Với Em, Anh Mãi Là Bé Con [BTS-Fanfic]

Chương 66: Vì hạnh phúc của anh


Đọc truyện Với Em, Anh Mãi Là Bé Con [BTS-Fanfic] – Chương 66: Vì hạnh phúc của anh

Cạch!

Bước vào ktx, Ansa ngó đầu nhìn xung quanh, vẻ mặt thiếu hẳn tự nhiên.

Giờ này của mỗi sáng mọi người thường sẽ tập trung dưới nhà cùng ăn điểm tâm và nói chuyện phiếm, nhưng Ansa lại quên mất vì lịch tập thay đổi mà cả nhóm sẽ tới cty sớm hơn thường lệ một tiếng.

Thế nên sẽ chẳng có ai ở nhà giờ này cả.. ngoại trừ Jungkook, vừa nãy Ansa thấy cậu trở vào đây.

Bằng dự cảm không lành, Ansa bước lên lầu, mang theo tâm trạng lo sợ thấp thỏm.

Cạch!

Cửa phòng ngủ bật mở, bên trong chẳng có ai, nhưng Ansa nghe thấy tiếng xả nước từ phía toilet.. Jungkook đang tắm…

Cũng phải thôi, vừa nãy cậu chạy bộ bên ngoài về, mồ hôi nhễ nhại như thế cơ mà.. phải tắm chứ? (có ai đang cảm thấy suy nghĩ của Ansa vô cùng ngớ ngẩn khô[email protected]@)

Cạch!

Cửa toilet bật mở, Jungkook bước ra, trên người chỉ mỗi áo thun trắng cùng quần thể thao đơn giản mặc ở nhà, vóc dáng cao ráo rắn chắc cũng vì thế một hiển hiện. Lau qua loa mái tóc ướt, cậu chợt khựng người khi nhận ra Ansa đang ở trước mặt, ánh mắt mông lung nhìn về phía này. Nó về rồi, ban nãy không phải còn đang khoác vai ai đó cười nói vui vẻ ư, sao đột nhiên lại quay về rồi?

Vì suy nghĩ không muốn nhìn thấy Ansa lúc này, Kook lạnh nhạt quay lưng, cậu mở tủ tìm quần áo đến phòng tập, nhưng tìm mãi tìm mãi vẫn chẳng thấy bộ nào ưng ý, dù tủ của cậu vốn dĩ không phải ít quần áo. Hm…

Đang loay hoay, một thân ảnh con gái bước đến nhẹ nhàng đứng kế bên. Ansa thở dài, nhìn tủ đồ trước mắt không nói lời nào liền rút ra cái hoodie xám cùng quần jogger đen đẩy sang cho cậu, động tác thản nhiên cứ như đã quen thuộc. Jungkook cười khẩy trong lòng, cúi đầu nhìn bộ quần áo nó chọn cho, một luồng suy nghĩ lạ lẫm chợt xoẹt qua.. cậu không muốn mặc chúng chút nào, ít nhất là ngay lúc này.

Thế nên cậu vội vã cất lại vào tủ, lại rút ra bộ đồ thể thao Puma, sau đó lạnh nhạt hỏi: “Không phải vừa nãy đang hẹn hò à, sao giờ lại ở đây?”

Chỉ một câu nói cộc lốc không chủ ngữ đã đủ khiến Ansa nghi ngờ lí do mình trở về, im lặng đi đến cửa tủ bên cạnh, Ansa như không quan tâm, bắt đầu chọn quần áo cho mình.

“Em về thay đồ, lát nữa sẽ đi!”

“Ừ!” – Kook trả lời, sau đó đi ra ngoài không chút do dự, cánh cửa đóng sầm phía sau thay cho thái độ chán ghét lúc ấy.

“…”


Nhìn theo, Ansa chỉ biết lặng thinh.

