Trường Tình

Chương 4[By Yu Mỗ]


Đọc truyện Trường Tình – Chương 4[By Yu Mỗ]

Beta: Dương
CHƯƠNG 3
Tạ Khinh Dung nghĩ Mộc Hãn chuyển đến công ty này không phải chỉ vì cô, nhưng sự tồn tại của Mộc Hãn dù thế nào cũng ảnh hưởng đến chính mình. Nếu bởi vì sự xuất hiện của Mộc Hãn mà từ chức có phải hay không không lý trí? Nhưng chuyện này cô thế nào có thể không để ý tới. Rõ ràng người làm sai không phải là mình, nhưng không hiểu sao lại ở đây chột dạ. Bị cô ta hại một lần đã đủ, nhưng thế nào lại còn vì cô ta mà từ chức? Tạ Khinh Dung không cam lòng, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng quyết định không từ chức. Còn đối với Mộc Hãn, Tạ Khinh Dung quyết định phớt lờ, cô quyết không để Mộc Hãn trêu chọc mình lần nữa.
“Đây là văn phòng riêng của Tạ Khinh Dung.” Kim Linh trong lúc dẫn Mộc Hãn qua bộ phận kỹ thuật, nhân tiện chỉ sơ một số văn phòng chính.
Mộc Hãn nhìn vào cánh cửa đang khép chặt, khẽ cười. Dung Dung bây giờ nhất định đang ở bên trong, phân tích những số liệu chán ngắt. Dung Dung đối với những con số cực kì mẫn cảm, cô ước mình có thể biến thành số liệu để được Tạ Khinh Dung cẩn thận phân tích.
“Vậy còn phòng làm việc của tôi ở đâu?” Mộc Hãn hy vọng văn phòng của mình gần văn phòng của Dung Dung, có thể cùng Dung Dung ở dưới một mái hiên sẽ tốt biết bao.
“Đi theo tôi qua đây” Kim Linh thấy Mộc Hãn nhanh nhẹn, thật vừa lòng, liền dẫn cô đến thẳng bộ Thị Trường.
“Chân cô bị thương sao?” Kim Linh thấy Mộc Hãn chân đi khập khiễng liền hỏi han.
“Chắc là giày cao gót mới mua không hợp chân, đi nhanh tới đó là được rồi.” Mộc Hãn thản nhiên nói. Tuy rằng sáng sớm đã về nhà xoa rượu thuốc nhưng mắt cá chân vẫn còn rất đau, chắc là đã bị sưng.
“Hình như bị sưng lên rồi. Nếu đã mang không hợp thì tốt nhất là nên quăng bỏ” Kim Linh mặc dù bị vớ da khiêu gợi che khuất, không thể nhìn rõ, nhưng dễ dàng nhận thấy mắt cá chân có chút sưng.
“Cũng đang định như vậy.” Mộc Hãn miệng trái với lòng, đáp lời.
“Như vậy đi, cô có thể nghỉ 2 ngày, nghỉ khỏe thì đi làm.” Kim Linh cảm thấychính mình thật là một cấp trên thấu tình đạt lý.
“Không sao đâu, chỉ là vết thương nhẹ, không có gì đáng ngại.” Cô không muốn lãng phí thời gian ở nhà, vất vả lắm cô mới có thể tìm được Dung Dung.

Kim Linh thấy Mộc Hãn kiên trì, cũng không nói gì thêm. Kim Linh sau khi đưa Mộc Hãn đến văn phòng, liền quay trở về phòng làm việc của mình, tình cờ cũng vừa lúc Trang Ỷ Mộng gọi đến.
“Cô ấy đã gặp Tạ Khinh Dung rồi?” Trang Ỷ Mộng chần chừ một lúc mới mở miệng hỏi.
“Nhìn cô, thật đoán không ra cô cũng quan tâm đến chuyện của người khác!” Kim Linh chọn mi hỏi. Trang Ỷ Mộng quả thật đối với Mộc Hãn không giống những người khác. Chỉ là ngày đầu tiên đi làm thôi, cũng đã gọi điện đến hỏi thăm.
