Đóa hồng xôn xao

Teresa Medeiros - Chương 06.1


Bạn đang đọc Đóa hồng xôn xao: Teresa Medeiros – Chương 06.1

CHƯƠNG SÁU (01)
Phiên tòa nháo nhào như chợ vỡ. Elizabeth thét lên đau đớn trong hai hàng nước mắt. Brian rút gươm chĩa thẳng vào Morgan. Alex ôm lấy eo em trai mình trước khi cậu ta chạm đến các bậc cầu thang. Những thanh kiếm và dao găm sáng choang cứ đều đều được tuốt ra. Những người lớn tuổi trong thị tộc MacDonnell nhân cơ hội hỗn loạn để len lén quay về phía những người bên mình. Dougal vuốt chòm râu của ông, đôi mắt vẫn tĩnh lặng khi sảnh lớn đang bấp bênh bên bờ vực chiến tranh.
Lần đầu tiên, Sabrina hiểu được cảm giác bị phản bội quặn lên trong lòng Morgan khi anh ta tin cha nàng đã lừa gạt anh ta, cha nàng đã đâm cho nàng một nhát chẳng khác gì phóng dao găm thẳng vào trái tim nàng. Ít nhất nỗi đau của Angus cũng được chấm dứt. Còn nàng phải lĩnh bản án chung thân suốt cuộc đời.
Morgan ngồi thụp xuống ghế, tràng cười giòn giã nhỏ dần thành tiếng khúc khích. Anh ta nhe răng một cách ngốc nghếch với Sabrina. Nàng ngay lập tức tự hỏi điều gì đã khiến nàng cảm thấy mình có thể chiến đấu vì người đàn ông này thay vì chống lại anh ta. Nhiều năm qua nàng đã cố gắng kéo ra một nụ cười hiếm hoi từ khuôn mặt cau có kia nhưng đều thất bại. Nhưng đứng trước viễn cảnh bị trói buộc vào cuộc hôn nhân khủng khiếp ấy đã đủ thức tỉnh khiếu hài hước tuyệt vời trong con người anh ta. Đôi mắt anh ta lấp lánh những tia quỷ quái đối lập với sự run rẩy của nàng. Cơn ác mộng đang dần trở thành hiện thực. Nếu cha nàng nhất quyết làm theo cách của ông, nàng có lẽ sẽ hoàn toàn phụ thuộc vào lòng nhân từ của Morgan.
Và từ kinh nghiệm trong quá khứ, nàng biết rằng anh ta không hề có thứ đó.
Ánh mặt trời chiếu loang loáng trên cây rìu nặng nề được cầm bởi một tên MacDonnell răng còn thưa hơn cả Pugsley. Dougal nhảy lên bục rồi thét: “Đủ rồi! Kiềm chế người của cậu đi, Morgan. Bọn họ không thể chống đỡ nổi một cuộc chiến tranh không cân sức ngay giữa vùng đất của thị tộc Cameron đâu”.
Morgan kìm người của anh ta bằng một mệnh lệnh chán nản.
Dougal quay về phía anh ta. “Ta tin cả hai chúng ta đều muốn tiếp tục cuộc thảo luận này một cách riêng tư”.
“Đừng nge hắn, Morgan! Đó là một cái bẫy!” Một người trong thị tộc của anh ta gào lên.
“Phải, và là một cái bẫy không ngoan”, Morgan nói, anh ta nhìn chằm chằm gần như ngưỡng mộ đánh giá Dougal. “Ranal đưa mọi người đi và đợi tôi trên ngọn đồi. Tôi sẽ cho người báo tin sau”.
Người của anh ta cứ lừng khừng giữa lưng chừng cuộc chiến, nhưng khi họ thấy người của thị tộc Cameron rời đi, họ đành tuân theo. Sabrina thấy một dáng hình mảnh khảnh giấu mình sau tấm khăn choàng rách rưới gục xuống một lúc trước khi lê từng bước chân theo những người khác. Enid đứng dậy và cố gắng nhón chân bỏ ra ngoài, nỗi kinh hãi trước cuộc xung đột còn mạnh hơn cả lòng tận tâm với cô em họ của cô.
