Tư Hôn Mật Ái – Bà Xã Vip

Chương 16: Tôi Còn Có Thể Làm Chuyện Thân Mật Với Anh Sao


Đọc truyện Tư Hôn Mật Ái – Bà Xã Vip FULL – Chương 16: Tôi Còn Có Thể Làm Chuyện Thân Mật Với Anh Sao


Cái ý niệm này vẫn luôn ở trong đầu của Chử Đồng đảo quanh , gạt không đi được , Giản Lệ Đề từ nhỏ sống dưới đôi cánh chim che chở của nhà họ Giản , trừ ngã bệnh bên ngoài , còn lại vẫn luôn không có chịu đựng qua khổ sở , nhưng người khác thì sao ? Chử Nguyệt Tình thì sao ?
Đôi đũa trong tay đâm vào chén , bởi vì quá dùng sức mà đem chén lật úp , cháo chảy ra ngoài , trước tiên văng đến trên mu bàn tay của Giản Lệ Đề.

Cô kêu lên sợ hãi , cũng là đứng dậy lôi kéo Chử Đồng , ” chị dâu , chị không sao chứ ? “
Chử Đồng lắc đầu một cái , Giản Lệ Đề rút khăn giấy ra cho cô , vừa hướng đến Giản Trì Hoài đối diện , ” anh , anh có thể hay không đừng như vậy a , con gái là phải dỗ dành a.


Giản Trì Hoài liếc nhìn Chử Đồng , ” có lúc , dỗ dành cũng không tốt đâu.


” vậy cũng phải dỗ dành a.

” Giản Lệ Đề không hiểu chuyện bên trong , có chút gấp , Chử Đồng lấy lại tinh thần , nhận lấy khăn giấy trong tay cô , ” chị không có sao , cháo cũng không phải quá nóng.


” chị dâu , hai người tại sao gây gổ a ? “
Chử Đồng nhìn về phía Giản Lệ Đề trước người , ” không có gây gổ.


” đừng gạt em mà.



” được rồi , ” Giản Trì Hoài đứng dậy , ” con nít quan tâm nhiều như vậy làm cái gì ? Ầm ỹ hay gây gổ , chuyện này cũng với em không quan hệ.


Đúng vậy , không quan hệ.

Chử Đồng hạ mi đôi mắt , Giản Lệ Đề cái gì cũng không biết , nhưng nếu như cô ta cái gì cũng biết, cô ta có thể chịu đựng được nhiều như vậy sao ? Giản Lệ Đề là tâm tính con gái , nói chuyện yêu đương , tự nhiên muốn tìm người thảo luận một chút , cô lôi kéo Chử Đồng ngồi vào ghế sa lon trong phòng khách , vừa nói chuyện cô cùng người con trai kia đi cùng thế nào , vừa nói đối phương thế nào dụ dỗ cô vui vẻ , chuẩn bị cho cô bánh ngọt DIY (tự làm)
Thẳng ở lại Bán đảo hào môn đến chạng vạng tối , sau khi Giản Lệ Đề nhận được điện thoại , lúc này mới trở về , nói là buổi tối sẽ đi ra ngoài xem phim.

Cô cầm túi , Chử Đồng đứng trước cửa sổ sát đất , thấy cô bước chân vui sướng rời đi , đầu óc Chử Đồng không nhịn được lại nghĩ , nếu như Chử Nguyệt Tình hôm nay thật tốt , chị trải qua cuộc tình với Đoàn Lại Hoằng , sau khi thoát ra , vẫn có thể nói một cuộc yêu , cho dù là bình bình thường thường , khi đó , chị khẳng định cũng sẽ trước tiên cùng cô chia sẻ , tựa như hôm nay như vậy , vùi trong ghế sa lon rách nát ở nhà , nói chuyện là cả một ngày .
Thật tốt a ? thật tốt !
Cái trán Chử Đồng tựa lên kính thuỷ tinh trong suốt , dán chặt tới mức lạnh lẽo làm cô tỉnh lại , cô xoay người , thiếu chút nữa đụng vào Giản Trì Hoài phía sau.

Hai người chẳng qua là nhìn nhau , không nói gì .
Đến buổi tối , Chử Cát Bằng gọi điện thoại tới đây , hỏi Chử Đồng có hỏi được tung tích của Chử Nguyệt Tình ko , ông ôm hy vọng cũng không lớn , cho nên sau khi biết được kết quả , cũng không gọi là tuyệt vọng .
Chử Đồng ngồi trên bệ cửa sổ , Giản Trì Hoài đem đồ trong túi tất cả ném lên đầu giường , sau đó cầm quần áo đi tắm.

