Tuyết Thảo

Chương 4


Đọc truyện Tuyết Thảo – Chương 4

Nước lạnh đến thấu xương, khiến cho người ta tuyệt vọng đến hít thở không thông, nàng chìm nổi trong làn nước xiết, thân thể bị đá vụn giữa sông cắt vào, nàng giống một tấm vải rách, bị quấn vào trong nước lũ, dòng nước tràn vào mũi và miệng của nàng, làm cho nàng sặc ho không ngừng, muốn hô hấp lại chỉ uống nước, khiến cho người ta sợ hãi nước sông.

Tô Mặc…… Tô Mặc……

Nàng cho rằng không khí lại giống như Tô Mặc, tước đoạt quyền lợi hô hấp của nàng……

Hít thở không thông, giống như sắp chết.


“Tuyết Thảo?”

Giọng nói của Tô Mặc vang lên bên tai, Tuyết Thảo kinh hoàng mở mắt ra, chỉ thấy Tô Mặc đốt một ngọn đèn ngồi ở bên giường nàng, nhíu mày, trong mắt che giấu sự lo lắng: “Mơ thấy ác mộng?” Hắn khẽ nói, giống như là sợ dọa nàng.

Ở trong đầu Tuyết Thảo cảnh trong mơ cùng sự thật đã nhập lại, nàng kinh hoảng ngồi dậy, mạnh mẽ đẩy Tô Mặc ra, sức lực mạnh đến mức suýt nữa làm cho Tô Mặc ngã sấp xuống. Tuyết Thảo che mắt, cuộn mình ở góc tường: “Đừng tới gần ta!” Giọng nói của nàng run rẩy, khó nén nỗi lo sợ, sợ hãi không yên.

Một câu liền làm cho Tô Mặc đứng thẳng bất động ở bên giường. Ánh sáng ngọn đèn hắn đốt rất yếu ớt, nhưng đã đủ để cho hắn thấy rõ vết sẹo kéo dài ngoằn ngoèo từ mu bàn chân đến cẳng chân của Tuyết Thảo. Trong lòng Tô Mặc từ từ đau, tựa như bị lưỡi dao từ từ cắt đi từng khối thịt. Hắn biết vết thương đó làm sao mà có, là thân thể ma sát vào những vật cùn mà ra, sau khi làm rách máu thịt mới có thể lưu lại vết sẹo như vậy, có lẽ hắn cũng biết những vết sẹo trên người Tuyết Thảo hình thành từ khi nào.

Tô Mặc gục đầu xuống, lòng bàn tay xiết chặt, lặng im không nói gì.

Đêm khuya, phòng trong yên tĩnh đến độ chỉ nghe tiếng côn trùng kêu vang, không biết qua bao lâu, rốt cục nghe thấy giọng buồn bực của Tuyết Thảo: “Ngươi đi ra ngoài.”

Tô Mặc chỉ có thể xoay người rời đi, bước đi hai bước, giọng của hắn khản đặc: “Tuyết Thảo…… Thực xin lỗi.”


“Bây giờ nói mấy lời đó, ngươi không cảm thấy nó giả dối đến ghê tởm sao?”

Sáng sớm ngày hôm sau, Tuyết Thảo vẫn dậy sớm như bình thường, làm xong điểm tâm thì đặt ở trên bàn, nàng cõng dược liệu khô, đang chuẩn bị ra khỏi cửa, đã thấy Tô Mặc không nói một lời đứng ở bên cạnh nàng, nhẹ giọng hỏi: “Nàng muốn đi đâu vậy?”

“Muốn đi lên trấn, ngươi giúp ta lên núi hái thuốc, không được làm biếng, trở về thì chẻ củi, giặt sạch quần áo, cơm chiều có thể giúp ta chuẩn bị thì làm giúp ta một chút, buổi trưa ta không về.” Giọng nói của nàng rất bình tĩnh, tựa như đêm qua không hề xảy ra chuyện gì.

“Ta đi với nàng.”

“Không cần.” Tuyết Thảo lập tức cự tuyệt, “Hôm này ta không muốn nhìn thấy ngươi.”


Tô Mặc liền gục đầu xuống im lặng. Cho đến khi Tuyết Thảo rời khỏi nhà, Tô Mặc mới cong môi mỉm cười: “Bỗng nhiên cảm thấy, kỳ thật ta là cô vợ nhỏ mà nàng nuôi dưỡng vậy…… Như vậy, cũng rất tốt.”

Tuyết Thảo liếc mắt nhìn hắn: “Chỉ tiếc, tại hạ không có phúc phận đó.”

Mỗi tháng Tuyết Thảo sẽ xuống núi một lần, trước hết nàng sẽ đi đến ngôi miếu đổ nát ở thành nam một chút, nơi đó là nơi ở của nhiều người nghèo, khinh thường thầy thuốc cũng không mua nổi thuốc, mỗi tháng Tuyết Thảo có nghĩa vụ xem bệnh cho bọn họ, sau đó đi hiệu thuốc bắc bán dược liệu trân quý chỉ có ở núi cao mới hái được, đổi lấy một ít bạc và các vị thuốc bình thường, sau đó mang về cho những người ở thành nam, nàng lại sẽ trở lên trấn mua một số vật cần dùng, sau đó về nhà.

Lần này cách lần trước xuống núi chỉ khoảng mười ngày, người trong ngôi miếu đổ nát nhìn thấy Tuyết Thảo đến đây đều vạn phần kinh ngạc vui mừng, bởi vì khoảng thời gian này thời tiết lúc lạnh lúc nóng, không ít người bị bệnh, Tuyết Thảo chẩn đoán bệnh cho bọn họ mất không ít thời gian, đi đổi lấy dược liệu cũng mất rất nhiều thời gian, thẳng đến khi khám bệnh xong, sắc trời đã tối đen, cửa thành đã đóng, Tuyết Thảo đành phải ở lại trong thành, sáng sớm hôm sau mua xong vật phẩm, mới chạy về nhà.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.