Bấm tay tính toán, ngươi, ắt gặp đại nạn

Chương 15


Đọc truyện Bấm tay tính toán, ngươi, ắt gặp đại nạn – Chương 15:

Chương 15: Nhan Khuynh và Ngụy Nguyên ở trong phòng thật lâu…
Tác giả: Tiểu Miêu Bất Ái Khiếu
Editor: Gái Già Thích Ngôn Tình
 
 
Thật tốt, thế giới an tĩnh.
 
Nhan Khuynh hết sức hài lòng, sau đó trở lại ngồi trên đệm mềm cạnh bể cá và tiếp tục chơi đùa với bé cá Cẩm Lý. Trong mắt Nhan Khuynh, thứ cặn bã như Ngụy Nguyên nhìn lâu chỉ tổ đau mắt hột chứ đừng nói là đứng ở đó nghe hắn ta nói nhảm, nhanh chóng khiến làm hắn câm miệng. Ồ, thế là yên tĩnh rồi đó.
 
Nhưng cách làm đơn giản thô bạo đó của Nhan Khuynh lại làm bà chủ và Chúc Dương lo lắng rằng cô đã mất năng lực phản ứng. Ngược lại, Ngụy Nguyên bùng nổ cơn tức chỉ trong một giây.
 
Hắn sinh ra là con nhà giàu giới thượng lưu, được hết mực cưng chiều ngay từ nhỏ và sau khi trưởng thành thì tình trường đắc ý, ở bất kỳ nơi nào cũng đều nghe toàn là lời ngon tiếng ngọt, có khi nào bị người khác đối xử như thế đâu, hắn ta lập tức giận đến đỏ mặt. Mất hết nửa ngày mới phun được quả táo ra, Ngụy Nguyên không thèm để ý đến thân phận đi thẳng đến chỗ Nhan Khuynh và lôi cô ấy đi.
 
“Mày làm gì đó?” Mặc dù Chúc Dương còn nhỏ tuổi nhưng cũng là con cháu thế gia, hiện tại nhà họ Chúc hợp tác với Cảnh Hoài nên không cần kiêng kị Ngụy Nguyên, vội vàng ngăn hành động của hắn lại.
[Thế gia: gia đình đời trước giàu có, có quyền, có thế.]
 
Mà Ngụy Nguyên như thằng điên: “Mày tránh ra! Đừng tưởng rằng leo lên nhà họ Cảnh thì có thể hất mặt khoe khoang ở trước mặt tao. Chúc Dương, tao cảnh cáo mày, Cảnh Hoài là anh của tao.”
 
“Thì sao?” Chúc Dương vẫn không nhúc nhích còn Nhan Khuynh thì lại hết sức bực mình: “Em tránh ra đi Chúc Dương, để chị nói chuyện với anh ta.”
 
“Vậy chị cẩn thận…” Làm gì cũng được miễn sao đừng đánh chết tên khốn đó. Cậu ta nghe ra giọng điệu khác thường của Nhan Khuynh nên nói rất dè dặt cẩn thận, cuối cùng nuốt xuống nửa câu sau không dám nói ra.
 
Nhan Khuynh cười gật đầu: “Yên tâm đi! Chị biết mà.” Bảo đảm sẽ chừa một hơi cho tên cặn bã thiểu năng trí tuệ này.
 
Chúc Dương nuốt nước miếng lén thấp một nén nhang cho Ngụy Nguyên và ánh mắt bà chủ nhìn tên đó cũng tràn ngập đồng tình.
 
“Sớm nên làm như thế.” Ngụy Nguyên còn chưa ý thức được bản thân hắn sắp xui xẻo đến nơi, ở đó còn biểu hiện nhà ngươi biết điều đấy, hắn ta giữ chặt cổ tay của Nhan Khuynh rồi kéo cô ấy vào lòng, bước nhanh vào một căn phòng trống phía sau tiệm trà.
 
