Vạn Dặm Tìm Chồng

Chương:0Quyển 2 -


Đọc truyện Vạn Dặm Tìm Chồng – Chương 20Quyển 2 –

Nhiễm Phi Trạch đưa Tô Tiểu Bồi đến Huyền Thanh phái gặp Giang Vĩ Anh. Chàng thuật lại phát hiện về ngăn ngầm sau bàn ở phòng của La Linh Nhi, phòng của Phó Ngôn và phòng quẻ của Thần Toán môn cho Giang Vĩ Anh và Tiêu Kỳ nghe, hai người đều rất đỗi kinh ngạc.

“Nói như vậy thì Cố Chưởng môn và Phó Ngôn đã hợp mưu hãm hại Cửu Linh Đạo chưởng?”

“Rất có khả năng. Tuy nhiên chúng ta chưa có chứng cứ.”

“Vậy La Linh Nhi kia là ai?”

“Là con gái của quán chủ võ quá ở thành Ninh An. Cha nàng ta giết người giá họa, bị Tô cô nương vạch trần.” Nhiễm Phi Trạch kể lại một lượt vụ án của Tư Mã Uyển Thanh ở thành Ninh An, cũng cẩn thận nói ra suy nghĩ của chàng, cho rằng La Linh Nhi có lẽ có liên quan tới vụ án này, nhưng khi đó không có chứng cứ, La Khuê lại gánh lấy tất cả mọi tội danh, cuối cùng La Khuê tự vẫn trong ngục, sau đó La Linh Nhi làm ra sự việc kỳ lạ như thế này.

“Nàng ta không giết Tô cô nương, vì sao lại muốn gánh tội danh này, hơn nữa Tô cô nương hiện thân, chẳng phải lời nói dối của nàng ta sẽ bị vạch trần sao? Làm vậy là có dụng ý gì?” Nghi hoặc này Giang Vĩ Anh và Tiêu Kỳ đến giờ vẫn chưa giải được.

Tô Tiểu Bồi cụp mắt suy nghĩ, khi Nhiễm Phi Trạch nói đến việc La Khuê tự vẫn, khiến cô nghĩ đến một vài chuyện.

“Tô cô nương.” Tiếng gọi của Giang Vĩ Anh kéo sự chú ý của Tô Tiểu Bồi lại. “Cô nương có cách nhìn nhận thế nào về chuyện này? La Khuê kia tự vẫn, La Linh Nhi tự vẫn, Phó Ngôn cũng tự vẫn, tiếp sau đây, Cố Chưởng môn sẽ thế nào?”

Tô Tiểu Bồi lắc đầu, cô không biết. Nhiễm Phi Trạch nói: “La Khuê bị phán quyết sau khi xử trảm, sớm muộn đều phải chết, La Linh Nhi tự xưng là đại thù đã báo nên đi theo phụ thân, Phó Ngôn là bị vạch trần tội danh không còn đường nào nữa, cũng không biết chuyện hắn tự vẫn có phải là trùng hợp không, mấy người này thực sự đều có lý do khá hợp tình hợp lý. Về phần Cố Chưởng môn, đến giờ chúng ta cũng chưa nắm chắc được điều gì, nhưng ông ta đe dọa Tô cô nương, chẳng biết sau đây sẽ còn có hành động gì.”

Tiêu Kỳ tiếp lời: “Chuyện lần trước huynh nói, người của phái ta đã cẩn thận thăm dò, trong Thần Toán môn không có ai muốn đoạt vị, oán thù nhỏ và bất mãn thì cũng có, nhưng môn phái nào mà chẳng giống nhau, không có đại thù gì cả. Vị trí của Cố Chưởng môn rất vững, với Cửu Linh Đạo chưởng, bề ngoài cũng hòa hợp bình thuận, tạm thời không tìm ra được điều gì khác thường. Huống hồ, hành động thăm dò của bọn ta cũng khiến bên trong Thần Toán môn nảy sinh vài lời đồn đại, Cố Chưởng môn khá là đề phòng.”

“Nếu ông ta làm chuyện xấu chột dạ, đương nhiên tính cảnh giác sẽ cao hơn.” Nhiễm Phi Trạch suy ngẫm, nói với Giang Vĩ Anh: “Giang Chưởng môn, chuyện này nếu không phải là trong Thần Toán môn có tranh đấu, vậy sợ là sẽ biến thành đại nạn giang hồ. La Linh Nhi dùng cái chết để chỉ danh Tô cô nương. Trước khi chết, Phó Ngôn cũng dọa dẫm Tô cô nương. Cố Chưởng môn mượn cơ hội bốc quẻ cũng lấy cái chết đe dọa, phía sau bọn họ có thể còn có kẻ khác. Có lẽ không phải Cửu Linh Đạo chưởng chặn đường của Cố Chưởng môn, mà là cản đường của kẻ đứng phía sau kia. Nếu như vậy, các phái trong giang hồ cần phải cảnh giác, cẩn thận hơn mới được. Cũng chẳng biết thế lực của kẻ đó thâm nhập đến chỗ nào, hành sự ra sao.”

Giang Vĩ Anh cảm thấy lời này có lý, chau mày trầm tư.

Nhiễm Phi Trạch nói tiếp: “Quẻ tượng của Cửu Linh Đạo chưởng rất chính xác, người trong giang hồ đều biết, ông ấy có thể bốc quẻ biết được tương lai, mà Tô cô nương học thức uyên bác, nàng ấy có thể biết được chuyện đã xảy ra, hai người bọn họ đều là kỳ tài. Có lẽ…” Nhiễm Phi Trạch còn chưa nói xong lời này, Tiêu Kỳ đã kinh ngạc kêu: “A, vậy chắc chắn là thế này rồi.”

Giang Vĩ Anh nhíu mày càng chặt hơn, nếu đúng là như vậy, kẻ này tâm tư quá sâu, dã tâm chắc cũng không chỉ đơn giản là muốn thao túng một môn phái. “Ta sẽ liên lạc với các phái, bảo mọi người phải tăng cường đề phòng.” Ông ta nhìn Tô Tiểu Bồi nãy giờ không nói gì, hỏi: “Tô cô nương, người lưu lại trên bức tường cáo thị kia là ai? Ý của hắn ta muốn gì?”

Tô Tiểu Bồi lắc đầu. “Chắc là người ở quê hương của ta, nhưng ta vẫn chưa biết rõ hắn là ai, cũng không biết ý hắn muốn gì. Lời hắn lưu lại…” Cô ngập ngừng, cẩn thận ngẫm nghĩ. “Hắn đang đe dọa ta…”

“Dọa cô nương?” Giang Vĩ Anh rất muốn hỏi vì sao tất cả mọi người đều muôn đe dọa cô, nhưng lời này quá thất lễ, cuối cùng ông ta cũng không nói ra.

Nhưng Tô Tiểu Bồi lại tự mình nói: “Mèo vờn chuột, có lẽ bọn họ cảm thấy trò này rất thú vị.”

Nhiễm Phi Trạch nhíu mày liếc nhìn cô, chàng rất bất mãn với việc có người muốn giở trò với cô. Giang Vĩ Anh trầm ngâm hồi lâu, nói: “Bọn họ muốn giết Cửu Linh Đạo chưởng, cũng có biện pháp đơn giản hơn nhiều, sao lại cứ phải dùng một mũi tên trúng hai đích này, giá họa cho ông ấy, khiến ông ấy xoay như chong chóng, không, nên nói là khiến cho các phái trong giang hồ chúng ta xoay như chong chóng, bọn chúng làm thế cũng vì cảm thấy thú vị sao?”

Tô Tiểu Bồi không nói gì. Nhiễm Phi Trạch nắm lấy tay cô.

Giang Vĩ Anh thở dài. “Phi Trạch, ta hiểu rõ dụng ý cậu đến tìm ta. Nếu như chuyện này đúng là sự thật, vậy các môn phái giang hồ sẽ cẩn thận chuẩn bị thật tốt các biện pháp ứng phó từ sớm, nếu không thực sự sẽ là đại nạn rồi. Người của quê hương Tô cô nương có phải chính là vị Trình công tử trước đây cô nương tìm kiếm không?”

Nhiễm Phi Trạch nhìn Tô Tiểu Bồi, rồi khẽ gật đầu. “Chắc chính là hắn ta rồi.”

“Ta sẽ thông báo cho các phái, bảo bọn họ toàn lực tìm kiếm người này. Hắn ta có bản lĩnh hơn nữa, lẽ nào còn có thể lẩn tránh tai mắt của võ lâm?”

Nhiễm Phi Trạch không nói gì, cái chết của Cửu Linh Đạo chưởng liệu có quan hệ với chuyện này không? Ông ấy đã xem được quẻ không nên xem sao?

Xả thân xả mệnh, mới có thể như ý nguyện.

Ý nguyện đó là gì? Người họ Trình kia sợ Cửu Linh Đạo chưởng biết, cho nên muốn dồn ông ta vào chỗ chết? Chàng quay đầu nhìn Tô Tiểu Bồi. Cô đang ủ rũ cúi đầu, nhìn chẳng có chút tinh thần.

Nhiễm Phi Trạch và Tô Tiểu Bồi quay về chỗ ở. Chàng đợi cô ngồi xuống ổn định rồi mới nói: “Hôm nay ở Huyền Thanh phái nàng nói rất ít.” Với tác phong của nàng, đáng ra sẽ tỉ mỉ giảng giải suy đoán kỹ càng mới đúng. Nhưng nàng lại rất yên tĩnh, chỉ ngồi im đó.

“Nàng có tâm sự?” Chàng ngồi xuống cạnh cô.

Tô Tiểu Bồi thở dài. “Hôm nay tráng sĩ nói đến vụ án của La Khuê, ta đã nghĩ ra rồi.”

“Nghĩ đến chuyện gì?”

“Cái chết của La Khuê, là sau khi ta dùng biện pháp thôi miên để giúp người con dâu kia tìm ra miếng ngọc bội, Phủ doãn đại nhân muốn dùng biện pháp này để thẩm vấn khẩu cung.”

