Trò Chơi Sinh Tồn​

Chương Quyển 1 - Chương 1: Đào Thải


Bạn đang đọc Trò Chơi Sinh Tồn​: Chương Quyển 1 – Chương 1: Đào Thải


Hạ Mạt nhìn đồng hồ đo để kiểm tra số người còn sống sót. Hiện tại còn hơn 4 vạn 20 nghìn người. Cô ngẩng đầu rồi quan sát xung quanh. Chỉ cần giết được đám quái vật công thành này thì có thể kết thúc trò chơi? Cô hít một hơi thật sâu, lưu loát quơ quơ dao hai lưỡi trong tay. Sau đó hướng về một con quái gần mình nhất xông lên, một bên hướng về người ở phía sau nói:
“Chạy theo nhanh lên, chỉ cần giết được đám quái này. Trò chơi sẽ kết thúc”
Cô nói chưa dứt lời, chỉ cảm thấy ngực mát lạnh. Khí lực cả người cùng côn phi hí Tà vương: Khuynh thành Triệu Hoán Sư dần bắt đầu biến mất. Cô cúi đầu quan sát một chút. Đó là một thanh trường kiếm vô cùng tinh xảo. Mũi kiếm từ ngực của cô vươn ra ngoài. Đang lấp loé hào quang đặc biệt chói mắt. Thành kiếm này thật quen thuộc, đây không phải là thanh kiếm cô mới cho cô ấy sao?
“Đúng vậy, trò chơi của cậu chấm dứt rồi”
Âm thanh đã quen thuộc từ lâu, giờ phút này giống như địa ngục A Tu La vọng về. Hạ Mạt ra sức muốn xoay người, nhưng trong đầu cô lúc này chỉ có một mảng mờ mịt. Ánh mắt cũng dần trở nên mơ hồ. Trước khi trước mắt dần chuyển thành màu đen. Cô chỉ nhìn thấy được đôi giày có hình Vân Đoá (đám mây) lẳng lặng trước cô.
“Nhân vật đã chết”
“Xin lỗi, trong {Bụi Trần}, bạn đã bị đào thải”
Cảnh sắc trước mắt theo hệ thống lạnh băng nhắc nhở mà biến thành đen kịt một màu. Hạ Mạt chỉ cảm thấy mồ hôi lạnh tràn trề, cả người không thể kiềm được run rẩy. Toàn bộ hi vọng lúc này đều đã biến thành tuyệt vọng.
“Bởi bạn bị loại bỏ, vị trí thứ 8976134 kho đông lạnh số 22 sẽ bị tiêu hủy, tiêu hủy bắt đầu đếm ngược. 10, 9, 8…”

Sẽ không có người có thể trải qua loại cảm thụ này. Nếu tính mạng của bạn còn chừng mười giây đồng hồ, vậy thì có thể suy nghĩ cái gì? Làm gì? Hay nói cách khác, làm cái gì cũng không được. Nghĩ cái gì cũng không xong. Chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi cái chết. Chờ đợi cảm giác tuyệt vọng lạnh lẽo thấu xương nuốt chửng bạn. Cuối cùng hoá tro tàn.
Hạ Mả nhìn chằm chằm vào khoảng không vô tận trước mắt, nỗ lực muốn tìm kiếm một chút ánh sáng. Tại thời điểm sinh mệnh chỉ còn có thể duy trì một giây. Trong lòng cô sự tuyệt vọng ngày càng toả ra âm ỉ. Càng nhiều không chỉ có hối hận, mà là thù hận. Cô phá huỷ cơ hội sống sót mà cha mẹ đã cho cô. Cũng phá huỷ nốt hi vọng cuối cùng mà cha mẹ đã nỗ lực lưu lại ở thế giới này. Rõ ràng, rõ ràng cô có thể đi đến thời điểm cuối cùng của trò chơi. Nhưng, tại sao! Tại sao? Ngoài trừ tất cả những kĩ năng ở ngoài, muốn tồn tại ở thế giới này bên trong còn cần đến thứ gì khác?
Thật sự căm phẫn!
Cô đã nghĩ tới rất nhiều lần sinh mệnh của cô sẽ như thế nào kết thúc. Nhưng chưa bao giờ nghĩ đến tình huống như vậy để chấm hết sinh mệnh của mình!
Tại sao có thể như thế? Thật phẫn tức!
Tín nhiệm của cô, sự ủng hộ của cô. Toàn bộ hi vọng của cô cứ như vậy huỷ trong tay người mà cô cho rằng là bằng hữu tốt nhất.
Thật sự căm hận đến mức không thể nhắm mắt!
Nếu như nhân sinh có thể làm lại như trong lời người vẫn nói. Cô nhất định phải sống đến thời điểm cuối cùng, sống đến…sau cùng!
Chỉ tiếc, trên thế gian này không có “nếu như” xưa nay và mai sau đều không thể có.

