Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia

Chương 17: Gần gũi thực sự


Bạn đang đọc Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia – Chương 17: Gần gũi thực sự

Một cô gái lanh lợi nhưMục Khảđương nhiên có thể hiểu được ý cườithâm sâu trên môi Hạ Hoằng Huân, trong đầu lập tức hiệnlên suy nghĩ muốn bỏ chạy,theo bản năng liền lập tức phảnứng nhanh nhất có thể. Nhưng mà suy nghĩ trong đầu chung quy lại cũng chỉ là suy nghĩ trong đầu, so với người xuấtthân từ lính Trinh Sát như anh thì tốcđộ máy chạycủa cô dĩ nhiên là không nhanh bằng, xoay ngườimới đượcmột nửađã cảm giác được một bàn tay to lớn ôm gọnbên hông, thân thể mềm mạinhỏ nhắncủa cô lậptức dán chặtvào khuôn người rắn chắc mạnh mẽcủa HạHoằng Huân, khoảng cách gần đến mứcthậm chí cô có thể nghe thấy tiếng trái tim anh đập.
Đôi mắt theo hai mácô thoáng hiện lên ửng hồng,ánh mắt không biết nên nhìn vào đâu, Hạ Hoằng Huân bậtcười: “Trốn làm gì, tôi đâu có ăn em.”
Mục Khả không thểtrốn thoát lại nhìn thấy nụ cườimê hồn củaanh, nhanh chóng đưa tay xoay mặt anh sang mộtbên, ba phần tức giận bảy phầnngượng ngùng mắng: “Đồ lưu manh, háo sắc!”
Lực tay vẫn không hềgiảm, HạHoằng Huân càng ôm chặt cô cườiha hả, sau đó mới thấp giọng nói: “Anh chẳng qua chỉ muốn nhìn xem bảvai của em có bị thương hay không thôi. Tại suy nghĩ củaem không trong sáng nên mới hiểu sai.”
Dám trêu chọc cô! Tuyệt đốiphải trảthù! Cứ cho là suy nghĩ của cô không thuầnkhiết trong sáng, nhưng chẳngphải cũng là do anh gợi ý đấythôi. Mục Khả chỉ muốn nệncho anh một trận, mà cô quả thật cũng đã làm như vậy rồi, độngtác cực kỳ dứt khoát.
Lực sát thương củacô vốn không đủ để công kích, Hạ HoằngHuân không thèm né tránh mà để mặc cho cô đánh mộthồi, coi như để thư giãn gân cốt,ôm cô vào trong lòng cúi đầu trầm giọngnói khẽ bên tai cô: “Được rồi,hơi chút là ăn vạ, em một vừa hai phảithôi đấy!” Đổi lại bị sư tử nhỏđá một cái khiến anh bật cười.
Lúc bị anh kéo ôm vàotrong lòng, thú nhỏ Mục Khảvốn không an phận ngay lập tức ngoan ngoãn trở lại, hơn nữatim càng đập nhanh hơn.

Tranh cãi là tranh cãi, đùa giỡnlà đùa giỡn, lúc thực sựtiếp xúc da mặt non nớt của cô vẫnrất mỏng.Cho tới bây giờ chưa từng tiếpxúc thân mật như vậy vớibất cứai, cô kinh ngạc quên vùng vẫy, theo bảnnăng đem khuôn mặt nhỏ nhắnchôn sâu trước ngực Hạ Hoằng Huân, căng thẳng tới mức tay không biếtnên để chỗnào, đến ngón chân cũng bắt đầuđỏ bừng.
Hạ Hoằng Huân càng ôm càng chặt, trong ánh mắthiện lên tình ý thân thiết, bên môi hiệnlên nụ cườidịu dàng.
Có lẽ chính anh cũngkhông nhận ra, lúc ở cùng MụcKhả, cho dù cô có cố tình chọcgiận anh, anh đều phá lệ mà vui vẻ cườinói, có chút bất đắc dĩ cưngchiều cùng sự dịu dàng vô hạn.
Trên sân huấn luyện rộngmênh mông, hai người bọn họôm nhau thật lâu. Cảm xúc củaMục Khảdần bình tĩnh trở lại, cô nhẹ nhàng ngẩngđầu nhìn lên, thuận thế dựa vào trong lồngngực anh, nghe thấy tiếng tim anh đập mạnhmẽ, yên tĩnh như con mèo con.
Cô chưa từng nói với ai rằng thật ra cô cũng đang lặng lẽchờ mong, đợi một ngày nào đó có một ngườisẽ thậtlòng yêu thương cô chiều chuộngcô.
Không có người nào biết MụcKhả trong mắt người khác tưởng nhưhạnh phúc, nhưng thực ra lại vô cùng khát vọng có một mái ấm gia đình thậtsự.