Nhiễm Phi Trạch nghĩ, đích thị là như vậy. Chàng bỗng hiểu rõ. “Trong phủ nha có đồng bọn của La Khuê, hắn sợ nàng dùng biện pháp khiến La Khuê nói ra những điều mà bọn chúng không muốn La Khuê nói, cho nên La Khuê phải chết.”

“Sau khi chết, đúng là sẽ chẳng hỏi được điều gì nữa.” Tô Tiểu Bồi nói. “Cũng có nghĩa là sau vụ án của La Khuê chắc chắn còn ẩn giấu bí mật. Có thể chỉ là vì bảo vệ La Linh Nhi, nàng ta thực sự có liên quan đến vụ án, cũng có khả năng bọn chúng dùng phương pháp giá họa này là do được kẻ khác chỉ điểm. Rốc cuộc thì một số tình tiết Mã Chinh Viễn gây án, không phải lão bách tính bình thường cũng có thể biết rõ.”

“Nếu như có tay trong ở phủ nha, vậy người này chính là người luôn luôn ở bên cạnh nàng, quan sát nàng.” Nhiễm Phi Trạch nghĩ mà đột nhiên thấy sợ. “Cho nên nàng bị bắt cóc đi, không thể lưu lại một chút manh mối nào, cũng chính là hành vi của nội tặc mới có thể làm được như vậy. Ta thực sự không nên đi, khi đó ta thực sự không nên bỏ nàng lại mà đi một mình. Nàng một thân một mình nên hắn ta mới tranh thủ được cơ hội ra tay. Hắn còn viết bức thư đe dọa nàng, làm thế nào hắn biết được quê hương của nàng? Làm thế nào hắn đưa nàng vào được Linh Lung trận? Có phải hắn muốn giữ nàng trên cái cây đó để giày vò, khiến nàng sợ hãi, khiến nàng nghe lời hắn không? Hắn…”

“Tráng sĩ.” Tô Tiểu Bồi không cầm lòng được nữa, cô quay người ôm lấy cánh tay chàng, dựa đầu vào vai chàng. “Ta chưa từng phải chịu khổ, ta thực sự không hề phải chịu khổ.”

Nhiễm Phi Trạch xoa đầu nàng, kéo nàng vào lòng. “Nàng nghĩ xong rồi chứ?”

Tô Tiểu Bồi hơi sững lại, cô biết chàng đang hỏi điều gì. “Vẫn chưa.”

“Nghĩ lâu như vậy mà vẫn chưa xong.”

“Mới được có mấy ngày.”

“Tiểu Bồi, ta không có người thân nào nữa.”

“Ừm.”

“Cho nên ta đi đến đâu cũng không sao cả, đi xa hơn nữa cũng chẳng thành vấn đề. Nàng đưa chàng rể về nhà, cũng chẳng sao nhỉ?”

Tô Tiểu Bồi cắn chặt môi, không nói nên lời.

“Ta chắc chắn sẽ là chàng rể tốt có thể khiến nhạc mẫu vui lòng.”

Ý tự khen trong ngữ khí của nàng khiến Tô Tiểu Bồi buồn cười nhưng nỗi tuyệt vọng trong lòng lại khiến cô muốn khóc.

“Tráng sĩ.” Cô cố gắng ổn định lại tâm trạng. “Huynh để ta suy nghĩ cẩn thận thêm nhé.”

“Ừm.” Chàng vuốt tóc cô. “Nếu như kết quả nàng nghĩ không tốt, chắc chắn ta sẽ đánh vào mông nàng, không làm cơm cho nàng ăn nữa.”

Tô Tiểu Bồi nhắm mắt, nếu như đánh cô một trận rồi có thể đưa chàng quay về nhà, thì cô tình nguyện chịu đòn. Cô có thể đưa chàng đến tiệm làm tóc để cắt một kiểu tóc ngắn gọn gàng đơn giản, đưa chàng đến cửa hiệu, đặt may cho chàng quần áo mà chàng thích, mua giày da cho chàng, giúp chàng thắt cà vạt, không biết chàng có muốn mặc âu phục không, cô cảm thấy đàn ông mặc âu phục trông rất đẹp, hơn nữa chàng cao to thế này, vai cũng rất rộng, mặc âu phục chắc chắn sẽ rất đẹp trai. Cô còn muốn đưa chàng đến nhà hàng Tây, để chàng cũng nếm thử những món ngon khác nhau. Chàng còn có thể nhìn thấy vòi nước, có thể dùng bồn cầu của cô, ngồi trên sofa của cô xem ti vi…

Tô Tiểu Bồi ôm chặt lấy chàng, trong lòng lại trào lên cảm giác buồn bã, cô cắn chặt môi, để mình không bật khóc. Nhiễm Phi Trạch ôm Tô Tiểu Bồi, tràn ngập lòng tin, cô nương của chàng thích chàng, chàng có thể cảm nhận được, nàng thích chàng như vậy, chắc chắn nàng sẽ đồng ý với chàng. Bọn họ có thể thành thân, sẽ thành người một nhà.

Tô Tiểu Bồi nghiêm túc cân nhắc mấy ngày trời, cô cảm thấy cần phải kể lại tất cả sự thực cho Nhiễm Phi Trạch, cô không thể giấu chàng nữa, không thể để chàng ôm hy vọng, như thế thật có lỗi với chàng. Hơn nữa sự tình đến bước này rồi, nếu cô không thể thẳng thắn với chàng, chàng sẽ không hiểu rõ chuyện cô bị bắt cóc, lý do vì sao cô lại xuất hiện ở Linh Lung trận, nếu như những điều này không nói rõ ràng, việc điều tra kẻ chủ mưu bí ẩn kia sẽ gặp trở ngại. Cô suy nghĩ rõ ràng, quyết định phải nói tất cả cho chàng biết.

Tô Tiểu Bồi rất tin tưởng Nhiễm Phi Trạch sau khi nghe xong toàn bộ câu chuyện rồi sẽ tin những điều cô nói, chàng cũng sẽ không ghét bỏ chê bai lai lịch của cô, chỉ có điều cô không nắm chắc chàng sẽ xử lý chuyện tình cảm không có kết quả của bọn họ như thế nào. Cô hy vọng chàng không quá buồn bã, nhưng bất luận chàng có phản ứng gì, cô đều sẽ tiếp nhận, nếu như chàng trách cô giấu giếm chàng, hại chàng trả giá tình cảm vô ích, cô cũng có thể lý giải, chuyện này thực sự là cô sai, cô có lỗi với chàng.

Nhưng Tô Tiểu Bồi vẫn hơi sợ hãi, có vài chuyện nghĩ thì dễ, muốn làm lại không hề dễ. Cô muốn tìm cơ hội nói nhưng luôn cảm thấy thời cơ không đúng, hoặc nên nói là cô chưa đủ dũng khí. Cứ như vậy kéo dài, trì hoãn thêm thời gian mấy ngày nữa.

Hôm nay Tô Tiểu Bồi vừa thức dậy, tắm rửa xong đợi ăn sáng, ngồi ở bên giường thầm tưởng tượng diễn tập lại quá trình nói chuyện thẳng thắn này một lẫn nữa, nhưng lại cảm thấy vẫn không ổn. Nhiễm Phi Trạch bưng bữa sáng vào phòng ngoài, vừa muốn cất tiếng gọi cô ra ăn, ngoài cửa đã có người chạy vào.

“Tiền bối, tiền bối.” Người đến là Quý Gia Văn. “Trên tường cáo thị lại có tin tức mới lưu lại cho Tô cô nương.” Trong những ngày này, Huyền Thanh phái cũng cử nhân thủ đến tra soát người khả nghi, giám sát động tĩnh trước bức tường bố cáo này, nhưng hôm nay trên tường lại dán thông cáo mới, mà bọn họ cũng giống như mấy người Bạch Ngọc Lang, đều không phát hiện ra được là kẻ nào làm.

Tô Tiểu Bồi hơi sững sờ, nhanh chóng cùng Nhiễm Phi Trạch chạy đi xem.

Trên tường dán một tơ giấy trắng lớn vẫn còn mới, trên đó viết: “You really can’t die?”

Không ai đọc hiểu được trên đó viết gì, vẻ mặt mọi người vừa hiếu kỳ vừa căng thẳng, chỉ có Tô Tiểu Bồi cười lạnh. Thực chẳng sáng tạo gì cả, trò thị uy này thật cũ rích. Cô quay người, định trở về mài mực trả lời. Bên cạnh lại có mấy hán tử giang hồ đưa nghiên và bút đến.

“Cô nương, cần thứ này phải không? Ta chuẩn bị xong cho cô rồi.” Bọn họ vừa thấy có tin tức mới đã nhanh chóng xúm vào xem náo nhiệt.


“Cô nương, bọn ta cũng chuẩn bị rồi, bút của bọn ta to hơn, viết sẽ có khí thế hơn.”

“Cô nương, tên khốn nạn đó viết cái gì vậy?”

“Chớ có nói tục.” Có người nhắc, lại hỏi: “Cô nương lần này định mắng hắn điều gì?”

Tô Tiểu Bồi bật cười, cô đón lấy chiếc bút của một hán tử đưa đến, thấm đầy mực, viết một câu xuống bên dưới câu kia. Chữ vẫn rất xấu, xấu đến mức tất cả mọi người đều nhíu mày, nhưng vì để biểu thị sự tôn trọng với cô nương, không ai dám chê bai, chỉ nghiêm túc nhìn cô viết lên ba chuỗi phù hiệu.”

“I am immortal.”

Khi Tô Tiểu Bồi viết, Nhiễm Phi Trạch và bọn Bạch Ngọc Lang đều để ý quan sát biểu cảm của những người xung quanh, không ai có gì dị thường, từ nét mặt của mọi người, không nhìn ra được ai là kẻ có thể đọc hiểu những chữ này.

“Cô nương, viết ý gì vậy?” Có người hỏi.

“Hắn dọa nạt ta, hỏi ta thực sự không chết nổi sao?” Tô Tiểu Bồi đáp. Các hán tử giang hồ xung quanh xôn xao mắng kẻ để lại tin này thật là không biết xấu hổ, buồn nôn đến cực điểm, lại đi dọa dẫm cô nương nhà người ta thế này.