“4, 3, 2…”
Đếm ngược vẫn còn tiếp tục, không nhanh không chậm, hệ thống máy chủ tựa hồ chỉ là làm những công việc của mình, chứ không phải tàn khốc chờ đợi thu gặt sinh mệnh một người.
Hạ Mạt nhắm hai mắt lại, cô rất muốn khóc, nhưng mắt cô khô khốc, cái gì cũng không có.
Tạm biệt, thế giới này.
Tạm biệt, cơ hội sống sót.
Đếm ngược về “1” chậm chạp, và không có vang lên. Hạ Mạt chờ đến có chút phẫn nộ, cô giận dữ mở hai mắt ra, một ánh sáng trắng chói mắt theo hướng cô chiếu đến, cô nhất thời mất đi sở hữu tri giác
Thật ra quá trình ấy cũng giống như một trận hôn mô ngắn, cũng có thể chỉ là trải qua một thời gian dài ngủ say. Hạ Mạt đột nhiên tỉnh lại. Bên tai có rất nhiều âm thanh ầm ĩ. Tựa hồ như âm thanh lạnh lẽo kia đang nói gì đó. Cô mở mắt ra, sau đó vì chỗ trước mặt mà sững sờ.
Cô làm sao có thể ở trong game? Cô chớp mắt một cái, cảnh vật cũng chẳng vì cô chớp mắt mà biến mất. Hạ
Đại khái chỉ là ngắn ngủi hôn mê, lại đại khái là lâu dài ngủ say, Hạ Mạt bỗng nhiên tỉnh lại. Bên tai ầm ĩ lợi hại, tựa hồ có một cái thanh âm lạnh như băng tại nói gì đó, nàng mở mắt ra, sau đó liền sững sờ ở chỗ kia. Hạ Mạt hơi nghi hoặc một chút, lẽ nào đây là trước khi chết đại não đối với khi còn sống cảnh tượng chiếu lại? Cô duỗi thẳng hai tay, trên dưới lật xem một lượt, lại dùng sức nắm chặt, buông ra, nắm chặt lại buông ra. Có xúc giác, hơn nữa có cảm giác đau, đồng thời có sức mạnh tại đầu ngón tay có cảm giác.

Điều này không giống như là tử vong, cũng không giống là đại não đối với khi còn sống cảnh tượng chiếu lại. Loại cảm giác này là –cô còn sống!
Lẽ nào đây là Bug?
Bên tai âm thanh lạnh như băng còn đang không ngừng nói gì đó, Hạ Mạt bấy giờ mới chú ý đến âm thanh đó.
“… Căn cứ quốc tế Liên Bang liên hợp hiến pháp điều 3,494 , khoản 2 quy định…”
Hạ Mạt cẩn thận nghe xong một hồi, chỉ cảm thấy vật này làm sao như vậy quen thuộc, cô hơi hơi nghĩ, đây không phải trò chơi bắt đầu trước trò chơi hệ thống tự động phát ra trò chơi chương trình sao? Lúc đó, cô cũng là từ chương trình này của trò chơi hiểu được cái gì gọi là X kế hoạch, cái gì gọi là {bụi trần}, cùng với đó biết cha mẹ vì để cho cô xuống kho đông lạnh có thể tồn tại, chủ động từ bỏ quyền sống.
Nếu như cô nhớ không lầm…Chương trình này hệ thống chỉ phát đúng một lần, đó là thời điểm lúc trò chơi mới bắt đầu, sau đó lưu trữ tại trong thuộc tính trò chơi, nếu như trong trò chơi có điều gì không hiểu có thể đến tỉ mỉ kiểm tra.
Bây giờ là trò chơi mới bắt đầu! ! !
Hạ Mạt có chút giật mình, là đảo ngược thời gian hay là cô đang mơ?
Cô đột nhiên nắm chặt tay thành nắm đấm, nằm mơ cũng tốt, đảo ngược thời gian cũng được, chỉ cần bây giờ lại bắt đầu lại như từ đầu, cô tuyệt đối không nên tái phạm những sai lầm trước kia!
Còn có, thời điểm thống hận kia!
Bên tai chương trình kia vẫn không dứt thao thao bất tuyệt bên tai. Hạ Mạt trực tiếp lựa chọn kết thúc. Cái này không phải là có thể tuỳ tiện kết thúc được, mỗi nhân vật chỉ có thể tắt nó đi một lần. Sau khi nhân vật lựa chọn kết thúc, máy chủ sẽ quét đại não của người chơi. Xác nhận xem người chơi ấy có thật sự đã hiểu rõ nội dung chương trình hay không. Nếu như không hiểu, hệ thống sẽ cưỡng chế ép buộc người chơi phải nghe lại chương trình lần hai. Trong lúc này, nhân vật không tự động tắt chương trình được nữa. Chỉ có thể chờ đợi đến khi trình tự quét não kết thúc, xác nhận là người chơi đã hiểu rõ nội dung thì nó mới tự động đóng lại. Nhân vật lúc này mới có thể chính thức tiến vào trò chơi.

