Airhead 1

Chương 28chương 23b


Đọc truyện Airhead 1 – Chương 28: chương 23b

“Chính xác” – chị Katerina giờ đang chuyển sang gấp quần áo – “Cô nên gặp mấy gã chồng cũ của tôi”.
“Thấy chưa?” – Lulu đắc thắng nói – “Cho dù cậu bao nhiêu tuổi hay về ngoài trông cậu thế nào – em không nói chị, chị Katerina. Cậu xinh đẹp hay xấu xí, cậu gầy gò hay béo ú. Bọn con trai không biết kiềm chế tình cảm của mình đâu. Miễn cậu là con gái, chuyện đó sẽ xảy ra. Họ có thể không muốn thừa nhận là họ thích cậu. Họ thà làm ra những chuyện rất ấu trĩ còn hơn là phải thừa nhận điều đó, nhưng những gì mẹ mình nói hoàn toàn là sự thật và áp dụng cho tất cả nữ giới. Vì thế có thể nói bọn mình phải gánh một trách nhiệm vô cùng nặng nề. Mọi hành động và lời nói của chúng ta phải cực kì cẩn trọng để không làm tổn thương tới trái tim của những anh chàng đa cảm kia. Trái tim của bọn con trai mong manh dễ vỡ lắm. Chứ không cứng rắn được như con gái chúng mình đâu. Đúng không chị Katerina?”.
“Chuẩn” – chị Katerina giơ ngón tay cái lên.
“Mình không biết chuyện gì đang diễn ra trong đầu cậu bạn nhỏ Christopher của cậu” – Lulu nói – “Nhưng mình nghĩ cậu ấy đang đè nén tính cảm của mình thôi, bởi cậu ấy sợ… Chuyện như thế xảy ra nhiều lắm. Cậu có nghĩ ra được lý do tại sao cậu ta phải làm như vậy không?”.
Mình cúi xuống mình Cosabella, đang cuộn tròn trên đùi mình thiu thiu ngủ. Không hiểu sao mình vẫn có thể ngồi đây tham gia vào câu chuyện điên khùng này với cô bạn cùng nhà hâm hâm nữa.
Có lẽ bởi Lulu có cái gì đó rất ngọt ngào, mong manh dễ vỡ khiến mình cũng mong những điều cậu ấy đang nói là sự thực. Dù sao đó cũng là một giả thuyết khá hay ho, giúp cho các lấy lại được sự tự tin với chính mình. Ai mà biết được, có khi nó là thật thì sao? Riêng Lulu thì môt mực tin vào cái thuyết đó rồi.
Mình không lấy gì làm lạ, nếu mọi chàng trai cậu ấy gặp đều yêu cậu ấy, không ít thì nhiều.
Và mình cũng tin là điều đó xảy ra với cả Nikki Howard… trừ ông bố già của Brandon Stark.
Nhưng sau sự vụ xảy ra trưa hôm qua với Christopher… niềm tin đó của mình lại bắt đầu lung lay.
“Mình cũng không biết nữa” – mình thở dài – “Em gái mình nói có thể là do Christopher lâu nay vẫn thầm yêu Em Watts, cái người đã bị chết hôm khai trương trung tâm thương mại Stark ý. Chỉ có điều cậu ấy đã không nhận ra được điều đó cho tới khi quá muộn, cô ấy đã… chết. Mình chẳng hiểu em mình nói có thật không. Có thể nó đã đoán sai. Nhưng Christopher và Em là hai người bạn thân với nhau. Cậu ấy thậm chí còn chứng kiến tận mắt lúc Em qua đời. Nên em mình nghĩ là có thể giờ trái tim cậu ấy đang bị tổn thương nghiêm trọng”.
Cả căn phòng đột nhiên im lặng như tờ, bên cạnh mình Lulu đang giơ tay lên ôm ngực, mắt ngấn lệ: “Ôi, đó là điều lãng mạn nhất mà mình từng được nghe. Chị có nghĩ thế không, chị Katerina?”.
“Ờ” – chị Katerina vẫn đang lúi húi dọn dẹp cái tủ lạnh trong bếp, vứt ra một đống sữa chua đã hết hạn sử dụng.