“Ôi, không, chị đừng đi!” Sabrina nói, túm vào vạt váy giật chị họ nàng quay trở lại. “Chị sẽ không bỏ rơi em chứ?”
Sau câu trao đổi rít lên với Dougal, Elizabeth bước đến bên hai người, vòng đôi cánh tay che chở con gái bà. Brian và Alex đứng cạnh chiếc bục, Alex cố kìm nén còn Brian ném ánh mắt trừng trừng giận dữ vào Morgan.
Sabrina nhận được những cái nhìn đầy thương hại mà những người trong thị tộc thẳng thắn trao cho nàng khi họ lần lượt bước ra ngoài. Bởi nàng chính là kẻ bị tuyên án cả đời phải sống với người đàn ông khinh miệt nàng.
Lòng kiêu hãnh tỏa xuống xương sống nàng. Nàng ngẩng cao đầu để thấy cha nàng đang đứng trước mặt nàng. Nàng cố gắng hướng ánh mắt lên chiếc ghim saphia cài trên cổ áo ông, không thể nhìn thẳng vào khuôn mặt nàng vô cùng kính yêu suốt bao năm qua.
“Tốt nhất con nên để chúng ta một mình, con gái à”, ông nói dịu dàng. “Morgan và cha có nhiều vấn đề cần thảo luận”.
Nàng ép cằm cứng nhắc để nó khỏi run rẩy. “Vì con là một phần của những vấn đề đó, con muốn ở lại”.
“Có tiện với cậu không, Morgan?” Dougal hỏi.

Morgan khẽ nhún vai. “Miễn là cô ta được chuẩn bị tinh thần để nghe những gì tôi phải nói”.
Anh ta nhảy xuống khỏi chiếc bục và tiến về phía trước những băng ghế dài, những bước dài bồn chồn của anh ta bộc lộ cơn giận đang dội lên dưới tâm trạng của anh ta. “Điều gì khiến ông nghĩ rằng tôi quan tâm đến chuyện đèo bòng thêm đứa con gái của ông hả, Cameron?”
Dougal chống những ngón tay dưới cằm ông. “Cậu đã nhận ra vẻ đẹp của con bé, phải không? Ta đã trông thấy cách cậu nhìn con bé”.
Lần thứ hai trong ngày hôm nay Sabrina muốn chui xuống gầm ghế. Anh ta rõ ràng đã mong đợi những lý lẽ trôi chảy mang tính chất chính trị chứ không phải như thế này. Sự thẳng thắn của Dougal đã tước hết vũ khí của anh ta.
Anh ta nhếch mắt khêu khích như muốn lăng mạ về phía Sabrina. Làn da nàng nóng rẫy dưới cái nhìn đánh giá lười biếng quét từ chiếc móc bạc nhỏ xíu đính trên đôi dép nàng đi tới dải lụa thắt trên đầu nàng. “Cô ta có lẽ đủ đẹp để xao lãng một buổi chiều. Chứ không đủ cho cả một đời đâu”.
Brian gầm lên. “Thằng khốn này…” Alex vội chụp lấy bàn tay em trai trước khi nó có thể chạm đến cán thanh kiếm của cậu ta.
Dougal từ chối mắc vào lưỡi câu của Morgan. “Thị tộc của cậu sẽ không sống sót qua cuộc chiến đâu”.
“Và chiến tranh là cái họ sẽ nhận được nếu tôi không chịu cưới con gái ông sao? Ông không thể tráo cô ta với một trong những chị em họ khủng khiếp hơn cô ta trong nhà Cameron à?”
Sabrina vùng khỏi vòng tay của mẹ nàng, run lên vì giận dữ. “Tôi nói cho anh biết, tôi đã từ chối những lời cầu hôn từ khi mười ba tuổi. Nhưng không giống nhà MacDonnell các người, thị tộc Cameron chúng tôi phản đối hôn nhân giữa anh chị em họ”. Nàng ngồi xuống rồi bất ngờ đứng bật dậy. “Hoặc giữa các chị em ruột”.
