Hoa Nở Trong Mưa - Taekook Longfic

Chương 1: 1


Bạn đang đọc Hoa Nở Trong Mưa – Taekook Longfic – Chương 1: 1

– “Taehyung…anh đừng uống nữa, hại sức khoẻ lắm…”

Căn nhà rộng lớn ngập chìm trong sự ảm đạm nồng nặc của mùi cồn, phía góc nhà khuất ánh đèn kiêu sa, có một người con trai đã lẳng lặng đứng đó tự lúc nào, đôi môi nhợt màu mím lại từng chút, do dự mãi rồi mới bật nổi thành câu.

Người đàn ông như không vừa ý, bàn tay nắm chặt lấy ly thuỷ tinh đập mạnh một tiếng xuống mặt bàn, hai mắt đỏ ngầu long lên vài tia cay nghiệt, hắn gầm lên:

– “Biến! Cậu nghĩ cậu là cái đ*o gì mà dám quản sức khoẻ của tôi!”

– “Em xin lỗi…”

– “Cút ra ngoài trước khi tôi cảm thấy ghê tởm cậu thêm!”

Quai hàm Jeon Jungkook cứng lại, lời muốn thốt lại chẳng thể thốt ra, cậu hạ mắt, lủi thủi quay lưng bước ra ngoài, trở lại căn phòng ngủ quen thuộc.

Jeon Jungkook như chẳng thể chịu nổi nữa mà ngã phụp xuống nền đá cứng lạnh, đôi mắt đen láy vô chi lướt theo từng ngõ ngách trong gian phòng rộng lớn, căn phòng này, ngôi nhà này, là của hắn và cậu.

Một căn nhà rộng lớn.

Đủ để chứa hàng trăm thứ đồ lớn nhỏ.

Đủ để chứa hàng trăm người cùng lúc.

Nhưng nực cười.

Là lại chẳng thể đựng nổi một trái tim…


Jungkook ôm chặt lấy ngực trái, đôi mắt vô hồn tưởng như chết tâm bỗng long lanh ánh nước, rồi khoé mi dài cũng chẳng giữ nổi nỗi tủi nhục mà đọng thành giọt, nhẹ nhàng rơi.

Mọi chuyện trở nên như vậy, là lỗi của cậu sao?

Là cậu đã biến một Kim Taehyung ôn nhu dịu dàng thành một tên cục cằn gàn dở sao?

Là do cậu…

Mà đêm nào Kim Taehyung cũng quanh quẩn làm bạn với rượu, rồi loạn lạc hân hoan trong chính căn nhà của họ, nhấn chìm nó bằng mùi rượu nồng nặc tanh tởm và tiếng rên rỉ ô nhục chói tai của đám đàn bà vô danh.

Ừ, tất cả…

Là lỗi của Jeon Jungkook cậu.

Vì là lỗi của cậu, cho nên việc Kim Taehyung mắng cậu vô cớ, hay cả những lúc hắn không kiềm chế mà ra tay đánh cậu.

Cậu cũng không phản kháng, dù chỉ một lần.

Là cậu sai, sai ngay từ khi bắt đầu.

Giá như hắn biết được cậu yêu hắn đến nhường nào.

Giá như cậu biết trước bản thân sẽ yêu hắn nhiều đến nhường nào.

Thì mọi chuyện sẽ không như này sao?

Hay cho dù giá như cậu biết…cậu có đủ dũng cảm nhìn hắn hạnh phúc bên cô ta không?

Trong tiềm thức của Kim Taehyung, cậu là kẻ thứ ba, là người đã huỷ hoại mối tình hắn khắc cốt ghi tâm nhất, là một thằng con trai thủ đoạn, khốn nạn.

Jeon Jungkook dùng hôn nhân làm dây để trói hắn lại bên người, cũng là dùng cách này khiến hắn và Jung Sarang đứt duyên đoạn tình.

Từng giọt nước mắt nóng bỏng trôi dọc trên gương mặt trắng bệch hốc hác, Jeon Jungkook nấc lên từng tiếng nức nở đau thương.

