Vấp ngã tuổi hai mươi

Chương 16


Bạn đang đọc Vấp ngã tuổi hai mươi – Chương 16


Chương 16: Người đang yêu thường rất nhạy cảm.
Nam nhắn tin cho tôi nói rằng cậu ấy đang ở sân đá bóng của trường và ngỏ ý muốn tôi qua đó chơi. Tôi chần chừ không đồng ý vội. Cảnh một đứa con gái đến khuôn viên của trường đại học khác, nhìn những cậu con trai đang ở tuổi mới lớn để lộ tấm lưng trần và cùng lăn xả hết mình để tranh giành trái bóng tròn trên sân cỏ quả là điều hết sức ngớ ngẩn. Vài phút sau không thấy tôi nhắn tin lại, Nam như hiểu thấu những gì tôi đang ngẫm, cậu ấy lại tiếp tục khuyên nhủ:” Đan đừng ngại, trường Nam tổ chức đá banh giao lưu giữa các khoa với nhau thôi, nhưng đám bạn của Nam có đá một trận với bên trường Ngân hàng đó. Nam thấy có cả anh Hải và Linh tới chung nữa mà. Rất nhiều cổ động, và cũng rất nhiều teen girl nữa. Đan đến nhé. Nhân tiện Nam muốn giới thiệu Đan với đám bạn thân luôn, kẻo chúng nó lại tưởng Nam có vấn đề về giới tính mà sao suốt ngày thấy đi lang thang một mình hoài”.
Tôi nhắn tin đồng ý rồi chuẩn bị sửa soạn quần áo. Dù sao thì cũng là buổi hẹn hò với người yêu mình, lại còn được cậu ấy giới thiệu với đám bạn bè thân thiết nữa, nên tôi không thể xuất hiện quê mùa hay xuề xoà được. Tôi đứng trước gương ngắm kĩ khuôn mặt mình lâu hơn mọi khi, chải tóc kĩ hơn mọi lần, và tất nhiên là việc tìm một bộ cánh để khoác lên mình cũng không thể cẩu thả và vội vàng được.
Tôi vẫn nhớ hình ảnh của các cô gái trong buổi hẹn hò và gặp gỡ bạn bè của đối phương ở những cuốn tiểu thuyết mà mình đọc: trang điểm đậm, mặc đầm và tìm chiếc túi xách hay lựa kĩ đôi guốc mang dưới chân phải phối hợp ăn ý với nhau… Nhưng tôi không có bộ trang điểm nào ngoài thỏi son màu hồng cánh sen; tôi không có đầm ngoài quần tây, quần jean hay áo thun…; tôi thường xuyên đi dày búp bê chứ chẳng có đôi guốc nào cao trên bảy phân cả; và tôi chỉ có một chiếc ba lô cũ cùng một chiếc túi xách màu sữa Diệu Linh tặng mình mà thôi…
Tôi lại chần chừ ngồi ở bàn học rồi gọi điện cho Linh. Linh cười xòa khi nghe tôi than thở:” Cô em của tôi ơi, đi xem banh chứ có phải khoác tay nhau đi xem phim đâu mà mặc váy”. Tôi thấy mình bỗng trở nên ngớ ngẩn vô cùng, vội vàng thay đồ rồi khóa cửa phòng trọ.
Sân bóng rộng và vang dội bởi tiếng người. Những cô gái trong bộ đồ cổ động màu rực rỡ nổi bật giữa đám người đang chen chúc nhau để tự tìm ình một vị trí ngồi có tầm nhìn tương đối ổn.
– Em! Đi thôi nào!
– Này! Buông tay cô ấy ra.