“Không có gì” Trang Ỷ Mộng cúp điện thoạt, cô đứng lên, kéo màn, nhìn xuống phía dưới. Từ trên cao như vậy, nhìn xuống, xe cùng mọi người trông thật nhỏ bé.
Kim Linh cảm thấy Trang Ỷ Mộng thật sự ngớ ngẩn. Trước đây đã nói với cô, gặp thời thì chơi được bao nhiêu thì chơi, thân thể trẻ trung hưởng qua một lần là được, sao phải vướng bận như vậy làm gì. Tình yêu nói chung thật là nhàm chán.
Phòng vệ sinh nữ là nơi hiệu quả nhất phát tán các tin đồn…
“Quản lý Mộc mới đến quả thật là quốc sắc thiên hương”
“Nghe đồn Trang Ỷ Mộng của tập đoàn Đông Thiên là người đồng tính, quản lý Mộc cùng Trang Ỷ Mộng quan hệ cũng không phải là tệ. Chỉ có mối quan hệ như thế thì cô ta mới có thể lên chức nhanh như vậy.” Luôn có những người “thầy bói xem voi” như vậy, chỉ cần nghe đồn, không cần chứng thật thì liền đi nói lung tung.
“Nhưng mà với sắc đẹp của quản lý Mộc, dù có như vậy cũng không lấy làm lạ, lợi thế như vậy sao có thể bỏ qua mà không dùng?!”
“Với nhan sắc của tôi như vậy, nói không chừng, trước ba mươi tuổi tôi cũng có thể lên làm quản lý”
“Tự mình đi soi gương đi.”Một đám nhân viên nữ không đứng đắn cười rộ lên…
…Những cảnh như thế này đối với Tạ Khinh Dung thật quá đỗi quen thuộc. Cho dù là khi học trung học hay lên đến đại học đi chăng nữa thì phòng vệ sinh luôn luôn nơi các cô gái tụ tập nhiều nhất để cùng bàn tán những chuyện không liên quan đến mình, cũng tức là nơi tạo ra các lời đồn.

Nói cũng kì quái, vào thời còn đi học, Mộc Hãn cũng bị vướng vào những lời đồn đãi vô trách nhiệm như vậy. Lúc ấy trong trường có lời đồn rằng Mộc Hãn thường đi ba, Mộc Hãn là gái bao…, thế nhưng lúc ấy Tạ Khinh Dung chỉ cảm thấy thất phu vô tội, hoài bích có tội (ý nói người bình thường thì tốt, người hoàn mỹ thì bị xem là không tốt), gương mặt kia của Mộc Hãn khiến người người ganh tị là bình thường. Nhưng giờ đây, sau khi trải qua chuyện của ba năm trước, Tạ Khinh Dung cảm thấy mình tâm vững như sắc, tuyệt không có nửa điểm đồng tình.
Bên ngoài am thanh thưa dần, mọi người rời khỏi cũng là lúc Tạ Khinh Dung ” xong việc”. Khi Tạ Khinh Dung mở cửa buồng vệ sinh đi ra cũng vừa lúc cánh cửa buồng kế bên vừa mở, mà người bước ra lại không phải ai khác ngoài Mộc Hãn.
Mộc Hãn nhìn thấy Tạ Khinh Dung liền cảm thấy vừa vui mừng, vừa ngạc nhiên. Tạ Khinh Dung nhìn thấy Mộc Hãn lại cảm thấy kinh ngạc. Nàng kinh ngạc là vì , cách vách như vậy, những thứ Tạ Khinh Dung nghe được thì Mộc Hãn đương nhiên cũng nghe được. Mà với cá tính của Mộc Hãn mà cô biết, nhất định sẽ xuất hiện, đối chất với bọn họ, làm cho họ mất mặt. Ba năm không gặp, là Mộc Hãn đã chững chạc hơn nhiều, biết nhẫn nhịn hay bởi vì những chuyện mọi người nói đều là sự thật, cô đều đã làm qua. Nếu là ba năm trước đây, cô sẽ hỏi thẳng Mộc Hãn, nhưng đó đã là quá khứ, giờ đây, một câu cô cũng sẽ không hỏi.
