Trùng Sinh Không Cưng Chiều Em Thì Cưng Chiều Ai

Chương 5: Trùng sinh


Đọc truyện Trùng Sinh Không Cưng Chiều Em Thì Cưng Chiều Ai – Chương 5: Trùng sinh

Một lát sau, Kiều Tuyên mới trở lại bình thường từ trong dư âm, cửa phòng tắm phản chiếu ra bóng dáng và tiếng nước ào ào cho cậu biết Đường Nham đang ở trong đó.

Lúc này Kiều Tuyên mới cảm thấy dường như có chỗ nào đó không bình thường.

Rõ ràng Đường Nham đã chết, tuy cậu chưa kịp thấy thi thể dã bị người khác vội vàng đưa ra nước ngoài, nhưng cậu biết Đường Nham đã mất, nếu không, anh sẽ không dễ dàng tha thứ cho mình thoát khỏi lòng bàn tay anh. Vậy Đường Nham kia là sao?

Mơ à?

Người dưới đau đớn và khoái cảm tình dục cao trào chân thật như vậy, thậm chí hiện tại vẫn còn mùi vị tình dục do Đường Nham hôn cậu mang tới.

Hơn nữa cậu nhớ rõ Đường Mục đã đâm cậu một dao, mà bây giờ, vị trí vết dao trơn bóng một mảnh, ngoài trừ một chuỗi vết hôn tím bầm.

Chuyện gì đã xảy ra?

Kiều Tuyên quay đầu đánh giá mọi thứ trong phòng, không bình thường, thiết bị lắp đặt trong phòng này vừa quen thuộc vừa xa lạ, đây cũng không phải phòng của cậu, cậu nhớ rõ đầu giường này phải có một chuỗi xiềng xích, là sau khi cậu chạy trốn bị Đường Nham bắt lại đã tìm người gắn lên, cậu bị khóa trên giường gần một năm!

Mà bây giờ, trên tường không có gì cả!

Trong phòng ngoại trừ cái giường này coi như nguyên vẹn ra, những thứ khác lộn xộn thành một đống, đồ đạc vỡ đầy đất, gần như không có thứ nào còn nguyên, hiển nhiên là đã trải qua một trận ác chiến.

Vật trên đất khiến Kiều Tuyên hơi mông muội. Đó là một cái mô hình máy bay, chính xác mà nói thì nó đã trở thành cái xác rồi.


Cậu nhớ mô hình này rất rõ, trước đây cậu xem ti vi, thuận miệng nói mô hình này đẹp, không tới vài ngày đã có người tặng đến nhà.

Đương nhiên là Đường Nham lấy cho cậu, khi đó cậu vui vẻ vài ngày, nhân tiện cho Đường Nham vài ngày được sắc mặt tốt. Cậu căn bản không phải người kiên nhẫn, mới vài ngày đã không còn hứng thú không biết đã ném nó ở góc nào.

Cậu có ấn tượng sâu sắc với thứ này là bởi vì sau đó cậu tình cờ biết cái mô hình này là do Đường Nham dùng mấy triệu mua về từ một hội đấu giá ở Đức, cậu lục vài căn phòng tìm thứ này ra, dọn dẹp sạch sẽ, yêu quý treo trên tường phòng ngủ, yêu quý của cậu đương nhiên không phải dành cho tâm ý của Đường Nham, mà là mấy triệu.

Chỉ là mô hình này nhiều năm trước đây đã bị Đường Nham ném vỡ, hình như là bởi vì cậu muốn bỏ đi.

Một suy nghĩ kỳ lạ hiện lên trong đầu Kiều Tuyên, Kiều Tuyên có chút kích động, không để ý vết thương bị xé rách phía dưới, lục lọi trên đầu giường.

Đường Nham từ phòng tắm bước ra chỉ thấy Kiều Tuyên chổng mông tìm gì đó trên tủ đầu giường, nhíu mày lại.

“Em đang tìm gì vậy?”

“Điện thoại di động! Điện thoại di động của em đâu?” Kiều Tuyên vội vàng muốn kiểm chứng suy nghĩ của mình, không thấy gương mặt trầm xuống của Đường Nham, vẻ mặt vội vã nhìn Đường Nham, “Quên đi, anh nói cho em biết bây giờ là lúc nào rồi?”

Khuôn mặt Đường Nham hoàn toàn trầm xuống, không trả lời, trầm mặc đi về phía cậu.

Kiều Tuyên vẫn chưa biết sống chết nói: “Bây giờ là lúc nào? Anh nói cho em biết đi!”

“Em vẫn muốn rời khỏi anh!” Đường Nham đè Kiều Tuyên lên giường, chặt chẽ nhìn cậu, nghiến răng nghiến lợi nói.


Kiều Tuyên không rõ ý tứ của anh, cậu chỉ muốn biết hiện tại là lúc nào, năm nào, sao lại muốn rời khỏi anh chứ? Cậu không nghĩ đến chuyện rời khỏi anh, cũng không nghĩ đến cuộc sống không có anh!