“Cô nương, cô nương đáp lại thế nào?”

“Ta nói với hắn, tỷ đây là thần tiên, thân này bất tử.”

Xung quanh bống chốc trầm mặc, hồi lâu sau, trong đám người có người không nhịn được cười “phì” một tiếng, ngay lập tức bị người bên cạnh đập cho một cái. Được rồi, kỳ thực mọi người đều nín cười rất vất vả. Câu trả lời này cũng thật mất mặt.

Tỷ đây là thần tiên! Cô nương nhà nào mà lại có thể nói thế này chứ!

Nhiễm Phi Trạch cúi đầu, bờ vai rung động, chàng đang lén lút cười. Biểu cảm của các hán tử giang hồ còn buồn cười hơn cả câu nói mà cô nương nhà chàng viết. Thật đáng yêu, cô nương nhà chàng đáng yêu nhất toàn giang hồ.

Cô nương đáng yêu lúc này duỗi tay ra, kéo chàng đi về nhà, rất nghiêm túc, khí thế. Nhiễm Phi Trạch nhìn cô, cuối cùng không nhịn nổi nữa toét miệng cười lớn. Đáng yêu quá, biểu cảm nghiêm túc của cô nương nhà chàng đáng yêu nhất toàn thiên hạ.

Đi một mạch về đến chỗ ở, Tô Tiểu Bồi đóng chặt cửa lại, ấn Nhiễm Phi Trạch xuống ghế, rồi ngồi xuống đối diện chàng. Nhiễm Phi Trạch vẫn đang nhìn cô cười, cười mãi không dừng lại được. Tô Tiểu Bồi lại không cười nổi, cô hít sâu một hơi, vừa rồi dũng khí đột nhiên dâng cao, cô phải nắm chắc cơ hội để nói với chàng.

“Tráng sĩ, đừng cười nữa.”

“Được.” Nhưng khóe miệng chàng vẫn cong lên, trong mắt chứa đầy ý cười.

“Ta có chuyện muốn nói với huynh.”

“Được.” Chàng như linh cảm được điều gì đó, nụ cười dần nhạt đi.

Tô Tiểu Bồi cắn môi, hít thở sâu mấy hơi. “Tráng sĩ, có vài chuyện, ta vẫn luôn giấu huynh.”

“Ừm.” Lúc này Nhiễm Phi Trạch cũng trở nên nghiêm túc chăm chú nhìn cô.

“Quê hương của ta, ở nơi rất xa, rất xa.” Xa đến mức khiến cô được định sẵn là không thể có được chàng, cô bị ép đến đây tìm lang quân, lại bị nhấc lên chiến đài. Người kia không phải chỉ viết thư để dọa suông, cô biết rõ điều đó.

Sắp bắt đầu rồi! Mà trước khi bắt đầu, cô phải nói rõ ràng tất cả sự tình với nam nhân này. Đây là người cô yêu.

“Quê hương của ta ở một nơi rất xa, rất xa. Nơi đó rất khác với nơi này. Đồ ăn không giống, y phục cũng khác, cách nói chuyện và chữ viết cũng không giống. Nếu lấy ví dụ thì giống như thế giới này của mấy trăm năm thậm chí là cả nghìn năm sau. Bố ta, chính là cha ta, ông ấy là một cảnh sát, chức nghiệp đó ở nơi đây gọi là bổ khoái. Năm ta mười bốn tuổi, ông đã hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ, chính là bị sát hại trong quá trình truy bắt tội phạm. Quan hệ của ta và mẹ không tốt lắm, bà hy vọng ta sẽ sống theo cách mà bà mong muốn, còn ta thì lại có cách nghĩ của riêng mình. Hung thủ giết bố ta mãi vẫn chưa bị lọt lưới pháp luật, ta muốn báo thù cho ông, ta muốn tìm ra chân tướng, cho nên ta đi học tâm lý học.”

Nhiễm Phi Trạch không tài nào cười được nữa, trong dự cảm của chàng có dự cảm không lành hết sức mãnh liệt.

“Tâm lý học là một môn học vấn nghiên cứu quy luật và hoạt động tâm lý của con người. Các vấn đề như: anh ta nghĩ thế nào, vì sao anh ta lại làm thế này, anh ta sẽ muốn làm gì tiếp theo. Ở chỗ của bọn ta, học vấn này có phạm vi ứng dụng rất rộng, giúp đỡ người ta trị bệnh, giải tỏa áp lực của mọi người, cải thiện cuộc sống của bọn họ, còn có một tác dụng là giúp đỡ bổ khoái và quan sai bắt tội phạm. Trước đây ta có nói, là cha ta dạy ta những điều này, đấy là lừa huynh đó. Thực ra là sau khi cha ta qua đời, ta mới quyết định đi học, học đã gần được mười năm. Ta từng trị tâm bệnh cho một số người, ta giúp bọn họ thoát khỏi ám ảnh, cũng giúp các bổ khoái bắt được không ít người xấu. Cuộc sống của ta vẫn luôn là như vậy. Sau đó vào mấy tháng trước, một nam nhân tự xưng là Nguyệt Lão xuất hiện, anh ta nói cho ta biết, người trong duyên phận của ta xảy ra chuyện ngoài ý muốn, hôn mê bất tỉnh, anh ta bị đánh bay đến thế giới này.”

Tô Tiểu Bồi nói đến đây, liếc nhìn Nhiễm Phi Trạch. “Nguyệt Lão nói thế giới này cùng tồn tại song song với quê hương của ta, ta không biết phải giải thích thế nào, chính là giống như hai căn phòng ở cạnh nhau, chúng ta sống riêng rẽ trong mỗi căn phòng, không có cửa thông, không có cửa sổ, chúng ta tưởng rằng thế giới chỉ giới hạn trong không gian căn phòng nơi mình ở, mà không hề biết hóa ra bên cạnh cũng có một căn phòng.” Tô Tiểu Bồi ngừng lại một chút. “Nguyệt Lão nói, ta buộc phải đến thế giới bên này để tìm Trình Giang Dực, đưa anh ta quay lại, nếu không ta sẽ cô độc cả đời, nhân duyên mấy kiếp sau cũng không có kết quả tốt.”

Nhiễm Phi Trạch không nói gì, chàng yên lặng nhìn cô, nghe cô tiếp tục nói.

“Ta không tin anh ta, ta cảm thấy anh ta bị bệnh, trên đời này sao có thể có Nguyệt Lão được, và làm sao có thể có một thế giới khác tồn tại song song như vậy. Nhưng có một buổi tối, sau khi ta đi ngủ, khi mở mắt ra đã phát hiện mình bị mắc ở trên một thân cây trong núi sâu rừng già, dưới cây gần đó, có một vị tráng sĩ đang ngồi trước đống lửa nói chuyện với một vị cô nương. Sau đó tráng sĩ nói cho ta biết, núi đó tên là núi Thiên Liên, bởi vì dãy núi dài liên miên nên được gọi như vậy.”

Tô Tiểu Bồi nhớ lại lúc đầu, tròng mắt hơi ẩm ướt. “Là huynh đã cứu ta, tráng sĩ. Ta chẳng hiểu tại sao mình lại bị đưa đến thế giới này, chẳng biết bất cứ điều gì, giống như một quái vật. Ta không có tiền, không có y phục, nói chuyện cũng không giống với bọn huynh, nếu như không có huynh cứu, ta thực sự không biết sẽ như thế nào nữa.”

Nhiễm Phi Trạch nắm lấy tay nàng, chàng cũng từng hồi tưởng lại chuyện đã qua, nghĩ nếu như khi đó chàng vứt bỏ nàng lại, đến giờ nàng sẽ thế nào. Chàng không dám nghĩ, chàng thấy mừng là mình luôn đưa nàng đi cùng, chàng thấy may mắn vì mình vẫn luôn là người chăm sóc nàng.

“Chuyện sau đó, tráng sĩ đã biết rồi. Ta muốn tìm Trình Giang Dực kia, bất luận anh ta là ai, tìm được anh ta thì ta mới có thể về nhà. Nhưng mà tráng sĩ đã giúp ta đưa thư, quan phủ giúp ta phát công hàm. Sau khi tráng sĩ rời khỏi thành Ninh An, có một đêm ta nhận được bức thư đó bên dưới khe cửa, nhưng không tìm được người gửi. Sau đó khi ta ngủ say, tỉnh lại thì phát hiện mình đã quay về nhà rồi, Nguyệt Lão nói cho ta biết, ta đã bị người khác giết chết. À, ta nói sót một chuyện, trước đó ta đã từng chết một lần. Chính là sự việc liên quan đến Đường Liên, tên sơn tặc tên La Bình đó bắt cóc ta đi, ta giằng co chạy trốn, bị rơi xuống sông rồi chết đuối. Khi đó ta mất đi ý thức, tỉnh lại thì đã về đến nhà mình rồi. Đó là lần đầu tiên ta quay về. Nguyệt Lão chạy đến nói cho ta biết, ở trong thế giới này nếu như ta chết thì sẽ quay về, nhưng vì vẫn chưa tìm được Trình Giang Dực, cho nên sợi dây tơ hồng vẫn sẽ kéo ta quay lại. Rồi một tối, sau khi ta ngủ say, vừa mở mắt ra đã thấy mình thực sự lại quay về đây, ta đang vật lộn dưới đáy sông, lại là tráng sĩ cứu ta.”

Nhiễm Phi Trạch gượng cười, nói: “Ta với cô nương thật là có duyên.”

“Đúng vậy.” Tô Tiểu Bồi cúi đầu nhìn bàn tay to lớn của Nhiễm Phi Trạch đang nắm lấy tay mình, trong lòng vô cùng buồn bã. “Tráng sĩ và ta thật là có duyên.”

“Nàng đã bị người ta giết, là ai giết nàng?” Đúng là La Linh Nhi ư?

