Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia

Chương 71 . Kí ước với hạnh phúc


Bạn đang đọc Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia – Chương 71 . Kí ước với hạnh phúc


Vì Mục Khả phản ứng quá kịchliệt, HạHoằng Huân không dám nhắc lạiviệc mờiMục KhảiMinh tham dự hôn lễ nữa,sợ lạiphản tác dụngmất. Anh nghĩ, đợi cô lớn hơn mộtchút nữa, khi làm mẹ sẽ hiểu.

Đêm đó cãi nhau, đếncuối cùng Hạ Hoằng Huân vỗ nhẹ lưng MụcKhả, nửabất đắcdĩ nửa thỏahiệp nói: “Trước tiên cứvậy đã, không nói nữa.”

Thật ra thì tronglòng Mục Khả cũng không phản đối mãnh liệtnhư cảmxúc thể hiệnra bên ngoài, nhưng vì bị Hạ Hoằng Huân nói trúng tim đen nên cô khó tiếp nhậnngay lập tứcđược. Sau khi cô ngượng ngùng nói mâu thuẫn này ra miệng thì đã cóthể bình tĩnh nằm luôn trong ngực Hạ HoằngHuân, nắm lấy một góc áo của anh thậtchặt ngủthiếp đi.

Hạ Hoằng Huân nộpbáo cáo kết hôn, mấy ngày sau MụcKhả nhậnđược “Văn kiện chứng nhận kếthôn” đơn vịgửi tới.Nhìn những thứ cần cô ký tên, Mục Khảai oán gọi điện thoại: “Quân hônsao phiền toái quá vậy, thẩmtra em như thể em là giai cấp đối địchvới đồng chí Miêu Hồng vậy?”

Nghe ra sự phiền chán củacô, Hạ HoằngHuân dịu dàng dụ dỗ cô: “Ai bảo chồngem là quân nhân, anh phải làm việc theo trình tự,những thứnày đã là cơ bản nhất rồi đấy.Ngoan, mau điền cho xong rồi gửiđến đây.”

Liếc cột thành phầngiữa bảng,Mục Khảcố tình quấyrối anh: “Cột thành phần chẳng lẽđiền ‘Carbohydrates’ vào à?”

Hạ Hoằng Huân cong môi: “Em xem rồi làm đi, nếulà không ngại phiền thì viết cả phầntử cấutạo lên.”

Mục Khả cườihì hì: “Vậy anh nói luôn em thuộc loài gì, chi gì, họ gì, bộ gì, lớp gì, ngành gì, giới gì, trong bảy cấp bậcphân loại khoa học đi? Em đánh dấu vào để tổ chức xác nhậnluôn.”

Trong đôi bất đắc dĩ tràn đầysự cưngchiều, HạHoằng Huân cáu: “Tiểu quỷ!”

Mục Khả gửitài liệu đếnđơn vịrất nhanh, Hạ Hoằng Huân cũng lập tứcgọi điệncho Hách Nghĩa Thành, bắt Hách NghĩaThành thúc giục bộ phận chính trị trên sưbộ nhanh chóng mở tài liệu chứng minh cho anh. Lòng anh như lửa đốt, Hách Nghĩa Thành lại hả hê ngồi trong phòng làm việc thoải mái nhàn nhã nói:”Sao nào, tôi nói không sai chứ,Hách Nghĩa Thành tôi không gật đầu, Thiên Vươnglão tử cũng không dám phê chuẩn cho cậukết hôn.”

Hạ Hoằng Huân cũng không yếu thế, đáp lễ nói: “Anh cũng chỉ đắc ýđược lầnnày thôi, đừng quên Nhã Ngôn là em gáitôi, không muốn đến lúc đó bị đâm ngang giữa chừngthì cố mà làm nhanh lên.”

Tạo phản rồi,dám uy hiếp anh! Hách Nghĩa Thành phátcáu: “Thằng nhóc cậu rấtđáng ăn đòn!”

Tâm trạng Hạ HoằngHuân dĩ nhiên là rất rất tốt,anh vui vẻ nói: “Vị trí tôi luôn có thể tìm đúng, nhưng không biết khi anh đếngặp bềtrên nhà chúng tôi thì nên phân biệtthân phận thế nào đây, có phải định gọitôi một tiếng‘anh’ không?”

Hách Nghĩa Thành giơchân: “Mơ đi! Cậu phảigọi tôi là cậu, không thương lượng!”


