Trọng sinh trở về vị trí cũ

Chương 1


Bạn đang đọc Trọng sinh trở về vị trí cũ – Chương 1:

Liễu Tương Quỳnh trong mắt người đời là quý nữ nhân tài kiệt xuất.
 
Nàng là đích nữ thế gia Liễu gia của kinh thành, phụ thân Liễu Mộng Đường là Hàn lâm Đại học sĩ đương triều, Liễu gia ba đời trọng thần, gia thế hiển hách, ra vào ngồi xe tứ mã, tham gia yến tiệc xa hoa. Từ nhỏ thông thạo làm thơ, đọc sách, luyện chữ, vẽ tranh, thêm phẩm hạnh trời cho, tài sắc dung mạo nổi danh kinh thành. Những từ ngữ khen ngợi quá lời về nữ tử tài mạo song toàn trên thế gian này dùng lên người nàng đều không hề keo kiệt.
 

 
Tuy nhiên trừ nhân duyên khá hoang đường ra – Khuê tú quyền quý như nàng, ngoài dự đoán của mọi người là không chọn một quý tử hầu môn nhậm chức trong triều mà kiên quyết muốn gả thấp cho Thượng Vân Thiên – một thư sinh dân đen áo vải.
 
Vốn khiến người ta tiếc hận cảm thán, ai biết vị thư sinh xuất thân bần hàn này được đề tên trên bảng vàng, được đương kim thánh thượng trọng dụng. Năm ấy Liễu gia từng bị cuốn vào chính loạn, sống cảnh lang bạc khốn khổ một thời gian khiến hoàng đế sinh thẹn mà sủng, mà vị rể hiền vốn không có căn cơ thâm hậu này của Liễu gia cũng lọt vào mắt rồng của hoàng đế, cuối cùng Thượng Vân Thiên trở thành danh thần đứng đầu Nội Các. Sau khi nàng gả vào Thượng gia, phu quân anh tuấn nhã nhặn chưa từng thông phòng nạp thiếp, phu thê hoà hợp, sinh một đôi nhi nữ, kéo dài hương khói, có thể nói là vạn sự vẹn toàn.
 
Ít nhất hơn nửa số phu nhân nữ quyến trong kinh thành đều cực kỳ hâm mộ mắt chọn phu quân của Liễu Tương Quỳnh. Phủ trạch thanh tĩnh tự tại, hơn nữa nàng là người thích xã giao, thích làm việc thiện, được đích thân thánh thượng phong làm Trọng Hoa phu nhân nhất phẩm.
 
Lúc này trăng tàn trời mờ sáng, ánh nến chập chờn hắt lên song cửa sổ, trước khi đẩy cửa phòng ngủ khép chặt ra, nàng cũng như bao người bình thường trên thế giới này, vui mừng vì nửa cuộc đời đã trải qua bình an suôn sẻ.
 
Đáng tiếc… lúc nhìn thấy phu quân và một nữ tử khác trên giường, tất cả tâm trạng đó sụp đổ một cách thê thảm.
 
Gương mặt anh tuấn của phu quân chảy một tầng mồ hôi mỏng, hơi thở gấp gáp kịch liệt còn chưa kịp bình phục, đang che chở cho nữ nhân mảnh mai mịn màng dưới thân, xấu hổ nhìn thê tử đột nhiên trở về từ nhà mẹ đẻ.
 
Nhưng dù sao cũng là trụ cột điềm tĩnh được triều đình tôi luyện, hắn phản ứng lại rất nhanh, vội vàng kéo chăn dưới chân lên che đậy.

 

 
Khí bẩn trong phòng xộc lên người, trào ra từ chỗ giao nhau của hai người kia, tấm chăn quấn trên người nhuộm mảng lớn vết nước loang lổ vì trước đó bị dùng để kê dưới thân, cho thấy trận đại chiến vừa rồi sung sướng ra sao.
 
Nàng đờ đẫn nhìn chăn gấm xuất giá tự tay mình thêu, chợt sững sờ nhớ ra: đáng tiếc cho chiếc chăn bách hợp Tô Châu nàng tỉ mỉ thêu mất một tháng, đã bẩn thế này thì phải đốt đi mới sạch sẽ…
 
Liễu Tương Quỳnh vốn định cho phu quân một niềm vui, ai ngờ bị phu quân làm cho kinh sợ không hề nhẹ.
 
Nhưng Thôi Bình Nhi, nữ tử dưới thân phu quân lại rất điềm tĩnh trấn định.
 
