Vợ Nhỏ Gả Thay Được Sủng Lên Mây

Chương 19


Bạn đang đọc Vợ Nhỏ Gả Thay Được Sủng Lên Mây – Chương 19


“Cô đã gặp Tư Đình Phong rồi à?”
Nguyễn Tri Hạ ngẩn người một chút mới ý thức được anh đang nói chuyện với cô.

Mặc dù từ chính miệng của Tư Đình Phong cô sớm biết được tình cảm của hai cha con này không tốt, nhưng Tư Mộ Hàn gọi thẳng tên của Tư Đình Phong như thế này, vẫn khiến cô có chút kinh ngạc.

“Gặp rồi.

” Nguyễn Tri Hạ không biết Tư Mộ Hàn hỏi điều này làm gì, nhưng cô mơ hồ cảm giác được Tư Mộ Hàn cũng không muốn để cô nhìn thấy ý định thực sự.

“Ông ta đã nói những gì?”
“Nói chuyện linh tinh một chút, còn nói đến chuyện của anh…” Nguyễn Tri Hạ dừng một chút mới nói: “Ông ấy rất quan tâm đến anh.


Những lời đó của Tư Đình Phong có thể ẩn chứa mục đích nào đó, nhưng ông ta nhất định có quan tâm đến Tư Mộ Hàn.

Cô có chút ngưỡng mộ anh, có thể có một người bố thương anh.

Tư Mộ Hàn nghe lời nói của cô chỉ cười lạnh lùng một tiếng, nói: “Nghe Gia Thành nói, hai người sống cùng nhau khá ổn?”
Nguyễn Tri Hạ vừa nghe thấy hai chữ “Gia Thành”, cả người liền cứng đờ, vội vàng lắc đầu: “Chỉ là gặp ở trong biệt thự mà thôi.


Nghĩ đến việc Tư Mộ Hàn quay lưng với cô, không nhìn thấy cô lắc đầu, cô lại bổ sung thêm một câu: “Chúng tôi không quen biết.



Không biết vì sao cô cố ý che giấu chuyện “Tư Gia Thành” bị thương ở lại phòng trọ của cô một đêm.

“Vậy sao?”
Người đàn ông buông hai chữ nhẹ tênh, khiến cả người Nguyễn Tri Hạ lạnh toát, không dám nói nữa.

“Tư Gia Thành” không phải thật sự ở trước mặt Tư Mộ Hàn đã nói điều gì chứ?
“Được rồi, cô đi ra ngoài đi.

” Giọng nói của Tư Mộ Hàn nghe có chút không kiên nhẫn.

Nguyễn Tri Hạ không nhìn thấy mặt của Tư Mộ Hàn, nhưng dù cách một khoảng cách xa như vậy, cô lại có thể cảm nhận được hơi thở lạnh nhạt từ chối một cách thẳng thừng tỏa ra trên người anh.

Sở dĩ cô gả vào nhà họ Tư, một nửa nguyên nhân là bị Tiêu Giai Kỳ ép buộc, nửa nguyên nhân còn lại là sự tự nguyện khi đã nản lòng của cô.

Gả vào nhà họ Tư, cô cũng chưa từng nghĩ sẽ có ngày ly hôn, bởi vậy từ ngày đầu tiên gả vào, cô đã tâm niệm rằng cả đời này sẽ là vợ của Tư Mộ Hàn.

Cô cắn môi, tiến lên hai bước, đứng ở chỗ gần Tư Mộ Hàn một chút, lấy hết dũng khí mở miệng nói: “Tư Mộ Hàn, anh… có thể quay lại không?”
Anh quay lại, cô sẽ có thể nhìn thấy khuôn mặt của anh rồi.

Cô vừa nói xong liền cảm giác được trong phòng lập tức tràn đầy áp lực khiến người ta hít thở cũng cảm thấy khó khăn.

“Tôi, tôi không có ý gì khác, tôi chỉ cảm thấy, chúng ta sau này chung sống bên nhau cả đời, sớm muộn cũng phải gặp mặt, tôi thật sự không để ý đến… tình hình sức khỏe của anh.



Tư Mộ Hàn ở phía sau lưng ghế nghe thấy lời của cô cũng sững sờ chốc lát.

Anh khẽ nhếch môi, trong giọng nói tràn đầy sự chán ghét và ác ý: “Nhưng tôi để ý đến bộ dạng xấu xí của cô.


Nguyễn Tri Hạ ngẩn người ra một chút, sau đó giơ tay đẩy chiếc kính trên sống mũi, ngơ ngác đáp một tiếng: “Vâng.


Trong nhận thức của cô, Tư Mộ Hàn vốn dĩ là ghét cô.

Bởi vậy, khi Tư Mộ Hàn nói thẳng là cô xấu như thế, cô cũng không cảm thấy tức giận buồn bã.

“Không còn chuyện gì nữa, tôi ra ngoài trước đây.


Nguyễn Tri Hạ nói xong, thấy Tư Mộ Hàn không nói gì, liền xoay người đi ra ngoài.

Cửa phòng được đóng lại, Tư Mộ Hàn xoay ghế, khuôn mặt hướng thẳng về phía cửa phòng.

Ôi, cô gái xấu xí này thật là… ngoài sức tưởng tưởng.


Bởi vì vẫn còn sớm, Nguyễn Tri Hạ cũng không có ý định đi ngủ.

Cô ngồi xuống ghế sofa ở phòng khách, mở ti vi.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.