Hạ Hoằng Huân không chịu thua chống lại, anh nói: “Đừng có mơ, không thể nào!”

Hai vị quân nhân Hạ HoằngHuân và Hách Nghĩa Thành này cứ giằng co vềvấn đềxưng hô mãi không dứt, nhưngmà người yêu của họ lại không đểý chút nào đến vấn đề địa vị gốc rễphức tạpcủa Trung Quốc cho thêm loạn làm gì.Dù có nói thế nào, trở thành ngườimột nhà là chiều hướng phát triển tấtyếu rồi.

Trước khi bộ chính trịđưa tài liệuxác nhận xuống, Hạ Hoằng Huân nhậnchỉ thịcủa thủtrưởng nhỏdành thời gian ra đi chụp ảnhcưới. Toàn bộ quá trình này còn mệt hơn ra chiếntrường. Không chỉ có họ, nhiếp ảnhgia cũng vô cùng đau khổ, bận tốimắt tốimũi để chụphình thì không nói làm gì rồi, cố tình là HạHoằng Huân kia lại keo kiệt chẳng cườilấy mộtcái. Nhiếp ảnh gia có phong cách nghệthuật hếtsức bấtđắc dĩ mà hỏi đồng chí Phó Đoàn Trưởng: “Tiên sinh, xin hỏi tôi nợanh tiền sao?”

“Hả?” Hạ HoằngHuân không hiểu, nhíu mày theo bản năng.

“Mặt không cười đượcsao?”

Hạ Hoằng Huân nhìn MụcKhả mộtcái, cười.

Ai ngờ, nhiếp ảnhgia lại không hài lòng: “Quá khoatrương, mỉmcười, mỉmcười.”

Ngay sau đó Hạ Hoằng Huân lạithôi cười: “Cứ tiếptục mỉmcười nhưvậy cơmặt tôi thếnào cũng rút gân.” Đang định bàn với MụcKhả dứtkhoát chụp loạt ảnh kiểu “không cười”,thì nghe nhiếp ảnh gia hô: “Tại saolại không cười? Mỉm cười quá khó hay sao?”

Dưới tán lá cây cổ thụtrăm năm, Mục Khả mặc áo cưới hởvai khẽ nghiêng người, giơtay lên, nhẹ nhàng vuốt đôi mày rậmđang nhíu lại của anh, đôi mắt cô congcong mỉm cười.

Dịu dàng là độc dượctrí mạng. Hạ Hoằng Huân không nhịn đượcgiữ chặteo thon của cô, ánh mắt thâm thúy lạisay mê dừng lại thật lâu trên khuôn mặt mềmmại quyếnrũ của MụcKhả, hơnnữa, bên môi anh không biết từlúc nào cũng hiện ra một nụ cười, anh bấtgiác nghiêng người qua. . . . . .

Tình cảnh này, vôcùng nồng nàn.

Nhiếp ảnh gia hài lòng cười, chuyên nghiệp chụp lạihình ảnh ngọt ngào như đường, đưamắt nhìn nhau dịu dàng như nước này.

Chụp ảnh xong, HạHoằng Huân đến cái ổ nhỏ của Mục Khảsửa soạn,Hạ Nhã Ngôn và Hướng Vi giúp cô lo liệu lễ phụckết hôn. Anh chăm chú nhìn cô thay bộ sườnxám xẻ cao, anh bảo thủ nói: “Đẹp thì đẹp,nhưng xẻcao quá, hay đổi bộ nào nhìn ấmhơn đi .”


Ngày hè nắng chóichang, bảo mặc ấm không phải là quá đáng à! Mục Khả lúng túng hai lần, từtrong tủ quần áo lấy ra bộ lễ phục hở lưng khác quơquơ trướcmắt anh, có vẻ khó xử nói: “Bộ này còn mát mẻhơn này. Nếukhông chúng ta đợi đến mùa đông hẵngkết hôn, không chừng lễ phục mùa đấyấm lắm.”

Biết rõ anh là ‘ônggià’ vội lấyvợ, còn phảiđợi đếnmùa đông nữa? Hạ Hoằng Huân thỏa hiệp:”Thế em mặc cái này đi. Không hiểusao lại có kiểu quần áo như thếnày chứ, đểkhách khứa uống rượu mừng hay đểhọ nhìn lưngem.”

