Bấm tay tính toán, ngươi, ắt gặp đại nạn

Chương 16


Đọc truyện Bấm tay tính toán, ngươi, ắt gặp đại nạn – Chương 16:

Chương 16: Ngụy Nguyên bị nhốt lại
Tác giả: Tiểu Miêu Bất Ái Khiếu
Editor: Gái Già Thích Ngôn Tình
 
 
Chờ đến lúc Nhan Khuynh đi ra, Cảnh Hoài vẫn tcòn đứng ở bên ngoài. Rõ ràng tận mắt nhìn thấy em trai mình bị Nhan Khuynh đánh tơi bời nhưng trên mặt anh ta lại không có sự biểu hiện giận dữ, thậm chí cũng không có hành động muốn chất vấn Nhan Khuynh.
 
Người này rất thú vị – Nhan Khuynh híp mắt quan sát Cảnh Hoài.
 
Thật ra ngày từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Cảnh Hoài, cô đã biết người này là anh họ của Ngụy Nguyên. Trước đó Chúc Dương từng nhắc tới nhà họ Cảnh cũng đã từng cho Nhan Khuynh xem qua ảnh của Cảnh Hoài. Bởi vì anh ta có tướng mạo xương ngang sau ót hiếm thấy mới khiến Nhan Khuynh khắc sâu ấn tượng.
 
Xương ngang sau ót hay còn gọi là xương Ngọc Chẩm, chủ tài lại trường thọ. Theo Nhan Khuynh, chỉ cần Cảnh Hoài không tự tìm đường chết thì ngày sau tất nhiên bình an trôi chảy, phú quý chất đầy nhà, là hai thái cực khác nhau với tên cặn bã xui xẻo Ngụy Nguyên kia.
[Ngọc chẩm là xương ngang sau ót giữa gáy và đỉnh đầu gồm 18 cái xương.]
[Chủ tài: chủ là chủ nhân, tài là tiền tài, một người sở hữu rất nhiều tiền.]
[Trường thọ: sống lâu]
 
Ánh mắt Nhan Khuynh nhìn anh ta mang theo đầy hứng thú.
 
Cảnh Hoài đứng đối diện với cô và chỉ cảm thấy ánh mắt của Nhan Khuynh vô cùng sắc bén, dường như trong nháy mắt có thể nhìn thấu con người của anh. Trong một giây nhịp tim của Cảnh Hoài đập loạn xạ nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại. Mặt khác, Ngụy Nguyên tơi tả nằm té xỉu trên mặt đất phía sau cánh cửa bên trong căn phòng là phiền phức mà hiện tại Cảnh Hoài phải cần thiết xử lý gấp. Lúc này anh đành đè ép hứng thú nhất thời và cảm xúc khác thường với Nhan Khuynh xuống.
 
“Vác nó trở về nhà họ Ngụy, sau đó nhắn lại với Ngụy phu nhân, nói là tôi nói, dạy không tốt thì đừng thả nó ra ngoài làm mất mặt dòng họ!” Cảnh Hoài lạnh nhạt gọi cho thư ký bảo anh ta cho người đến khiêng Ngụy Nguyên đi, trong lời nói tràn ngập ghét bỏ.
 
Nhan Khuynh nhướng mày nghe, tuy là Cảnh Hoài biết điều ngoài ý muốn nhưng dù sao cũng còn tính là vừa lòng.
 
“Chân thành xin lỗi cô.” Sau khi Cảnh Hoài xử lý xong chuyện của Ngụy Nguyên lại lần nữa đối mặt Nhan Khuynh, chẳng qua lần này vừa mở miệng chính là cúi đầu xin lỗi Nhan Khuynh.
 
Đáng lý ra chuyện do tên khốn nạn Ngụy Nguyên gây ra không liên quan gì đến anh ta nhưng suy cho cùng Ngụy Nguyên là ỷ vào nhà họ Cảnh làm chỗ dựa mới có can đảm muốn làm gì thì làm. Cho nên Cảnh Hoài cảm thấy bản thân thay hắn ta nói câu chân thành xin lỗi với Nhan Khuynh cũng là đúng đạo.