Tô Tiểu Bồi lắc đầu. “Ta cũng không biết, ta nói rồi, ta chưa từng bị chịu khổ, trong lúc ngủ đột nhiên chết nên không có cảm giác gì. Điều này là Nguyệt Lão kia nói, ta mới biết được. Chuyện tiếp sau đó chính là ta quay về đây, vừa mở mát ra đã thấy mình bị mắc trên cây, cũng chẳng biết có phải là khi còn nhỏ ta không tử tế yêu thương bảo vệ cây cỏ hay không mà hình như cây cối có thù với ta thì phải.” Tô Tiểu Bồi cố ý muốn nói vài lời pha trò để điều tiết không khí và cảm xúc, đáng tiếc hiệu quả không cao, chẳng hề cảm thấy thú vị chút nào. Cô khịt khịt mũi, bỏ cuộc không nói đùa nữa, tiếp tục kể: “Ta nhìn thấy tráng sĩ và một đoàn người đang đi ở chỗ xa, ta gắng hết sức để hét lớn, cuối cùng lại là tráng sĩ cứu được ta.”

Nhiễm Phi Trạch trầm mặc điều này đúng là có thể giải thích được việc nàng rõ ràng không biết võ công nhưng lại xuất hiện trên cái cây đó, cũng có thể giải thích được vì sao chàng đã cứu nàng từ dưới sông lên mà bên sông lại không phát hiện ra tên cướp đó. Bởi vì tên cướp đã rời đi, thời điểm đó không phải là nàng vừa mới bị rơi xuống. Điều này cũng giải thích được vì sao căn phòng đầy máu mà không thấy nàng đâu, không phải là có người bắt cóc nàng đi, cũng không phải là có người di chuyển thi thể của nàng, là nàng tự biến mất, quay về thế giới kia. Điều này cũng giải thích vì sao nàng lại xuất hiện ở Linh Lung trận, trên đời này không ai có đủ bản lĩnh để đưa nàng lên cái cây đó, không ai cả.

Nhiễm Phi Trạch không thể miêu tả được tâm trạng của mình lúc này, thật lâu sau chàng hỏi: “Nếu như nàng vẫn không tìm thấy Trình Giang Dực thì sao? Liệu nàng có mãi mãi ở đây không?”

Tô Tiểu Bồi lắc đầu. “Nguyệt Lão nói, nếu như trong khoảng thời gian nhất định ta không tìm được anh ta, sợi dây tờ hồng sẽ đứt, ta vẫn sẽ phải quay về.”

“Bao lâu?”

“Ta không biết.” Tô Tiểu Bồi cắn môi, trong lòng thực sự rất buồn.

“Sợi dây tơ hồng đứt rồi thì sẽ không quay lại đây được nữa ư?” Chàng giống như đang hỏi nàng, lại giống như đang tự nói tự nghe. Thật gay go, chuyện hoang đường thế này mà chàng lại tin nàng, tin rằng nàng đang nói sự thực.

Tô Tiểu Bồi không nói gì. Nhiễm Phi Trạch cũng không lên tiếng nữa.

Hai người im lặng rất lâu, Nhiễm Phi Trạch đột nhiên hỏi: “Trình Giang Dực kia, nàng phải thành thân với hắn ta sao?”

“Ta đâu có quen biết anh ta, việc gì phải thành thân với anh ta.”

“Vậy tìm được y rồi thì sao? Chẳng phải nói y là người trong duyên phận gì đó của nàng sao?” Trong giọng nói của Nhiễm Phi Trạch có sự bất mãn mãnh liệt.

Tô Tiểu Bồi bĩu môi, cảm thấy rất ấm ức, lời này đâu phải do cô nói. “Ai biết được người trong duyên phận này được phán đoán thế nào chứ, Nguyệt Lão đó là người không đáng tin. Người trong duyện phận thì tại sao lại khiêu khích, dọa dẫm ta, hơn nữa nếu thực sự là anh ta làm việc gian ác, làm ra bao nhiêu chuyện xấu thế này, làm sao ta có thể có duyên phận với anh ta chứ, chắc là duyên phận bị ta đến vạch trần, ngăn cản thì có.”

“Hắn ta tự cho rằng mình khác với mọi người, kết quả phát hiện ra nàng đến từ cùng một nơi với hắn, tiếp đó phát hiện ra nàng còn có thể chết đi sống lại…” Nhiễm Phi Trạch đột nhiên đứng bật dậy, đi đi lại lại trong phòng. “Nguyệt Lão đó đầu bị ngựa đá hay sao? Hắn ta lại để cô nương như nàng một thân một mình đến nơi hoàn toàn xa lạ thế này để tìm người, còn phải tìm một tên khốn nạn như thế nữa? Hắn ta đẩy nàng vào hoàn cảnh nguy hiểm, để nàng…” Chàng dừng lại. “Nàng tìm được hắn ta rồi thì quay về thế nào?”

“Không biết.” Cô lí nhí nói. Chàng bực mình, lườm cô.

Cô xị mặt ra, cô hiểu biểu cảm của chàng, lúc đầu cô cũng có vẻ mặt như thế với số 2238 kia. “Ở quê hương bên kia ta đã nghiên cứu qua về Trình Giang Dực, anh ta không nên là người như thế này, có điều không biết có phải là sau khi đến bên này, tinh thần chịu kích thích quá độ nên tính cách thay đổi hay không.”

“Chớ nhắc đến hắn ta.”

“Ờ.”

“Nếu như nàng không tìm thấy hắn ta thì sao?” Chàng không để cô nhắc đến, tự mình lại muốn hỏi, hơn nữa vấn đề này rõ ràng chàng đã hỏi qua rồi, nhưng không nhịn được mà vẫn muốn hỏi lại.

“Nguyệt Lão nói đến lúc đó thì ta sẽ phải quay về, có lẽ là đột nhiên biến mất.”

“Bao lâu?”

“Không biết.”


“Vậy nàng còn biết chuyện gì?” Chàng đã cao giọng hơn, thể hiện rõ sự nôn nóng và bất an. Tô Tiểu Bồi đứng lên, đưa tay về phía chàng. “Tráng sĩ.”

Chàng lùi về phía sau một bước, nhìn cô, hít thở mấy hơi, giọng nói thả lỏng hơn, lại hỏi: “Vậy ta phải làm thế nào?” Cô không biết phải nói gì. Chàng lại hỏi: “Ta có thể làm gì được?”

Cô không thốt ra nổi nửa chữ, tay vẫn cứng đờ giữa không trung, không chạm được tới chàng nhưng lại không hạ xuống.

Nhiễm Phi Trạch nhìn cô hồi lâu, lại hỏi: “Đây chính là điều nàng nói là phải cẩn thận cân nhắc, ngẫm nghĩ mấy ngày nay sao? Nghĩ xem phải nói cho ta biết những chuyện này như thế nào? Chuyện cổ quái hoang đường thế này, vì sao ta lại tin?” Nhưng chàng đã tin rồi, Tô Tiểu Bồi biết.

“Tráng sĩ, cuối cùng ta chắc chắn sẽ phải quay về thế giới của mình, ta không thể làm chủ được, không có cách nào khống chế kết quả. Ta không thể đưa tráng sĩ cùng về nhà. Không có vận may, không có khả năng, có lẽ đây là kết quả tất yếu. Tráng sĩ, đây là nguyên nhân vì sao ta nói mình nhất định sẽ rời đi, tình cảm của chúng ta sẽ không có kết quả.” Tô Tiểu Bồi dồn hết dũng khí, cố gắng nói cho hết những lời này. “Ta phải thừa nhận, tình cảm của ta đối với tráng sĩ cũng giống như tráng sĩ đối với ta, có tâm ý như nhau, có điều ta biết rõ kết cục như vậy, cho nên tâm ý này chỉ có thể là tâm ý mà thôi.”

Nhiễm Phi Trạch lườm nàng, tâm ý chỉ có thể là tâm ý mà thôi, vì sao lại thế này chứ?

Chàng không nói nên lời. Còn cô bị lườm, chỉ cảm thấy tròng mắt mình nóng lên, thực sự muốn khóc.

“Ta cần phải… cần phải ra ngoài một chút.” Mãi hồi lâu Nhiễm Phi Trạch mới thốt ra được một câu như vậy, chàng đứng lên, cảm thấy chân nặng như chì, có cảm giác không cất bước nổi. Khó khắn lắm mới đi ra được mấy bước, cảm thấy Tô Tiểu Bồi vẫn đang nhìn chàng từ phía sau, bỗng nhớ ra điều gì, chàng nói: “Ta không đi xa, chớ hoảng, ta sẽ không vứt bỏ nàng.”

Nước mắt Tô Tiểu Bồi bỗng chốc trào ra. Nhiễm Phi Trạch không quay đầu nên không nhìn thấy. Chàng đã đi ra khỏi phòng.

Khi bóng dáng Nhiễm Phi Trạch biến mất sau khung cửa, cuối cùng Tô Tiểu Bồi không thể kìm được mà bật khóc thành tiếng. Đã kể hết mọi chuyện rồi, đáng ra cô nên thấy nhẹ nhõm hơn, nhưng sao lại chỉ thấy lòng nặng trĩu, vô cùng buồn bã.

Nhiễm Phi Trạch đứng rất lâu ở phòng ngoài, tâm trạng bực bội khó chịu đến cực điểm, chàng đi đến hậu viện, muốn bổ củi, nhưng phát hiện củi sớm đã được Quý Gia Văn bổ xong rồi, muốn lấy nước, nhưng phát hiện chum nước hôm qua cũng đã được Quý Gia Văn lấy đầy. Cuối cùng chẳng có việc gì làm, chàng liền đi vòng quanh nhà.

Đi hết vòng này đến vòng khác, chàng cũng không biết rốt cuộc đã đi bao lâu, đi mãi đến lúc toàn thân sũng mồ hôi, cuối cùng tâm trạng mới hơi bình ổn lại. Chàng lại đứng hồi lâu ở cửa, nhớ lại từng sự kiện từ khi Tô Tiểu Bồi đến bên chàng, nhớ đến sự cổ quái của nàng, nhớ đến sự đáng yêu của nàng, nhớ đến sự thông tuệ của nàng, nhớ đến sự khác người của nàng. Nhớ đến tâm ý của nàng đối với chàng.

Chỉ có thể là tâm ý mà thôi.