Nhan Khuynh cũng không phản kháng, mặc hắn ta lôi kéo. Cô nghiêng đầu nhìn bà chủ và Chúc Dương thoải mái vẫy vẫy tay ý bảo không cần lo lắng, cùng lúc đó, Nhan Khuynh lặng lẽ vớt cây lau nhà bị gãy chỉ còn thân cây nằm ở gần cửa và cầm chặt trong tay.
 
Bà chủ và Chúc Dương nhìn nhau, càng lo hơn.
 

Bà chủ: “Người tên là Ngụy Nguyên đó chắc không chết đâu ha.”
 
Chúc Dương yên lặng lấy di động ra bấm 120 sẳn để đề phòng: “Lần trước thằng anh kia của em bị chị ấy đá bay hai mét chỉ bằng một chân thôi, tên đó cao hơn 1 mét 8, nặng hơn 80 kg.”
 
Bà chủ tự hỏi hai giây rồi quay đầu hỏi Chúc Dương: “Không hiểu sao chị có cảm giác 120 vô dụng, phải gọi cho tiệm bán hòm và áo liệm mới đúng?!”
 
Chúc Dương im lặng suy nghĩ, tay thì dùng di động lên mạng tìm tiệm bán hòm và áo liệm.
 
Lúc này, Nhan Khuynh và Ngụy Nguyên ở bên trong căn phòng trống sau tiệm trà lại không có rút dao đấu súng như trong tưởng tượng của họ.
 
Sau khi khí thế to lớn vào phòng thì Ngụy Nguyên dứt khoát khoe ra cái giá giám đốc. Hắn nghiêng đầu nhìn chằm chằm Nhan Khuynh, có ý là tôi đã hạ giá đến tìm, cô phải hầu hạ tôi. Ngặc nổi Nhan Khuynh không phải người biết hầu hạ, mở miệng nói câu đầu tiên đã khiến Ngụy Nguyên tức đến mức thiếu chút nữa ói ra máu.
 
“Anh đến tìm tôi làm gì? Tôi đã nói quà tặng anh không cần trả lại, coi như cho chó nó ăn.” Nhan Khuynh đứng ở vị trí xa Ngụy Nguyên nhất, ánh mắt nhìn hắn ta vô cùng chán ghét, thậm chí nói nhiều một câu cũng không muốn mà thái độ này của cô cũng thành công chọc giận Ngụy Nguyên.
 
Ngụy Nguyên hung hăng nắm lấy cổ tay Nhan Khuynh có ý đồ kéo cô ấy đến gần: “Lẽ nào rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.”
 
“Tôi khuyên anh đừng xúc động.” Nhan Khuynh bình tĩnh đẩy hắn ta ra.
 
Ngụy Nguyên bị Nhan Khuynh cự tuyệt hai lần, không thể nhịn được nữa: “Nhan Khuynh, tốt nhất nên nhận rõ thân phận của mình, dám năm lần bảy lượt chơi tôi hả, tôi không so đo đều là niệm tình quá khứ, cô tốt nhất đừng chọc giận tôi, nếu không, cô tự hiểu sẽ xảy ra chuyện gì.”
 
Nhan Khuynh nhíu mày không lên tiếng kèm theo là vẻ mặt không kiên nhẫn, thái độ nhàn nhạt tôn lên khí chất lạnh lùng đến xinh đẹp.
 
Trong nháy mắt Ngụy Nguyên có cảm giác bị cám dỗ, cầm lòng không được bước lên trước một bước, nắm cằm của Nhan Khuynh sắp nhào lên hôn, hành động khó dằn nổi kia như là tám đời chưa thấy phụ nữ.
 
Trước nay Nhan Khuynh đi đâu cũng đều được tôn trọng, có khi nào gặp phải chuyện này kia chứ. Vốn tính tình đã kém giờ càng không thể nhẫn nại thêm.
 
Lửa giận cao tận trời, Nhan Khuynh lập tức nắm lấy tay Ngụy Nguyên, xoay người quăng hắn qua vai nện lưng xuống đất đúng tiêu chuẩn Judo, sau đó cầm phần thân cây lau nhà gãy kia đi chậm rãi đến gần Ngụy Nguyên.
 