 
“Không sao, chuyện của em trai anh không liên quan gì đến anh, chỉ có điều về chuyện khác thì…” Nhan Khuynh thoải mái tiếp nhận câu xin lỗi, sau đó chỉ chỉ cánh cửa bị Cảnh Hoài đá văng: “Gỗ đặc, một ngàn sáu, lực chân của người anh em rất tốt đó, dù gì thì nhớ đền tiền đó nha!”
[1600¥ ≈ 5,658,303 VND]
 
Cảnh Hoài đầu tiên là hơi sửng sốt, theo phản xạ móc bóp lấy tiền đưa cho Nhan Khuynh, sau đó khiêng người đi. Đến khi lên xe mới đột nhiên hiểu ra câu lực chân rất tốt của Nhan Khuynh có ý gì. Cách nói hơi thiếu tế nhị, thật là… Người gì mà thẳng thế!
[E hèm! Ý ở đây là phần dưới rất có sức lực, mà phần dưới của đàn ông có cái gì thì tự hiểu nha.]
 
Mà tâm tình của Nhan Khuynh lại rất tốt, đầu tiên là đánh tên cặn bã Ngụy Nguyên một trận tơi bời xem như giúp chủ nhân cơ thể này lấy lại tiền lãi, kế tiếp là lấy được cam kết của Cảnh Hoài rằng cô có thể vĩnh viễn thoát khỏi Ngụy Nguyên. Nghĩ đến cái tên ghê tởm kia sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt mình nữa, gương mặt của Nhan Khuynh rực rỡ hẳn lên cũng trở nên càng xinh đẹp hơn.
 
Cô quay trở lại cửa tiệm và thuận tay đặt tiền của Cảnh Hoài vào trong ngăn kéo, sau đó ngồi xuống trên đệm mềm.
 
“Cảnh Hoài có kiếm chuyện gì với chị không?” Chúc Dương rất lo lắng.
 
Nhan Khuynh thì vô cùng bình tĩnh: “Ừm, anh ấy rất thông tình đạt lý, chỉ là có hơi ngốc chút.”
 
Thông tình đạt lý? Có hơi ngốc chút? Đây là từ ngữ hình dung về Cảnh Hoài hả? Chúc Dương đứng hình hai giây, nuốt mấy câu cãi lại trở vào bụng nhưng trong lòng lại càng thêm không tin tưởng. Cảnh Hoài có tiếng thủ đoạn tàn nhẫn ở trong giới, là loại người điển hình không thấy thỏ không thả chim ưng. Ngụy Nguyên bị Nhan Khuynh đánh thành như vậy, anh ta không có khả năng thờ ơ cho qua dễ thế. Hơn nữa Nhan Khuynh lại hình dung Cảnh Hoài vô hại còn ngây thơ chất phác, khiến Chúc Dương cảm thấy chuyện mới rồi cũng không có đơn giản như vậy.
 
Cậu quyết định chờ sau khi về nhà hỏi ba thử coi sao.
 
Nhưng trên thực tế, sự lo lắng của Chúc Dương thực sự là hơi dư thừa. Bởi vì Cảnh Hoài thật đúng là không có ý muốn tính toán gì với Nhan Khuynh. Còn gì mà tàn nhẫn rồi giảo hoạt, dù Cảnh Hoài không phân biệt tốt xấu thì cũng không đến mức ngáng chân một cô gái không mang lại lợi ích gì như Nhan Khuynh. Cảnh Hoài vừa bước chân khỏi tiệm trà của Nhan Khuynh, sau lưng đã nhanh chóng lên máy bay trở về Yến Kinh.
 
Trước mắt anh cần phải dọn dẹp mớ hỗn loạn do Ngụy Nguyên gây ra.
 
Nhan Khuynh đập Ngụy Nguyên thật sự là đánh rất tàn nhẫn, cánh tay trật khớp thì khỏi nói tới, vén áo lên, phần bụng toàn dấu vết tím tím xanh xanh, tất cả đều là do vật cứng dài lưu lại. May mắn Nhan Khuynh có chừng mực, tuy là nhìn hơi ghê nhưng đều là vết thương ngoài da. Dù vậy cũng đủ để Ngụy Nguyên nằm ở trên giường trong hai tuần liền.
 
