Độc Gia Sủng Thê

Chương 7: Lấy Hết Can Đảm Đi Tìm Sầm Chí Quyền 3


Đọc truyện Độc Gia Sủng Thê – Chương 7: Lấy Hết Can Đảm Đi Tìm Sầm Chí Quyền 3


Chương 07: Lấy hết can đảm đi tìm Sầm Chí Quyền (3)
Quan Mẫn Mẫn từ nhỏ đến lớn luôn rất biết mình biết người, từ nhỏ đã nhận rõ sự tồn tại của bản thân chính là chứng cứ cho sự phá hoại gia cang của người khác, tuy rằng đến cuối cùng vẫn được danh chính ngôn thuận mang họ Quan, mẹ cô cũng thành công gả vào nhà họ Quan nhưng cô cũng không vì thế mà cho rằng mình từ chim sẻ biến thành phượng hoàng.
Người ta nói hào môn sâu như biển quả không sai, chỉ riêng những mối quan hệ rối rắm giữa người với người đã khiến cô một bước khó đi, càng đừng nói có bạn bè thân thiết gì.
Những người trong xã hội thượng lưu không thích cô, không thích mẹ cô, cho rằng họ đều là kẻ phá hoại gia cang, đến chia của gì đó cho nên, ngoại trừ ba thường trò chuyện với hai mẹ con, anh trai và chị gái cùng cha khác mẹ của cô trước giờ đều xem hai mẹ con họ giống như không khí vậy.
Thậm chí bà nội cô, trước khi ba và mẹ đăng ký còn ép mẹ phải ký giấy xác nhận sẽ không tranh chấp tài sản với hai đứa cháu đích tôn của bà, còn bảo luật sư lập di chúc, sau này tài sản của nhà họ Quan do cháu trưởng Quan Dĩ Thần và Quan Viện Viện thừa kế.
Cái mà mẹ cô nhận được khi gả vào nhà họ Quan chỉ là một khoản tiền sinh hoạt mà mỗi tháng ba cô chuyển cho và một số nữ trang và Quan Mẫn Mẫn được nhập hộ khẩu nhà họ Quan và hưởng những điều kiện giáo dục tốt hơn mà thôi.
Nhà giàu tiền nhiều không có nghĩa là có thể tự tiện tiêu xài, năm đó khi mẹ cô dẫn đứa con gái nhỏ vào nhà họ Quan, bà nội cô vẫn là người nắm quyền chính trong nhà, ngay cả ba cô cũng chỉ là làm công, mỗi tháng chờ chia cổ tức, những trưởng bối trong nhà quản tiền rất nghiêm.

Cũng may ba cô là tổng giám đốc, tiền lương và cổ tức được chia cũng không ít nên mới có thể chu cấp cho hai mẹ con đàng hoàng.
Một người phụ nữ được chồng cưng chiều, đương nhiên không ai dám coi thường địa vị của người đó trong gia đình, may mắn là mẹ cô trước giờ đều không vì sủng mà kiêu, đối mặt với sự khinh thường của người trong nhà cũng không thật sự để trong lòng, một lòng một dạ học tập làm tốt vai trò quý phụ phu nhân cho nên ba cô càng thêm trân trọng và yêu thương, đi đâu cũng đưa người vợ nhỏ này đi theo.
Nhưng một khi đã mang cái danh “vợ nhỏ”, những quý phụ phu nhân khác trong xã hội thượng lưu đương nhiên cũng không cho bà mặt mũi gì đáng nói.