“Bà điên! Cô muốn làm gì?” Ngụy Nguyên bị quăng ngã đau.
 
Tính cách của Nhan Khuynh có thể dùng tay chân thì không cần dùng miệng, cho nên cô không cần thiết phải trả lời, lôi Ngụy Nguyên run rẫy như gà con lên, lại hung hăng quăng qua vai …

 
Đầu bên này Nhan Khuynh tay nghề điêu luyện, đầu bên kia Cảnh Hoài vừa xuống máy bay lòng nóng như lửa đốt. Ngay từ đầu anh chỉ ôm tâm tình muốn xem diễn, dù sao thì cô nàng Nhan Khuynh này có bản lĩnh, tính cách lại thú vị. Hơn nữa đổi mới tài khoản trên Weibo của cô ấy càng làm cho anh chờ mong Nhan Khuynh sẽ lội ngược dòng thế nào.
 
Làm thế nào cũng không ngờ, mới xuống máy bay đã nhận được tin từ người của mình, nói Ngụy Nguyên đã đến trước anh một bước, hơn nữa đã đi vào tiệm trà của Nhan Khuynh trong khoảng thời gian dài.
 
“Cậu Cảnh, cậu có nghĩ rằng Nhan Khuynh tro tàn lại cháy với Ngụy Nguyên không!” Thư ký không kìm nén được nhiều chuyện hai câu: “Ngụy Nguyên vào đã lâu cũng không thấy Nhan Khuynh đuổi cậu ấy ra ngoài, một chút âm thanh tiếng động cũng không có.”
 
“Vậy chứng tỏ mắt cô ấy thật sự bị mù.” Cảnh Hoài lạnh nhạt trả lời một câu, sau đó thúc giục tài xế: “Chạy nhanh lên!”
 
Thật ra, chính bản thân Cảnh Hoài cũng không biết sao tự nhiên trong lòng thấy vô cùng bực bội. Vậy mà đúng lúc này phía công ty lại có việc tìm anh, ngay cả thông tin Ngụy Nguyên giận dỗi nói muốn phong sát Nghê Ngọc cũng truyền tới tận tai anh ở bên này.
[Phong sát là việc một cơ quan tổ chức hay một cá nhân nào đó dùng quyền lực của mình để ngăn cản nghệ sĩ xuất hiện trước công chúng, ngăn chặn tài nguyên đến với nghệ sĩ. Có rất nhiều mức độ phong sát khác nhau, tùy theo bên mà nghệ sĩ “đắc tội” có quyền lực đến đâu.]
 
“Nghê Ngọc là ai?” Cảnh Hoài không hề biết đến cái tên này.
 
Thư ký thì biết khá rõ ràng, nhanh chóng đưa thông tin điều tra về Nghê Ngọc đến tận trong tay Cảnh Hoài: “Là hoa sen trắng hạng mười tám được cậu Ngụy Nguyên theo đuổi trước đó.”
 
“Nói với tôi làm chi, tôi là cha Ngụy Nguyên sao?” Giọng Cảnh Hoài đầy ghét bỏ, trực tiếp ra lệnh cho thư ký: “Gửi tài liệu cho mẹ Ngụy Nguyên, để người nhà họ Ngụy tự xử lý.”
 
Cảnh Hoài không muốn dính líu đến Ngụy Nguyên, theo bản năng chán ghét Nghê Ngọc. Tới vị trí bây giờ như Cảnh Hoài, ở trong mắt anh Ngụy Nguyên không khác gì là thằng ngu mắt mù hành động càn quấy, còn Nghê Ngọc, chút mánh khóe này của ả ta còn không bằng phim mẹ chồng nàng dâu đầy máu chó chiếu lúc 8 giờ.
 
Thư ký cũng nhìn ra Cảnh Hoài không thích Nghê Ngọc, vội truyền đạt ý kiến của Cảnh Hoài cho mọi người biết.
 
