Trêu Chọc

Chương 41


Đọc truyện Trêu Chọc – Chương 41

Kỷ Lan để Bạc Hà nghỉ ngơi trong chốc lát, nhẹ nhàng nói: “Đi tắm đi!”

Lúc này Bạc Hà bị ép buộc đến mức sức để di chuyển cũng không có, nhưng cứ dính dính như vậy cô cũng không chịu được mà cũng không sạch sẽ cho lắm, liền gắng sức mà ngồi dậy. Không nghĩ tới Kỷ Lan sau một hồi chiến đấu hăng hái đến vậy mà bây giờ vẫn còn sức để bế cô đi vào phòng tắm.

Bây giờ Bạc Hà mới phát hiện trên đùi chảy xuống một ít chất lỏng, liền vô cùng ngạc nhiên, nhớ tới chút chuyện vô cùng quan trọng kia lập tức hỏi lại anh: “Anh vừa rồi làm hoàn toàn sao?”

“Uhm, làm toàn bộ, em không cảm giác được gì sao?” Kỷ tiên sinh cảm thấy hơi thất bại, mấy cú thúc mất hồn cuối cùng chẳng lẽ không làm cho cô cảm thấy dục tiên dục tử sao? Tại sao làm xong hay chưa xong cô cùng hoàn toàn không hề có cảm giác gì là sao?

Bạc Hà nghe anh nói xong, lúc này liền nổi bão, đáng một cái vào ngực anh cả giận nói: “Anh đã hứa là là sẽ không làm toàn bộ mà!”

Kỷ Lan cười nói: “Đó là lần đó, hôm nay là đêm động phòng em nhẫn tâm để anh bỏ dở giữa chừng sao? Anh đã để hàng tồn bao lâu nay, không cẩn thận lại thành hàng biến chất hết thì sao?”

“Vậy sao anh không mang bảo hiểm vào?”

“Anh tặng em một tá Durex, kết quả một cái em cũng không bỏ ra giờ lại trách anh là sao?”

Bạc Hà nghĩ sao em có thể bỏ cái xấu hổ ấy ra chứ, đáng lẽ ra anh phải chuẩn bị chứ. Cô tức giận nói: “Anh cố tình muốn em mang thai có phải không?”

“Không, em mới nghỉ lễ xong, bây giờ là kì an toàn mà, không sao đâu.”

“Nhỡ có làm sao bây giờ?”

Kỷ Lan vẻ mặt a dua: “Anh lấy cái chết để tạ tội có được không?”

Bạc Hà nhìn anh cười đến mê người, đành nhìn kẻ hại nước hại dân là Kỷ Lan đành bó tay không làm được gì.


Kỷ tiên sinh giở giọng chân chó giúp cô xoa xoa bụng, nói như vậy sẽ không mang thai nữa. Bạc Hà cảm thấy đây cũng chỉ là anh bịa ra thôi chứ chẳng có căn cứ khoa học gì cả, nhưng thà có còn hơn không nên để mặc anh mát xa một lúc lâu, kết quả tay anh xoa xoa ấn ấn một lúc lại xấu tính lần xuống dưới mát xa.

Bạc cô nương quyết đoán bắt lấy tay anh. Kỷ Lan nghĩ đến chỗ mất hồn nào đó, trong lòng lại thấy rung rinh, nói giọng khàn khàn: “Anh xem xem có sưng không?”

Chỗ đó đương nhiên làm gì có chuyện cô cho anh xem, nhanh chóng mặc lại áo tắm trốn nhanh vào phòng. Quay lại phòng thấy trên giường còn lưu lại vết máu, cô lại thấy buồn bực, ngày mai nhân viên quét dọn thấy chứng cứ như vậy, quả thật chẳng cần nói cũng biết có chuyện gì xảy ra.

Cô liền kể chuyện này Kỷ Lan, anh cười an ủi nói: “Người ta đều thấy nhưng cũng không thể trách, em đừng lo lắng nữa mau đi ngủ đi!”

Bạc Hà ước gì mình nhanh chóng ngủ được để tránh Kỷ Lan hồi phục lại sức lực đến tiếp đợt hai, vì thế nhanh chóng tắt đèn lấy tốc độ nhanh nhất đi ngủ.

Kỷ Lan hưng phấn như vậy làm sao mà ngủ ngay được, ôm ôm lưng cô hỏi: “Còn đau không?”

“Đau!”

“Để anh giúp em xoa nhé!”

Cô làm sao dám cảm động, chết cũng không chịu quay lưng đi. Kỷ tiên sinh cũng không miễn cưỡng, liền ôm cô từ đằng sau lưng, kết quả ôm ôm một hồi, cô cảm thấy đằng sau có cái gì đó vô cùng cứng rắn, cô chết cũng không dám quay đầu lại, nghĩ như vậy sẽ không làm sao cả không ngờ anh từ sau lưng cũng có thể làm được.

Căn bản cô không có kinh nghiệm, không nghĩ tới bỏ mặc anh sau lưng mà anh vẫn xâm nhập được, tuy rằng không mạnh mẽ như hồi nãy nhưng vẫn rất đau. Còn dám nói là lần thứ hai sẽ không đau, đúng là chỉ là gạt người mà thôi. Cô cũng không quản nữa, nằm úp sấp lên mặt giường. Nghĩ rằng như thế thì anh hết đường xoay nhé nhưng kết quả nằm sấp cũng không được buông tha.