Mẹ nàng kéo nàng ngồi xuống, Morgan và cha nàng quay trở lại với cuộc thảo luận của họ cứ như nàng chưa hề nói gì làm nàng càng điên tiết.
“Thị tộc Grant và Chisholm đã xiết cổ cậu trong nhiều tháng rồi, con trai”, Dougal nói. “Nếu cậu muốn giữ lại các công trình của tổ tiên, cậu cần một đồng minh. Một đồng minh hùng mạnh. Với việc Sabrina làm vợ cậu, cậu sẽ có một đồng minh. Chính là ta.”
Morgan quay lưng lại tất cả mọi người, hai nắm tay xiết chặt như đang đấu tranh nội tâm để cân nhắc thiệt hơn giữa vấn đề thị tộc lẫn các đồng minh. Cuối cùng anh cũng quay lại, đáp trả Sabrina bằng một cái nhìn tăm tối. “Được thôi”. Sự mỉa mai gắn chặt vào từng chữ của anh ta. “Cô dâu của tôi, và tôi sẽ rời khỏi thị tộc Cameron ngay tối nay”.
“Cậu sẽ không làm thế”, Dougal nói. “Cậu sẽ trải qua đêm đầu tiên như một người chồng cùng với vợ mình dưới mái nhà của ta”.
Thanh kiếm của Brian lìa khỏi vỏ, nhưng Sabrina đã đẩy anh nàng về phía sau trước khi anh có thể sử dụng nó. “Thứ lỗi cho tôi. Nhưng tôi có thể làm gián đoạn các quý ông và có vài lời với vị hôn phu của tôi được không?”
Dougal và Morgan liếc nhìn nhau, không ngờ lại thông cảm với nhau ngay từ giây phút này. Họ đã chờ cơn kích động đặc trưng của mấy người phụ nữ. Bởi thế thái độ lạnh lùng của Sabrina rõ ràng đều làm cả hai mất tinh thần.
Cha nàng gật đầu rồi bước lùi lại phía sau để cho nàng một mình đối mặt với Morgan. Anh ta nhìn nàng qua mũi, hai chân choãi rộng, hai tay khóa chặt sau lưng.
Sabrina ngửa hẳn đầu ra sau để nhìn thẳng vào mắt anh ta, cho anh ta thấy toàn bộ ấn tượng về sự khinh bỉ đậm chất quý tộc của nàng. “Quyết định cho cẩn thận, Morgan MacDonnell”. Nàng bắt chước cách phát âm theo giọng Anh của mẹ nàng một cách hoàn hảo mà không hề nhận ra. “Bởi tôi thề sẽ không trao cho anh một buổi chiều thú vị đâu. Tôi sẽ không cho anh một giây phút vui vẻ nào hết”.

Anh ta kinh ngạc. “Tôi không mong đợi gì hơn ở một con bé hư hỏng quen được nông chiều như cô. Sao cô không nghĩ tôi đã yêu cầu những con gà?”
“Nếu anh cưới tôi, anh sẽ ước gì anh có lũ gà đó”.
Morgan không thể nhịn được tiếp tục việc trêu chọc nàng như anh đã làm khi anh còn là một cậu bé. Anh nghiêng người cho tới khi gần như chạm mũi anh vào người nàng rồi nhơn nhơn nhe răng cười. “Tôi đã ước thế rồi”.
Sabrina cố gắng kiềm chế để không đấm thẳng vào bản mặt tự mãn của anh ta. Thỏa thuận ngừng bắn mong manh mà họ đã cố thiết lập trong thư phòng rớt lưa thưa dưới chân nàng giống như những mảnh vụn từ niềm kiêu hãnh của nàng. Nàng vội nắm lấy vạt váy rồi bỏ ra khỏi phòng lớn, biết rằng từ trong trái tim sâu thẳm nàng đã tạo ra một sai lầm chết người.
Nàng không bao giờ nên ngừng căm ghét Morgan MacDonnell.
*
*   *
Dougal ước gì được úp hai lòng bàn tay lên đôi tai ông.