Liễu Tương Quỳnh bị không khí dơ bẩn trong phòng ép tới mức khó thở, không chịu được phải lui ra khỏi phòng thở hổn hển. Thôi Bình Nhi vấn mái tóc rối, choàng áo khoác của Thượng Vân Thiên lên người rồi bước ra khỏi phòng ngủ. Ả ta cao ngạo thưởng thức vẻ mặt giận dữ của nàng đủ rồi mới mở miệng nói: “Ta và Thượng Lang tình nghĩa với nhau đã lâu, chỉ là sợ tỷ tỷ ghen ghét nên Thượng lang không biết phải nói cho tỷ thế nào. Nếu hôm nay bị tỷ bắt gặp rồi thì coi như không cần nhiều lời nữa. Ngày mai ta sẽ bảo Thượng Lang nói rõ chuyện với phụ mẫu, sớm ngày qua cửa.”
 
Liễu Tương Quỳnh nhìn thẳng vào gương mặt còn mang vẻ quyến rũ của Thôi Bình Nhi, không chịu được phải duỗi tay cho ả ta một bạt tai: “ Đã làm ra loại chuyện không có đức hạnh này mà còn ra vẻ lý thẳng chẳng sợ, ngươi đúng là không biết xấu hổ.”
 
Thôi Bình Nhi lăn lộn trong phường chợ búa đã lâu, tính khí vốn không chịu thiệt, thêm nữa từ trước đến nay ả ta đã quen lên mặt với Liễu Tương Quỳnh, quen nhìn Liễu Tương Quỳnh nhường nhịn mà lấn tới, vì vậy cũng lập tức trả lại Liễu Tương Quỳnh một bạt tai. Thần sắc kiêu căng độc ác, giọng nói lại nhẹ nhàng run rẩy như vừa chịu oan ức: “Tỷ tỷ, sao tỷ dám ra tay đánh người chứ, chẳng lẽ ta bị tỷ ức hiếp chưa đủ ư? Rõ ràng ta mới là đích nữ Liễu gia, nhưng lại bị người ngoài là tỷ tu hú chiếm tổ chim khách. Ta còn chưa từng oán hận tỷ đâu!”
 
Hừ, chỉ với câu “tu hú chiếm tổ chim khách” này, ả ta có thể chặn được miệng Liễu Tương Quỳnh.

 
Lời Thôi Bình Nhi vừa nói là bí mật không thể tiết lộ của Liễu gia.
 
Năm đó triều đình thay đổi lớn, Liễu gia gặp nạn, lúc chạy khỏi kinh thành để trốn tránh kẻ thù có trú mưa ở cửa tiệm bán sợi gai dưới núi, tình cờ gặp thương hộ Thôi gia. Kể ra hai nhà cũng là nghiệt duyên, mỗi nhà đều có một đôi long phượng thai, lúc đó trời xui đất khiến, Liễu gia đang trú mưa và Thôi gia bế nhầm hai bé gái.
 
Thế là kim chi ngọc diệp chân chính của Liễu gia gặp nạn. Còn nữ nhi của thương hộ Thôi gia, LiễuTương Quỳnh trở thành hòn ngọc quý trên tay Liễu gia.
 
Vào lúc Liễu Tương Quỳnh mười sáu tuổi chuẩn bị tìm người gả đi, chân tướng về thân thế mới bị bà vú bệnh nặng sắp rời trần thế của Liễu gia vạch trần.
 
Bấy giờ, mẫu thân của Liễu Tương Quỳnh – đại phu nhân đương gia Liễu gia là Nghiêu thị khóc đứt ruột đứt gan, Liễu Tương Quỳnh cũng như gặp sấm sét giữa trời quang, kinh hoảng không biết phải làm thế nào.
 
Lúc đó theo như ý của tổ mẫu – Liễu gia lão thái quân thì là muốn đón Thôi Bình Nhi đang nuôi ở Thôi gia về Liễu gia nhận tổ quy tông.
 
Nhưng phái người đi tìm hiểu nghe ngóng, kết quả là Thôi Bình Nhi đã trở thành thiếp thất của Lang vương Sở Tà.
 
Khi đó Lang vương đang dụng binh trấn thủ Giang Đông, đã có thế tạo phản. Quần thần trong triều chỉ sợ tránh còn không kịp, giờ phút quan trọng này, nếu đổi nữ nhi về, Liễu Mộng Đường sẽ trở thành nhạc phụ của Lang vương.
 
Loại người thân xui xẻo liên luỵ đến cửu tộc này không thể nhận loạn được!

 
Sau đó đâm lao thì phải theo lao, Liễu Tương Quỳnh vẫn là đích nữ chính tông của Liễu gia, không nhận nữ nhi ruột về.
 