“Dung Dung” Mộc Hãn lên tiếng trước, gọi Tạ Dung Dung.
Ta Khi Dung chỉ khẽ liếc mắt, liền không thèm để ý đến Mộc Hãn mà trực tiếp bước đến mở nước.
“Người làm việc lớn, không thể giống như trước đây, dễ dàng xúc động như vậy. Bọn họ nói gì cũng được, mình hoàn toàn không để ý.” Mộc Hãn mở miệng nói, bình thường như xưa, giải đáp Tạ Khinh Dung nghi hoặc.
“Chuyện của cô cùng tôi không quan hệ. Còn nữa, tin đồn không phải lúc nào cũng vô căn cứ. Cô cũng đã từng tùy tiện như vậy thôi.” Tạ Khinh Dung lạnh lùng nói. Nhìn đến Mộc Hãn, gương mặt trở nên trắng bệch Tạ Khinh Dung mới ý thức được mình nói chuyện có chút nặng lời. Nhung Tạ Khinh Dung tuyệt đối không áy náy. Cô như vậy không tốt cũng bởi vì Mộc Hãn mà ra.
“Dung Dung, chuyện của ba năm trước, mình đã biết sai rồi, cậu thứ lỗi cho minh được không?!” Mộc Hãn cảm thấy lòng rất đau rất dau, nhưng cũng bởi chính mình, gieo gió gặt bão. Cái ngày mà cô quyết định phá hoại hạnh phúc của Tạ Khinh Dung, cô cũng biết Tạ Khinh Dung sẽ không tha thứ cho mình. Thế nhưng, hết lần này đến lần khác , cô vẫn ôm ấp một tia hi vọng xa vời.
“Rốt cuộc là cô khờ dại hay là tôi khờ dại đây!?”Tạ Khinh Dung cười hỏi lại Mộc Hãn.
Mộc Hãn nhìn Tạ Khinh Dung. Dung Dung của cô rõ ràng đang cười nhưng lại sao cô có cảm giác nụ cười đó lạnh đến tận tim. Đúng là chính mình khờ dại. Mộc Hãn không dám nhìn Tạ Khinh Dung nữa, ảm đạm, hàng lông mi nhè nhẹ hạ xuống. Rửa sạch tay, Mộc Hãn vội vàng rời đi. Trước mặt Tạ Khinh Dung, cô luôn chật vật như vậy,
Tạ Khinh Dung nhìn bóng dáng vội vàng rời đi của Mộc Hãn, cô là người mẫn cảm, một chút khác thường cũng không thể nào qua khỏi mắt cô. Nhìn thấy mắt cá chân Mộc Hãn bước có một chút khập khiễn, cô không khó đoán ra bởi vì cú đẩy hôm qua của mình. Rõ ràng là đang đau chân, còn mang giày cao gót, có đau chết cũng đáng – Tạ Khinh Dung lãnh khốc nghĩ đến. Biết nhau mười năm,cô đã từng quan tâm đến người này biết mấy cũng như hân người này rất nhiều.

Mộc Hãn trở lại văn phòng của mình, trên môi liền hiện ra một nụ cười đầy giễu cợt. Dung Dung làm sao có thể tha thứ cho mình nhanh như vậy, chính mình quả thật rất nóng vội. Mộc Hãn, ba năm rồi, mày không thể như vậy xúc động làm việc không suy nghĩ, nhất định phải cân nhắc kĩ hơn mới được. Mộc Hãn dùng đầu ngón tay , khoanh nhẹ lên mặt bàn, có chút lo âu.
—————–
Mộc Hãn bởi vì đau chân nên không có lái xe , lúc đang chuẩn bị đón taxi về nhà thì chiếc BMWs quen thuộc dừng ngay trước mặt cô, hiển nhiên, xe này còn có thể là của ai khác ngoài Trang Ỷ Mộng.