Ai có thể nghĩ tới, trong một thời gian ngắn ngủi chỉ một câu nói nhẹ nhàng bâng quơ của Cảnh Hoài đã làm hoàn cảnh của Nghê Ngọc càng trở nên thê thảm hơn. Ngay từ đầu ả ta đã danh không chính ngôn không thuận, thậm chí trong mắt nhóm con ông cháu cha ở Yến Kinh ả ta còn thua xa chủ nhân cơ thể hiện tại của Nhan Khuynh.
 
Đúng thật là chủ nhân cơ thể này có xuất thân không tốt nhưng được gia đình dạy rất nề nếp và có năng lực ngoài xã hội. Không có Ngụy Nguyên, cô ấy sống rất tiêu sái, chỉ vì yêu hắn ta nên mới cam nguyện sa đọa. Bởi vậy trước kia Ngụy Nguyên khua chiêng đánh trông theo đuổi cô ấy không thấy người nhà họ Ngụy đứng ra phản đối, hơn nữa chủ nhân cơ thể này rất dịu dàng hiểu chuyện, thậm chí mẹ của Ngụy Nguyên còn từng có suy nghĩ. Nếu người con gái đó có thể làm Ngụy Nguyên quay đầu thì tìm một cô con dâu như thế cũng không thua lỗ.
 
Nhưng đổi thành Nghê Ngọc thì không được, nhà họ Ngụy lập nghiệp từ giới giải trí, chuyện ma quỷ nào trong giới mà nhìn không ra? Thứ con hát có suy nghĩ không trong sáng như Nghê Ngọc thấy nhiều không xuể thì làm sao có thể cho phép ả ta bước chân vào cửa nhà?
 
Bởi thế sau khi Ngụy phu nhân nghe thư ký của Cảnh Hoài nói Ngụy Nguyên đuổi theo người ta đến tận thành phố A, bà tức giận đến mức muốn bay đến đó đánh hắn ta một trận ra trò.
 

Đúng là nhà họ Ngụy có chút địa vị ở Yến Kinh nhưng tất cả đều dựa vào nhà họ Cảnh mới có quang cảnh như bây giờ. Huống chi, không phải chỉ có mình Ngụy Nguyên là người thừa kế tổ nghiệp nhà họ Ngụy, nếu Cảnh Hoài cảm thấy Ngụy Nguyên không được việc và buông tay mặc kệ thì đám cáo già nhà họ Ngụy không thấy thỏ không thả chim ưng kia chưa chắc sẽ giao chức chủ nhân nhà họ Ngụy vào tay Ngụy Nguyên.
 
Thế nên sau khi Ngụy phu nhân buông điện thoại đã quay đầu đi tìm đàn em của Ngụy Nguyên.
 
“Báo cho tôi tình hình gần nhất của Ngụy Nguyên.”
 
“Ừm…” Người kia do dự một hồi, cuối cùng cẩn thận dùng từ ngữ tóm tắt mọi hoạt động gần nhất của Ngụy Nguyên, nghe đến đoạn Ngụy Nguyên vì Nghê Ngọc mích lòng Lương Hải, Ngụy phu nhân nhíu mày ngay. Chờ đến khúc sau nghe Nghê Ngọc mượn ba trăm ngàn đoạn tuyệt quan hệ với Ngụy Nguyên lập tức tức giận cười ra tiếng.
[300,000¥ ≈ 1,060,931,994 VND (hơn 1 tỷ chứ mấy)]
 
“Có lẽ là cô ta nghĩ bản thân giống cô Nhan Khuynh.” Người kia lấy hết can đảm nói ra suy đoán của mình.
 
Giọng của Ngụy phu nhân thì chỉ có khinh thường: “Thứ như ả ta làm gì có cửa so với Nhan Khuynh?”
 