Nhiễm Phi Trạch quay vào phòng, thấy Tô Tiểu Bồi mắt sưng mọng ngồi trên ghế, tư thế giống y như lúc chàng rời đi. Chàng đi vắt một chiếc khăn ướt mang về lau mặt cho cô. Tô Tiểu Bồi lại muốn khóc nữa, cô cắn môi, cố gắng nặn ra một nụ cười với chàng. Chàng cũng cố nặn ra một nụ cười đáp lại cô, nhưng cười rất khó coi.

Hai người đều cười khó coi, nên chẳng ai bóc mẽ ai.

“Tiểu Bồi, nàng thích ta, đúng chứ?”

Tô Tiểu Bồi gật đầu.

Chàng cười, nói: “Thế này là được rồi, cô nương thích cũng thích ta, tình cảm của ta không bị uổng phí là được.”

“Xin lỗi.”

“Nên nói xin thứ lỗi.”

“Xin thứ lỗi.”

Chàng muốn cười thêm nhưng đáng tiếc lại không cười nổi, chàng nhấc tay xoa đầu cô, nói với cô: “Trước khi nàng rời đi, để ta tiếp tục chăm sóc nàng được không?”

“Được.” Nước mắt cô chảy xuống.

“Ta dạy nàng ít quyền cước công phu, sau khi nàng quay về, thay ta đánh cho Nguyệt Lão đó mấy chưởng thiệt mạnh, đánh nặng tay vào, đánh vào chỗ hiểm, nếu không thì không giải tỏa được hết hận ý trong lòng ta.”

“Được.” Mắt cô ngấn lệ, mỉm cười. “Tráng sĩ, sao huynh lại tốt như thế, đáng yêu như thế.”

“Trình Giang Dực kia, tìm được hắn rồi, ta sẽ đánh hắn.”

“Được.” Cô đứng lên dựa vào lòng chàng, vòng tay ôm lấy eo chàng. Nhiễm Phi Trạch ôm cô thật chặt, không để cô nhìn thấy biểu cảm bi thương trên mặt chàng.

“Tại sao ta lại tin vào chuyện hoang đường này chứ?

“Ta xin lỗi.”

“Nếu như hắn ta có thể để nàng ở lại, ta sẽ không đánh hắn nữa, nếu như không được, nhất định phải đánh thật nặng tay.”

“Được.” Biết rõ là vô vọng nhưng vẫn nguyện ý đáp ứng chàng.

“Nàng có đói không?”

“Hả?” Cô ở trong lòng chàng ngẩng đầu lên, có phải chàng chuyển chủ đề hơi nhanh quá không? Chàng cúi đầu, nhìn đôi mắt ướt đẫm cẩu cô, cô nương của chàng đã khóc đến đỏ hồng cả mũi rồi, thật là muốn thơm một cái, nhưng chàng kìm nén không được. “Bữa sáng đã nguội rồi, lại cũng sắp đến bữa trưa.”

“Ờ.” Lúc trước cô không cảm thấy đói, nhưng chàng vừa nhắc đến, cô liền thấy thực sự hơi đói bụng.

“Nàng nói xem những tên khốn nạn đó sao lại thế nhỉ? Lần này ta định làm chuyện quan trọng bọn họ cũng đúng lúc đến gây rối, vậy mà hôm nay nàng nói nhiều lời khiến người ta đau lòng thế này, sao lại chẳng thấy bọn họ đến cắt ngang chứ?”

“Ờ.” Chàng chuyển chủ đề thực nhanh quá, cô theo không kịp.

“Không muốn làm cơm nhưng cũng không muốn nàng đói bụng.” Chàng ôm cô rất chặt, giọng rất ấm ức.

“Vậy chúng ta đến Huyền Thanh phái kiếm cơm ăn nhé.” Loại chuyện lợi dụng Tiêu Kỳ kiểu này tráng sĩ thích nhất, cô liền dỗ dành chàng.

“Vẫn đi làm cơm thôi.” Chàng áp đầu mình lên đầu cô. “Làm một bữa là đi một bữa rồi, cũng chẳng biết còn có thể làm được mấy bữa nữa.”

Tô Tiểu Bồi lại không biết nói gì nữa. Nhiễm Phi Trạch ôm cô hồi lâu, cuối cùng cũng buông tay, cúi đầu buồn bã thu dọn bữa sáng chưa hề động qua một miếng mang để vào phòng bếp. Tô Tiểu Bồi bám theo phía sau chàng, chen vào căn phòng bếp nhỏ bé. “Hâm nóng lên là được, không cần phí công sức làm lại đâu.”

“Ừm.” Chàng đáp lời, nhưng lại đem đổ bữa sáng nguội lạnh đi, rửa rửa cắt cắt, nổi lửa nấu đồ mới.

Cũng chẳng biết còn có thể làm được mấy nữa, đương nhiên không thể tùy tiện qua loa. Tô Tiểu Bồi đột nhiên sinh ra ảo giác, cảm thấy Nhiễm Phi Trạch sẽ nói thế. Trong lòng cô bỗng dâng trào cảm giác thôi thúc, hoàn toàn mất đi khống chế, cô nhào về phía trước, ôm lấy eo chàng.

Nhiễm Phi Trạch đứng im đó, chàng cúi đầu nhìn cánh tay nhỏ bé của Tô Tiểu Bồi, nói: “Cánh tay của cô nương thật ngắn, có thể ôm được không?”

“Chàng tưởng rằng eo mình to bao nhiêu?” Con người này thật đáng ghét.

“Vậy thì ôm chặt một chút đi, tay ngắn thì cũng đành chịu, còn chẳng có sức lực gì cả.”

“Đói quá rồi, đương nhiên không có sức.” Nhưng mà vì rất muốn nên cô cứ ôm eo chàng, chuyển động theo chàng xê đông dịch tây, làm một bữa cơm. Bữa cơm này, chàng như nghiện cuồng gắp đồ ăn cho cô, sau đó cô lại ăn đến căng bụng. Ôm bụng đổ vật xuống giường, chàng ngồi bên cạnh giường, nắm lấy tay cô, đột nhiên nói: “Nếu như ta nuôi cho cô nương béo tròn ra, béo đến mức dây tơ hồng cũng không kéo nổi thì cô nương sẽ không đi được nữa nhỉ?”

Tô Tiểu Bồi không vui. “Vậy thì phải béo đến mức nào? Bó đến mức mẹ ruột cũng không nhận ra được nữa sao?” Cô véo mu bàn tay chàng. “Tráng sĩ thật ấu trĩ.”

“Nàng mới giống trẻ con. Cho nàng bao nhiêu nàng liền ăn hết vào bụng, trẻ con nhà người ta cũng không thế này.”

“Là lỗi của tráng sĩ.”

“Là cô nương ngốc.”

“Hừm.”

“Ta cũng biết hừm.”

“Hừm hừm.” Vậy cô “hừm” hai tiếng.


Nhiễm Phi Trạch bị chọc cười, khẽ bóp ngón tay cô. Tô Tiểu Bồi nhìn nụ cười của chàng, cảm giác áy náy lại trào dâng. “Ta xin lỗi, tráng sĩ, ta nên nói cho chàng biết sớm hơn.”

“Nói sớm hơn thì có thể thế nào chứ? Nói ra sớm, có lẽ ta đã không tin nàng rồi, có lẽ ta sẽ cảm thấy nàng là cô nương điên khùng rồi vứt bỏ nàng, có lẽ ta sẽ tránh nàng thật xa. Với người chỉ hiểu suy nghĩ trong lòng người nhưng lại không có nửa phần bản lĩnh sinh tồn như nàng đây, nếu như đến ta cũng mặc kệ nàng không lo, thì chẳng biết nàng đã sớm chết ở đâu rồi.”

“Vậy cũng đừng có bỏ mặc không lo, có điều, nếu như chàng biết được lai lịch của ta thì sẽ không giống như bây giờ rồi.”

“Vậy còn nàng, nàng biết rõ lai lịch của mình, vì sao nàng đối với ta cũng có tâm ý giống nhau?”

Tô Tiểu Bồi tắc nghẹn.

“Chuyện bản thân nàng cũng không làm được, sao nàng lại cảm thấy ta có thể làm được?”

“Ta… ta làm được rồi.” Cô cứng miệng, trước khi chàng bóc mẽ chuyện này, cô vẫn luôn khắc chế được rất tốt, thậm chí ngay cả cô cũng không nhận ra tâm ý của mình.

“Khóc lóc đến mắt mũi sưng húp như quỷ, đúng là nàng làm được rất tốt nhỉ.” Nhiễm Phi Trạch thẳng thừng vạch trần, không giữ mặt mũi cho cô.

Tô Tiểu Bồi bĩu môi, nhưng chẳng phản bác được gì, quả thực cô còn có vẻ buồn bã hơn chàng rất nhiều. “Vậy, chúng ta cứ như thế này nhé.”

“Thế nào?”

“Là giống như bây giờ. Tâm ý chỉ là tâm ý, chúng ta xử lý tốt những việc trước mắt, ta sẽ lôi kẻ chủ mưu đứng đằng sau kia ra. Nếu như ngày phải chia lìa kia đến thì tráng sĩ chớ đau lòng vì ta.”

“Ta chắc chắn sẽ không khóc lóc khiến cho mũi sưng đỏ thế kia. Nàng cũng nhất quyết không được khóc, nếu không ta sẽ đau lòng.” Chàng cười khổ, nắm chặt tay cô trong lòng bàn tay mình.

Tình đã động, làm sao có thể thu lại được? Nói không đau lòng là có thể không đau lòng sao?

“Bắt đầu từ ngày mai, việc chẻ củi lấy nước trong nhà, tất cả nàng phải làm nhé, như vậy nàng mới có thể rèn luyện được sức khỏe, gặp Nguyệt Lão kia rồi mới có thể hung dữ đánh hắn một trận. Nhất định đừng khách khí, phải đánh luôn cả phần của ta nữa.”

Nếu đánh cho Nguyệt Lão phải khóc nhè rồi, không biết có thể thay đổi tình duyên của bọn họ không nhỉ? Chàng vẫn không cách nào bỏ cuộc, cô nương của chàng, chàng thích cô như vậy mà.