Giữa tiếng thổn thức của Enid và tiếng sụt sịt nhẹ nhàng của những bà cô già quanh chiếc váy cưới của Sabrina. Ông ước gì ông đang ở nơi nào khác trên trái đất này. Ông đã phải tỏ ra sung sướng trước cả quân đoàn nhà MacDonnell, tất cả đều được vũ trang và quá om sòm đối với ông, trước khi dành giây phút khác trong cái phòng đầy những người đàn bà đang bị khủng hoảng này.
Nhưng tệ hơn cả bài hát tang tóc của những người hầu, tất cả những người đã yêu mến con gái ông từ khi con bé chào đời, chính là ánh mắt ráo hoảnh, buộc tội của vợ ông. Nó chĩa thẳng vào chỗ ông đứng cạnh cửa sổ, buộc ông phải đứng yên và chứng kiến sự tàn phá mà ông bị trút lên đầu. Những ngón tay thanh tú của Elizabeth vút lên, rồi chọc mạnh chiếc kim qua một tấm da dày như thể bà ước đó là trái tim của ông vậy.
Với lòng tự tin thường trực của mình, bà đã quẳng toàn bộ người làm trong nhà vào công cuộc chuẩn bị điên cuồng cho đám cưới sẽ được tổ chức vào tối nay, với hy vọng rằng sự bận rộn vô nghĩa này có thể đè bẹp nỗi lo sợ trong lòng tất cả mọi người. Ngay cả Enid cũng quấn mình trong một chiếc tạp dề và với tay lấy một cái bát đựng đầy rau để băm nhỏ. Dougal ngờ rằng chúng khỏi cần ướp muối. Nước mắt của Enid vẫ đều đều tuôn hai hàng xuống cái cằm run rẩy của con bé và rơi thẳng vào cái bát.
Elizabeth đứng dậy khỏi chiếc ghế trường kỉ để phá vỡ bầu không khí với một tràng mệnh lệnh mới. “Aggie, chạy đi tìm cho ta chiếc kéo”. Bà nhìn chằm chằm vào cái bát kẹp giữa hai đầu gối phì nhiêu của Enid. “Lạy trời, cháu cô ơi, đây không phải nấm ăn. Chúng là nấm độc. Đổ  chúng đi nếu không nhà chúng ta lại có thêm một cái xác khác của nhà MacDonnell đổ vào tay chúng ta tối nay à xem”.
Enid vâng lời với tiếng rền rĩ mới. Những chiếc chân mảnh khảnh của chiếc ghế nệm dài Thổ Nhĩ Kỳ rung lên bần bật dưới sức nặng của cô.
Elizabeth dừng lại phía trước tấm lụa xanh trong mờ trên chiếc váy cưới từng là của bà. “Cẩn thận nhé, các cô gái. Ta không tha thứ ột vết nước nhỏ dính trên vải sa tanh đâu”. Bà giật chiếc khăn tay khỏi vạt áo trên, đưa nó lên chiếc mũi đỏ hồng của một cô hầu có má lúm đồng tiền, rồi quát, “Hỉ mũi đi!”
Dougal nghiến chặt răng. Những người hầu đang nắm lớp vải đính ngọc trai như thể nó là một tấm vải liệm”.
Cánh cửa bật mở. Đó không phải là Aggie quay lại theo mệnh lệnh của bà chủ mà là Sabrina với đôi mắt ngập nước. Dougal như trông thấy hình ảnh sợ hãi của chính mình trong hai viên đá màu saphia sâu thẳm. Tiếng than khóc của Enid nhỏ dần theo những lần hỉ mũi. Những ngón tay run rẩy của những người hầu rớt trên mũi khâu, tháo vội những đường chỉ họ mới hoàn thành.

Nàng lao mình qua căn phòng rồi túm lấy lớp bèo trước ngực áo cha nàng. “Papa, cha phải mủi lòng thương lấy con. Cha không thể ép con cưới cái gã xấu xa đó được. Cha nghe hắn nói rồi đấy. Hắn khinh thường con. Hắn kinh thường tất cả chúng ta. Sao thế cha? Hắn thà cưới Pugsley hơn là cưới con!”