Mộc Hãn do dự một chút, mới bước đến xe của Trang Ỷ Mộng
“Về sau, đừng tới đón tôi nữa .” Mộc Hãn thản nhiên nói.
“Uhm.” Trang Ỷ Mộng nhìn thẳng người phía trước, cũng là dùng giọng điệu thản nhiên trả lời lại. Bước đến gần Mộc Hãn, Trang Ỷ Mộng khẽ nghiêng mặt, cô muốn hôn lên má Mộc Hãn, nhưng bị nàng tránh được….Trang Ỷ Mộng gặp mãi thành thói quen nhưng trong lòng vẫn cảm thấy khó chịu. Trang Ỷ Mộng nhìn theo hình bóng Mộc Hãn đang dần xa, tim cô chợt dâng lên một sự đau xót. Người con gái này, cuối cùng cũng thật sự phải rời đi … Cho dù , vốn dĩ cho tới tận bây giờ, cô ấy vẫn chưa bao giờ, từng thuộc về mình.
Kim Linh nhìn Trang Ỷ Mộng từng hớp , từng hớp, mượn rượu giải sầu. Bình thường, cô sẽ không thèm để ý đến Trang Ỷ Mộng,cái con người chưa từng có thái độ hòa nhã với mình. Nhưng hôm nay, nhìn thấy bộ dáng bây giờ của cô ta, hoàn toàn không giống như bình thường vênh váo, tự đắc, Kim Linh có một chút cảm thấy không quen.
” Này, cô có sao không?” Kim Linh qua loa hỏi…
“Có phải hay không những thứ mình vĩnh viễn không chiếm được đều là thứ mình cảm thấy tốt nhất?” Trang Ỷ Mộng tựa hồ đang hỏi Kim Linh, lại tựa như đang tự hỏi chính mình… Cô đối với Mộc Hãn chính là như vậy, Mộc Hãn đới với Tạ Khinh Dung cũng chính là như vậy…?
“Tuy rằng không chiếm được lòng của cô ta, nhưng thân thể của cô ta tóm lại cũng đã bị cô “hưởng” qua, cũng coi như an ủi!” Kim Linh không đồng tình. Đối với cô, Tình và cảm…vân vân, đều là vô vị, hưởng dụng thân thể mới là thực tế nhất…
“Cô có tin hay không, ngay cả thân thể cô ấy, tôi cũng chưa từng chạm tới được?”Trang Ỷ Mộng rốt cục chuyển tầm mắt, hướng về Kim Linh.
“Haiz, tôi chỉ có thể nói cô thực sự là thánh mẫu mà! Chẳng lẽ giữa hai người chưa từng phát sinh qua chuyện gì?” Nếu thực là như vậy, Kim Linh thật khinh bỉ Trang Ỷ Mộng! Nếu biết rõ Mộc Hãn sẽ không thuộc về chính mình, vậy lúc trước lại không biết thừa cơ chiếm “ưu đãi”, những chuyện không có lời như vậy cô chắc chắn sẽ không làm.
“Mỗi lần phát sinh quan hệ, cô ấy chỉ làm để ứng phó mà thôi. Tôi lại còn liên tục đạt tới cao triều … có đôi khi tôi cảm thấy chính mình thật ti tiện.” Trang Ỷ Mộng tự giễu chính mình.
Kim Linh sửng sốt, Trang Ỷ Mộng quả nhiên là uống quá nhiều. Kim Linh chợt nghĩ, dù sao ngày mai, khi tỉnh rượu , cô ta thế nào cũng sẽ không nhớ những câu đã nói ngày hôm nay, hoặc giả dụ có nhớ cô cũng xem như chưa từng xảy ra mà chối bỏ. Hơn nữa , ngày mai khi tỉnh dậy , cô ta cũng lại tiếp tục dùng thái độ đáng ghét đối với cô , thế nên không có lý nào , cô không nhân cơ hội này “chơi” Trang Ỷ Mộng một chút.

“Như vây cũng chẳng có gì giỏi, ngón tay của tôi cũng có thể khiến cô đạt cao triều thôi” Khó có được một lần Trang Ỷ Mộng dễ dàng bị trêu chọc, Kim Linh tội gì mà kiêng kị, tội gì không đùa mạnh tay một chút.