Cô nhớ rất rõ nhữnglời mẹcô đã từng nói với cô “Khả Khả, mẹkhông thể chăm sóc con cả đời.Một ngày nào đó, sẽ có mộtngười đàn ông thay thế mẹyêu thương con, đó mới chính là ngườicùng con đi đến cuối cuộcđời. Đồngý với mẹ,đừng vì nghề nghiệp và thân phận mà từchối ngườita. Bởi vì thứ mà con từ chối không chỉlà người đó, mà còn là hạnh phúc nửađời sau củacon nữa.”
Ở trong lòng Mục Khả,mẹ cô là mộtngười phụnữ vĩ đại,bà dùng đôi vai yếu đuối củamình để thay chồng chống đỡ mộtgia đình, một khoảng trời. Cô tin lời bà không hềhoài nghi. Cô là đứa con vâng lời, luôn luôn là như vậy.
Đối với HạHoằng Huân mà nói, bỏ qua nghềnghiệp củaanh, Mục Khả cũng không ghét bỏ anh,thậm chí còn có một chút thích, dù sao anh cũng ưutú như vậy.Cho nên vào đêm anh thổ lộ, mặcdù cô đã kháng cự nhưng cuốicùng vẫn bịlời nói củamẹ đè ép trở về.
Cô len lén khóc mộtchút, sau đó chạy đến sân huấnluyện chạyvòng quanh, lại nghe được HạHoằng Huân nói thích cô. Vì vậy cô thành thậtvới lòng mình, dũng cảm lựachọn chấpnhận anh.
Cô không xác định được rốtcuộc cô vớianh có thích hợp hay không, cô chỉ biếtnếu nhưkhông thử thì sẽ vĩnh viễn không thể biếtđược đáp án. Hơn nữa anh có thể dễdàng làm cô cười, có lẽ như vậy thôi cũng đủlà cơ sởcho tình cảm rồi.
Ở trong cái ôm ấm áp củaHạ HoằngHuân khiến người luôn lạc quan vui vẻ như Mục Khảbỗng cảmthấy yếuđuối, thậmchí cô còn cảm thấy mình đa cảm. Cô ngập ngừngđưa bàn tay nhỏ bé nắm lấy vạtáo quân trang của anh, động tác có chút bất lực lại có chút ỷlại.
Dáng vẻ nhát gan đáplại củacô khiến HạHoằng Huân vô cùng kinh ngạc, ý nghĩ muốnhôn cô vốn bị anh áp chế do lo lắng làm cô sợ,giờ lạibỗng nhiên dâng lên mãnh liệt, anh nớilỏng vòng tay, cúi xuống không chút do dự hôn cô.
Nhưng mà môi của anh còn chưađụng tớicô, bởi vì anh phát hiện ra MụcKhả đang khóc.
Hạ Hoằng Huân rấtsợ nướcmắt phụnữ, trướcđây là mẹ, bây giờ là Mục Khả. Dù rằngcô rất quậtcường ngang bướng, nhưng nhìn thế nào cũng chỉlà một cô gái nhỏ mỏng manh yếu đuối,làm anh không tự chủ đượcsuy nghĩ muốn yêu thương bảovệ cô.
Hạ Hoằng Huân chưatừng có kinh nghiệm yêu đương nên đương nhiên không biết cách dỗ dành người ta, anh nâng cằm lấy tay lau nước mắttrên mặt cô, lo lắng hỏi: “Được rồi,sao lại khóc? Nói cho tôi biết ai bắtnạt em?”
Mục Khả rấtít khi khóc trước mặt ngườikhác, chỉ là nhớ tới mẹ không nhịnđược mớirơi vài giọtnước mắt,bị anh hỏingược nhưvậy lạithành khóc thật, nước mắtrơi liên tụcthành chuỗi, bộ dạng càng thêm thê thảm.
Lúc Hạ Hoằng Huân kéo tay cô, cô mới nứcnở trách anh: “Chỉ có anh mớibắt nạtem…”
“Chỉ là tôi muốn hôn em thôi, không phải bắtnạt em.” Hạ Hoằng Huân vừa giảithích vừa ôm cô vào trong ngực vỗnhè nhẹ, dịudàng dỗ dành cô: “Được rồiđược rồi,không phải đã không hôn rồi sao, đừngkhóc nữa, bị người ta nhìn thấy thậtlại cho là tôi bắt nạt em.” Đây là phương thứcdịu dàng hữuhiệu nhấtđể dỗcô mà anh có thể nghĩ ra.