Ban đầu Nhan Khuynh đến với Ngụy Nguyên vốn không yêu cầu bất kỳ tiền tài vật chất nào, dù gì bản thân cũng đã rất ưu tú. Nếu nói đến tiền và quyền thì khẳng định thua kém nhà họ Ngụy đứng sau lưng Ngụy Nguyên và tuyệt đối chưa bao giờ dựa vào hai chữ cậy thế. Còn việc cô ấy nghỉ làm ở nhà tập trung chăm sóc Ngụy Nguyên cũng không phải vì cam tâm làm chim hoàng yến mà là cô ấy thật sự ngốc, trong đầu toàn là tình yêu trai gái. Bởi thế sau khi chia tay mới có hành động trả tiền, là cách làm của phụ nữ mạnh mẽ. Đó là lý do Ngụy phu nhân biết con trai của mình bị vả mặt cũng không muốn khó xử Nhan Khuynh.
 
Nhưng Nghê Ngọc tính thứ gì?
 
Ngoài miệng nói không muốn lại tùy tiện leo lên giường đàn ông, nói muốn tự mình phấn đấu nhưng trên thực tế một đường toàn dựa Ngụy Nguyên hộ giá hộ tống. Kết quả con đàn bà này ỷ vào bản thân có thể giả làm hoa sen trắng, một bên treo lên Ngụy Nguyên, quay đầu đã cấu kết làm bậy với La Minh – người có hoàn cảnh địa vị giống với Ngụy Nguyên. Thật là thứ không biết xấu hổ.
 
Còn con số ba trăm ngàn kia cũng thật là quá vô nghĩa, nó không bằng một con số lẻ tài nguyên mà Ngụy Nguyên chu cấp cho Nghê Ngọc, ả ta có mặt mũi nói ra hai chữ chia tay này sao.
 
“Theo lệnh của tôi, nếu đã phong sát thì phải phong sát sạch sẽ lưu loát. Thuận tiện đặt lịch hẹn La phu nhân, nhắn là tôi có việc cần tâm sự với bà ấy.” Giọng Ngụy phu nhân vô cùng lạnh lẽo nhưng dù vậy, lúc này đây bà cũng không có nhắc đến Nhan Khuynh.
 
“Phu nhân, hình như bà rất thích cô Nhan.” Người kia rất kinh ngạc, suy cho cùng Ngụy Nguyên bị Cảnh Hoài gõ đầu là vì đến thành phố A tìm Nhan Khuynh nhưng Ngụy phu nhân lại không có ý định giận chó đánh mèo.
 
“Vấn đề không phải tôi có thích hay không?” Ngụy phu nhân nhìn ra thắc mắc của người kia, cười chỉ vào bản tin hot search của Nhan Khuynh: “Người được Cảnh Hoài liếc mắt một cái đã xem trọng thì sao có thể kém đi đâu được? Là do trước đó chúng ta đều nhìn lầm nên không biết Nhan Khuynh cất giấu năng lực. Kêu Ngụy Nguyên bò trở về! Đừng ở bên ngoài mất mặt làm tôi xấu hổ.”
 
“Dạ.” Người kia nghe lệnh vội chạy nhanh kiếm người đến thành phố A, để Ngụy phu nhân một mình ở lại lo lắng thở dài. Chỉ hy vọng lần này Cảnh Hoài đừng tính toán với Ngụy Nguyên là ổn.
 
Ngay lúc này đây, Cảnh Hoài lại không có lòng dạ nào quan tâm bà ta hy vọng điều gì. Cuối cùng anh cũng đặt chân tới tiệm trà của Nhan Khuynh, vừa vào cửa đã cảm nhận được không khí khác lạ bên trong, nhìn vào thì chỉ thấy bà chủ và Chúc Dương đứng ở đó, phản ứng đầu tiên chính là tên khốn Ngụy Nguyên đã làm gì Nhan Khuynh rồi.
 
“Xin lỗi đã quấy rầy, tôi là Cảnh Hoài, tôi đến tìm Ngụy Nguyên. Xin hỏi hiện tại cậu ấy ở đâu vậy?”
 
“Cảnh Hoài? Anh của Ngụy Nguyên?” Chúc Dương nghe được tên của anh thì mặt lập tức tái nhợt khiến bà chủ cũng nôn nóng theo.
 