Bên trong phòng tắm truyền tới tiếng nước chảy tích tích , Chử Đồng vội vàng đi tới trước đầu giường , cầm lấy điện thoại di động , màn ảnh có khoá bảo vệ , mật mã lúc trước hiển nhiên bị đổi , căn bản không vào được.

Chử Đồng thử mấy lần , còn là không có kết quả , màn ảnh rất nhanh bị khóa lại , nhắc nhở đợi thử lại sau .

Chị cô nếu bị đưa đi , điện thoại di động nhất định sẽ có số liên lạc mới , Chử Đồng lầm lượt bấm con số , cho đến khi bên trong phòng tắm tiếng nước chảy hoàn toàn biến mất .
Cô làm bộ như như không có chuyện gì xảy ra nằm dài trên giường , Giản Trì Hoài vừa lau tóc vừa từ bên trong phòng tắm đi ra , Chử Đồng nhắm lại đôi mắt , qua hồi lâu , Giản Trì Hoài lên giường , anh quay sang nhìn Chử Đồng , biết cô không ngủ , bàn tay anh rơi xuống đầu vai cô , cúi người xuống tiến tới chỗ tai cô , ” có phải hay không sau này đều không muốn nói chuyện với tôi ? “
Cô vẫn như cũ nhắm mắt lại , ” trừ chuyện của chị tôi , cái khác , tôi không muốn dây dưa với anh.


Giản Trì Hoài buông tay ra , nằm lại bên cạnh.

Chử Đồng căn bản không ngủ ngon , âm thanh của TV rõ ràng truyền tới trong tai , cô mở mắt ra , cố định nhìn sâu vào drap giường màu xám tro dưới thân ngẩn người.

Ko biết qua bao lâu , Giản Trì Hoài đem TV tắt , lại tắt thêm ngọn đèn nhỏ ở đầu giường , bên trong phòng ngủ đen kịt một mảnh , trong nháy mắt đổi lấy một mảng tĩnh mịch .
Chử Đồng nằm ngửa , đôi mắt trợn tròn , căn bản không có buồn ngủ tí nào , trong đầu ông ông tác hưởng , chung quanh hoàn cảnh càng thanh tịnh , cô lại càng cảm thấy thời gian khó khăn đi qua, trong lòng cô thầm đếm , thời gian từng giây từng phút trôi qua , bên cạnh tiếng hít thở người đàn ông từ từ trầm ổn , cũng ngủ rồi .
Qua khoảng rạng sáng , Chử Đồng lật người , chợt nghe có âm thanh chấn động truyền tới trong tai , cô giật cả mình , nhanh chóng chống đỡ ngồi dậy , quả nhiên , điện thoại di động của Giản Trì Hoài phát ra ánh sáng chớp chớp , biểu hiện có người gọi vào .
Chử Đồng bò tới , đưa điện thoại di động cầm trong lòng bàn tay , không tiếp xúc đến mặt bàn , chấn động rõ ràng lộ vẻ yếu đi , nhưng cũng có thể rung động lòng bàn tay cô tê dại , Chử Đồng cẩn thận vén chăn lên đứng dậy , sau đó rón ra rón rén đi ra khỏi phòng .
Cô một đường đi , chỉ sợ đối phương đem điện thoại cắt đứt , cho nên cơ hồ là bước nối bước vào thư phòng , cô không còn kịp nữa nhìn kỹ dãy số , trực tiếp nhận máy .
Bên kia giọng nói trước tiên truyền tới trong tai cô , ” anh cuối cùng nhận máy , tôi cho là không gọi được đây.


Là một cô gái , hơn nữa , chính là Chử Nguyệt Tình , Chử Đồng đang muốn mở miệng , Chử Nguyệt Tình tiếp tục nói , ” anh đừng cúp điện thoại của tôi , tôi thừa dịp sau khi bọn họ ngủ say , thật vất vả cầm được điện thoại di động , tôi ở nơi này rất không quen , không ngủ được , nơi này cũng không có vườn hoa tường vi , bọn họ còn ko để cho tôi ra cửa , ai , có thể hay không để tôi trở về ? Tôi muốn trở lại chỗ ở lúc trước.