Nhưng Nghiêu thị yêu con sốt ruột nghe ngóng được rằng Lang vương Sở Tà rất tàn bạo, xem thường thiếp thất, thường tặng thiếp thất yêu thích đi. Liễu gia lén lút đút bạc nhờ phụ tá mà Lang vương coi trọng đưa Thôi Bình Nhi ra, qua tay nhiều người mới đưa được Thôi Bình Nhi về kinh thành, đưa ả ta vào Liễu gia trên danh nghĩa họ hàng xa đến nhờ vả.
 
Sau khi biết được thân phận của mình, Thôi Bình Nhi hận Liễu Tương Quỳnh đến thấu xương vì nàng chiếm lấy vị trí đích nữ của ả ta ta. Nguyên do gặp nạn, sa vào tình cảnh bị coi như đồ chơi, tất cả gộp lại lên người Liễu Tương Quỳnh. Sống những ngày an nhàn sau khi quay về Liễu gia, nghĩ tất cả vốn là của mình, lòng ả ta càng căm hận.
 
Đến cuối cùng, Thôi Bình Nhi cảm thấy phu quân của Liễu Tương Quỳnh – vị rường cột quốc gia tiền đồ rộng mở này vốn nên là phu quân của mình mới đúng.
 
Bởi vì những năm đó bị bắt uống canh hổ lang tuyệt tử, Thôi Bình Nhi biết bản thân cả đời này đã đứt đường con cái nên rất dịu dàng thân thiết với hai đứa con của Quỳnh Nương, thường tặng hoa quả tươi và đồ chơi tinh xảo cho chúng.
 
Mà từ trước đến nay Liễu Tương Quỳnh luôn bận chuyện xã giao tiệc trà hội thơ với các phu nhân quyền quý, nàng lại là từ mẫu sợ con hư hỏng nên một mực xem trọng việc học hành, yêu cầu với con rất khắc nghiệt, thường dùng thước lên người, ồn ào đến nỗi nàng không còn thân với các con nữa.
 
Nếu so sánh hai người với nhau thì trong lòng hai đứa trẻ dì Thôi còn ôn hoà thân thiết hơn mẫu thân, chúng luôn mong ngóng dì Thôi đến phủ chơi đùa với bọn chúng.
 
Vậy mà sự chân thành giả tạo đó lại che dấu được nàng. Khoảng thời gian này, thậm chí Liễu Tương Quỳnh còn tưởng rằng Thôi Bình Nhi đã buông bỏ hận thù trong lòng, bằng lòng chung sống với nàng như tỷ muội nên mới hoà thuận như vậy với phu quân và nhi nữ của mình. Còn nàng, bởi vì không phải nữ nhi ruột của Liễu gia, mang danh phận không hợp đạo lí nên đã cố gắng nhường nhịn lấy lòng Thôi Bình Nhi hết sức.
 
Nhưng giờ khắc này, nàng mới hiểu rõ, Thôi Bình Nhi nào có đối tốt với nàng. Ả ta chỉ có lòng muốn giành lại, muốn cướp phu quân và nhi nữ thành của riêng ả ta thôi.
 
Sự đau rát trên má nhắc nhở Liễu Tương Quỳnh, trước đây đối tốt với Thôi Bình Nhi như vậy thật sự quá ngu xuẩn, vậy mà nàng đã dẫn con rắn độc này vào nhà!
 

Nếu là Tương Quỳnh của trước kia, nhận một cái tát này của Thôi Bình Nhi, e là nàng sẽ chịu đựng. Nhưng nàng của bây giờ tuyệt đối sẽ không nhịn nữa, nàng lạnh lùng trừng mắt nhìn gương mặt càng thêm hung hăng càn quấy của Thôi Bình Nhi, đột nhiên tàn nhẫn bay lên đạp một cước vào bụng ả ta.
 
Đại công tử Liễu gia, Liễu Tương Cư là người thượng võ. Liễu Tương Quỳnh nhiều bệnh từ nhỏ nên cũng học quyền cước với sư phụ dạy võ của đại ca mấy năm, lực đạo của cước này không phải là hoa chân múa tay.
 
Thôi Bình Nhi hét thảm một tiếng, ngã nhào xuống đất như túi vải bị vứt bỏ.
 
Nàng vừa đá xong, rốt cuộc Thượng Vân Thiên trong phòng cũng lộ diện.
 