“Em chỉ muốn biết bây giờ là năm nào tháng nào! Đường Nham, anh nắm đau em!” Kiều Tuyên vùng vẫy nắm cổ tay anh, bất mãn dùng chân đá Đường Nham.

Đường Nham dùng chân khóa chân cậu lại, một tay đè hai tay Kiều Tuyên trên đỉnh đầu, một tay dùng sức nắm cằm cậu, ánh mắt nguy hiểm nhìn cậu, “Em yên tâm, em bị anh đè trên giường ba ngày, chuyến bay đã sớm bay rồi! Kiều Tuyên, chỉ cần anh còn sống một ngày, em đừng nghĩ đến chuyện bỏ đi! Nếu có lần sau nữa, anh sẽ khóa em trong phòng này, cả đời! Kiều Tuyên, đừng nghi ngờ lời của anh, anh nói được thì làm được!”

Kiều Tuyên đảo mắt trong lòng một cái, cậu không nghi ngờ lời nói của anh chút nào!

“Bá đạo!” Đôi mắt to trên gương mặt búp bê của Kiều Tuyên trừng Đường Nham một cái, miệng nhỏ bé bất mãn hơi chu, ngược lại càng giống như con nít đang cáu kỉnh.

Đường Nham nhớ tới lần đầu tiên hai người gặp mặt chính là như vậy, thuần khiết đặc biệt trên người Kiều Tuyên khiến mình và mấy người bạn đến quán bar họp mặt liếc mắt cái liền chú ý tới cậu, nhìn thấy cậu bị người khác khi dễ rõ ràng vô cùng sợ lại cứng cổ giống như một con gà trống nhỏ kiêu ngạo, không nhịn được cười khẽ, không nhịn được ra tay giúp cậu, không nhịn được trêu đùa cậu, sau đó, Kiều Nham liền giống như bây giờ, mắt to sáng ngời nhìn anh chằm chằm, môi nho nhỏ đầy đặn, lập tức khiến đáy lòng anh mềm nhũn một cái.

Đường Nham nở nụ cười, cúi đầu dán lên môi Kiều Tuyên nhẹ nhàng cọ cọ, “Không phải bá đạo, là điên rồi. Bảo bối, đừng nghĩ đến việc rời khỏi anh, nếu không, anh cũng không biết anh sẽ làm ra chuyện gì.” Dừng một chút, nói thêm: “Em muốn đi học, mấy trường học trong thành phố Z tùy em chọn, nhưng không được ra nước ngoài.”

Kiều Tuyên bất mãn hừ một tiếng, mở miệng cắn cắn môi dưới của anh, dùng sức cắn một cái rồi lại lè lưỡi liếm, cậu muốn, cậu thật sự đã trả lời bảy năm trước rồi!

“Tay em đau!” Kiều Tuyên oan ức bất mãn trừng mắt nhìn Đường Nham.

Lòng Đường Nham mềm nhũn, buông tay cầm lấy tay cậu ra, đau lòng hôn nhẹ lên cổ tay bị anh nắm đến đỏ ra.


“Bảo bối, chỉ cần em không bỏ đi, em muốn cái gì anh cũng đồng ý với em.” Đường Nham mềm giọng xuống nói, đưa ra thỏa hiệp lớn nhất.

Vẻ mặt Kiều Tuyên hoài nghi nhìn anh, “Vậy em muốn trọ ở trường!”

Mặt Đường Nham lại trầm xuống, nguy hiểm nhìn cậu, cắn răng phun ra hai chữ: “Không được!”

Kiều Tuyên đã sớm biết là vậy, cũng không thất vọng, bĩu môi, liếc anh một cái, “Tên lừa gạt!” đẩy anh ra trở mình, đưa lưng về phía anh, ở nơi Đường Nham không nhìn thấy cười cong mắt, thật sự trùng sinh!

Đường Nham thở dài, nằm xuống bên cạnh lật người cậu lại kéo vào lòng, hôn lên đỉnh đầu cậu, “Kiều Tuyên, anh yêu em, em đừng bỏ rơi anh.”

Nếu là Kiều Tuyên lúc trước, nhất định sẽ châm chọc nói móc: Yêu? Tôi chỉ là món đồ chơi của anh thôi!? Kẻ điên!

Mà bây giờ, Kiều Tuyên lại nằm trong lòng Đường Nham đỏ mắt, đúng vậy, Đường Nham từng nói yêu cậu, nhưng cậu không tin, từng lần một dùng ngôn ngữ ác liệt đâm anh bị thương, đến sau này Đường Nham cũng không nói nữa, nụ cười trên mặt cũng không còn.

May mắn, may mắn, trời cao lại cho cậu một cơ hội!