Cảnh Hoài cảm thấy cách giải quyết này cũng không tệ lắm, ít nhất anh có thể thanh nhàn trong hai tuần.

 
Cảnh Hoài trở lại Yến Kinh đúng 9 giờ tối, anh nhìn thời gian biết đã trễ và đi thẳng từ sân bay về nhà, cùng lúc ra lệnh cho thư ký đưa Ngụy Nguyên về nhà họ Ngụy còn dặn anh ta nhắn lại lời nói của mình cho Ngụy phu nhân.
 
Mà bản thân Ngụy Nguyên lại không nghĩ như vậy, bay đến nửa đường hắn ta đã tỉnh, chỉ là không dám chống lại Cảnh Hoài thôi. Lúc này người đã trở về nhà họ Ngụy, bất chấp cả người đau nhức ngồi dậy nói câu đầu tiên chính là: “Tao tuyệt đối sẽ không tha con khốn Nhan Khuynh đê tiện đó!”
 
“Mày không buông tha ai?” Ngụy phu nhân cầm hộp y tế đi xuống lầu, hết sức thất vọng tột đỉnh, thấy đứa con trai này quá ngu.
 
Rõ ràng trước kia chỉ quậy phá đôi chút nhưng biết khôn lõi, phân biệt được chuyện nào lớn chuyện nào nhỏ mà bây giờ não nó úng nước hết rồi. Muốn chia tay với Nhan Khuynh là nó, đưa tới cửa ăn đòn cũng là nó, hiện tại lại nói không buông tha Nhan Khuynh, con gái người ta có mắc nợ nó đâu! Không phải đã chia tay rồi sao?
 
Dù sao thì cũng là con ruột, Ngụy phu nhân thật sự không nguyện ý nhận thằng con ngu như heo này là do mình sinh ra, tóm lại dứt khoát ném chuyện này cho Nghê Ngọc. Nghĩ Ngụy Nguyên ở chung với thứ hoa sen trắng như Nghê Ngọc nên mới mất đi tam quan biến thành như bây giờ.
[Tam quan gồm thế giới quan, đời người quan và giá trị con người quan. Quan là quan điểm về nhận thức cách nhìn đối với sự vật, sự việc.]
 
Ngụy Nguyên lại hoàn toàn không cảm nhận được sự bảo vệ từ mẹ mình, chỉ một lòng một dạ ghi hận Nhan Khuynh.
 
“Mẹ, sau này đừng xen vào chuyện của con nữa. Món nợ giữa con và Nhan Khuynh trướng, con phải tự ra tay xử lý.”
 
“Mẹ không cho phép!”
 
“A, trước kia tôi chơi gái có thấy bà nói gì đâu, giờ bày đặc giả vờ bày cái giá mẹ hiền ra cho ai coi. Nhan Khuynh chỉ là một món đồ chơi thôi, hiện tại lại dám hếch cái mũi lên trời, tôi mất mặt, chẳng lẽ nhà họ Ngụy và bà có mặt mũi sao hả?”
 
“Bây giờ mày cũng đã làm nhà họ Ngụy mất hết mặt mũi rồi.”
 
“Ờ, cũng đúng lúc lắm, là Nhan Khuynh làm tôi mất mặt đó, hiện tại nó ở thành phố A kìa, bà nhanh cho người đến đập nát tiệm trà nó đi, sau đó bắt nó về đây để tôi tra tấn nó. Tôi có thể nói thẳng địa chỉ cho bà, đỡ phí thời gian tìm người điều tra.”
 
“Ngụy Nguyên!” Ngụy phu nhân tức giận đến mức tát mạnh vào mặt Ngụy Nguyên.

 
Trên người Ngụy Nguyên đã bị thương, sau khi bị mẹ mình đánh một cái đã không còn sức chống đỡ ngồi dậy nhưng ngoài miệng vẫn không buông tha người, tiếp tục kêu gào: “Đánh! Bà đánh tôi chết đi! Tôi thật không hiểu, bà để ý Nhan Khuynh như vậy làm gì, tôi đoán nha, chắc Cảnh Hoài hay là Nhan Khuynh là con rơi con rớt bên ngoài của bà chứ gì!”
 