“Làm sao bây giờ, người nhà tên đó đến tận đây rồi, chắc Tiểu Nhan còn chưa đánh chết Ngụy Nguyên đâu ha!” Bà chủ nỗ lực nháy mắt ra dấu cho Chúc Dương.

 
Chúc Dương nháy mắt đã hiểu, đáp lại bằng một biểu cảm – xong đời rồi: “Chắc không đâu! Chị của em là người tuân thủ pháp luật mà.”
 
Nhưng Cảnh Hoài lại hiểu lầm phản ứng của họ, còn tưởng rằng Ngụy Nguyên thật sự đánh Nhan Khuynh. Sau khi hỏi rõ hai người hiện tại đều ở trong căn phòng kia đã khẩn trương chạy về phía đó.
 
Ở trong mắt Cảnh Hoài, Ngụy Nguyên không phải là người tốt, tuy rằng Nhan Khuynh có năng lực nhưng cuối cùng lại yêu sai người. Nếu Ngụy Nguyên muốn làm gì Nhan Khuynh thì khẳng định cô ấy không có cách nào chống lại, nghĩ thế, Cảnh Hoài càng thấy Ngụy Nguyên là một thằng khốn nạn.
 
Nhất là khi anh nghe được âm thanh vật nặng rơi xuống đất phát ra từ phía bên trong cánh cửa kia, phản ứng đầu tiên là có phải Nhan Khuynh đã xảy ra chuyện hay không.
 
“Ngụy Nguyên, dừng tay!” Cảnh Hoài theo bản năng dùng sức đá văng cửa, không kịp vọt vào trong thì đã bị kinh hãi bởi cảnh tượng trước mắt.
 
Hoàn toàn khác xa tưởng tượng của anh.
 
Trước mắt là cảnh Ngụy Nguyên bị Nhan Khuynh nhét giẻ lau chặn miệng, đánh một trận ra trò. Nhìn hắn ta mặt mũi bầm dập, nước mắt nước mũi chảy đầy mặt, có lẽ còn gãy hai cái xương sườn. Ngược lại Nhan Khuynh đánh có nhịp điệu vững chắc nện vào người Ngụy Nguyên, không những không có một tí ti cảm giác cố hết sức, ngay cả quần áo cũng không hề có nếp nhăn, trong tay còn cầm một cái cán cây lau nhà tượng trưng cho hung khí.
 
Anh họ! Ngụy Nguyên vừa nhìn thấy Cảnh Hoài, hai mắt tỏa sáng giống như thấy Bồ Tát cứu mạng.
 
Đáng tiếc Nhan Khuynh vẫn còn nổi nóng, cô cũng quay đầu liếc nhìn Cảnh Hoài, nhướng mày cười khảy, dứt khoát lưu loát vặn trật khớp cánh tay của Ngụy Nguyên ngay trước mặt Cảnh Hoài.
 
Có thể nói là vô cùng kiêu ngạo.
 
Ngụy Nguyên đau quá không chịu nổi hôn mê bất tỉnh ngay lập tức.
 
Cảnh Hoài thì đứng hình một giây, yên lặng từ tốn rời khỏi căn phòng, hết sức săn sóc đóng cửa lại giúp Nhan Khuynh và Ngụy Nguyên.
 
Tác giả có lời muốn nói:
 
Ngụy Nguyên nằm như xác chết: Bồ Tát đừng đi! Cíu mạng với!
 
Nhan Khuynh cười khẩy: Bấy bì vào chung luôn cho vui, chúng ta chơi 3P.
 
Cảnh Hoài bé nhỏ lại bất lực: Để anh đi lấy máy, chụp hình làm kỷ niệm treo trước cửa tiệm, chờ chút anh quay lại ngay, em cứ chơi vui vẻ đi ha!
 
Editor hò hét: Cuối cùng nam nữ chính cũng gặp mặt, tung bông!
 
Hết chương 15


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.