Mục Khả tựanhư đoán chừng anh, mơ hồ cãi lại:”Vốn dĩ là anh bắt nạtngười ta…”


Đối mặt vớingười yêu bé nhỏ đang khóc lóc, Hạ Hoằng Huân đành thỏahiệp nói: “Còn cứng đầuà, coi như là tôi bắt nạtem, được chưa. Đừng khóc nữa, em vốnkhông dễ nhìn, càng khóc lại càng xấu…”
“Vậy cũng không xấu bằnganh. Anh xấu hơn người khác. Cũng khôngai xấu bằnganh.” Mục Khả khịt khịt mũi, thậtkhông khách khí mà quệt hết nướcmắt nướcmũi lên quân trang của anh.
Hạ Hoằng Huân bịcô dụi dụiđến choáng váng đầu óc, muốn bật cườinhưng cuốicùng kìm nén trở vào đành phải nói: “Bịem nói cho như thế, anh lại cảm thấyrằng mình và Chư Bát Giới cùng một cấpbậc.”
Nghe vậy, Mục Khảliền nín khóc mỉm cười, cô lau nước mắtnói: “Bây giờ anh mới biếthả, may mà các anh vốn là anh em.”
“Nói hươu nói vượn.” HạHoằng Huân vỗ nhè nhẹ lên cái cái đầu nhỏcủa cô giốngnhư đang phạt trẻ nhỏ, anh lau khô nướcmắt cho cô rồi lo lắng hỏi: “Rốtcuộc tạisao mà em khóc? Nói tôi bắt nạt em, cũng không đến mức ấy.”
Mục Khả không muốnnói vì mình nhớ tới mẹ, liền tìm mộtcái lý do qua loa: “Có hạt cát bayvào mắt thôi.”
Hạ Hoằng Huân véo nhẹvào gương mặt non nớt của cô: “Gió thì không có, lại đang trốnở trong lòng anh, ở đâu chui ra hạtcát? Trong đầu em có gì vậy? Nướcà, hay là rơm rạ?”
Mục Khả giơtay đánh anh: “Chưa nghiên cứu thử,chắc cũng giống như anh.”
“Em không muốnnói tôi cũng không ép. Nhưng mà em nênnhớ, nếugặp chuyệngì khó khăn thì nói với tôi, nếu không thì dù em có khóc lóc nỉ non, tôi cũng mặc kệ em.”
“Thật sự mặc kệ?”
“Mặc kệ!”
“Kể cả em đi?”
Hạ Hoằng Huân giữchặt tay cô: “Em muốn đi đâu?”

“Đi tìm ngườikhác quản.”
“Tối lửa tắtđèn thế này em định tìm thế nào? Anh chiều theo em là được.”Hạ HoằngHuân cắn môi liền dắt tay cô đi.
“Đi đâu vậy?”
“Phòng làm việccủa anh.”
Một âm thanh cao vútmang theo nghi ngờ xuất hiện:”Hả?”
“Hả cái gì? Emnghĩ rằng chúng ta làm gì à?” Thấy cô cốsống cốchết không chịu đi, Hạ Hoằng Huân đành nghiêm mặt giải thích: “Khôngphải em nói đau bả vai sao, đi bôi thuốcthôi.”

Mục Khả có chút ngạingùng: “Việc ấy, cũng phảilà rất đau…”
“Yên tâm, tôi không phảilà người nhân cơ hội bắt nạtem.” Hạ Hoằng Huân nửa kéo nửa ôm MụcKhả đi tớivăn phòng anh, ấn cô ngồi trên ghế,xoay người lấy trên bàn mấy thứ đặtvào tay cô, nói giọng mệnh lệnh:”Ăn đi.”
Cầm miếng bánh gato hoa quả, Mục Khả ngẩngđầu hỏianh: “Thật là sinh nhật anh sao?” Còn tưởng rằng anh lừa cô.
“Chẳng lẽ lừaem sao?” Hạ Hoằng Huân vò rốimái tóc của cô. “Bọn Viên Soái mua, để dành cho em một miếng.” Nếukhông phải lo lắng đợt huấn luyệnquân sự chưakết thúc có thể xảy ra ảnh hưởngkhông tốt, lúc gần tối mấy anh em cắtbánh ngọt, anh vô cùng muốn gọiMục Khảđến đây.
Mục Khả suy nghĩ mộtchút, tự nhiên xúc một ít bánh ngọtđưa tớimiệng anh.
Người nào đó không hiểu phong tình, quay đầu từ chối nói: “Tôi không thích mấy đồăn này, em ăn đi.”
Mục Khả nâng cái nĩa lên không chịu buông, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩnglên làm nũng: “Ăn một miếng thôi, mộtmiếng nhỏthôi mà.”
Nghe nói con gái biếtlàm nũng là người con gái đáng yêu nhất. Còn nghe nói, đàn ông sợ nhộtlà đàn ông thương vợ nhất.Hai điểm này nếu lấy Hạ HoằngHuân cùng Mục Khả làm dẫn chứng có lẽlà thích hợp nhất. Nhưng mà hiện tại,bọn họđều không biết rằng đối phươngvừa vặnxứng đôi đếnthế.
Khống chế không nổiý cười bên miệng, Hạ Hoằng Huân ăn miếngbánh ngọt duy nhất trong sinh nhật ba mươi hai tuổitrên tay cô.
Cuộc sống sau này thườngxuyên xuất hiện những tình huống nhưvậy, MụcKhả thườngxuyên thích ăn những thứ đồ ănvặt mà đềulà những thứ Hạ Hoằng Huân không thích, nhưng anh vẫnluôn cố tình chuẩn bị cho cô, còn cô thì từ đầu đến cuốikhông hiểu tại sao anh biết cô thíchchúng, có một lần cô không nhịn được liềnhỏi anh: “Có phải anh đã từngđiều tra đúng không?”
Thấy anh lắc đầu,cô không tin hỏi lại: “Thậtsao?”