Hai người yêu nhau, lại biết rõ không thể ở bên nhau, nhưng vẫn cứ sớm tối cùng nhau, tình huống loại này khá là tế nhị.

Tô Tiểu Bồi trước nay chưa từng yêu đương và cũng chưa từng gặp qua tình huống thế này, cô không có kinh nghiệm ứng phó, nhưng cô tự cảm thấy mình xử lý cũng không tồi, sau khi nói ra toàn bộ mọi chuyện, cô cảm thấy tự tại hơn nhiều. Chỉ là một khi giãi bày tình cảm rồi, cô luôn cảm thấy như trong lòng có một giọng nói nhắc nhở rằng đây chính là người cô yêu. Cô tin tằng dù là trước hay sau khi nói lời “yêu”, tình cảm này đều không có gì thay đổi, nhưng một khi sự ngăn cách trong lòng được mở ra, mọi cảm nhận sẽ trở nên cuộn trào mãnh liệt hơn nhiều.

Mỗi khi nghĩ đến chàng là người cô yêu, cô lại bất giác mỉm cười.

Dù có duyên vô phận, nhưng cô vẫn phải mỉm cười. Bọn họ đã cùng giao hẹn, không được đau lòng buồn bã, không được bi quan ủ dột, giống như cái chết là điều tất yếu nhưng con người ta vẫn phải sống vui vẻ, tự tại.

Nói đến cái chết, lúc này đã qua một thời gian, mà kẻ chủ mưu thầm bí kia vẫn không thấy thả ra tin tức gì khác. Theo lý mà nói, hắn chắc chắn phải ở gần đây, nhưng hành động đe dọa công kích của hắn thì lại dừng hẳn. Điều này khiến Tô Tiểu Bồi cảm thấy khó hiểu, nhưng lại càng thêm cảnh giác. Cô đến Thần Toán môn lần nữa, cầu kiến Chưởng môn Cố Khang, xin ông ta bốc cho cô một quẻ, lấy lý do gần đây xảy ra một loạt chuyện kỳ lạ, cô cảm thấy tính mạng nguy hiểm nên muốn nhờ Cố Khang lấy quẻ tượng chỉ điểm cho ít nhiều.

Lần này cho Cố Khang một cơ hội nữa để gây áp lực tinh thần với cô. Lần trước bốc quẻ, nếu như cô không nhắc đến, cô nghĩ rằng Cố Khang cũng sẽ chủ động đề nghị, có điều cô đã lên tiếng nhờ ông ta trước, cho ông ta cơ hội thuận nước đẩy thuyền, lần này, cô muổn thử thăm dò xem kẻ đứng sau màn kia đã chỉ thị gì với Cố Khang. Tuy nhiên, lần này Cố Khang lại từ chối yêu cầu của cô, ông ta nói lần trước quẻ tượng đã nói rất rõ ràng, hơn nữa bốc quẻ không thể bốc nhiều, sợ là ông ta chẳng giúp gì được cho cô.

Tô Tiểu Bồi cảm tạ, quay về phòng, ghi lại những sự việc này, dán lên tường, nhàn rỗi không có việc gì thì lại xem xét nghiền ngẫm thêm.

Bọn họ cảm thấy kinh ngạc trước chuyện cô có thể chết đi sống lại và luôn dùng điều này để đả kích tinh thần cô, trong đó ám chỉ một ý tứ đáng sợ “ta muốn để ngươi thử chết xem sao”. Giả thiết rằng bọn họ đều phục tùng và làm theo chỉ thị của kẻ chủ mưu bí ẩn kia, vậy thì những sự đe dọa đó đều là đến từ kẻ kia, điều này chứng tỏ kẻ đó không thể chết đi rồi sống lại và hắn cũng không dám thử, cho nên hắn mới muốn hạ thủ với cô. Dùng cô làm thí nghiệm, xem rốt cuộc đây là chuyện gì?

Nhiễm Phi Trạch cũng cảm thấy cô đang ở vào hoàn cảnh nguy hiểm, cho nên trông chừng cô rất chặt. Hai người như hình với bóng, chỗ có cô thì nhất định có chàng. Chàng đưa cô đi thăm hỏi các nơi, tìm kiếm manh mối, hôm nay bọn họ lại đến Huyền Thanh phái, Giang Vĩ Anh đang điều tra những người cũng vào Linh Lung trận và quan hệ của các môn phái nhưng tạm thời vẫn không có tin tức gì hữu dụng.

Nhiễm Phi Trạch và Tô Tiểu Bồi ra ngoài tản bộ, giống như đi dạo chơi. Nhiễm Phi Trạch ở bên cạnh Tô Tiểu Bồi, huyên thuyên nói về các món ăn muốn làm, hỏi cô muốn ăn loại nào? Tô Tiểu Bồi rất phối hợp hỏi han cách làm các món ăn này, sau đó giả vờ cân nhắc một chút, lựa chọn hai, ba món. Thực ra cô rất muốn nói cho chàng biết, rằng tài nghệ của chàng thực ra rất bình thường, mùi vị các món ăn cũng vậy, nhưng mà cô không kén chọn, chàng nguyện ý làm cho cô, thì cô sẽ ăn rất vui vẻ. Cô còn vui mừng tỏ vẻ là đồ ăn nấu rất ngon, rất hợp khẩu vị của cô.

Kẻ chủ mưu kia chắc không ngờ được rằng, chính sách đe dọa của hắn vốn dĩ rất hiệu quả lại trở nên vô hiệu thế này. Những lời trước lúc lâm chung của Phó Ngôn thực sự đã khiến cô sợ hãi, sau đó hết lần này đến lần khác nhận được thông điệp đe dọa, trong hoàn cảnh bình thường đáng lẽ cô nên bị dọa cho tâm thần bất ổn, đờ đẫn vô hồn. Nhưng nàng lại có tráng sĩ, việc chàng thổ lộ tình cảm đã di chuyển sự chú ý của cô, sau đó cô trút ra nỗi lòng, giải tỏa hết áp lực. Bây giờ, cô đã có đủ bình tĩnh để phân tích tất cả những điều này.

Tiếng Anh viết rất chuẩn xác, chỉnh tề, rõ ràng kẻ này cầm bút lông rất thành thạo. Cô đã xem qua tư liệu của Trình Giang Dực, anh ta không học thư pháp, chữ viết của anh ta cũng rất bình thường, kiểu người gõ bàn phím nhiều hơn cầm bút thì sẽ không như thế, ít nhất chữ viết sẽ không đẹp hơn cô quá nhiều. Nên điều này cho thấy, đây là kẻ đã đến thế giới này được một thời gian dài.

Tô Tiểu Bồi nghĩ về đường thời gian, thời điểm mỗi lần cô quay lại đều không có quy luật, thời gian của hai bên không phải là song song. Cho nên, có khả năng Trình Giang Dực đã đến nơi đây không chỉ sớm hơn cô hai tháng. Dựa vào điểm này cộng thêm việc cô đi tìm người và không tìm được, cho thấy thời điểm anh ta đến đây không tương đương với cô.

Đợi chút, khi cô xuyên không đến, hệ thống dây tơ hồng cần phải dựng hình cho cô, để cô có thân thể sử dụng, còn Trình Giang Dực thì sao? Với tốc độ phản ứng của hệ thống dây tơ hồng, trong tích tắc khi Trình Giang Dực xảy ra tai nạn, liệu nó có thể đắp xong hình cho Trình Giang Dực hay không? Nếu như không có thân hình ấy, vậy Trình Giang Dực trông như thế nào?

Tô Tiểu Bồi chau mày suy nghĩ, cô thật là hồ đồ, thật là ngu ngốc. Tại sao cô lại không nghĩ đến chuyện phải hỏi Nguyệt Lão 2238 về những vấn đề này của Trình Giang Dực chứ. Nếu như tướng mạo và thời gian không giống nhau, vậy thì nhân cách đã khác rồi, cho nên khi tìm người giống như trước kia đương nhiên là cô không thể tìm thấy.

Số 2238 này, thật là không đáng tin cậy. Khi quay về cô nhất định phải hỏi lại anh ta, xem dây tơ hồng của anh ta rốt cuộc có buộc nhầm vào chỗ nào không, bây giờ xem ra cô và Trình Giang Dực không phải anh chết thì chính là tôi sống, làm gì có dấu hiệu của người trong duyên phận chứ? Số 2238 chắc chắn đã nhầm lẫn rồi, cô không thể nào yêu được Trình Giang Dực, cô phải bảo với Nguyệt Lão, người cô yêu là Nhiễm Phi Trạch, cô muốn ở bên chàng.

Tô Tiểu Bồi thở dài, chẳng thể trông đợi gì vào Nguyệt Lão số 2238, gửi gắm hy vọng cho anh ta thì đúng là tự chuốc lấy đau khổ. Thôi bỏ đi, không nên hy vọng mà làm gì, phải chuẩn bị tốt tâm lý. Tùy thời cơ mà hành sự. Tìm được Trình Giang Dực trước đã, xem rốt cuộc anh ta đã biến thành thứ quái quỷ gì, sau đó cô mới có thể quay về nhà, rồi nghĩ biện pháp giải quyết tất cả những chuyện này.

“Đang nghĩ gì vậy?”

“Trình Giang Dực.” Cô vô thức trả lời, liền bị Nhiễm Phi Trạch búng một cái lên trán.

Tô Tiểu Bồi đau đến mức kêu “oái” một tiếng, ôm lấy đầu. Con người này thực chẳng biết nặng nhẹ, không biết lực tay của mình mạnh đến thế nào sao?

“Rất đau à?” Chàng lại còn không biết xấu hổ mà hỏi.

“Sưng rồi.” Cô cố ý nói.

“Để ta xem.” Chàng kéo tay cô xuống, thấy trán cô trắng trẻo sáng sủa, làn da rất đẹp, bèn đưa tay xoa xoa, rồi dùng tốc độ nhanh như chớp điện hôn lên đó một cái, sau đó tuyên bố “tan rồi.” Chàng thản nhiên chắp tay sau lưng, nhàn nhã thong thả huýt sáo rời đi, không thèm nhìn lại cô, giống như chẳng hề làm chuyện gì xấu xa.

Tô Tiểu Bồi ngẩn ra.

