòng đổi mới cái giường tràn đầy kỉ niệm ngọt ngào của hai người, cho nên đêm nay cô còn có chổ để ngủ?
Lần đầu tiên, bọn họ nằm ở trên giường đưa lưng về phía nhau, đều là người tính tình lạnh lùng, chỉ có ở thời điểm đối mặt nhau mới không như thế, nhưng là hiện tại cái gì cũng không có, kịch liệt tranh cãi qua đi, tự nhiên sẽ là chiến tranh lạnh.
Cô cũng không cùng ai tâm sự, không phải không thể nói cùng với bạn thân của mình. Nói với mẹ, với tính cách của cô càng không có khả năng, cô không thể làm ẹ lo lắng, lúc đầu cô kiên quyết, không tiếc giở trò lừa gạt mới lấy được chữ ký đồng ý của ba cô, vậy mà thời gian kết hôn không đến một tháng, lại xảy ra tranh cãi, cô làm sao cũng không thể nói ra được. Việc này, chỉ có thể đặt ở trong lòng, mỗi ngày cố gắng làm việc, làm cho chính mình bận một chút, hy vọng có thể quên mất loại phiền não này.
Bọn họ cũng không nhàn nhã, Hạ Viễn Hàng muốn làm thêm, mỗi đêm bận đến 11h mới có thể về nhà, mà cô càng thêm không thoải mái, công trình xây dựng khách sạn nghỉ dưỡng ở Nam Bộ đã tiến vào giai đoạn quan trọng nhất, hạng mục này từ ban đầu luôn luôn đều là do cô phụ trách, cũng khảo nghiệm mà Diêu Dật Châu dành cho cô, nên cô cần phải làm thập phần hoàn mỹ. Hai người cứ như thế, cả một ngày trừ bỏ buổi sáng, ngay cả mặt mũi cũng đều không gặp, tình hình như vậy, đối với bọn họ mà nói, có phải hay không sẽ thoải mái rất nhiều ?
Thân thể mệt mỏi còn có nỗi khổ trong lòng, làm cho sáng sớm khi cô rời giường, đầu bỗng nhiên choáng váng, sau đó liền mềm yếu ngất đi.
Khi tỉnh lại, tay nhỏ bé bị bao phủ bởi một đôi tay cực kì ấm áp, cực kì rắn chắc, cái loại độ ấm quen thuộc này, làm cho cô còn chưa có mở mắt, liền mạnh mẽ muốn rút ra.
“Thủy Tinh, bảo bối.” Hạ Viễn Hàng nắm chặt tay cô, không cho giãy dụa, cúi đầu hôn nhẹ cái trán của cô, “Chúng ta không cần lại tranh cãi, được không?”
Cô nhắm chặt mắt lại, không thèm để ý.
“Từ sau ngày đó, tâm tình của anh mỗi ngày đều không tốt.” Bàn tay nhẹ nhàng vuốt gò má cô “Anh thừa nhận ngày đó thái độ của mình vô cùng không tốt, anh xin lỗi em, em không cần lại tức giận, cục cưng của chúng ta, cũng sẽ không vui vẻ.” Tay anh phủ lên bụng cô, cách tấm chăn trắng ôn nhu mà ôm.
Cô mở choàng mắt, “Cục cưng……”
“Ừ, không cần kích động, cục cưng không có việc gì.” Anh đè lại bờ vai, ý bảo cô không cần rời giường, “Bác sĩ nói chỉ là cảm xúc không tốt, khiến cho thai nhi không ổn định, hơn nữa em gần nhất lao lực quá độ, nhưng mà hiện tại đã tiêm thuốc an thai, đừng khẩn trương.”
Lòng của cô lúc này mới trầm tĩnh lại, nếu bởi vì cô không cẩn thận, mà làm ảnh hưởng tới cục cưng, dù thế nào cô đều sẽ không tha thứ cho chính mình. Cô gần đây đều chìm đắm trong cảm xúc của bản thân mà không quan tâm tới cục cưng, cô thật sự không có đủ tư cách làm mẹ.
“Thật xin lỗi, bảo bối.” Anh hôn ánh mắt cô, vẻ mặt ôn nhu, “Ngày đó anh không đúng, không nên lớn tiếng la mắng, em chắc là rất buồn rồi ?”
Cô lạnh lùng trừng anh, không nói lời nào.