“Đồ mất dạy!” Ngụy phu nhân tức giận đến cả người run rẩy, ước gì làm theo lời Ngụy Nguyên trực tiếp đánh chết mong được yên tĩnh, cuối cùng vẫn là miễn cưỡng kiềm chế được.
 
“Nhanh, khiêng nó lên lầu khóa lại, chừng nào nó tỉnh táo, lúc đó hẳn thả nó ra.”
 
“Phu nhân…” Giọng ông quản gia già tràn ngập lo lắng: “Dù gì trên người cậu ấy cũng có vết thương, bà làm như vậy thật sự không sao chứ?”
 
Lần này Ngụy phu nhân lại hết sức kiên trì, nhất định phải sửa trị tính cách này của Ngụy Nguyên. Cuối cùng ông quản gia già cũng chỉ đành nghe theo mệnh lệnh, nhốt Ngụy Nguyên ở trên lầu.
 
Ngụy phu nhân ở lại phòng khách ngồi dựa vào sô pha thở một hơi thật dài.
 
Không phải bà không lo cho Ngụy Nguyên cũng không phải cố ý thiên vị Nhan Khuynh. Mà là đứng ở góc độ của một người mẹ nên mới hành động tàn nhẫn với Ngụy Nguyên như thế.
 
Dù sao thì đứa trẻ có vấn đề phải sửa lưng ngay, Ngụy Nguyên lớn như vậy không coi trọng tương lai phát triển của gia tộc mà dồn hết tâm tư đặt vào một con hát, tìm đàn bà tìm đến phiền phức. Nếu bây giờ bà mặc kệ thì chẳng lẽ phải đợi Ngụy Nguyên làm nhà họ Ngụy phá sản mới chịu quan tâm đến sao? Chờ đến lúc đó, cho dù bà lợi hại hơn nữa thì cũng không có đủ sức để chùi đít cho nó đến hết đời. Bà chỉ có một đứa con trai, nói gì thì cũng không thể làm Ngụy Nguyên thành kẻ vô dụng bỏ đi.
 
Ngụy phu nhân lại kêu đám tay chân của Ngụy Nguyên đến cảnh cáo, còn nói thêm một câu: “Không thể để Nghê Ngọc tới gần Ngụy Nguyên.”
 
Cùng lúc đó, Ngụy phu nhân cũng kịp thời ngăn chặn những tài khoản mắng Nhan Khuynh trên mạng, kèm theo là tin hot search về hoa sen trắng Nghê Ngọc cũng nhanh chóng bị gỡ xuống.
 
Đương nhiên, cách làm này của Ngụy phu nhân không phải chỉ là đón ý nói hùa theo Cảnh Hoài mà đồng thời cũng tỏ vẻ làm hòa với Nhan Khuynh, hơn nữa còn thay Ngụy Nguyên hoàn toàn chặt đứt mối quan hệ giữa hắn ta và Nghê Ngọc.
 
Bà còn đang dọn dẹp chiến trường giúp thằng con mất dạy của mình.
 
Sau khi Cảnh Hoài nghe trợ lý báo cáo xong cũng không kìm nén được gật gật đầu. Ngụy phu nhân là một người thông minh, bởi vậy cho tới nay Cảnh Hoài vẫn nguyện ý vì mối quan hệ họ hàng hợp tác làm ăn với Ngụy phu nhân, cho bà ta cơ hội dựa vào nhà họ Cảnh cáo mượn oai hùm. Thậm chí còn giúp Ngụy Nguyên leo lên chức vị hiện tại.
 
Đáng tiếc, Ngụy Nguyên là thứ vô dụng bỏ đi, uổng công có một người mẹ tốt đến thế. Về phần nghe nói Ngụy Nguyên tỉnh lại còn làm ầm ĩ muốn tìm Nhan Khuynh kiếm chuyện, Cảnh Hoài bị chọc tức cười ra tiếng.
 