Chử Đồng che miệng lại , biết chị lúc này muốn cùng Giản Trì Hoài nói chuyện , cô một khi mở miệng nói chuyện , Chử Nguyệt Tình có thể sẽ đem điện thoại bấm đoạn .
Thấy bên này không có động tĩnh , Chử Nguyệt Tình cũng không cảm thấy kỳ quái , ” để tôi trở về đi thôi , tôi ở nơi này thật không quen , lại sắp bắt đầu thành thói quen ngủ trễ, không ngon giấc , ba mẹ và em gái đều nói muốn dẫn tôi về nhà , tôi đối với nơi đó cũng rất xa lạ , tôi cứ thấp thỏm , có thể hay không đừng giam giữ tôi nữa ? Tôi mặc dù có lúc không tỉnh táo , nhưng tôi sẽ không làm tổn thương người khác.


Chử Nguyệt Tình cái gì cũng quên, quên Đoàn Lại Hoằng , quên giải phẫu cắt thận , tự nhiên ngay cả chân tướng đến tột cùng tại sao bị giam ở nơi này cũng quên , có lẽ , là từ đâu tới cũng không biết luôn .
Chử Đồng nén nhịn tiếng khóc , Chử Nguyệt Tình nói chuyện rất nhẹ , sợ bị người khác nghe được , chắc cũng là núp ở chỗ nào đó , giọng nói của cô cũng không vội vã , dịu dàng như nước , một dáng vẻ giống hệt như trong ấn tượng của Chử Đồng , ” hãy để cho tôi về nhà đi , thật ra thì , tôi cũng rất muốn cùng người nhà tôi sống với nhau , dù là không có thói quen , nhưng tóm lại vẫn tốt hơn so với tôi ngày ngày chờ đợi một người như thế.

Tôi muốn xem một chút chỗ ở trước kia , muốn biết tôi từ trước đến giờ tột cùng là người như thế nào , để tôi trở về có được hay không , có được hay không ……”
Chử Đồng cũng không nhịn được nữa , cô nhẹ giọng khóc sụt sùi , nghẹn ngào mở miệng , ” chị , em là Đồng Đồng , em dẫn chị về nhà có được hay không ? “
” Đồng Đồng ? tại sao là em nghe điện thoại ? ” Chử Nguyệt Tình trong giọng nói tràn đầy không hiểu .
” chị , chị ở đâu , chị mau nói cho em biết , ở đâu ? ” Chử Đồng vội vàng hỏi tới .
” bây giờ cũng đã trễ thế này , tại sao điện thoại của anh ấy lại ở trong tay em ? ” Chử Nguyệt Tình cắn chặt cái vấn đề này , ” hai người là không phải là chung một chỗ chứ ? “
” chị , chúng ta trước đem những chuyện này bỏ qua đi , chị không phải nói chị muốn về nhà sao ? mau nói cho em biết chị ở đâu , em tới đón chị , chúng ta về nhà !”
Chử Nguyệt Tình sợ run hồi lâu không lên tiếng , Chử Đồng có chút nóng nảy , ” chị !”
” chị cũng không biết , chị căn bản không biết chỗ này , chỉ biết hoàn cảnh tốt vô cùng , chung quanh rất vắng vẻ.


Chử Đồng ở bên trong thư phòng đi tới đi lui , nóng nảy chịu không được , ” chị một đường tới đó không có đèn đường sao ? “
” chị không có chú ý nhìn , ” Chử Nguyệt Tình trả lời lơ mơ , tiếp theo lại mở miệng hỏi , ” Đồng Đồng , hai người sẽ không ở cùng một chỗ chứ ? “
Chử Đồng bị hỏi đến nỗi á khẩu không trả lời được , Chử Nguyệt Tình lặng lẽ đợi câu trả lời bên này , chờ tới nhưng thủy chung là im lặng , Chử Đồng không muốn bỏ qua chuyện này, thật vất vả có được cơ hội , sau này nếu lại muốn bắt được điện thoại của Giản Trì Hoài , quá khó khăn ? ” chị , như vậy đi , chị len lén đi ra ngoài , em đem địa chỉ nhà gửi cho cái điện thoại di động này , trên người chị nếu không có tiền cũng không sao , đến nhà em tiếp chị thật tốt được ko ? “
” nhưng là ……”
Chử Nguyệt Tình nửa câu nói sau còn chưa truyền tới trong tai của Chử Đồng , điện thoại bên tai cô chợt bị người cướp đi , Chử Đồng kinh ngạc quay đầu lại , chỉ thấy gương mặt xanh mét của Giản Trì Hoài đang đứng ở sau lưng cô.