“Buổi sáng hôm nay, em đột nhiên té xỉu, anh thật sự chưa bao giờ sợ hãi như vậy, nếu mất đi em, anh thật không biết chính mình bây giờ nên làm cái gì mới tốt, Thủy Tinh, vĩnh viễn đều không cần như vậy làm anh sợ, biết không ?” Từng có trí nhớ đen tối, một khắc kia như sóng đổ ập tới, anh lại cảm thấy sợ hãi, Diêu Thủy Tinh là sinh mệnh mà anh không thể mất đi, nếu cô có chuyện gì, anh không biết bản thân có thể hay không nổi điên.

Quan tâm như thế, yêu như thế, vì sao lại thương tổn lẫn nhau ?
Trong lòng cô vừa chua vừa ngọt, ở trong mắt anh, thấy được sự thống khổ vô hạn, anh chắc cũng rất khổ sở ? Sắc mặt của anh, thật sự, thật sự thực tái nhợt, khả năng, so với cô là bệnh nhân còn thảm hơn, thật ra cô hiểu rõ, anh luôn quan tâm mình, tựa như cô quan tâm anh như vậy giống nhau. Thật vô dụng, đột nhiên không thể giận nữa, chỉ nghĩ đến tốt đẹp của anh, ôn nhu của anh, tay nhẹ nhàng mà xoa mặt anh, “Quá xấu.”
Anh nở nụ cười, trong mắt ôn nhu có thể làm người say mà chết, “Mà em thật đẹp.” Một cái hôn in lên môi cô.
Bọn họ phát hiện, tranh cãi tuyệt tình qua đi, chỉ một nụ hôn, lại có thể đẹp làm cho toàn thân bọn họ phát run, đầu lưỡi kịch liệt ma sát, hô hấp đều trở nên nặng nề.
“Bảo bối, bảo bối của anh.” Anh cố gắng khống chế bản thân, rời tay ra khỏi ngực cô, “Bác sĩ nói ba tháng đầu là thời kì nguy hiểm, chúng ta phải cẩn thận một chút biết không ?”
Cô đem khuôn mặt vùi vào ngực anh, im lặng mà ngoan ngoãn, không cần cãi nhau mỗi ngày, thật sự là thoải mái làm cho người ta hưng phấn.
“Thủy Tinh?”
“Ừ ?”
“Chờ em xuất viện, chúng ta đi mua vật dụng trong nhà đi!” Nhà chỉ có bốn bức tường, lạnh lẽo như thế bọn họ lại ở được suốt cả tuần lễ, người khác mà biết được chắc cười mà chết.
“…… Tốt.”
Không có nói ai phải trả tiền, bởi vì, trong lòng bọn họ đều hiểu rõ ràng.
Đã có ngòi nổ thì không thể giẫm lên, giống như Hạ Viễn Hàng, trong ngày thường luôn chiều chuộng cô, cũng có nguyên tắc của chính mình. Tựa như, trong lòng cô cực kì rõ ràng, anh xin lỗi là vì ngày đó tranh cãi làm cho cô mất hứng, nhưng là đối với việc vứt bỏ hết đồ dùng cô mua, anh lại một chút cũng không có xin lỗi.
Cô bỗng nhiên nhớ tới Diêu Dật Châu cùng cô nói qua một câu : “Nam sinh này, trong lòng tất cả đều là hắc ám, con xác định con đủ ấm áp?”
Chính là bởi vì câu nói này, nên cô cố tình quật cường muốn chứng minh, cô cùng anh, là có thể yêu nhau, chẳng sợ chịu bao nhiêu khổ sở, cô cũng sẽ không về nhà tìm kiếm an ủi, bởi vì cô biết, sự an ủi cô muốn, nơi đó không có.
Trong sinh hoạt không có cãi nhau, ngày trôi qua dễ chịu hơn nhiều.
Nhưng là rất nhiều chuyện đều đang lặng lẽ thay đổi, chẳng hạn như lúc trước thời điểm mến nhau, bọn họ mỗi ngày chỉ có rất ít thời gian bên nhau, chỉ biết nắm bắt cơ hội để được ở chung, căn bản là không có tâm tư đi chú ý việc khác, nhưng là hiện tại thật sự sinh hoạt cùng nhau, lại phát hiện bọn họ khác nhau, không phải chỉ một điểm, hai điểm.