Khi Hướng Vi biết lễphục hởlưng cô chọnbị Phó Đoàn Trưởng Hạ diệt thì cựckỳ tiếc rẻnói: “Quả nhiên đồng chí GiảiPhóng Quân hết sức coi trọng tài sản riêng củamình. Mục Khả, cậu không còn là chínhcậu nữa,mà là của người khác rồi.”

Đúng vậy, sắp đi vào giai đoạn mới của cuộcđời rồi.Rất nhanh thôi Mục Khả sẽ không chỉthuộc vềmình cô nữa.

Hai ngày trước khi đến cụcdân chính nhận giấy, Mục Khả và HạHoằng Huân đến nghĩa trang thăm Hách XảoMai.

Sáng sớm ngày đó, cả vùng đấtdường nhưvẫn còn đang ngủ say, thế giới yên tĩnh không chút tiếng động.Xuyên qua bóng cây, xa xa Mục Khả thấymột bóng dáng cao gầy đứngtrước mộmẹ, cứđứng yên giống như hòn đá.

Mục Khải Minh mặcthường phục,vì đứng quá lâu nên tóc dính sương sớm,không nghe được tiếng bướcchân nhỏ nhẹ sau lưng, ông chậm rãi ngồixổm xuống,nói liên miên: “Xảo Mai, lúc em cònsống anh chưa bao giờ tổ chứcsinh nhật cùng em, chờ anh có thờigian thì em đã đi rồi. . . . . . Xảo Mai à, anh nghĩ anh phải nuốtlời mấtrồi, anh không chờ được đếnkhi Tiểu Thần 18 tuổi, anh đã rất cố gắng muốncho nó một gia đình nguyên vẹn. Anh sợvì sai lầm của mình mà tổn thương mộtđứa trẻkhác, thế nên anh đến đây. Anh biếtrõ như vậyrất ích kỷ,nhưng cứnghĩ đến Hoằng Huân sẽ chăm sóc tốt cho KhảKhả, anh không tìm được lý do đểníu kéo nữa. Con gái ngày trước không cầnanh, về sau lại càng không . . . . . . Nếunhư em không phản đối, chúng ta trở vềnhà cũ ở đượckhông? Không phải em thích biển nhấtsao, hằng ngày anh dẫn em đi nhìn, đượckhông?” Từng giọt nướcmắt rơitrên mặt đất,giọng nói Mục Khải Minh trở nên khàn khàn, “Anh muốn khi còn sốngđược ởbên em. Theo con của hai chúng ta, lặng yên ởcùng nhau.”

Cuối cùng cô đã có thể khẳngđịnh, tình cảm sâu sắc trong nhật ký củamẹ không hềbị bỏphí. Mục Khả rơi nước mắt,từng giọtrơi xuốngmặt cánh hoa ôm trong ngực.

Mục Khả đêm đó sốtcao. Mục Khải Minh một tấc không rờicon gái, một ngày một đêm dườngnhư già đi mười tuổi.

Khi Mục Khả tỉnhlại là đêm khuya, nhẹ nhàng xoay người,mới phát hiện hai tay đều được ngườikhác cầm. Bên trái là Hạ HoằngHuân nằm bên giường ngủ thiếp đi, bên phảiMục KhảiMinh nhắm mắt lại tựa lưngvào ghế ngồi.

Mượn ánh trăng nhànnhạt thấytóc mai của Mục Khải Minh đã trắng, độtnhiên cô cảm thấy nhiều năm mình lạnh lùng cựtuyệt ba là hơi quá đáng. Mục Khả cũng không ngăn được nước mắt ẩm ướt.

Tháng bảy nóng nực, trong lờichúc phúc của người thân Mục Khả trởthành vợ HạHoằng Huân.

Từ cục dân chính đi ra, anh nắm thậtchặt tay cô, cười đến ngây ngô: “Từ giờtrở đi, em cùng lăn lộn vớianh.”


Mục Khả không thểquên được vẻ mặt thật thà kia củaanh, vẻ mặtđó thật sựrất ngốcnghếch.

Hình dung tâm trạnglúc này chỉ cần dùng hai chữ là được rồi:hạnh phúc.

Ánh mắt trong suốt thoáng qua mộttia cảm động,Mục Khảcười rạngrỡ, tay cô và tay anh mười ngón nắmchặt.

Hạ gia định hôn lễgiữa tháng tám, trước đó HạHoằng Huân bị Lục Trạm Minh cưỡngchế ra “Mệnh lệnh”, phải thu hoạchhạnh phúc thuộc về người đàn ông trướcđã.