Cô không nói hai lời , tiến lên cướp đoạt , Giản Trì Hoài sát bên cạnh , đưa điện thoại di động giơ qua đỉnh đầu , ” tôi cư nhiên không biết , em còn có bản lãnh như vậy !”
” đem điện thoại đưa cho tôi !”
” đây là của em à ? “
Chử Đồng nhón chân lên , một tay nắm cánh tay của anh , một tay kia muốn với lên , ” đưa cho tôi !”
Giản Trì Hoài đem điện thoại cắt đứt , Chử Đồng thấy vậy , trông như thể muốn chết , cô xông lên trước hung hăng đấm lên ngực Giản Trì Hoài , ” ai cho anh cúp máy !”
Người đàn ông đưa điện thoại di động nhét vào đâu đó bên trong người , Chử Đồng hai tay bắt lại cánh tay của anh , ” chị tôi nói muốn về nhà , chị ấy muốn cùng chúng tôi sống chung một chỗ , anh tại sao phải như vậy ? “
” chuyện này đến đây chấm dứt , Chử Đồng , đừng để cho tôi lần nữa từ trong miệng em nghe được những lời này , em cũng đừng quên , chị của em là một người không hề tồn tại ! sau này , quản tốt miệng của em !” Giản Trì Hoài hất tay của cô ra , Chử Đồng lui nhẹ về phía sau hai bước , cô siết chặt hai quả đấm , ” vĩnh viễn không thể nào đến đây chấm dứt , Giản Trì Hoài , nếu như anh cố ý không chịu thả chị tôi ra , vậy tôi cũng có biện pháp của mình.


Giản Trì Hoài bước chân về phía trước chợt dừng lại , anh nheo lại đôi mắt đẹp , ” em muốn dùng biện pháp gì ? “
Chử Đồng mím môi , không khí một lần nữa giương cung bạt kiếm , thời điểm hận một người , đó là rất hận , hận không được xông lên xé xác anh ra , ” Giản Trì Hoài , chị tôi điên rồi , chị ấy ngay cả mình gặp qua cái gì cũng không nhớ được , anh nhốt hay không nhốt , có khác nhau sao ? “
” khi tất cả mọi người cho là một người đã chết , cô ta lại lần nữa xuất hiện ở trước mặt mọi người , em nói , trong này có khác nhau hay ko ? ” Giản Trì Hoài cáu kỉnh hỏi ngược lại .
Chử Đồng dây dưa đến gần hai ngày , chờ tới câu trả lời cuối cùng nhưng đều là tuyệt vọng , cô cuối cùng hiểu được , đây chính là một ngõ cụt , dù là cô hết lần này đến lần khác cùng Giản Trì Hoài dây dưa đụng chạm nhau , anh cũng sẽ không như cô mong muốn , có một số việc , cũng là bị buộc phải làm .
Chử Đồng giơ bàn tay lên , đem nước mắt lau khô ráo , ” được , ý của anh thế nào , tôi đều hiểu.


Giản Trì Hoài thấy cô xoay người đi ra ngoài , anh cũng biết , chuyện xảy ra mấy ngày liên tiếp làm cô không chịu nổi , trong này người vô tội nhất , đương nhiên là Chử Đồng.

Anh tiến lên bước , níu lại cánh tay của cô , đem cô dựa vào sát vách tường , Chử Đồng thẳng lưng , trước mắt một bóng đen áp gần , cánh môi bị người đó dùng lực vồ lấy.

Cô muốn đẩy anh ra , lại bị hai tay anh cuốn lấy phần eo , Giản Trì Hoài đem cô vây ở trong ngực , từ từ nụ hôn này càng sâu , Chử Đồng hé miệng dùng sức , thấy Giản Trì Hoài lui về phía sau , một tay đè ép nơi khóe miệng .
Chử Đồng hướng ngoài miệng xoa xoa , ” Giản Trì Hoài , có phải hay không tất cả mọi chuyện ở trong mắt anh , đều là chuyện nhỏ bé như con kiến ? Nhỏ đến nỗi để cho anh nghĩ là , tôi còn có thể cùng anh làm chuyện thân mật như vậy ? “.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.