Hạ Viễn Hàng thật sự đối với cô tốt lắm, sủng cô, yêu cô, một chút chuyện tình đều không nỡ để cô đi làm, cơm là anh nấu, quần áo là anh giặt, những chuyện linh tinh trong nhà cũng đều là anh làm, ở nhà việc duy nhất mà cô phải làm, chính là ngoan ngoãn mà nghỉ ngơi.
Cho nên thời gian cuối tuần ở nhà bọn họ, thường xuyên có thể nhìn thấy, đều là Hạ Viễn Hàng mặc tạp dề lo trong lo ngoài, mà Diêu Thủy Tinh chỉ cần thoải mái mà ngồi ở trên sofa, dùng PDA xử lý công việc. Khó trách Hướng Phù Nhã cùng Nghê Bối Bối đến nhà bọn họ chơi một lần, liền cảm thán hình tượng soái ca lạnh lùng của Hạ Viễn Hàng hoàn toàn bị hủy diệt.
Dù sao, một người nam nhân đối với vợ mình che chở yêu thương hết mực, muốn lạnh lùng, có năng lực có bao nhiêu lạnh lùng ?
“Thật không ngờ bạn lại là người kết hôn sớm nhất trong ba người chúng ta.” Hướng Phù Nhã uống nước trái cây thơm ngon, thỏa mãn, trực tiếp tiến đến sofa ngồi xuống. Không có cách nào, Phù Nhã có thai nên có quyền được lười, không có người nào dám phản đối.
“Ừ.” Cô cúi đầu đáp lời, loại chuyện này, không có gì đáng khoe khoang.
“Thủy Tinh, hai người tuổi còn trẻ như vậy, vì cái gì mà sốt ruột kết hôn ?” Nghê Bối Bối lấy miếng táo đã được cắt thành từng miếng ăn vào, chậc chậc chậc, thật là tưởng tượng không được, Hạ Viễn Hàng tàn bạo hung ác như vậy, làm nội trợi lại giỏi đến mức không có gì để chê, xem này những miếng táo này được cắt giống như tác phẩm nghệ thuật, làm người ta không nhẫn tâm mà ăn vào! “Sẽ không giống cái người ngu ngốc nào đó mà mang thai đi ?” Liếc mắt nhìn về phía con người ngu ngốc kia.
Như vậy, muốn cô trả lời như thế nào ? Diêu Thủy Tinh ánh mắt chớp chớp, vẫn là không thể mở miệng.
Mà cái người bị gọi ngu ngốc kia không chịu kháng nghị: “Đâu có chuyện gì liên quan tới mình ? Đều là cái tên Quan Thần Cực đáng giận……”
“Mang thai cũng không phải là chuyện một người.” Nghê Bối Bối nhìn bụng của Tiểu Nhã, “Bạn cũng đừng có nói với mình bạn đơn thuần cho rằng, có thai hay không đều do nam nhân làm chủ, bạn là bị hãm hại.”

Tốt lắm, cô có thể không cần phải nói gì, lời nói dự định nói ra vẫn là nên thu hồi đi, chuyện cô mang thai, chỉ sợ không thích hợp công bố vào giờ phút này.
“Ai, các bạn thì tốt rồi. Nghỉ hè xong là có thể trực tiếp học đại học, chỉ có mình bi thảm phải đi làm người nội trợ.” Hướng Phù Nhã buồn bực liều mạng uống ly nước trái cây, mùi vị thật sự rất ngon, Hạ Viễn Hàng đúng là tài giỏi mà.
“Nếu biểu cảm trên mặt bạn càng ai oán một chút, sợ là chúng mình sẽ tin tưởng.” Nghê Bối Bối không chút khách khí chọc ghẹo lời nói của người nào đó.
“Là thật!”
Hạ Viễn Hàng từ phòng bếp đi ra, cầm lấy áo khoác, xoay người đối với Diêu Thủy Tinh nói: “Anh đi làm, cơm đều chuẩn bị tốt lắm, bây giờ ăn có thể còn nóng một chút, nhớ phải cẩn thận coi chừng bị phỏng.”
Hai tiếng buồn cười đồng thời vang lên, Hạ Viễn Hàng xem như không có nghe thấy trực tiếp bước đến, hôn lên trán cô, “Buổi tối gặp.”
Mãi cho đến khi anh đi xa rồi, tiếng cười của Hướng Phù Nhã cùng Nghê Bối Bối đều không có dừng lại, vừa cười vừa nói: “Thủy Tinh, bạn thật đúng là có kỹ thuật dạy chồng nha!”