“Mình bảo này” – Lulu ngoài người ra nắm lấy tay mình – “Chuyện cũng chưa phải là đã hết hy vọng. Giờ điều quan trọng nhất là cậu phải thiết lập một mối quan hệ mới với cậu ấy. Cho cậu ấy thấy cậu hiểu và thông cảm với sự mất mát to lớn ấy như thế nào. Rằng cậu cảm nhận được sự mất mát đó”.
Mình lắc đầu quầy quậy: “Nhưng Lulu ạ… làm sao mình có thể làm điều đó? Giờ trong mắt cậu ấy mình là một kẻ xa lạ. Tệ hơn nữa… mình là một siêu mẫu, khuôn mặt đại diện của Stark Enterprises, người phải chịu phần lớn trách nhiệm cho cái chết của bạn gái cậu ta – và làm biết bao điều xấu xa với những người khác. Mình là hình ảnh đại diện cho tất cả những gì Christopher căm thù nhất. Christopher và mình vẫn thường xuyên cười nhạo những người như Nikki Howard. Làm sao mình có thể làm bạn với cậu ấy khi mà mình là người mẫu cậu ấy ghét nhất?”.
“Chẳng có gì là vô vọng khi nói đến tình yêu chân chính hết” – Lulu nắm chặt lấy tay mình – “Hãy cho cậu ấy chút thời gian. Cậu ấy vừa phải trải qua một sự mất mát quá lơn. Trái tim cậu ấy đang tan vỡ làm đôi. Cần phải c tình yêu và sự kiên trì để chữa lành vết thương cho cậu ấy, đưa cậu ấy trở lại hoà nhập với thế giới… giống như mình đã dùng tình yêu và sự kiên trì để đưa cậu trở lại với mình… mặc dù giờ cậu nhiều lúc cư xử vẫn hơi kì quặc. Kỳ quặc nhưng dễ chịu hơn nhiều so với cậu trước đây”.
“Ôi mình cũng chẳng biết nữa, Lulu ạ… Mình muốn tin rằng cậu nói đúng lắm chứ nhưng… nếu giả thuyết của cậu là chính xác, quyền lực càng cao thì trách nhiệm càng lớn, mình nghĩ cách tốt nhất là để cậu ấy yên.
Lulu nhoài người nhìn sâu vào mắt mình: “Trái tim của cậu đang nói gì, Nikki?”.
Nước mắt của mình bắt đầu rơi. Mình nhớ lại những lời người đại diện của Stark Enterprises nói hôm trước trong phòng làm việc của bác sỹ Holcombe: “Một người được coi là sống dựa trên tiêu chuẩn gì? Là bộ não? Hay là trái tim và thân xác? Đúng là não của Nikki Howard không còn hoạt động nhưng trái tim của cô ấy vẫn tiếp tục đập”.
Mình nhớ hôm đó mình đã đưa tay lên cảm nhận trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực của Nikki Howard. Có gì đó thật lạ lẫm và mình đã tự hỏi không biết rồi mình có làm quen được với trái tim đó không.
Nhưng giờ mình có cảm giác đây chính là trái tim của mình. Bởi nếu không nó đã không nhức nhối như thế này. Sự thật là…
… trái tim mình đang như vỡ ra thành trăm mảnh.
“Trái tim mình mách bảo rằng mình yêu Christopher” – mình đau khổ nói – “Nhưng vô ích thôi, Lulu ạ. Cơ hội để mình trở lại làm bạn với cậu ấy như trước đây gần như bằng không… chứ đừng nói là có gì đó xa hơn”.
Chuông cửa rung lên khiến cả hai đứa giật nảy mình.

“Để tôi” – tiếng chị Katerina vọng ra từ bếp.
“Nghe này, nếu mình khiến anh chàng giao hàng mời mình đi chơi được, thì cậu tin lời mình về cơ hội cậu với Christopher chứ?”.
Mình giơ tay lên quệt nước mắt nói: “Lulu, cậu đang khoác áo bông tắm, chân đi dép lê thế này… Làm sao có chuyện anh chàng giao hàng…”
“Anh ta sẽ đổ dưới tay mình thôi” – Lulu nháy mắt đứng dậy – “Mình nói cho cậu biết, mặc dù hiện giờ mình không hề hứng thú mấy chuyện hẹn hò cho lắm, bởi vì mình chỉ vừa mới chia tay với J và mình còn chưa có thời gian hỏi bà thầy bói xem người tiếp theo mình nên hẹn hò thuộc cung tuổi nào. Nhưng mình sẽ vẫn làm, để chứng minh cho cậu thấy. Cậu sẽ tin mình chứ?”.
“Được rồi” – mình phì cười đầu hàng – “Thử xem nào”.
Cửa thang máy bật mở, anh chàng giao hàng bước ra, trên tay là một cái túi ni-lông khá to.
“Tổng cộng là 11 đô 50 xu” – anh ta đưa túi đồ ăn cho chị Katerina,
“Tôi không trả tiền” – chị Katerina chỉ về phía Lulu – “Cô ấy là người trả”.
Lulu đứng dậy, thắt chặt cái đai áo khoác và tiến về phía cửa, mặt cười rõ tươi.
Chỉ có thể thôi cũg đủ khiến anh chàng giao hàng đứng thẳng người ngay ngắn nơi cửa ra vào.
“Chào anh” – giọng cô nàng ngọt như mía lùi – “Anh nói 11 đô 50 xu đúng không? Chờ em một lát nhé, để em lấy cái ví đã. Ô mà sao anh ướt hết thế kia? Ngoài trời mưa ạ? Anh có cần mượn cái khăn lau qua đầu đi không? Đây, đợi em lấy cho anh mượn tạm một cái khăn. Trời càng lúc càng lạnh anh nhỉ? Nói thật em cũng không hề muốn bắt anh phải giao hàng trong thời tiết mưa gió thế này đâu nhưng chẳng còn cách nào khác. Ai bảo bọn em mê món kem này ở cửa hàng anh quá cơ. Đấy, 20 đôla. Anh cứ giữ tiền thừa đi ạ. Còn đây là cái khăn tắm mới tinh, anh cứ dùng tự nhiên đi. Mà anh tên là gì?”