Anh vẫn kiên định đáp: “Thật.”
“Cái này có thểcó.”
“Cái này thậtkhông có.”
Tinh thần ngoan cố của Mục Khảdâng lên, cô không cam lòng thuyết phục: “Cái này thật có thể có.”
Hạ Hoằng Huân quay mặtđi, thật lâu mới nói: “Cái này, thậtlà có.”
Nhìn vẻ mặt không tựnhiên của anh, đồng chí nhỏ đắc ý nởnụ cười.
Đợi Mục Khảăn xong bánh ngọt, Hạ HoằngHuân cầm mộtlọ thuốcnhỏ đi tới:”Không phải có Viên Soái giúp emnâng từ phía sau sao, làm thế nào mà vẫnđể bịthương.” Vừa nói, anh đã đưa tay kéocổ áo T-shirt của cô xuống hơi thấp,xoa nhè nhẹ chỗ vai hơi sưng đỏ.
Tay của anh có phầnthô ráp, hẳn là do việc huấnluyện quanh năm tạo thành, chạm vào da thịt non mịncủa cô, liềnxuất hiệncảm giác tê dại còn rất ấm áp. MụcKhả xoay mặtcắn môi dưới,dáng vẻ yêu kiều của “cô gái nhỏ” đềuhiện ra hết.
Lực chú ý của HạHoằng Huân đều đặt trên chỗ xươngvai cô, rồi lấy thuốc mỡ xoa nhẹmột lát, kéo cổ áo trở lại mớiphát hiện gương mặt cô hơi đỏ,anh mím môi nở nụ cười, cố ý nhích dầntới gầncô nói: “Tôi phát hiện ra khi em đỏ mặtcũng có thể coi như xinh đẹp.”
Nào có ai nói nhưanh! Mục Khả tức giận.
Lúc cô quay mặt lại, HạHoằng Huân đưa tay kéo lấy thắt lưngmềm mạicủa cô, ôm cô vào trong lòng, đồng thờicúi đầu hôn lên đôi môi đang hé mở…
Quân nhân làm cái gì cũng đềudùng sức, bao gồm cả việc hôn môi.
Hạ Hoằng Huân cườngthế hôn sâu làm tim Mục Khảđập nhanh hơn, khi cô đã cảm nhận rõ ràng cái gì gọi là ‘hít thở khôngthông’ thì dường như có mộtluồng điệntrực tiếpđánh bật phòng ngự trong lòng, thân thểkhông tự chủ được run lên nhè nhẹ.
Ôm sát cô gái nhỏtrong lòng, Hạ Hoằng Huân tháo bỏ sự uy nghiêm quen thuộc, thực lòng chỉ muốndùng thân phận một người đàn ông mà hôn côthật sâu, từ đôi môi mềm mại, nhẹnhàng lướt đến cái gáy non mịn, khôngkìm được in một dấu ấn chỉthuộc riêng về anh.
Nụ hôn vừa đi qua, trên cổ Mục Khả khó tránh khỏilưu lạidấu vếtlàm cho người ta liên tưởng.
Nhìn lại “Thànhquả chiếnđấu”, Hạ Hoằng Huân đưa tay vuốtve hai má đang ửng hồng củacô, một chút cảm giác áy náy cũng không có, ngượclại còn nói: “Đúng thật là da mịnthịt mềm,chỉ mớiđụng nhẹmột chút đã lưu lại dấu vếtrõ ràng như vậy rồi, đau không? Về sau tôi sẽchú ý hơn, xuống tay nhẹ một chút.”


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.