“Bộ dạng Hạ Viễn Hàng làm việc nhà lại còn có thể đẹp trai như vậy, thật sự là ông trời không có mắt.”
“Thủy Tinh, các bạn rất rất hạnh phúc nha!”
Đẹp sao ? Cô từ đó giờ đều không cảm thấy anh có ngoại hình đẹp mắt, trong mắt cô chỉ thấy anh quái gở lạnh lùng. Hạnh phúc sao? Có lẽ ở trong mắt người khác, bọn họ là hạnh phúc, nhưng mà định nghĩa hạnh phúc vĩnh viễn so với trong tưởng tượng có một khoảng cách rất dài.
Trong cuộc sống, sẽ luôn luôn tràn ngập mâu thuẫn.
“Hạ Viễn Hàng.” Sắc mặt của cô vô cùng tái nhợt, mím môi, nghiêm khắc nói: “Anh bẩn quá lại còn đầy mùi như thế, mau đi tắm đi!”
Hạ Viễn Hàng nằm ở trên giường, mệt đến nỗi động đậy cũng không thể, mấy ngày qua mỗi ngày tay anh đều không có dừng lại, cứ không ngừng bận rộn mà thay đổi linh kiện, cho dù thể lực anh rất khỏe cũng sẽ cảm thấy mệt mỏi. Anh muốn để dành tiền, bởi vì tương lai khi con sinh ra, sữa bột, tã lót thứ gì cũng đều phải cần tiền, trọng điểm là anh không thể để cho vợ cùng con mình sống trong hoàn cảnh thiếu thốn, cho dù gần đây chú Tiền luôn nói anh đừng liều mạng làm việc như thế, nhưng, không liều lại không được, anh không còn là một người tự do thích làm gì thì làm, anh có gia đình.
Vì cái nhà này làm cho anh mỗi ngày rất mệt, nhưng anh đều cảm thấy rất là đáng giá, nhưng mà nếu có thể cho anh thoải mái mà ngủ một giấc, anh sẽ cảm thấy càng hạnh phúc thêm một ít.
“Bà xã, anh ngủ một lát rồi anh đi tắm, ngoan.” Anh lấy cái chăn quấn lại, muốn gối đầu ngủ một giấc rồi nói sau.
“Không thể!” Diêu Thủy Tinh túm lấy cái chăn kéo qua, ném trên mặt đất, “Hiện tại đi tắm! Còn có, anh từ bên ngoài trở về, chưa tắm rửa gì, quần áo cũng không có thay liền nằm trên giường, hiện tại ngay cả drap cùng chăn đều phải mang đi giặt, nhanh chút!”
“Bà xã, ông xã của em mệt quá, cầu xin em ngoan một chút.” Anh thật sự ngay cả dùng sức mở mắt đều không có, huống chi còn muốn anh làm việc? Việc quan trọng to lớn gì, để cho anh tỉnh ngủ rồi nói sau!
Nhìn sắc mặt mệt mỏi của anh, cô rất muốn làm một người vợ đảm đang, cứ để cho anh ngủ đi, nhưng là, nghĩ thế nào, cũng nhịn không được, “Hạ Viễn Hàng.” Tay vỗ vỗ bờ vai của anh, cứng rắn, cứng rắn, nam nhân này, làm sao có thể có bộ dạng rắn chắc như vậy ?
“…… Ừm ?”
“Chúng ta mướn một người giúp việc làm theo giờ được không?” Có người hỗ trợ, anh cũng không cần vất vả như vậy, vừa phải làm việc nhà, vừa phải đi làm ở xưởng xe, tuy rằng, cô đến bây giờ vẫn không biết là làm việc ở nơi đó thì có tương lai gì đáng kể.
Hạ Viễn Hàng như là bị tạt một chậu nước lạnh tỉnh dậy, mở to mắt, đứng dậy, kéo trên giường chăn mền, khăn trải giường, tốc độ cực kì nhanh đem bao gối cũng tháo ra, toàn bộ quăng vào trong máy giặt, sau đó, kéo ra cửa phòng tắm, đi vào, đóng cửa.
Làm một loạt động tác, không đến 5 phút, quả thật rất là thuần thục!
Nhưng là, sắc mặt của anh, là thật, thật sự cực kì không tốt, cho nên trong nháy mắt tâm tình Diêu của Thủy Tinh cũng trở nên không tốt.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.