Ngày đó, Mục Khả đượcHạ HoằngHuân tự mình đưa đến đơn vị.

Một ngày này, họ cửhành hôn lễ ở trại lính đoàn 532.

Khuôn mặt xinh đẹp trong sườnxám tơ lụađỏ thẫmtôn lên vẻ kiều diễm động lòng người,đôi mắt tràn đầy linh khí vì ngượngngùng mà khẽ rũ xuống, bịhàng lông mi thật dài che đi, vẻ đẹp động lòng ngườicủa ngườiphụ nữkhi giơ tay nhấc chân tản ra khiến ngườita bị hấpdẫn.

Trong tiếng hát to rõ“Đoàn kết là lực lượng” của các anh em chiến hữu, Hạ HoằngHuân đã say lòng dẫn cô vợ nhỏ của anh đi vềphía “Phòng ăn” tạm thời đảmnhiệm nhiệmvụ làm lễđường.

Sau khi Lục Trạm Minh và Ninh An Lỗi phát biểu xong, hôn lễ đượcbắt đầu.Sau khi phù rể An Cơ phản bội,phù dâu Hướng Vi không chống đỡđược khí thế mời rượu ào ạtnhư thủytriều thì Hạ Hoằng Huân kinh nghiệm sa trườngkhông thể làm gì khác hơn là tựmình ra trận.

Lấy cái ly trên tay Mục Khảche chở cô ở phía sau, Hạ Hoằng Huân cườivới Pháo Doanh trưởng An Cơ nói: “Nhìncái bộ dạnghung ác này của cậu xem, dọa vợ tôi tôi không khách khí đâu.”

Lúc này không ai dể ýđến sựuy hiếp củaanh, Dịch Lý Minh ngồi đốidiện tiếplời, anh nói: “Lão Hạ, đừngnói là cậu, đến cả chúng tôi cũng đã chờ ngày này lâu đếnmức hoa cũng phải nở rồi. Cậunhịn đi, hôm nay rượu này cậuphải uốngcho bằng hết,động phòng chúng tôi cũng nhất địnhphải làm loạn. Cơ hội ngàn năm có mộtsao có thể bỏ qua được, mọi ngườinói có đúng không?”

Một bàn người cùng hô đúng, An Cơ được Đoàn trưởng LụcTrạm Minh ngầm cho phép cao giọng nói:”Đồng chí Hạ Hoằng Huân, chúng tôiđây không phải đang trao đổi ý kiếnvới anh mà là thông báo một tiếngđể anh còn chuẩn bị tư tưởng,hôm nay, không phải do anh quyết định!Ai, không phải là tôi biết lớnnhỏ, mà do mấu chốt của ngày hôm nay chính là không phân biệt lớnnhỏ.” Nói xong, đưa mộtchén rượu trắng lớn tới, cườidữ dộinói, “Anh uống thay chị dâu nhỏchúng tôi không có ý kiến, anh để tôi thay anh vào động phòng lòng tôi càng vui gấptrăm lần, anh xem đi rồi làm thếnào thì làm.”

Hạ Hoằng Huân không khách khí cho An Cơ một đạp, anh giơtay nâng chén rượu lên, liếc nhìn MụcKhả bên người,anh đành mở miệng xin tha thứ: “Được, chén này tôi uống! Nhưng các anh em, mọi người‘hạ thủlưu tình’ rót tôi ít rượu thôi, giữtôi nửa tỉnhnửa say, tựmình đi vào động phòng, tôi không muốn bị mọi ngườimang vào.” Nói xong, nâng chén uốnghết.

Tửu lượng củaHạ HoằngHuân tỉ lệthuận vớiquân hàm, dĩ nhiên không thể nào để ngườita bê vào động phòng được. Nhưngkhi nháo động phòng thì anh gặp phảitình huống “Trước có vòng vây, sau có truy binh”, gánhtrên người hơn chín mươi cân* thì quả thậtrất thê thảm.
*90 cân của Trung Quốc bằng45 cân bình thường

Không thể không nângcấp lựclượng chuẩnbị chiếnđấu, HạHoằng Huân ôm Mục Khả vận độngcho nóng người, cân nhắc xem nên dùng bao nhiêu lực đểđá văng cánh cửa không đủ chắcchắn kia ra. Đúng lúc này, Viên Soái đầy mồhôi từ bên ngoài chui vào, trong miệng kêu: “Lão đại, tôi tìm được chìa khóarồi. . . . . .”