Quan Mẫn Mẫn không hy vọng xa vời tất cả người nhà họ Quan đều xem hai mẹ con là người nhà nhưng cô vẫn thường dùng ánh mắt hâm mộ lén nhìn cảnh anh trai và chị gái cùng cha khác mẹ của mình được bà nội yêu thương…
Trước mặt người ngoài, mọi người đương nhiên đều vui vẻ với hai mẹ con, chỉ sợ mang tội danh thiên vị nhưng thực tế, thậm chí thân thiện nhìn cô một lần họ cũng không muốn nữa là.
Quan Mẫn Mẫn vốn không trong mong ngày nào đó có thể thân mật gọi một tiếng “bà nội” hay “anh”, “chị” gì đó bởi cô biết bọn họ chán ghét mình.
Trước mặt họ, cô luôn ngoan ngoãn không dám nói to một tiếng, không dám tức giận, ngay cả cười cũng phải để ý.
Cô vẫn luôn muốn đích thân bày tỏ lập trường của mình với người nhà họ Quan, cho dù chỉ là một câu nói, nói với họ, trước giờ cô với mẹ đều không hề có ý định chia chác tài sản gì cả.
Chỉ là, mẹ cô gả vào nhà họ Quan, một cô con gái riêng như cô thì có thể làm gì? Thế nên cô vẫn luôn không có cơ hội nói rõ với họ bởi vì một câu họ cũng không muốn nghe cô nói.
Trước đây không có cơ hội, sau này cũng sẽ không.
Nếu như lúc này bà nội gặp cô, nhất định họ sẽ lạnh nhạt đối đãi bằng không thì mắng nhiếc cô bởi sợ cô về tranh giành tài sản.

Cho dù hiện giờ cổ phiếu của Quan thị đã xuống đến đáy, cho dù người anh cùng cha khác mẹ của cô đã thoát ly nhà họ Quan, cho dù trên tay luật sư sớm đã có phần di chúc lập sẵn của bà nội cô nhưng bất thình lình cô được ba mình giao chức vụ quyền tổng giám đốc, hơn nữa, dưới tình huống không rõ, chuyển giao cho cô một phần ba cổ quyền của Quan thị Kiến thiết, cho dù bây giờ cô có muốn lên tiếng nói mình trước giờ không hề tơ tưởng đến tài sản của nhà họ Quan cũng khó…
Rõ ràng, trong di chúc viết rành mạch, tất cả sản nghiệp của Quan thị đều thuộc về anh cô, tại sao giờ ba cô lại thay đổi nó thành cục diện như thế này chứ?

Suốt trên quãng đường từ nhà đến công ty, Quan Mẫn Mẫn luôn có cảm giác cuộc sống của mình từ thời khắc này, đã hoàn toàn đảo lộn…
Trước giờ cô học không giỏi, đối với chuyện quản lý công ty hoàn toàn không có chút hứng thú và kinh nghiệm nào thế mà ba cô lại muốn ném củ khoai bỏng này cho cô, đây có khác gì muốn người không biết bơi lội như cô nhảy xuống biển tự sát đâu chứ?
Vừa nãy lúc ở nhà họ Quan, không phải cô không cự tuyệt lời đề nghị của ba nhưng cuối cùng, lại vì không chịu nổi những giọt nước mắt của mẹ mà thất thủ…
…Mẫn Mẫn, ba con bên cạnh giờ trung ít gian nhiều, con trai con gái ôm hết tài sản rời đi, giờ ông chỉ còn một mình con tôi, con nhẫn tâm trơ mắt nhìn tâm huyết của nhà họ Quan trôi sông đổ biển sao?
…Mẫn Mẫn, làm người phải có lương tâm.

Năm đó con đào hôn trốn ra nước ngoài, ba con có từng trách con một câu nào không? Mỗi tháng ông đều gửi tiền vào tài khoản của cô, chỉ sợ con ở bên ngoài chịu khổ… Tuy rằng những chuyện này đều là bà làm nhưng nói thế nào thì tiền cũng là của ông, nói như vậy cũng không có gì sai.
Bằng không, nếu Mẫn Mẫn chết sống không chịu tiếp nhận công ty thì phiền phức to.

Tuy rằng trong lòng bà cũng không hiểu vì sao ông lại quyết định như vậy, sức khỏe của ông tuy kém nhưng con gái họ làm sao có khả năng tiếp nhận đống đổ nát kia, tại sao ông lại nhất quyết chỉ định con làm quyền tổng giám đốc làm gì chứ?