Tôi cũng không rõ Nam xuất hiện từ hướng nào. Tay Nam giật mạnh lấy tay tôi và lôi đi chừng mấy bước. Khi định thần lại được sự việc, tôi mới từ từ ngước mắt nhìn lên người ở đối diện. Anh Hải đang đứng đó, đôi lông mày cạu lại và ánh mắt biểu lộ sự nhầm lẫn:
– Di Đan. Anh xin lỗi. Anh không cố ý. Nhìn từ phía sau, anh tưởng em là Diệu Linh.
– Hừm – Nam xì ra một tiếng rất mạnh. – Diệu Linh của anh ở kia.
Tôi nhìn theo hướng tay của Nam đang chỉ ra phía nhà gửi xe. Linh đứng thẳng người và im lặng. Tôi đưa tay lên vẫy, Linh không trả lời…
– Tụi em vô sân banh trước đi. Anh và Linh sẽ vô sau.
Nam lại kéo tôi đi, vừa đi vừa hậm hực:
– Sao Đan đi trễ quá vậy? Mà lần sau tránh xa anh Hải ra, biết không?
– Vì sao chứ? Anh ấy là bạn trai của Diệu Linh cơ mà. Vả lại, anh Hải đã nói là nhầm rồi còn gì nữa.
– Nhầm cái gì mà nhầm? – Nam trừng mắt. Chưa bao giờ cậu ấy lại nổi nóng với tôi như lúc này, nhất là lại vì một chuyện vô cùng trẻ con như thế.
– Bộ Nam không thấy, Đan và chị Linh cùng bận áo phông trắng, quần jean đen và cả chiếc túi màu trắng sữa nữa đấy à.
– Nhưng nếu là tình yêu, thì dù có là chị em sinh đôi và giống nhau như hai giọt nước đi chăng nữa thì người đàn ông vẫn tìm thấy sự khác biệt ở người yêu của mình… – Nam siết chặt tay tôi. – Đồ ngốc.
Tôi ậm ừ rồi đi theo Nam về phía sân bóng, nhưng thỉnh thoảng vẫn ngoái đầu quay lại: anh Hải và Linh hình như đang cãi nhau.
Khi đưa tôi vào chỗ ngồi ổn định ở một vị trí rất thuận lợi cho việc theo dõi trận đá bóng sắp diễn ra, Nam mới di chuyển đến đội hình. Nam chẳng khác gì một công tử bột, làn da trắng của cậu càng làm nền cho bộ đồng phục thi đấu màu đen. Dáng người Nam dỏng cao, tay chân tuy không cơ bắp nhưng cơ thể cậu luôn toát lên được chất lửa cháy hừng hực xuân xanh của tuổi ăn, tuổi lớn với người đối diện.
Hồi còn ở quê, hè năm nào tôi cũng cùng đám bạn đi xem đá bóng vào gần ba ngày cắm trại cho các em nhi đồng. Tôi cũng không am hiểu nhiều gì về luật bóng, vị trí hay yêu cầu đấu đá đối với từng cầu thủ, nhưng tôi phải thừa nhận một điều: tư thế di chuyển của Nam vô cùng đẹp mắt. ( Cũng có thể khi bạn yêu một ai, đó là nhược điểm trong mắt người khác thì cũng sẵn sàng trở thành ưu điểm và đẹp đẽ đối với bản thân mình).

– Di Đan!
Mồ hôi chảy từng hàng, từng hàng trên khuôn mặt Nam. Tôi rút chiếc khăn mùi xoa trắng trong túi xách rồi đưa cho cậu. Nam miễn cưỡng chìa tay ra đón lấy, nhưng thay vì để lau mặt mình, cậu ấy lại lau mồ hôi trên khuôn mặt của tôi. Trong một vài giây bất ngờ, tôi chỉ kịp né tránh:” Người ta đang nhìn kìa”. Còn Nam thì bật cười.
– Chờ Nam ở đây, đừng có đi đâu đấy. Anh Hải hay Diệu Linh gọi cũng nói không luôn.
– Đan biết rồi… Phải ngồi yên đây… Không được đi đâu nếu Nam chưa về…
Có rất nhiều cô gái có mặt tại sân vận động, nhưng thực chất chỉ là đi tìm kiếm và ngắm nhìn một ai. Có rất nhiều lời hò hét hay cổ vũ phát ra từ miệng những cô gái, nhưng thực chất trong đầu họ chỉ là những suy ngẫm hướng về một chàng trai. Tôi đưa tay lên bên bầu má, thấy nóng ran… Bước chân Nam vẫn chạy đều đều trên sân cỏ.
Khi trận bóng đã trôi qua được một nửa thời gian, tôi mới nhìn thấy bóng dáng Linh đang ở khán đài và cố gắng di chuyển về phía tôi đang ngồi.
– Chị vào xem muộn thế? Mà anh Hải đâu? – Tôi vừa nói vừa nhấc chiếc túi xách màu trắng sữa lên để ôm vào lòng, rồi nhường chiếc ghế bên cạnh cho Linh.
– Ừ. – Linh không nhìn tôi mà lặng lẽ ngồi xuống. Tháo chiếc mũ rộng vành ra khỏi đầu, Linh đưa hai bàn tay lên cao qươu vội mớ tóc dài rối và cuộn tròn búi gọn lại. – Trời nóng thật đấy, còn bực trong người nữa chứ. – Linh với tay lấy chai nước suối rồi dốc ngược ngay sau đó.
– Coi chừng bị sặc nước đó! Mà chị có chuyện gì à?
– Không. Mà mày hỏi anh Hải làm gì? – Linh nhìn xoáy vào mắt tôi, rất giận dữ.

– Dạ?
– Hỏi anh Hải có chuyện gì? – Linh nhắc lại. Giọng điệu dữ dằn hơn.
– Chẳng có chuyện gì cả. Tại em thấy hai người đi chung với nhau mà giờ thì còn mình chị nên mới hỏi thôi. Chứ em và anh ta thì có gì để mà nói chuyện cơ chứ.
– Thế hả? – Linh hỏi lại, giọng pha chút lạnh lùng. – Nhưng những người đang yêu thì nhạy cảm lắm, cô em gái ạ.
– …
Về sau này, tôi mới hiểu hàm ý về câu nói của Diệu Linh. Bạn sẽ là kẻ ngốc và trở thành kẻ tiếp tay nếu để người yêu của mình ở cạnh một cô gái khác, kể cả đó là em gái của bạn, hay bạn thân của bạn hoặc là người bạn luôn tin tưởng nhất rằng: họ sẽ không bao giờ phản bội bạn, cướp đi niềm vui, nụ cười trong bạn…



Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.