Tuyết Thảo

Chương 10


Đọc truyện Tuyết Thảo – Chương 10

Vì sao muốn giết Tưởng Thanh Thanh, có lẽ ngay chính Tô Mặc cũng không nói rõ, những ngày tháng trước khi gặp lại Tuyết Thảo, hắn tựa như người bị mắc bệnh, lòng không yên, ngủ không ngon giấc, một ngày rồi một ngày nhìn thấy bệnh mình càng trở nên nguy kịch, một ngày rồi lại một ngày thần trí không tỉnh táo.

Ngày ấy sau khi trở về, Tuyết Thảo không thường gặp mặt Tô Mặc nữa, Tô Mặc cũng không miễn cưỡng nàng, cho đến ba ngày sau, cuối cùng Tuyết Thảo nhịn không được nữa, lúc đang dùng cơm nói với Tô Mặc: “Ngươi đi đi.” Tô Mặc và nàng từ đầu đến cuối cũng không cùng một loại người, “Trước kia ngươi đã cứu ta, mang ta về Thanh Lạc Môn, lần này chỉ đơn giản là ta cứu ngươi, trả lại ngươi một ân tình, ta và ngươi không nợ gì nhau.”

Tô Mặc vừa ăn cơm vừa bình tĩnh trả lời: “Không đi.”

Tuyết Thảo suy nghĩ, dù sao bây giờ nàng cũng đánh không lại Tô Mặc, hắn không đi, nàng cũng không có cách nào. Vì thế nàng cũng vùi đầu ăn cơm: “Tô Mặc, một ngày nào đó, ta sẽ bị ngươi hại chết.”


Tô Mặc hí mắt cười nói: “Trước lúc đó, ta sẽ cứu nàng.”

Ông trời giống như muốn Tô Mặc thực hiện lời hứa hẹn của hắn, nửa tháng sau, người truy đuổi lại tới, chỉ là lần này người dẫn đầu cư nhiên là minh chủ võ lâm Tưởng Phương. Tưởng Phương người này lòng dạ độc ác lại giỏi suy tính âm mưu, hắn đến nhất định nắm chắc mười phần có thể giết Tô Mặc.

Nhóm bọn họ có hơn mười người lập tức xông vào ngôi nhà nhỏ trên núi, đánh đổ dược liệu, lật tung mọi thứ trong nhà.

Tô Mặc mang theo Tuyết Thảo trốn trong một bụi cây ở chỗ cao, Tuyết Thảo nhìn thấy bọn họ, nắm tay nắm rất chặt.

Tô Mặc vỗ vỗ lưng của Tuyết Thảo, bỗng nhiên nói: “Tuyết Thảo, ta còn chưa muốn chết.” Hắn khẽ cười nhạt, giống như ba năm trước đây lúc đẩy Tuyết Thảo xuống vách núi, trong mắt không có nửa phần tình cảm, “Mục tiêu của bọn họ là ta, Tuyết Thảo giúp ta dẫn dụ bọn họ rời đi có được không? Cho dù chỉ dẫn dụ đi một nửa trong số bọn họ, ta cũng có thể giải quyết đám còn lại.”

Tuyết Thảo lẳng lặng nhìn Tô Mặc hồi lâu, bỗng nhiên bất đắc dĩ cười: “Điều mà lần trước ta nói, một ngày nào đó, ta sẽ bị ngươi hại chết.” Đôi mắt của nàng lạnh đi, giọng nói cũng hơi khàn, “Tô Mặc, chuyện ân hận nhất trong cuộc đời của ta chính là gặp gỡ ngươi.”

Không bỏ xuống được, không cắt đứt được, một lần rồi lại một lần bị thương tổn, nàng lại còn ngốc đâm đầu vào hắn.


Người đứng lên, Tuyết Thảo không thèm nhìn lại Tô Mặc dẫu chỉ một ánh mắt, dựa theo địa hình quen thuộc trên núi mà xoay người chạy xuống chân núi, Tô Mặc nheo mắt mỉm cười, nhìn Tuyết Thảo không hề quay đầu lại mà dần dần chạy xa, Tô Mặc nghĩ, nhưng hắn thật ra cảm thấy, cả đời này điều tốt đẹp nhất chính là gặp Tuyết Thảo, lúc mười sáu tuổi gặp nàng, nhặt nàng mang về, lúc hai mươi sáu tuổi lại gặp nàng, lần này ngược lại nàng nhặt hắn về.

Chẳng qua là….. Một lần gặp mặt, một lần tương phùng, kết cục cũng không tốt hơn bao nhiêu.

Người Tuyết Thảo chà xát vào đám cây cối vang lên tiếng “sàn sạt” lập tức khiến cho bọn sát thủ chú ý.”Hắn ở bên kia!” “Đuổi theo!” Hai gã sát thủ đang muốn đuổi theo, hai cành cây bắn thẳng vào đầu gối của bọn họ.

Tô Mặc từ trong bụi cây đứng dậy, cười nhạt, trên nét mặt một mảnh xơ xác tiêu điều.


Tuyết Thảo đúng là vẫn còn rất ngốc cũng quá thiện tâm. Nàng không biết tính toán, trước kia hắn cứu nàng một lần, cũng giết nàng một lần, Tuyết Thảo cứu hắn một lần cũng nên giết hắn một lần mới đúng, nhưng hắn biết Tuyết Thảo mềm lòng, không thể xuống tay được, như vậy để hắn chủ động chấm dứt mạng sống này, lúc này mới thật sự là hai người không nợ gì nhau.

Tưởng Phương vừa nhìn thấy Tô Mặc lập tức giận dữ: “Tiểu tử nạp mạng đi!”

Tô Mặc liếc nhìn một lần nữa về nơi bóng dáng của Tuyết Thảo biến mất, quay đầu liền thi triển khinh công chạy lên núi.

Hôm nay mạng này khó bảo toàn, dứt khoát làm cho nàng hận hắn, hoàn toàn chặt đứt ý niệm nhớ nhung, nếu không có nhớ mong, cũng sẽ không đau khổ.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.