Bà không hiểu, ông lại không muốn nói nhiều nên bà chỉ đành phối hợp với ông cầu xin con gái.
Mẫn Mẫn là bà sinh, tính cách của con thế nào bà rõ hơn ai hết cho nên…
Cho dù con bà không muốn làm chuyện này, cuối cùng cũng chỉ đành cắn răng nhận lời.
Dù sao chồng bà cũng đã nói, trong công ty có người trợ giúp Mẫn Mẫn nên chỉ đành không trâu bắt chó đi cày vậy bằng không nhà họ Quan phá sản, nửa đời sau của họ cũng sẽ không yên ả gì.
Vậy…!con thử xem sao… Quan Mẫn Mẫn chỉ đành nói như vậy.
Cô không thể không nhận lời mẹ bằng không, thật sự là khó qua được cửa ải lương tâm.
Chừng như đã đoán được trước là cô sẽ nhận lời, cô vừa nói dứt câu thì hai người chủ quản cao cấp trong Quan thị sớm đã nhận lệnh đến nhà họ Quan chờ sẵn lập tức đưa cô lên xe, thẳng tiến công ty.
Suốt trên đường đi, hai người chủ quản bắt đầu báo cáo với cô tình huống của công ty, lúc này Quan Mẫn Mẫn mới biết, thực ra đã mấy tháng liền lợi nhuận của Quan thị Kiến thiết chỉ là con số âm, cộng thêm anh cô Quan Dĩ Thần đã lôi kéo một số công ty con chủ chốt của Quan thị nên khoảng một tuần nay, cổ phiếu của công ty liên tục rớt giá, Quan thị Kiến thiết có sụp đổ hay không chỉ là chuyện sớm muộn…
Nói thực là càng nghe cô càng lo lắng, đầu óc một mảnh trống rỗng, tình huống nghiêm trọng như vậy kia mà…
Cuối cùng, hai người nói với cô, điều then chốt bây giờ là phải vay được tiền từ các ngân hàng lớn, đầu tiên phải giữ lại được công ty đã rồi mới tính tiếp được.
Nhưng Quan Mẫn Mẫn có ngốc đến mấy cũng biết, nếu như ngân hàng chịu bỏ tiền ra, bọn họ sẽ không cần cô làm gì…
Đang miên man suy nghĩ, một chuỗi âm thanh lảnh lót vang lên từ điện thoại cắt đứt dòng suy nghĩ của cô.


Quan Mẫn Mẫn liếc nhanh số điện thoại xa lạ trên màn hình, suy nghĩ hai giây rồi ấn phím đón nghe.
Tôi là Quan Mẫn Mẫn…
Cô mới vừa báo danh, đầu bên kia đã truyền đến một giọng nữ chói tai, Quan Mẫn Mẫn, thì ra tối hôm qua là cô gọi điện thoại đến nhà họ Sầm tìm Chí Quyền thật sao? Cô muốn gì? Hành lý của cô sao lại ở chỗ của Chí Quyền?
Cô gọi điện đến nhà họ Sầm rõ ràng là chú Vinh nghe kia mà, hơn nữa cuối cùng lại nói là nhầm số, Sầm Chí Quyền rõ ràng không muốn để người ta biết cô gọi điện thoại cho hắn, vậy cô gái này làm sao biết được?
Nhưng Quan Mẫn Mẫn lúc này không rảnh để nghĩ đến chuyện đó, nhờ câu nói của cô gái kia mà cô mới sực nhớ ra, hôm nay cô nhất định phải lấy cho được hai va li hành lý đó bằng không tiểu Quan tiên sinh nhà cô nhất định sẽ không tha cho cô.
Nghĩ đến đây, Quan Mẫn Mẫn nói thẳng, Xin lỗi, cô nhầm số rồi!, sau đó bất chấp phản ứng của đối phương, trực tiếp ngắt máy.
Có thể đưa tôi đến Sầm thị trước không? Cô nhìn hai vị chủ quản cao cấp hỏi.
Nếu như lấy danh nghĩa bàn công sự đi gặp anh ta rồi thuận tiện lấy hành lý, cái cớ này chắc cũng không tệ đúng không?
Nhưng trong suy nghĩ của hai vị chủ quản thì lại là, Quan tiểu thư thực ra cũng đâu có ngốc như người ta nói, còn biết đi tìm Sầm thị bàn chuyện đầu tư.
Nếu như Sầm tổng tài nể tình “người cũ” mà chuyện này bàn thành công, công ty chắc chắn sẽ được cứu.
Vì thế, xe không chút do dự lập tức quay đầu chạy đến trụ sở của tập đoàn thương nghiệp Sầm thị.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.