Dougal dịu dàng nắm lấy hai cổ tay con gái. “Cha không có lựa chọn nào khác, con yêu của cha. Có lẽ một ngày nào đó rồi con sẽ hiểu”.
Nàng quay đi. “Con sẽ không bao giờ hiểu được”.
Ông đặt hai tay lên đôi vai nàng. “Phải, công chúa của cha, ngày đó rồi sẽ tới con à”.
Sabrina hất tay ông ra rồi chạy về phía Elizabeth. “Làm ơn, Mama ơi, chắc chắn mẹ có thể làm mềm trái tim cha mà. Cha sẽ làm bất cứ điều gì vì mẹ mà”.
Elizabeth ôm lấy khuôn mặt con gái. “Mẹ đã cố, con yêu. Nhưng cha con đã quyết định rồi”.
Sabrina chậm chạp quay lại. Đôi mắt nàng chan chứa lời khẩn nài không thành tiếng. Nàng bước về phía cha mình – người đàn ông đã công kênh nàng trên vai đi khắp làng, người đã cù râu vào má nàng cho tới khi nàng cười ré lên, người đã dành cả đời để làm thỏa những mong ước nhỏ nhoi nhất của nàng – và quỳ xuống dưới chân ông. Dougal cảm thấy mọi người trong cả căn phòng này có thể nghe thấy tiếng trái tim ông rạn vỡ.
Nàng cúi đầu xuống. Một giọt nước mắt đơn côi rớt trên giày của ông. “Nếu cha làm chuyện này, cha sẽ có hòa bình của cha, Papa à. Nhưng cha sẽ đày ải cả đời con vào cuộc chiến”.
Sabrina là người duy nhất không nhìn thấy đôi tay ông run rẩy định chạm vào mái tóc mềm mại của nàng, nhưng rồi ông lại rụt tay lại. Ông nóng lòng muốn làm cho con gái ông hiểu, nói với con gái ông về những niềm hy vọng và những ước mơ ông đã ấp ủ trong trái tim mình suốt bao năm qua, nhưng ông cũng biết rằng có những sự thật tốt hơn nên cần có thời gian tự bộc lộ. “Cha bị trói buộc bởi luật lệ của triều đình như bất kì người đàn ông nào khác. Cha đã thề cả đời tuân theo nó,và con là con gái cha, bổn phận của con cũng tương tự như vậy”. Giọng nói ông êm ái. “Giờ con hãy đi và chuẩn bị cho lời thề của con”.
Nàng đứng dậy rồi bước về phía cửa. Khi nàng quay lại nhìn ông, một luồng ánh sáng rõ ràng như tia chớp vụt sáng giữa những đôi mắt đồng nhất màu sắc. “Làm sao con có thể tha thứ cho cha vì chuyện này đây?”
Ngay cả khi nàng đi rồi, câu hỏi không có câu trả lời của nàng vẫn lơ lửng như giọt nước mắt lẫn trong không khí. Enid không kìm được tiếng nấc, chụp chiếc tạp dề lên mặt rồi chạy khỏi căn phòng, những cọng rau nằm vương vãi khắp nơi. Những người hầu lễ phép rút lui. Dougal tựa mình vào khung cửa sổ, đưa tay lên chà xát hai thái dương đau nhức của mình.
Đôi mắt Elizabeth bừng lên ngọn lửa lạnh lẽo. “Sao ông dám nhắc đến bổn phận với con bé? Ý tưởng bắt con bé kết hôn với cái đứa thô lỗ ấy là của ông chứ nào phải của ai khác. Nói cho tôi xem – có phải ông đã nuôi dưỡng âm mưu này trong cái đầu xảo quyệt của ông từ khi chúng chỉ là những đứa trẻ không? Làm sao con bé có thể tồn tại với một gã đàn ông ghê tởm nó chứ?”
“Morgan không hề ghê tởm con bé”, ông mệt mỏi trả lời. “Em biết điều đó cũng rõ như anh”.