Bữa sáng ấy vì Ansa đã lỡ hẹn mà chuyển thành bữa trưa. Tại nhà hàng sang trọng nọ, ngồi ở ghế đối diện, Arin và Andrew nói cười vui vẻ, dường như trong lúc Ansa vắng mặt hai người họ đã trở nên thân thiết hơn, tình chị em đồng chí keo sơn, gắn bó bền chặt.

Thấy Ansa thơ thẩn chống cằm, Arin biết ý, đẩy vai Andrew cùng hỏi nó.

“Này, làm sao đó?”

“Hửm?”

“Ở ktx có chuyện gì rồi à?”

“Không có gì!” – Ansa trả lời nhạt nhẽo.

“Còn không có gì, nói xem Andrew, nhìn vẻ mặt đó có giống không có gì hay không hả?”

Arin hỏi, cùng lúc đá mắt sang Andrew nhưng thằng bé lúc ấy chỉ biết ngơ ngẩn lắc đầu, vẻ mặt lại như nhớ ra điều gì đó.

“Ansa này, người lúc nãy đứng bên đường nhìn chằm chằm chúng ta là ai vậy?”

“…”

Nghĩ về những gì đã xảy ra dạo gần đây, Ansa không thể nói, cũng chẳng biết bắt đầu nói từ đâu…

Sau đó, hai chị em thân thiết Arin cùng Andrew kéo Ansa tới trung tâm mua sắm, nhất quyết dùng hết sức lực họ có giúp Ansa tiêu tiền. Cũng may Ansa vừa nhận lương nên có chút dư dả, hơn nữa tâm trạng nó lúc này đang không ổn, có bạn bè bên cạnh dù sao vẫn tốt hơn.

Trong khi ở phòng tập Jeon Jungkook lại đang dày vò bản thân cùng những bài tập. Tiếng nhạc vẫn văng vẳng bên tai như niềm yêu thích vĩnh hằng, nhưng trong cậu lúc ấy cớ gì chỉ có mỏi mệt thôi.

“Chính anh, Kookie, anh thực sự cho em cảm giác bản thân xứng đáng được yêu,


Không phải điên cuồng chạy theo ai đó cả đời, mà yên bình ở cạnh ai đó cả đời!”

Cậu tin những lời đó, tin những giọt nước mắt khi ấy vì cậu mà rơi là thật, nhưng cậu lại không ngờ rằng để yêu một người lại khó khăn tới vậy…

“Chia tay đi Jungkook! Đó là cách tốt nhất để bắt đầu lại tất cả!”

Lời Rei nói sau đó cứ văng vẳng bên tai. Jungkook biết chị muốn tốt cho cậu mới nói, mọi người trong nhóm cũng là nghĩ cho cậu cả, nhưng làm sao đây, tính yêu ấy là thứ khiến cậu chần chừ, ngay cả khi chính mắt cậu nhìn thấy bên cạnh Ansa là người con trai khác, đẹp đẽ, giàu sang, cậu vẫn không thể bỏ xuống cái suy nghĩ,

Ansa là người con gái của cậu, của riêng cậu.

Chỉ vì ý niệm đó mà cậu gần như phát điên. Chỉ cần nghĩ tới một ngày không cần Jungkook cố gắng níu giữ nữa, Ansa cũng tự động buông tay cậu mà nói hai tiếng “Xin lỗi!”

Và họ ngay lập tức trở thành người dưng.

Aaaa, cậu không thể, không thể vứt bỏ, càng không thể để chuyện đó xảy ra.

Rốt cuộc cậu phải làm sao?

“Jeon Jungkook, em thôi ngay, muốn tập đến phát điên hay sao?”

Hoseok bước vào, nhìn thấy Kook nhễ nhại mồ hôi di chuyển từng bước cứng nhắc giữa phòng tập, ánh mắt thất thần như nhìn xuyên qua được tấm gương phản chiếu đối diện ấy.. anh thực sự rất lo.