Giá như em chẳng yêu anh nhiều như thế…

Nhưng cũng chỉ hận rằng thế gian rộng lớn trăm lý trăm lẽ, vậy mà chẳng tồn tại hai chữ “giá như”…

Căn phòng thật lớn, nhưng chẳng có gì ngoài sự cô đơn bao trùm, Jeon Jungkook chậm dãi ngã xuống chiếc giường lạnh lẽo chẳng vương mùi hắn, cậu mệt mỏi gục mặt xuống gối.

Ánh mắt vô cự, nước mắt vô tình.

Một đêm dài trôi đến khi nào mới qua?

———


Renggg rengg

Tiếng chuông đinh tai điểm đúng thời gian 6:30 AM, khô khốc vang lên từng tiếng lạnh cạch như gằn lên đánh thức người trên giường, Jeon Jungkook khó nhọc xoay người, chật vật mãi mới tắt được báo thức, một đêm thao thức trắng ngày khiến cậu như chẳng còn đủ sức để nâng một ngón tay.

Gồng mình mang theo thân xác mệt nhọc xuống bếp, Jungkook cố lắc cho cái đầu tỉnh táo.

Sáng nào cũng vậy, như một quy luật trong căn nhà này, cậu luôn thức dậy vào thời gian này để làm bữa sáng cho Kim Taehyung.

Cho dù hắn sẽ chẳng bao giờ thèm động tới.

Hắn phớt lờ, không quan tâm, hay thậm trí sẽ thẳng tay đổ nó vào xọt rác mà chẳng nói thêm nửa lời.

Hay nếu như hắn có mở miệng, cũng sẽ chỉ là một câu.

– “Bớt làm việc thừa thãi đi!”

Ừ thì cậu biết, cậu biết hắn ghét cậu, biết hắn hận cậu, nhưng cậu lại không thể không quan tâm đến hắn.

Với lượng công việc lớn từ chức vụ tổng giám đốc, Kim Taehyung gần như chẳng có thời gian quan tâm đến bản thân, hay cũng như việc hắn tìm đến rượu và phụ nữ, so với ba năm trước, tần suất cũng có phần được thuyên giảm.

Vì vậy Jeon Jungkook vẫn làm việc thừa thãi ấy cả ngày lẫn đêm, kể cả khi hắn chẳng bao giờ động đến và đổ chúng đi, kể cả khi hắn có chửi rủa lăng mạ cậu thế nào.

Những bữa sáng chẳng bao giờ có người mong.

Những bữa tối chẳng bao giờ có người muốn.

Biết rằng hắn ở bên ngoài nếu không bận rộn, cũng sẽ ái ái ân ân thác loạn với thứ đàn bà “một đêm” xa lạ, cậu biết, biết hết, nhưng cậu có thể làm gì đây?

Quan hệ của hắn và cậu không xuất phát từ tính yêu hai phía, trói buộc hắn bằng lý lẽ cùng tiền tài là cậu, dùng quyền uy của gia đình ép cha hắn chấp thuận hôn sự này là cậu, dùng thủ đoạn làm hắn và cô ấy đoạt tuyệt là cậu.

Cậu khiến hắn khổ sở như vậy, lấy tư cách từ mà quản hắn đây?


Đã dặn lòng phải mạnh mẽ bao nhiêu, nhưng cũng không kìm được mà nước mặt lại tuôn rơi thêm lần nữa.

Ba năm, có ngày nào là cậu không đau lòng vì hắn không?

Trái tim trải qua sự trà đạp tưởng như sẽ phải gồng mình mạnh mẽ hơn thì lại mềm yến mong manh đến vô dụng. Chỉ cần một vết cứa, sẽ lại tức tưởi mà rỉ máu không thôi.

Ba năm, cậu vì hắn đau lòng ba năm.

Trong suốt ba năm, đêm nào trước khi nhắm mắt cũng chỉ cười nhạt một tiếng an ủi rằng.

– “Ngày mai sẽ khác thôi.”

Nhưng Jeon Jungkook à, trong ba năm ấy, đã có một “ngày mai” nào khác hay chưa?

Cậu vẫn còn hy vọng rằng có một “ngày mai” Kim Taehyung mở lòng với mình sao?

Cậu vẫn hy vọng rằng sẽ có một “ngày mai” như vậy sao?

Jungkook à…

Chính cậu còn không chắc.

Thì đó mới là lý do nước mắt vẫn tuôn rơi.

“Ngày mai” ấy, liệu có tới hay không?


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.