“Nhưng cậu ta có biết không? Và nhỡ cậu ta sẽ hủy diệt con bé trước khi cậu ta phát hiện ra điều đó thì sao? Sabrina giống như bông hồng hiếm có nhất – bản chất ngọt ngào, dịu dàng và ngoan ngoãn. Chúng ta chưa bao giờ dạy con bé tự mình chiến đấu cho bản thân nó cả”.
Một nụ cười đăm chiêu mờ nhạt hiện ra trên môi ông. “Con bé đã thể hiện rất có năng lực trong chuyện đó vào sáng nay rồi đấy”.
Elizabeth hất những vụn vải da xuống đất. “Nếu ông thứ lỗi cho tôi, tôi xin phép được đi chuẩn bị cho con cừu của ông để đem đi hiến tế. Ông đã thề ông sẽ không làm rơi dù chỉ một giọt máu của các con trai ông, nhưng dường như ông chỉ hơi quá hăm hở để hi sinh con gái ông thì phải”. Bà giật phăng chiếc nhẫn đính hôn của ông khỏi tay bà rồi ném về phía ông. “Đi mà đưa cho Morgan quý báu của ông ấy. Đấy là bổn phận của ông.”
Cánh cửa sập lại sau lưng bà, làm những bức tiểu họa vẽ chân dung trong gia đình treo trên tường rung lên bần bật
Dougal chạm nhẹ vào chiếc nhẫn, khẽ vuốt ve bề mặt của viên hồng ngọc lấp lánh. “À phải, Morgan, nếu công chúa bé nhỏ của ta dễ bảo chỉ bằng nửa của mẹ con bé thôi, thì cậu phải lấy nhiều hơn một chiếc nhẫn để buộc chân con bé đấy”.
*
*   *

Sabrina và Enid ngẩng hai khuôn mặt loang lổ nước mắt lên để nhìn Elizabeth đang đứng ở khung cửa phòng ngủ của con gái bà. Bà gật đầu với Enid. “Tốt nhất giờ cháu nên đi đi cháu yêu. Cô có chuyện phải nói riêng với em họ cháu”.
Vẫn ôm chặt chiếc bát đầy rau héo, Enid bước ra khỏi phòng, cho đến khi cánh cửa đóng lại phía sau cô. Dường như thời gian dã kéo dài vô tận trước khi cô của cô lại xuất hiện ở căn phòng rồi bước giận dữ xuống hành lang mà không nói một lời với cô.
Enid rón rén quay vào trong căn phòng. Sabrina đang ngồi ở mép giường, đôi mắt đờ đẫn và đôi môi hơi hé mở. Sắc màu từ những cánh hồng luôn nở rộ trên đôi má giờ đã hoàn toàn trắng bệch.
Enid đặt chiếc bát sang một bên rồi hua hua tay trước mắt họ mình. Nhưng Sabrina vẫn không chớp mắt.
Giờ mới thật sự khiếp đảm, Enid lấy hết sức rung mạnh vai của Sabrina. “Em à! Chuyện gì thế? Cô đã nói gì với em thế?”
Sabrina khẽ rung hàng mi. Giọng nói của nàng chỉ vừa đủ nghe. “Mẹ nói với em những điều em có thể mong đợi từ đêm tân hôn”. “Ồ, đó là tất cả hả?” Enid thả người xuống chiếc giường, sau đó nhớ đến bản thân mình, cô tỏ ra tròn mắt sợ hãi. “Nó dễ sợ đến thế cơ à?”
Sabrina rùng mình. “Khủng khiếp!” Đôi mắt nàng cuối cùng cũng có chút thần thái. Nàng khum tay quanh tai Enid rồi thì thầm vào đó.
Enid há hốc miệng vì thỏa trí tò mò. “Không! Cô hẳn đang đùa thôi. Anh ta không thể đặt… cái đó” – giọng cô rít lên kích động – “ở đó”.
Sabrina nghiêm trang gật đầu rồi thì thào điều gì đó.