Thư ký của Cảnh Hoài vừa nói vừa cười: “Cậu Cảnh, cậu nói Ngụy Nguyên ăn đòn còn chưa đủ sao thế nhưng còn muốn đến cửa ăn thêm nữa, đừng nói là điên rồi đó?”
 

Cảnh Hoài cười lạnh tặng thêm một phát súng: “Có lẽ là M, bệnh tâm thần đều có chút yêu thích khác người.”
[M là viết tắt của từ Masochist chỉ người khổ dâm.]
 
Thư ký im lặng suy nghĩ, càng nghĩ càng cảm thấy Cảnh Hoài nói rất có đạo lý. Nếu không Ngụy Nguyên đâu cần bất chấp tất cả một hai phải năm lần bảy lượt trêu chọc Nhan Khuynh.
 
Cảnh Hoài mặc kệ anh ta đang suy nghĩ điều gì, trực tiếp ra mệnh lệnh mới: “Lần này cho người canh chừng nó cho tôi! Tôi muốn chống mắt coi nó còn có thể làm ra chuyện gì càng mất mặt xấu hổ hơn chuyện này không, còn nữa về phần Ngụy phu nhân …”
 
Cảnh Hoài dừng một chút: “Anh tìm cơ hội nói thêm vào, hỏi xem bà ấy có bằng lòng sinh thêm đứa nữa hay không? Ngụy Nguyên đã hết thuốc cứu rồi, dù dạy cách mấy trong xương cốt cũng là thứ bỏ đi. Không bằng tự bà ấy nỗ lực đào tạo thêm đứa nữa còn tốt hơn là trông chờ vào Ngụy Nguyên.”
 
Bí thư:… Cậu Cảnh à, cậu có thể đừng nhiều chuyện đến thế có được hay không dợ?
 
————————————————
 
Bên này Cảnh Hoài tức giận vì thằng em họ Ngụy Nguyên thì bên kia Nhan Khuynh lại không thèm để ý, không phải cô không tim không phổi mà là Nhan Khuynh không có sợ hãi.
 
Đúng thật là thân phận địa vị và thủ đoạn của Cảnh Hoài đều rất cao nhưng ở trong mắt Nhan Khuynh người như vậy ngược lại sẽ không động vào cô, thậm chí còn sẽ có ý đồ mượn sức. Còn tên Ngụy Nguyên kia, nếu dám đến nữa thì Nhan Khuynh dám tẩn cho hắn ta một trận tiếp, không cần lãng phí thời gian nói đạo lý với bệnh tâm thần!
 
Thật đáng tiếc, Ngụy Nguyên coi như đã giải quyết xong còn kế hoạch huyền học nổi tiếng trên Taobao của Nhan Khuynh lại tiến hành không được thuận lợi cho lắm.
 
Khác xa với sự tưởng tượng của cô, vì hiện tại ở trên Weibo chuyên mục vòng quay Cẩm Lý cầu vận may rất ít. Cho nên dù mỗi ngày Nhan Khuynh bói kiêng kị khi ra đường rất chuẩn xác nhưng số người tham gia vòng quay Cẩm Lý cầu vận may cũng khá là ít ỏi, không đến trăm người. Chứ đừng nói đến chuyện bán bùa hộ mệnh đổi vận trên cửa hàng Thần Khí trang Taobao, không một ai đến viếng thăm.
 
Nhan Khuynh đếm ngày tháng, cô đổi mới tài khoản cũng đã hơn một tuần nhưng một tin nhắn xin cô đoán chữ cũng đều không có, đột nhiên cảm thấy lạnh lẽo quá.
 
Đang lúc Nhan Khuynh cân nhắc xem có cần nghĩ kế khác, dù là giảm giá hấp dẫn một đợt khách hàng trước rồi tính sau thì bỗng nhiên có một tin nhắn mới khiến cho cô chú ý.
 
Khách đến, Có người nhắn tin cho Nhan Khuynh, hỏi bây giờ cô có rảnh để đoán chữ hay không. Nhan Khuynh nhìn kỹ hình avata chân dung của người này một hồi rồi tự tin mỉm cười trả lời tin nhắn: “Có.”
 
Nhan Khuynh có dự cảm, đây sẽ là một vụ mua bán lớn.
 
Hết chương 16


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.