Kìm nén nghẹn ngào trong cổ họng, Kiều Tuyên véo lưng Đường Nham một cái, giả bộ hung tợn nói: “Khốn nạn, anh ném vỡ máy bay mô hình của em! Anh đền cho em đi!”

Đường Nham vì sự khác thường của Kiều Tuyên mà nghi hoặc, Kiều Tuyên vậy mà lại không giống như mèo bị giẫm vào đuôi xù lông mắng anh? Trong lòng vui vẻ, ý của Kiều Tuyên có phải là…

Đường Nham đẩy Kiều Tuyên chôn mặt trong lòng anh ra, vẻ mặt mong đợi nhìn chằm chằm khuôn mặt của Kiều Tuyên, cẩn thận từng li từng tí mở miệng thăm dò: “Bảo bối, em có đồng ý không rời khỏi anh không?”

Kiều Tuyên chống đối anh mười năm rồi, cũng từ chối anh mười năm, lần này nếu cậu đồng ý thì không phải sẽ vả vào mặt bôm bốp sao? Kiêu ngạo nho nhỏ trong lòng khiến Kiều Tuyên mất tự nhiên không mở miệng nổi, lỗ tai cũng bắt đầu phiếm hồng, nhưng nhìn thấy ánh mắt mong đợi của Đường Nham lại có chút mềm lòng. Đời này trừ người trước mặt ra cậu không muốn gì cả, chút lòng tự trọng ấy thì có gì quan trọng? Hơn nữa, cậu nghĩ, nếu Đường Nham dám cười nhạo cậu, cậu sẽ đá anh xuống giường!

Kiều Tuyên giống như đà điểu ôm hông Đường Nham chui vào trong ngực anh, cho đến khi không nhìn thấy mặt anh nữa mới giả bộ hung ác hừ một tiếng, “Đầu tiên anh phải đền máy bay cho em thì em mới suy nghĩ có nên đồng ý với anh hay không!”


Đường Nham nở nụ cười, ngực phập phồng dữ dội, Kiều Tuyên rất xấu hổ không muốn ngẩng đầu.

Đường Nham biết cậu có chút kiêu ngạo, như vậy đã là cực hạn của cậu, cũng không ép cậu. Mặc dù không biết vì sao Kiều Tuyên đột nhiên đồng ý với anh, nhưng anh rất vui vẻ, mấy năm nay, lần đầu tiên anh vui vẻ như vậy. Anh không muốn hỏi Kiều Tuyên nguyên nhân, chỉ cần Kiều Tuyên bằng lòng không rời khỏi anh, bọn họ có nhiều thời gian.

“Không được cười nữa!” Kiều Tuyên xấu hổ đạp anh một cái.

Đường Nham cười ôm người sát lại, hai chân quấn quýt lấy chân Kiều Tuyên ở giữa, không ngừng hôn đỉnh đầu cậu, “Kiều Tuyên, bảo bối!”

Kiều Tuyên kìm nén đến đỏ bừng cả mặt, lòi ra từ ngực anh, trừng mắt nhìn Đường Nham, “Em mặc kệ, em muốn cái máy bay mô hình này, anh phải tự mình dán lại tốt, không được tìm người giúp!”

“Được! Anh dán!” Cúi đầu hôn môi Kiều Tuyên.

Kiều Tuyên trừng anh, nhưng không đẩy anh ra. Ý cười trong mắt Đường Nham càng sâu, cạy môi cậu ra, đầu lưỡi xông vào.

Hôm nay trải qua nhiều chuyện, mí mắt Kiều Tuyên cũng không nhịn được nữa, nửa người ghé lên người Đường Nham, khuôn mặt dán vào ngực Đường Nham, mơ mơ màng màng hừ một tiếng, “Đường Nham… Đau thắt lưng…”

Đường Nham cúi đầu hôn hôn lên đỉnh đầu cậu, nhẹ giọng vỗ về, “Ngoan, anh xoa xoa sẽ không đau nữa, ngủ đi.” Một tay nắm cả lưng Kiều Tuyên, một tay đặt ngang eo cậu, bắt đầu nhẹ nhàng xoa bóp.

Kiều Tuyên thoải mái hừ một tiếng, giống như con mèo nhỏ lười biếng bình thường, ghé vào ngực Đường Nham, hô hấp dần dần bắt đầu kéo dài.

Đường Nham nhìn gò má cậu, khóe môi cong lên, rạng rỡ dịu dàng.Camellia W: công quân điên lên thì thật đáng sợ nhưng bình thường thì cực kỳ dịu dàng. Mà tính cách của mấy công độc chiếm dục biến thái nếu không xây dựng tốt thì tui rất khó để đồng cảm, đến bây giờ vẫn thấy công quân khá ổn, chưa phát hiện có chỗ nào khiến tui ghét.

p/s: bộ này tui không chắc lịch up thế nào nữa, chắc khoảng 1 – 2 ngày/chương, phòng ngừa hôm nào tui lười hoặc bận việc.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.