Nhìn bóng dáng cao lớn của chàng, nghe tiếng sao giòn vang, cô muốn mắng cũng chẳng mắng nổi, nói không nên lời, nhưng dù thể nào cũng không thể mặc kệ chành “hoành hành” thế này được. Cô nhìn ngó xung quanh, may quá, xung quanh không một bóng người.

“Ê.” Cô đuổi theo ra ngoài, nhưng câu tiếp theo chẳng biết nên mắng chàng thế nào. Rõ ràng đã nói là hai bên cùng kiềm chế, chàng lén “tấn công” thế này là không đúng.

“Cô nương lại gọi rồi.”

“Là chàng không đúng.”

“Đúng rồi, lần trước cô nương nói ở chỗ của các nàng khi chào hỏi với người khác thì nói cái gì ấy nhỉ? Hại?”

“Còn cả hê lô.” Cô cố ý làm loạn.

Chàng dừng lại, há to miệng, nỗ lực học cách phát âm đó. “Ha long?”

Cô bật cười ha hả, chàng cũng cười, xoa đầu cô, kéo cô đến ôm vào ngực mình. “Cô nương thật là lùn.”

Cô giãy giụa, chàng không thả ra, lại nói: “Không có ai cả, ta đã mắt nhìn sáu đường tai nghe tám hướng rồi, yên tâm.”

Cô lườm chàng một cái, để được ôm một chút trên đường lớn thế này mà phải mắt nhìn sáu đường tai nghe tám hướng, chàng không thấy mệt sao? Chàng cười hì hì, để lộ hàm răng trắng, rồi thả cô ra, trước khi cô kịp phê bình chàng.

“Biểu cảm chê bai của cô nương cứ như chuyện ta làm không đứng đắn vậy.”

Cô lại lườm chàng cái nữa, lén thơm lén ôm, việc này đích thực không thể quy về chuyện đứng đắn.

“Hằng ngày ra đều làm rất nhiều chuyện đứng đắn.” Chàng xòe ngón tay ra liệt kê cho cô nghe: “Đi chợ, nấu cơm, giặt đồ, thu dọn nhà cửa, đun nước pha trà, sửa đồ đạc, sửa phòng ốc, vẽ hình, chuẩn bị nguyên liệu…”

“Vẽ hình gì?” Những cái trước thì cô đều biết, nhưng chàng ngồi vẽ hình gì đó thì cô thực sự không biết chàng muốn làm gì.

“Làm cho cô nương một món binh khí dùng vừa tay. Đã có kẻ muốn gây phiền phức thì chúng ra cũng không thể không phòng bị một chút, đúng chứ?”

“Ta chẳng biết gì cả.”

“Ta đúc cho nàng thứ nàng có thể sử dụng được.”

“Được.” Cô đồng ý. Sau đó Nhiễm Phi Trạch nắm tay cô. Tô Tiểu Bồi hơi thẹn thùng, chỉ là nắm tay thôi mà, nhưng sao trái tim cô cứ đập thình thịch. Nhìn xung quanh, không có ai. Nghĩ đến chuyện chàng nói chàng đã mắt nhìn sáu đường tai nghe tám hướng, cô lại cảm thấy buồn cười. Cô không giằng tay ra, lại muốn nhanh chóng tìm chủ đề để nói, cảm nhận nhiệt độ từ lòng bàn tay đang truyền đến tận đáy lòng. “Tráng sĩ còn nhớ chuyện có người gây phiền phức cơ à?”

“Đương nhiên rồi, hằng ngày ta đều nghiêm túc suy nghĩ về nó mà.” Chàng kéo tay cô khẽ đung đưa. “Ngày mai ta sẽ phải bố trí một ít ám khí ở sau phòng của nàng, đồ đã chuẩn bị xong cả rồi, sau này nàng nhớ đừng có chạy đến phía sau nhà chơi đùa.”

“Ta chưa từng đi ra chỗ đó mà.” Còn chơi đùa nữa, cô có phải trẻ con đâu.

“Còn nữa, ta nghĩ qua rồi, nàng nói Nguyệt Lão đã bảo, nàng đến nơi này, nếu như không gặp được Trình Giang Dực thì cũng sẽ gặp được người có thể đưa nàng đi tìm hắn. Lần đầu tiên nàng đến đã gặp ta và Đường cô nương. Nhưng ta lại không tìm được manh mối của Trình Giang Dực, tuy ta có giúp nàng đưa thư, an bài cho nàng vào quan phủ, nhưng đều không thể tim được Trình Giang Dực. Cho nên ta nghĩ, có phải người có thể giúp nàng tìm được hắn ta chính là Đường Liên Đường cô nương hay không?”

Tô Tiểu Bồi sững người. Nhiễm Phi Trạch tiếp tục nói: “Từ Đường cô nương, chúng ta bắt được La Bình. Nàng từng nói La Bình không giống như nhân vật có thể khống chế lòng người, vậy thì, nếu sau lưng có kẻ dạy cho hắn thì sao? Kẻ đó là ai?”

Tô Tiểu Bồi đột nhiên như được điểm tỉnh, đúng rồi, tiếp tục suy đoán thế này, nếu như người có thể đưa nàng đi tìm Trình Giang Dực là La Bình thì sao?

“Tráng sĩ.” Cô bỗng trở nên kích động.

“Nàng không thể đi.” Nhiễm Phi Trạch biết cô muốn nói điều gì. “Nếu như kẻ đó có mạng lưới tai mắt, đương nhiên sẽ biết được hành tung nhất cử nhất động của nàng, nàng ở lại trấn Võ này thì hắn sẽ không đề phòng chuyện bên ngoài, nếu chúng ta muốn điều tra thăm dò thì phải đi trước hắn ta một bước, phòng trường hợp hắn giết người diệt khẩu. Ta đi tìm bằng hữu giang hồ đáng tin cậy, La Bình kia bắt cóc giết người, sau thu sẽ bị xử trảm, hy vọng thời gian vẫn còn kịp.”

“Vậy, hắn đang ở trong đại lao?”


“Người ta tìm đương nhiên là kẻ thông hiểu lề lối quan phủ, có khả năng làm được chuyện này.”

Tô Tiểu Bồi thấy hưng phấn hơn. “Tráng sĩ, vậy thì còn một người, cũng đáng để điều tra tìm hiểu một chút.”

“Nàng nói.”

“Sau khi chàng rời đi, ở thành Ninh An ta còn phá được một vụ án, tên tội phạm Đông Phong đó là lão bản của bố trang ở huyện Lâm, hắn bắt cóc giam giữ sát hại các cô nương, dùng phương pháp dọa nạt tâm lý ngược đãi tinh thần để khống chế thê thiếp làm giả khẩu cung cho hắn, vụ án đó rất giống với vụ án ta từng học ở quê hương mình, có lẽ, ta nói là có khả năng, ngộ nhỡ hắn cũng có người chỉ điểm thì sao?”

“Thuộc phạm vi cai quản của thành Ninh An?” Nhiễm Phi Trạch chau mày lại.

“Đúng vậy.”

“Nếu như ở thành Ninh An thì càng phải cẩn thận hơn. La Linh Nhi, La Khuê đều ở thành Ninh An, nàng cũng xảy ra chuyện ở thành Ninh An, trong phủ nha ở đó sợ là không sạch sẽ. Tra về La Bình trước, Đông Phong này ta cũng sẽ tìm người lưu ý.”

“Chúng ta có thể tìm Tẩn Bổ đầu, ta tin được ông ấy.”

“Nhưng ông ấy làm thế nào biết được nên tin ai? Trong phủ nha đó toàn bộ đều là huynh đệ thủ túc của ông ấy, nàng giải thích cho ông ấy phải đề phòng ai như thế nào? Sợ là sự tình chưa điều tra ra, ông ấy đã làm lộ dấu vết khiến kẻ xấu kia cảnh giác.”

Tô Tiểu Bồi ngẫm nghĩ, đích thị là như vậy. “Được, ta nghe theo tráng sĩ.”

Nhiễm Phi Trạch thở dài. “Trong lòng ta, thực sự hơi do dự.”

“Sao vậy?”

“Ta vừa muốn nhanh chóng tìm được tên Trình Giang Dực đó đánh cho một trận, lại sợ tìm được hắn rồi thì nàng sẽ biến mất.”

Tô Tiểu Bồi im lặng, cô cũng có cảm giác này.

Nhiễm Phi Trạch khẽ bóp tay cô, nắm lấy thật chặt. “Đến giờ, mỗi một ngày, ta đều coi đây là ngày cuối cùng được ở bên cạnh nàng.”

Tô Tiểu Bồi cắn môi, cũng nắm tay chàng thật chặt. Nỗi lòng ấy cô cũng có, cho nên nhìn thấy chàng làm ra những gia cụ mới cho cô thì rất đau lòng, muốn nói chàng không cần vất vả như vậy. Thậm chí chàng còn muốn xây thêm một căn phòng ở bên cạnh bếp để cô có thể tắm gội thuận tiện. Nhiễm Phi Trạch nhìn biểu cảm của cô, biết cô muốn nói gì, chàng nói: “Có điều cứ coi như hôm nay là ngày cuối cùng, ta vẫn hy vọng nàng có thể được sống tốt hơn ngày hôm trước.”

Tròng mắt Tô Tiểu Bồi lại cay cay, cô nhào đến ôm lấy Nhiễm Phi Trạch. “Tráng sĩ, nếu như có một chút xíu khả năng, cho dù là nhỏ bé đi nữa, ta cũng sẽ cố gắng không rời xa tráng sĩ.”

“Được.” Nhiễm Phi Trạch ôm chặt lấy cô. “Nàng có tấm lòng này là được rồi, đủ rồi. Những thứ khác ta cầu chẳng được, nhưng nhất định muốn đánh tên Trình Giang Dực kia một trận thật nặng, đợi ta tìm được hắn rồi, nhất định phải xả nỗi bực này.”

Nhưng sau một khoảng thời gian, tin tức xấu lại truyền đến. Bằng hữu Nhiễm Phi Trạch nhờ vả đi lưu ý Đông Phong báo về, Đông Phong đã chết trong ngục, phán đoán của phía quan phủ là tự vẫn.