Hiển nhiên rường cột của Đại Nguyên triều cũng không quá am hiểu việc hoà giải xung đột giữa người mới thích và người yêu cũ. Hắn ở trong phòng nghe động tĩnh, trong đầu đang nghĩ làm thế nào để nhận lỗi với Quỳnh Nương. Nàng là người dịu dàng, lại đối tốt với Thôi Bình Nhi, chắc sẽ không làm khó nàng ấy! Nhưng hiển nhiên lần này Liễu Tương Quỳnh thật sự tức giận, giọng nói trách mắng phẫn hận rất lớn, trái lại giọng nói dịu dàng và câu từ cẩn thận của Thôi Bình Nhi càng khiến người ta thương tiếc. Vừa nghe thấy tiếng hét thảm kia, lại thấy vẻ nhếch nhác ngã trên đất của Thôi Bình Nhi càng kích động tâm tính thương tiếc che chở sự yếu mềm của nam nhân, hắn vội vàng chạy ra.
 
Hắn nhíu mày rậm đỡ Thôi Bình Nhi bỗng mềm yếu lên, cảm thấy bản thân dường như có thêm chút dũng khí, bèn nói với Liễu Tương Quỳnh: “Quỳnh Nương, nàng quá đáng rồi, vốn dĩ người sai là ta, muốn đánh muốn mắng thì ta chịu là được. Nhưng sao nàng lại… sao nàng lại đối xử với muội muội của mình như vậy! Nàng ấy chịu khổ quá nhiều, nhạc phụ nhạc mẫu thương tiếc nàng ấy còn không đủ, nếu biết nàng làm ra chuyện này chẳng phải sẽ trách móc nàng sao? Nàng thế này… cũng quá khiếm nhã rồi.”
 
Tim bị búa nặng đập nát, thân hình thẳng tắp của Liễu Tương Quỳnh run nhẹ. Bởi vì biết được thân thế của mình, biết trong cơ thể đang chảy dòng máu của thương hộ đê tiện nên sau mười sáu tuổi tính cách nàng càng cứng nhắc trầm tĩnh, tuân thủ nghiêm ngặt lễ tiết của danh môn khuê tú, chỉ sợ lời nói hành động không thích đáng, bị người biết rõ chuyện trong nhà mang ra bàn tán.
 
Nhưng bây giờ phu quân mà nàng không đề phòng nhất đang siết chặt lấy nỗi khổ riêng trong lòng nàng, ôm phụ nhân thông dâm với hắn trong lòng, khiển trách nàng quá khiếm nhã.
 
Trời biết, nếu lúc này có kiếm trong tay, nàng sẽ không làm ra việc khiếm nhã. Nàng sẽ vung kiếm ưu nhã đâm hai lỗ trên người bọn họ cho máu nóng tuôn ra.
 
Khoảnh khắc này, bản tính kiềm nén đã lâu muốn phá kén chui ra, khoan dung độ lượng vân đạm phong khinh ném qua một bên. Nàng cười lạnh, quyết định khiếm nhã đến cùng. Nàng đi vài bước đến trước mặt Thượng Vân Thiên, vứt bỏ dự dịu dàng hoà nhã từ trước đến nay, giơ tay giáng một bạt tai xuống mặt phu quân đến nỗi đầu hắn lệch qua một bên: “Thượng Vân Thiên, trước khi kí hôn thư ngươi mắt mù hay tai điếc? Trước khi thành hôn ta có giấu ngươi về thân thế của ta ư? Vì sao mà một đám quý công tử trong kinh thành ta không gả, một mực chọn bạch y áo vải gia đình sa sút như ngươi? Bởi ta biết ta vốn không phải cốt nhục của Liễu gia, không xứng đáng với danh môn vọng tộc, càng không muốn bị phu quân tương lai hiểu rõ mọi truyện, trách cứ lừa hôn, vậy nên ta mới chọn ngươi…”
 
Lúc nói chuyện, nàng đánh giá trượng phu bỗng nhiên biến thành người lạ từ trên xuống dưới, tự giễu nói: “Ta vốn là thương hộ đê tiện, mà năm đó Thượng gia ngươi nghèo túng đến nỗi không có gì ăn, xem như môn đăng hộ đối, không bới ra được ưu khuyết điểm của nhau. Lúc ta nói rõ, ngươi thề thốt nhận lời thế nào? Ngươi nói dù thân thế chân chính của ta ra sao, sau này là thê tử của Thượng Vân Thiên ngươi rồi, nam nhi Thượng gia sẽ dựa vào bản lĩnh của mình làm cho thê nhi hiển đạt. Còn bây giờ thì sao, ngược lại ngươi ghét bỏ ta khiếm nhã? Sao nào? Yêu đương vụng trộm với Thôi Bình Nhi, trên giường lãnh hội được phong thái mỹ lệ của khuê tú Liễu gia chân chính rồi? Các ngươi đúng là đủ hiếu học văn nhã.”


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.