“Roy” – anh chàng tội nghiệp nhận cái khăn tù tay Lulu, mặt đầy cảm kích.
“Roy ạ? Tên anh hay thế. Anh là người Hungary đúng không?”.
“Tôi cũng không rõ nữa” – giọng anh ta bắt đầu hơi lạc đi rồi – “Tên em là gì?”.
“Lulu” – cô nàng nói đầy vẻ e dè – “Hai chữ L và hai chữ U”.
“Tên em đẹp thật” – anh chàng tên Roy gật gù – “Em có muốn đi chơi với anh hôm nào đó không?”
Mình há hốc mồm ra kinh ngạc.
“Thế thì còn gì tuyệt vời bằng!” – Lulu nói – “Em sẵn sàng thôi. Nhưng phải để em xin phép chồng em cái đã”.
“Chồng em á?” – mặt anh ta cắt không còn giọt má
“Nhanh lên anh ơi” – nhân viên trực thang máy bắt đầu sốt ruột – “Chúng ta đi thôi”.
“Tạm biệt anh, Roy” – Lulu giơ tay vẫy – “Cẩn thận đừng để bị cảm lạnh!”.
Cửa thang máy khép lại, nét mặt anh chàng Roy vẫn còn chưa hết sốc.
Ngay sau đó, Lulu chạy về phía mình đầy đắc thắng: “Đấy nhá! Mình đã nói rồi mà!”.
Mình chỉ biết lắc đầu không dám tin vào những gì mình được chứng kiến.

“Cậu giỏi thật đấy!” – mình trầm trồ thán phục – “Nhưng sau cậu làm được điều đó? Trong khi chỉ mặc một cái áo bông tắm kín mít, đơn giản như vậy!”
“Nhưng mình lại tỏ ra thân thiện với anh ta” – Lulu giải thích – “Ở mình toát ra vẻ tự tin và quyến rũ. Đó là điều mình đang muốn nói cho cậu hiểu. Ai cũng có thể làm được hết. Điều quan trọng không phải ở việc cậu mặc gì hay trông cậu thế nào, mà là nội tâm của cậu có đẹp hay không” – Nói rồi cô nàng đi vào bếp nhảy lên ngồi vắt vẻ trên kệ bếp, chờ chị Katerina lấy kem ra.
“Chịu thôi” – mình đứng dậy đi theo cậu ấy – “Mình không tự tin được như cậu đâu”.
“Tất nhiên là cậu làm được, Nikki” – Lulu lấy thìa múc một muỗng kem to đùng cho vào miệng – “Cậu vẫn thường làm thế mà, trước khi xảy ra vụ hoán đổi linh hồn ý. Mặc dù nhiều lúc cậu làm thế chỉ để thoả mãn cái tôi kiêu kỳ của mình thôi. Nên mình lúc nào cũng phải nhắc đi nhắc lại chuyện “Quyền lực đi đôi với trách nhiệm” với cậu cũng là vì lẽ đó. Vấn đề với anh chàng Christopher kia dễ như trở bàn tay thôi. Cậu chỉ cần lấy lại tự tin là được. Hãy cứ làm như mình nói, trước tiên cứ thiết lập một mối quan hệ đi đã”.
“Thôi được rồi” – mình thở dài – “Mình sẽ thử xem sao”.
Lulu cười khúc khích vẩy một thìa kem về phía mình, nhưng mình đã nhanh mắt né được. Cosabella là người hưởng lợi từ miếng kem rớt trên sàn nhà.
“Ê!” – mình trợn mắt nhìn Lulu – “Cậu làm gì đấy?”.
“Hi hi, không thể tin được” – Lulu vẫn khúc khích cười – “Cậu lại đi yêu một anh chàng trung học”.
“Ừ” – mình nhắm thẳng thìa kem vào mặt Lulu – “Còn cậu là một đứa dở hơi chuyên tin vào mấy chuyện hoán đổi linh hồn” – nhưng rút cuộc lại bị chệch vào tường. Cosabellate te tởn lao ngay ra đó để liếm bằng sạch.
“Chưa biết đứa nào dở hơi hơn đâu” – cô nàng nhặt ngay lấy quả sơ-ri trong cốc kem phi về phía mình nhưng chỉ trúng vào cánh cửa sổ đằng sau lưng mình. Cosabella sủa ầm ỹ ra chiều thích thú với cuộc chiến kem vani, dâu tây, và chuối khô này của bọn mình… bởi vì nó là người được hưởng lợi nhiều nhất.
“Hai đứa có thôi đi không” – chị Katerina kêu lên thất thanh – “Chị vừa mới lau sạch trong này! Cứ thế này thì dừng có mát-xa mát-xiếc gì nữa nhá!”.
Và chị ấy bắt bọn mình phải tự dọn dẹp bãi chiến trường trong bếp cho đến khi nó bóng loáng trở lại mới thôi.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.