“Ôi lạy Chúa nhân từ!” Enid cảm thấymắt cô như chạy hẳn về đằng sau đầu trước ý nghĩ ấy. Sabrina móc từ túi Enid chiếc chai đựng a-mô-ni-ắc, rồi giơ trước mũi của Enid. Enid phẩy tay, giấu đi nụ cười tủm tỉm của mình. “Tưởng tượng chuyện đó với một gã vạm vỡ… như thú hoang…”
Giũ khỏi cơn sốc, Sabrina nhảy phóc xuống giường. “Ồ, đó mới chỉ bắt đầu thôi. Chuyện đó diễn ra còn tệ hơn cơ. Tệ hơn nhiều. Có lẽ em nên tự sát. Sau khi em chết, mọi người có thể khâm liệm em trong phòng tranh trong bộ váy cưới của em. Papa có thể hôn lên gò má xanh xao, tê lạnh của em nếu ông có đủ dũng khí”.
Những giọt nước mắt mới tinh lại rỉ rả chảy ra từ đôi mắt của Enid trước viễn cảnh cô em họ quý phái của cô gặp phải kết cục tồi tệ đến thế. “Có thể Morgan không phải con quái vật như em tưởng tượng đâu. Biết đâu phần nào đó trong con người cậu ta không thể kiểm soát nổi bản thân khi chiếm lấy vợ mình thì sao?”
“Không còn nghi ngờ gì nữa. Và em phải cảm ơn Mama, giờ em đã biết chính xác phần nào rồi”.
Sinh lực để dành đâu đó giờ mới bùng lên, Sabrina chậm rãi quay trở lại giường và ngả người xuống bên cạnh Enid. “Em thề em sẽ không trao cho anh ta một phút giây vui thú nào hết, nhưng nếu một người đàn ông cố làm mọi cách để thỏa mãn bản thân anh ta thì người phụ nữ cũng chẳng đóng vai trò gì cả. Ngay cả trước khi Morgan tin nhà Cameron đã giết cha anh ta, anh ta cũng đã khinh thường em rồi. Điều gì có thể ngăn cản anh ta trút tất cả những cơn thịnh nộ lên đầu em? Điều gì có thể ngăn nổi khi anh ta quyết định em phải trả giá cho tất cả những tội lỗi mà thị tộc Cameron gây ra cho thị tộc anh ta, cả thực tế lẫn trong tưởng tượng?”
Enid nhớ đến gương mặt của Morgan trong tâm trí cô – nghiêm túc, đáng sợ và tuyệt đẹp ngay cả khi tỏ thái độ chế giễu. Cô run lên. “Em hẳn phải ghét hắn lắm!”
Sabrina thoáng cúi đầu. “Giá như Chúa có thể giúp em”.
Không phải đôi mắt khô khốc của cô em họ cào xé trái tim Enid mà chính là nỗi tuyệt vọng đến phẳng lặng của em cô. Cô chạm vào mái tóc của Sabrina. Nó mềm mượt, đen dày và quá đỗi đáng yêu, đáng yêu hơn nhiều so với mái tóc vàng loe hoe của cô.
Sabrina là một cô gái mạnh mẽ. Nàng đã trở thành bạn của Enid ngay lần đầu họ gặp mặt. Tủi hổ vì bị xua đuổi khỏi London, Enid đã sụt sùi khóc lóc trong phòng ngủ khi một con nhện béo phị và đầy lông lá đã dồn cô co chân lên giường. Và Sabrina chính là người đã bình tĩnh xúc anh bạn bé nhỏ đang bối rối và hộ tống nó đến bên cửa sổ trước khi những giọt nước mắt cuồng loạn của Enid cạn khô. Cảm giác thất bại giờ căng phồng lên trong người cô. Ngay cả điều gì đó cô có thể làm để giúp Sabrina, cô biết rằng cô cũng không đủ can đảm.
Cô vỗ vỗ lên hai vai Sabrina một cách bất lực, quên hẳn bát rau giờ đã đổ nhào xuống thảm. Một cây nấm độc bụ bẫm lăn qua chân Enid.
Khi cô nhặt nó lên, đôi mắt xanh xám của cô nhíu lại với quyết định dữ tợn mà Sabrina không thể nhận ra. “Có lẽ chàng Morgan của em sẽ thấy vị của sự trả thù cay đắng hơn nhiều so với những gì anh ta chờ đợi”.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.