{Bụi Trần} là một trò chơi thế kỉ. Quốc tế Liên Bang đã chi một lượng của cải khổng lồ để đầu tư vào trò chơi. Tiêu hao cả sức người sức của đến mức game thủ không thể nào tưởng tượng nổi. Kì thực, đây không giống như một trò chơi. Đây chỉ là một chương trình sàng lọc và thử nghiệm những thích ứng của con người ở Trái Đất mà thôi. Dùng những từ ngữ hoa mĩ đầy thú vị ở ngoài. Nhưng bên trong là từng bước từng bước kinh tâm động phách.
Quốc tế Liên Bang muốn để cho người Trái đất vượt qua thử thách, vượt qua tâm lí chịu đựng thử thách, còn có những sở trường của từng người. Khả năng là họ nhờ cái này mà họ sắp huỷ diệt đi tinh cầu duy nhất có sự sống rồi.
Hạ Mạt tắt đi chương trình của hệ thống, liền trong khoảnh khắc đó, hệ thống đã quét não của cô, xác định cô hiểu được chương trình này. Vì lẽ đó, cũng không hề mở nó lên lại lần thứ hai.
Làm sao có thể sẽ không biết?
Chương trình này gần như đã giết cô! Bây giờ nhắm mắt cô cũng có thể hiểu được.
Tân thủ trấn trong Bụi Trần có rất nhiều, thật sự chúng có bao nhiêu thì ngay cả bản thân Hạ Mạt cũng không biết.
Dù sao muốn chứa đựng hơn 4 tỉ người đồng thời đăng nhập vào trò chơi cũng không phải là chuyện đơn giản. Điều đáng nói ở đây là Bụi Trần sử dụng hết thảy những khoa học tân tiến nhất để chế tạo. Bởi vậy, cuộc sống chân thật và nơi này cơ bản là không có gì khác nhau. Thị giác, khứu giác, thính giác, xúc giác đều như vậy. Cảm giác đau đớn cũng là 100% không thể chỉnh sửa. Ngày và đem luân phiên, bốn mùa phân biệt. Tại cuộc sống thật như thế nào thì trong game cũng như vậy. Chỉ khác là trong này có thể dùng sóng não để hô hoán ra một số ít bảng,ví dụ như bảng thuộc tính, bảng nhiệm vụ chẳng hạn.
Sau khi người chơi hiểu hết chương trình. Hệ thống sẽ ngẫu nhiên phân phối. Người chơi sẽ ngẫu nhiên xuất hiện ở một trong vô số các Tân Thủ trấn. Tiếp đó, thì bạn có thể tự do hành trình của mình trong Bụi Trần rồi. Đương nhiên, tính mạng của bạn kết thúc ở đoạn cuối cuộc hành trình.
Hạ Mạt đã xong phát ra chương trình trình tự sau, lập tức sáng mắt lên, cô liền xuất hiện tại một cái Tân Thủ trấn. Kí ức vẫn như vậy, cũng là Tân Thủ Trấn, bố cục giống nhau như đúc. Hiện tại ở đây không có bất kì người chơi nào. Chỉ có mấy NPC. Tại tương lai không xa, nơi này sẽ có rất nhiều người chơi xuất hiện. Bọn họ sẽ có rất nhiều biểu hiện phong phú. Có không tin, có người nguội lạnh, có người tích cực tiếp nhận. Thậm chí có người vì tương lai sống sót mà rời khỏi Tân Thủ trấn bắt đầu chém giết.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.