“Cô được sao?” Trang Ỷ Mộng nhìn Kim Linh đầy khiêu khích, ánh mắt lướt xuống những ngón tay thon dài của Kim Linh… đôi bàn tay đó, chắc là cho tới giờ, đã 30 tuổi cũng chưa từng chạm qua phái nữ.
“Cái đó thì phải thử mới biết được” Kim Linh quả thật chưa chạm qua phụ nữ. Tuy nhiên, làm cho một cô gái đạt được cao triều thì có gì là khó?
Kim Linh nghĩ là nghĩ vậy, thế nhưng, sự việc phát sinh lại hoàn toàn vượt khỏi những gì cô có thể tưởng tượng. Nghĩ lại, Kim Linh thật tức không chịu nổi, rõ ràng là cô đùa giỡn với Trang Ỷ Mộng trước nhưng người bị áp lại chính là cô… Kim Linh cảm thấy được quả thật là vô cùng nhục nhã….
——————————
Trang Ỷ Mộng vừa tỉnh liền không chút do dự, đá Kim Linh xuống giường cho dù Kim Linh vẫn còn đang say ngủ. Tuy rằng tối hôm qua uống hơn nhiều rượu, Trang Ỷ Mộng cũng không phải là hoàn toàn không nhớ gì. Chính là người nào dám trêu chọc đến cô, thật xứng đáng. Trang Ỷ Mộng không hề có chút khoan nhượng đối với Kim Linh.
“Cô quả thực là cầm thú!”
Kim Linh đang ngủ, bị đá xuống giường đau đến nhe răng trợn mắt. Cô nhớ lại chuyện đêm qua , thù mới lại chồng lên hận cũ. Vừa nghĩ tới đêm qua Trang Ỷ Mộng thật không khác gì cầm thú, một lần lại một lần vùi dập cô, phỏng chừng muốn chảy máu… Cô bây giờ, cả giãy dụa cũng không còn đủ sức. Tuy là lúc đầu có một chút hưởng thụ, nhưng lúc sau lại chuyển thành bị cường bạo, vùi dập!! Cầm Thú!
“Lúc dạo đầu, cô không phải kêu thật sự phấn khích sao?”
Trang Ỷ Mộng khinh thường liếc về phía Kim Linh. Cô ta cũng chẳng còn là tam trinh cửu liệt gì, vậy mà còn ở đó già mồm cái gì.
“Khó trách Mộc Hãn không cho cô đụng vào, cô quả thật là loài cầm thú” Kim Linh thấy Trang Ỷ Mộng một chút cũng không cảm thấy có lỗi với mình, càng nóng. Cô liền lấy chỗ đau của Trang Ỷ Mộng ra mà xát muối.
Quả nhiên, mặt Trang Ỷ Mộng liền biến sắc, thật khó coi, tầm mắt trở nên lạnh lùng, nhìn Kim Linh. Kim Linh thấy vậy, có chút cảm thấy sợ hãi, cô rất sợ Trang Ỷ Mộng bị kích thích quá độ , liền nổi điên , cường bạo chính mình. Kim Linh sợ đến mức hơi rụt người lại. Quả thật người ta nói không sai, những cô gái có thể lực lại học qua quyền đạo gì đó và thuật phòng thân, tuyệt đối có khuynh hướng bạo lực mà!.
“Cút” Trang Ỷ Mộng lạnh lùng phun ra 1 chữ , đó cũng đủ để Kim Linh nuốt theo phẫn hận, liền nhặt đống quần áo hỗn độn trên sàn nhà, “chậm rãi” mặc vào. Cô, Kim Linh, sống cho tới giờ chỉ có nàng đuổi người khác, chưa bao giờ bị người ta đuổi đi… Trang Ỷ Mộng, cô đừng rơi vào tay lão nương, bằng không, cô cứ chờ xem, tôi cho cô biết thế nào là lễ độ.
Hết Chương 3


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.