Jungkook rất ít khi như vậy, trong mắt anh cậu là chàng trai vô cùng kiên định, kiên định đến lạnh nhạt với cuộc đời. Thời điểm bước lên sân khấu cùng vết thương sưng tấy cậu cũng không một chút biểu hiện đau đớn ra bên ngoài, cứ thế biểu diễn cho đến hết đêm, tới khi bước xuống sân khấu, cậu mới chấp nhận ngã khuỵu.

Có thể nói Jungkook là một tên con trai vô cùng cố chấp, điều gì cậu đã nhất quyết đều sẽ không chần chừ, sẽ làm cho tới khi không thể nữa, cậu là thế, mà Ansa gần như còn trở thành điểm yếu của cậu, có thể khiến cậu điên cuồng thế này, suy sụp thế này cũng không một chút quan tâm, có thể cả ngày rong ruổi bên ngoài cùng ai đó…

Jung Hoseok thực sự giận, giận Kook một lại giận Ansa mười, giận nó vô tâm với chính đứa em trai anh thương yêu nhất, khiến cậu trở thành thế này…

Giận nó vào lúc cần sự cố gắng của cả hai nhất lại chẳng có mặt, giận nó dù có cảm thấy thế nào cũng không nói ra, cứ im lặng để mọi chuyện dần tồi tệ hơn…

Và không chỉ Hoseok, cả các hyung khác trong nhóm cũng ra sức khuyên ngăn nhưng Jungkook cứ cứng đầu không nghe, cho tới khi…


“Jungkook, em sao thế?? Rốt cuộc là làm sao?”

“Máu, có máu kìa, ngừng lại đi Jungkookie!!”

“Xin em!!”

Có ai đó đã nói, điểm cực hạn của mỗi người mỗi khác.

Có người, vừa gặp vất vả một chút đã ngã khuỵu, đã rơi nước mắt, có người lại cứ thế lầm lũi bước tiếp, mặc kệ tiếng rủa xả phía sau bảo họ dừng lại.

Vì đơn giản, giới hạn của họ vẫn chưa đến, nỗi đau nhỏ bé đó so với cái họ từng trải qua.. chưa là gì…

Nhưng hơn hết đâu phải ai cũng rõ, để có được cái giới hạn người người ước mong, những con người ấy đã luôn phải trả giá.

Bằng vết thương chằng chịt trên da thịt,

Bằng máu, mồ hôi và nước mắt.

Bằng tất cả đánh đổi họ có thể…

– –

“Jungkook!”

Bước vào căn phòng nhỏ quen thuộc, Ansa không nhận ra bản thân chỉ mới rời đi một buổi sáng mà nơi này đã trở nên lạnh lẽo và tối tăm như vậy. Trông thấy dáng người ngồi tựa lưng ở chiếc giường tầng dưới, đầu gối quấn băng trắng toát, gương mặt xanh xao đến lạnh nhạt.. Xung quanh, mọi người ai nấy đều dùng ánh mắt kì lạ nhìn Ansa, nhất là Rei, chị ấy cứ như có thể giết nó đến nơi, bằng ánh mắt ấy.

“Jungkook vì tập luyện quá sức.. bọn anh đã cố gắng ngăn nhưng nó cứ cứng đầu không nghe!”

Jimin nói, ánh mắt anh như hi vọng Ansa sẽ có cách khuyên nhủ Jungkook, chỉ có nó mới có thể khiến cậu bình tĩnh lúc này, chỉ có nó mới khiến cậu tiếp tục cố gắng.

Ansa thật sự có thể sao? Jungkook lúc ấy đến sự hiện diện của nó cũng không muốn để tâm còn gì, tai đeo headphone, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại, cậu cứ thế bỏ lơ nó, đẩy xa nó ra khỏi thế giới quan của mình…

Còn Rei, chỉ cần nhìn thấy Ansa lúc này cũng khiến chị phát cáu. Bước tới, chị bấu lấy vai áo Ansa, lớn tiếng bảo Kook bây giờ không cần tới Ansa, cậu trở thành như vậy đều là do nó, vì sự xuất hiện của nó khiến cậu tệ hại như bây giờ. Không coi lời noona nói ra gì, cả hyung thân thiết nhất cậu cũng mặc.. là món quà tình yêu Ansa đem đến cho Kook cả đấy, giờ thì hài lòng chưa?