Thì ra là, chú rể ômcô dâu bị một đám người nháo động chặnngoài cửa.

Cẩn thận mấycũng có sơ sót, chẳng ai ngờtới lúc lâm trận lại lòi ra một tên phảnbội. Khi đám người Lục Trạm Minh phảnứng lại,thì Viên Soái dưới sự che chởcủa HướngVi, Chiến Nghị và nhân viên truyền tinTiểu Vương,đã nhanh nhẹn cắm chìa khóa vào ổ khóa.

Đám người An Cơ canh giữtrong phòng ngủ làm sao có thể dễdàng thả người vào. Bọn họ giữchặt cửa,tranh chấp với đám người ủnghộ HạHoằng Huân bên ngoài đang gắng sứcliều mạngđẩy cửavào. Trái lại Hạ Hoằng Huân lại buông MụcKhả đã tháo giày xuống, ôm cô vợnhỏ đểcô đứng dẫmlên chân anh, hơi thở ổn định, vẻmặt thưthái, cười nhởn nhơ tự đắcgiống nhưngười đứngxem.

An Cơ liều chếtgiữ tay nắmcửa, dướitình thế cấpbách anh đưa chân đạp lên trên tườngcạnh khung cửa, miệng gào lên:”Cái thằng nhóc chết tiệtkia, chờ lát nữa tôi mới xử lý cậu!”

Thời khắc mấuchốt cũng không cần biết chiến thuậtlà cái gì nữa, Viên Soái nháy mắt cho ChiếnNghị, hai người đưa tay túm lấy ngườitrong cửa, cố gắng làm tan rã “Độ hình chiếnlược” của bọn họ, đồngthời không quên đáp lễ An Cơ:”Doanh trưởng, anh vui lòng cho tôilàm phản đồđi, tôi là người ở giang hồ thân bất do kỷ.Đó là lão đại tôi, tôi có thể không giúp đượcsao?”

An Cơ gào lên:”Cậu giúp thì giúp đi, sao lại cấuvào thịt khô của tôi?”

Viên Soái chối bay:”Ai cấu thịt anh? Đó là độc quyền củachị dâu tươnglai khi muốn dùng cách hành xác. Hơn nữa,anh da dày thịt béo, cấu hai cái có sao.”

An Cơ nghe vậy cườimắng: “Cái thằng nhóc thốitha, phản rồi.” Nói xong, đưatay đẩy Viên Soái ra, ra sức đếnnỗi làm biếndạng quân hàm nhà người ta.

Lúc hai quân đối đầu nhau, HướngVi nhanh trí, cô lợi dụng ưuthế vóc ngườichui lên từ dưới cánh tay Chiến Nghị, nhặtgiày cao gót của Mục Khảgõ lên đầu An Cơ: “Tôi không thèm quan tâm anh có phải Doanh trưởng hay không,dù sao cũng có Hạ Hoằng Huân chốnglưng, kẻnào ngăn cửa, giết!”

An Cơ đau kêu lên:”Quy tắc gì thế này? Còn dùng ám khí nữa à?”

Người trong cửa ngoài cửacười ha hảkhông dứt.

Tham Mưu Trưởng đứngtrong phòng khách xem cuộc chiến, nghiêm khắcthực hiệnchính sách nhìn lực lượng chính phụđối kháng. Cửa phòng ngủ mở mộtít lại đóng một ít, nghe mười mấy ngườibị xô đẩyvẫn còn kêu gào, anh và Chính ủy Ninh An Lỗibèn nhìn nhau cười, sau không nhịn đượclên tiếng cản: “Mọi người văn minh mộtchút xem nào, nháo động phòng cũng phải có trình độ,tông hỏng cửa thì quả thực thẹnchết với tổtiên.”

Đang nói gần xong thìvang lên một tiếng … rầm, kèm theo mấy tiếngkêu thảm thiết. Cửa phòng đang êm đẹp bị đạp xuống,mà người bên trong cửa đềubị đè phía dưới. Nhất thời, trong độngphòng hiện ra cảnh tượng người ngã ngựađổ hùng vĩ.

Nhìn dáng vẻ mọi ngườichật vậtkhông chịu nổi, Hạ Hoằng Huân cườito: “Đùa đủ rồi chứ,đền cửacho ông đây đi!”

. . . . . .



Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.