“Hắn nhanh hơn chúng ta một bước rồi.”

“Hắn làm thế nào biết được chúng ta muốn tìm Đông Phong?”

“Hắn không biết, hắn chỉ là đề phòng tai họa trước mà thôi.”

“La Bình thì sao?”

“Chỗ đó khá xa, vẫn chưa có tin tức báo về.”

Tô Tiểu Bồi thấy hơi sốt ruột. “Nếu hắn ta thực sự là Trình Giang Dực, vậy thì đúng là gặp quỷ rồi.”

Trong lao ngục của tử tù huyện Ứng Nam.

Một người dáng vẻ như công tử trẻ tuổi bị áp giải vào, nhốt trong một phòng ngục trống. Ngục tốt khóa cửa phòng giam lại, chửi mắng những phạm nhân trong buồng giam khác đang nhìn ra, rồi bỏ đi. Công tử đó tựa vào chấn song buồng giam, chằm chằm nhìn bóng lưng của ngục tốt dần biến mất, sau đó nhìn trái ngó phải, đánh giá căn phòng giam này. Phạm nhân trong buồng giam bên cạnh đang co rúm lại ngồi trong một góc, chỉ hé mắt nhìn anh ta một cái, rồi cúi đầu xuống.

Công tử trẻ tuổi nhìn ngó một hồi, đi đến chỗ chấn song ngăn cách với buồng bên cạnh, nhỏ tiếng hỏi tử phạm kia: “Huynh đệ, xin hỏi, những ngục tốt này bao lâu thì vào một lần?”

Kẻ kia ngước mắt lên. “Bao lâu thì sao chứ, chỗ này là tử tù, là người phải chết, bọn họ có đi tuần hay không thì có quan hệ gì chứ?”

Công tử kia làm ra vẻ khinh ghét, hậm hực nói: “Chết? Mẹ nó chứ, ai muốn chết!”

“Vậy thì thế nào? Vào chốn này rồi chính là đợi chết.”

Công tử kia không nói gì nữa, y ngồi xuống, dựa vào chấn song, một lúc lâu sau, hỏi: “Huynh đệ, phải xưng hô với huynh thế nào đây?”

“La Bình.”

Vị công tử kia nói: “Ta họ Bạch, người ta vẫn quen gọi ta là Bạch Lão Tứ. Người bên ngoài đều gọi ta là Bạch Tứ gia.”

La Bình cười nhạo. “Tứ? Tử à?”

Bạch Lão Tứ trừng mắt lườm hắn ta, nói: “Muốn làm ông đây chết, đâu có dễ dàng như vậy. Bọn chúng cứ đợi mà xem!” Lời lẽ rất chắc chắn, giống như đã có dự tính sẵn.

Cuối cùng La Bình cũng thấy hứng thú với y, xem ra vị công tử này là một nhân vật lớn, còn thích khoác lác, khoe khoang. Hắn xán đến gần, nhỏ giọng hỏi: “Bạch Tứ gia, huynh phạm tội gì vậy?”

Bạch Lão Tứ trừng mắt lên. “Ông đây có thể phạm tội gì chứ? Mấy nữ nhân mà thôi, mẹ nó chứ, tên đốn mạt Trần Nhị Cẩu. Hắn cứ đợi đó, ông đây ra ngoài rồi sẽ đập chết hắn.”

La Bình ở bên cạnh không nói gì. Bạch Lão Tứ lại lườm hắn một cái. “Còn ngươi, tại sao lại vào đây?”

La Bình ậm ừ hai tiếng, chẳng đáp lời. Bạch Lão Tứ cũng không truy vấn, chỉ nói: “Chuẩn bị khi nào chết?”

La Bình không nói gì, bặm chặt miệng, nửa ngày sau mới đáp: “Chắc chẳng được bao lâu nữa.”

Bạch Lão Tứ nhạo báng: “Nhìn bộ dạng run sợ của ngươi kìa.”

“Ta ở đây đợi chết, đâu phải là ông lớn, còn có thể thế nào?”

Bạch Lão Tứ lại khinh bỉ: “Cũng đúng.”

La Bình bị sỉ nhục, trong lòng rất không vui, chế nhạo lại, nói: “Là ông lớn cũng vô dụng, chẳng phải cũng vào đây sao?”

“Ái chà, gan cũng lớn đó. Ông đây nếu như không phải nhất thời sơ suất với ả tiện nhân kia, Trần Nhị Cẩu có thể bắt được ta sao? Ông đây đâu có giống với ngươi.”

La Bình lúc này nghe kĩ mới hiểu, Trần Nhị Cẩu là chỉ huyện quan đại nhân. Hắn nghe thấy Bạch Lão Tứ mắng nhiếc nói cái gì mà tiện nhân tóc ngắn, hắn đột nhiên chấn động. “Có phải là ả đàn bà khẩu âm nói chuyện cổ quái, ngôn ngữ quái dị, mái tóc cắt ngắn không?”

“Đúng rồi. Ả ta xem qua đồ trang sức cất giấu trong biệt quán của ta liền nói những việc kia toàn bộ đều do ta làm, mẹ nó chứ, ta đã dạy bọn đàn bà kia phục tùng răm rắp rồi mà.”

La Bình đột nhiên kích động. “Ta cũng vậy.”

“Hử?” Bạch Lão Tứ lừ mắt nhìn sang. “Đừng có tiếp cận ông. Ông đây có đường ra ngoài, nhưng không định đưa theo nguời khác cùng đi.”

La Bình nghe nói thấy vậy, nổi lên mưu tính trong lòng. “Tứ gia, xem huynh nói kìa, đây đâu có phải là bừa bãi tiếp cận. Ta và huynh giống nhau, ta vào đây thực sự là vì bị ả đang bà đê tiện đó hại.” Hắn ta liền tỉ mỉ kể lại chuyện mình bị bắt như thế nào, lại hung hăng mắng một hồi ả đàn bà tóc ngắn quái dị ra sao, rõ ràng đã rơi xuống nước rồi, hắn chính mắt nhìn thấy ả ta chìm xuống, chắc chắn là chết, thế mà sau này lại sống lại, còn xúi giục cô nương mất lòng tin với hắn, phản bội hắn.

Bạch Lão Tứ nghe xong, nói: “Quả nhiên là ả ta.”

“Đúng vậy, đúng vậy, chính là ả ta. Tứ gia, huynh là bị ả ta hãm hại, vậy chúng ta đúng thật là có duyên.”

Bạch Lão Tứ bặm miệng, mặt mày không thoải mái. “Mẹ nó chứ, càng nghĩ càng thấy hận, ông đây nhất định sẽ phải ra ngoài chỉnh trị chết ả ta.”

“Tứ gia.” La Bình cẩn trọng dè chừng. “Chỗ này dù sao cũng là lao ngục của tử tù, đâu phải là nơi có thể tùy tiện ra vào.”

“Hừ, vậy thì sao chứ? Can hệ gì đến ngươi?”

La Bình cắn răng. “Tứ gia dự định ra ngoài thế nào?”

Bạch Lão Tứ trở nên cảnh giác, xê xích người ra xa, không nói chuyện nữa. La Bình đợi rồi lại đợi, sau đó không nhịn được, lại hỏi: “Tứ gia, huynh dự định thế nào? Ở trong này có thêm một trợ thủ là tăng thêm một phần sức lực mà. Chúng ta đều cùng bị một kẻ hãm hại, cũng coi như là huynh đệ hoạn nạn, ta là có lòng muốn giúp huynh.”

“Chớ xưng huynh gọi đệ.” Bạch Lão Tứ cảnh giác nhìn cửa lao ngục, lại nhìn ngó xung quanh, thấy không có ai chú ý đến bọn họ.

Ánh mắt và cử động của y bị La Bình thấy cả, La Bình không nói gì, chỉ âm thầm tính toán. Qua hồi lâu, một ngục tốt mở cửa lớn, đi vào tuần một vòng. La Bình há miệng kêu la gọi ngục tốt kia, hắn vừa gọi vừa chú ý thấy nét mặt của Bạch Lão Tứ lộ ra vẻ căng thẳng. La Bình mừng thầm trong lòng, hắn cất tiếng hỏi ngục tốt xin nước uống, ngục tốt chửi mấy câu, nhưng vẫn rót cho hắn một bát nước, sau đó quay đầu ra ngoài, khóa cửa lại.

La Bình uống một hớp nước, đắc ý cười với Bạch Lão Tứ. “Tứ gia, có thêm một trợ thủ là nhiều thêm một phần sức lực, nhưng nếu như có thêm một kẻ địch, e là chuyện của huynh sẽ khó mà thành được. Dù sao thì ta cũng sẽ chết, nên chẳng ngại đi tố cáo chút chuyện, để đại ca ngục tốt lập công lĩnh thưởng, cũng khiến cho những ngày cuối cùng ở đây dễ sống hơn một chút. Huynh nói xem Trần Huyện lệnh liệu có nghĩ đến chuyện huynh định trốn ngục không?”

Bạch Lão Tứ lạnh lùng nhìn hắn ta, nói: “Ông đây cũng chẳng thiếu kẻ địch, với đức hạnh này của ngươi, cũng đừng có tự đề cao giá trị bản thân, đúng là như ngươi nói, đằng nào cũng chết, ta có thể khiến những ngày tháng cuối đời của ngươi sống trong nước sôi lửa bỏng. Nếu như ngươi nghe lời, chịu làm việc cho ta, thì ta sẽ thu ngươi làm nô bộc, nếu không thì khỏi cần nghĩ đến những thứ khác nữa.”

“Vâng, vâng.” Trong lòng La Bình mừng rỡ, vội xu nịnh bợ đỡ, nói: “Tứ gia, ngài nhìn là biết, ta không giỏi nói chuyện lắm. Ta thấy Tứ gia chính là nhân vật lớn, có lòng muốn đi theo Tứ gia thôi.”

Bạch Lão Tứ cười lạnh. “Vậy ngươi cứ quản tốt cái mồm của ngươi, đợi ta an bài xong, tự sẽ có chỗ tốt cho ngươi.”

La Bình vâng lời, một mực gật đầu.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.