Ansa biết không chỉ Rei thất vọng mình, mọi người trong nhóm cũng vậy, Ansa biết bản thân sẽ không quá ngạc nhiên nếu một ngày họ bảo họ hối hận vì quen biết nó, làm bạn với nó.. như cách Rei nói bây giờ.


Ansa biết có giải thích bất cứ điều gì vào lúc này đều sai, nên nó chỉ im lặng, bị mắng, bị đánh thế nào nó cũng không chống trả đâu.

“Thôi nào Rei!”

Giữ noona đang tức giận trong lòng, Jin thở dài kéo chị rời khỏi phòng, các thành viên sau đó cũng rời đi nhường không gian vắng lặng lại cho Ansa và Kook.

Ngồi xuống bên giường, bàn tay Ansa ngập ngừng chạm lên vết thương ấy.

Chỉ cần nghĩ tới thời điểm ở phòng tập Kook đau đớn chữa trị vết thương trong khi chính mình lại vui vẻ rong chơi bên ngoài, trái tim Ansa đột nhiên đau nhói.

Kook có lẽ không biết buổi đi chơi hôm nay nó hoàn toàn chẳng cảm nhận được gì cả, nó không vui, nghĩ tới chuyện cậu và nó bây giờ, nó hoàn toàn không có tâm trạng.

Cho dù là phòng kara hay rạp phim, điều nó cảm thấy lúc ấy chỉ là sự trống rỗng…

Nhớ lại ánh mắt Kook nhìn Andrew và nó sáng nay, dường như nhớ ra, Ansa bần thần, đừng nói là vì vậy…

“Kook, em chưa từng nghĩ yêu em lại khiến anh tự làm đau chính mình thế này, có phải em đã quyết định sai rồi không?

Có phải như Rei nói, ngay từ đầu chúng ta đừng quen nhau mới là tốt nhất không?”

Vì em dần nhận ra từ trước tới nay em đều chỉ đem đến cho anh mỏi mệt, phiền phức.. thực sự không có chút tích cực nào, thực sự như Rei nói, tình cảm này chẳng có gì ngoài sai lầm,

Dù em có cố tình không chấp nhận đi nữa…

“Thế thì sao, chúng ta.. sẽ chia tay ư?” – Kook hỏi, khóe môi cậu chợt nhếch lên cười khổ. Gạt bàn tay Ansa ra khỏi chân mình, cùng lúc nắm lấy, níu chặt, ánh mắt Jungkook lạnh lẽo nhìn Ansa, đâu đó lại toát lên vẻ lo sợ.

“Chia tay?”

Đó là điều Ansa chưa từng nghĩ tới lúc trước, cũng chưa từng nghĩ một ngày sẽ mở miệng nói điều đó với Kook.

Vì nó vẫn luôn cố gắng, nó vẫn luôn hi vọng bản thân sẽ tìm ra cách nào đó để ở bên cậu.. vì nó cần cậu, chưa bao giờ cần cậu như lúc này…

Cho dù kết quả có bằng không đi nữa, nhưng đã bao giờ Ansa tuyệt vọng nói ra hai từ đó chưa? Chưa bao giờ…

Thế mà vào ngay lúc Kook thốt ra câu nói đó, Ansa lại bắt đầu nao núng. Cái cảm giác khi nghĩ về một điều không bao giờ xảy ra bỗng chốc lại trở thành thứ kết quả không thể không xảy ra ấy, thì ra lại đáng sợ tới vậy…

“Nếu đó là cách duy nhất khiến anh hạnh phúc, em sẽ làm!”


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.