Cô cảm thấy mình thực không phải đối thủ của anh, không nghĩ tới anh có nhiều chiêu thức như vậy. Bạc Hà cảm thấy loại tư thế này thật không giống người, anh dùng sức thúc lại từ phía sau lưng, cô ngồi xuống hậm hực nói: “Chỉ có động vật mới làm như vậy!”

Kỷ Lan không nín được cười ha hả, cảm thấy khuôn mặt bất bình nhỏ nhẳn của cô hồng thắm lên trông thật đáng yêu. Dung mạo cô vốn đã trẻ trước tuổi, lúc này xấu hổ đến ảo não trông thật xinh, anh hận không thể vùi toàn bộ thân mình vào người cô, hai người hòa lại làm một thể.


“Như vậy cũng có thể, đến đây để anh dạy cho em!”

Bạc cô nương đỏ mặt nói: “Em không cần học, em muốn đi ngủ!”

Kỷ tiên sinh lại dỗ: “Cũng được, em không cần học chỉ hưởng thụ thôi cũng được.”

“Em chẳng thấy được hưởng thụ gì cả đau chết đi được.”

Kỷ tiên sinh nghe xong lại càng không phục, anh cảm thấy mình đã ra sức cô phải cảm thấy thoải mái mới đúng, làm sao lại chỉ cảm thấy đau không? Nghĩ như vậy, anh liền càng muốn làm cho cô sung sướng, biến đổi đa dạng bày ra đủ loại tư thế. Nghỉ ngơi rồi lại ép buộc đến hai ba giờ sáng mới đi ngủ.

Sáng ngày hôm sau, Kỷ tiên sinh trong lúc mơ mạng lại muốn một lần bị Bạc cô nương giận đến một cước đạp xuống giường, đỏ mặt giận dỗi nói: “Anh là dâm tặc.”

Kỷ tiên sinh ôm lấy cô vợ nhỏ bé hung tợn nói: “Ai bảo em trước đây tra tấn anh giờ anh đòi cả gốc lẫn lãi về.”

“Em đâu có tra tấn anh.”

“Còn dám nói hả?”

Kỷ Lan uy hiếp hừ một tiếng, tay tìm được chăn, Bạc cô nương nhanh chóng đầu hàng: “Vâng, vâng, em sai rồi còn không được sao?”

Kỷ tiên sinh nhận được bồi thường, mới buông tha, hai người hết nửa buổi sáng mới xuống giường ăn sáng, điểm tâm cùng cơm trưa gộp lại một bữa mới trở lại phòng.

Bạc Hà đêm qua mệt mỏi một đêm, sau khi ăn xong mệt rã rời, trong phòng ánh sáng mặt trời dịu dàng buổi ban trưa liền nằm trên sô pha ngủ luôn.


Kỷ Lan nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô, cảm thấy cô đã ra dáng phụ nữ có chồng, càng thêm kiều diễm, tóm lại thấy cô còn có phần quyến rũ hơn so với trước đây, tưởng tượng đến chính mình đem đến thân phận mới cho cô, làm cho cô có thêm phần sức quyến rũ này, anh liền cảm thấy tự hào liền đi đến hôn cô một cái.

Bạc Hà nhìn thấy anh lại như chuột nhìn thấy mèo, vừa thấy mắt anh lóe ra tia sáng lại cảm thấy lo lắng, lập tức tự hỏi có phải nhu cầu của anh lại nổi lên rồi không, lúc này cô như con nhím ôm chăn, vẻ mặt đề phòng chính ông chồng của mình, đề phòng nói như nói với cướp: “Anh đừng có đến đây, nếu không em…”

“Nếu không em làm sao?” Kỷ tiên sinh giống như con mèo già chậm rãi đi đến.

Bạc cô nương phịu nói: “Cổ nhân dạy ban ngày không bàn chuyện dâm dục.”

Kỷ tiên sinh nghiêm trang nói: “Anh chỉ thực hiện nghĩa vụ của một người chồng thôi, đừng sợ. Đến đây hai chúng mình tiêu thực đi.”

Cái này mất đúng một giờ tiêu thực. Bạc cô nương quyết định nhanh chóng trả phòng, nếu còn ở đây thêm một đêm chắc ngày mai cô không còn sức lực mà ra khỏi phòng nữa.

Kỷ Lan đương nhiên không chịu trả phòng, nhưng Bạc Hà kiên quyết muốn, Kỷ Lan cũng đành chiều theo, hai người ân ái trả phòng quay trở về nhà ăn cơm chiều.

Kỷ Lan ăn cơm xong liền lôi kéo Bạc Hà lên lầu, Bạc Hà tự nhiên hiểu rõ tâm địa độc ác của anh, về đến nhà rồi cũng không sợ dù sao bên cạnh còn có người lớn làm chỗ dựa. Cô liền làm bộ không biết dụng ý của anh nói: “Anh lên trước đi em chưa muốn lên.”

Kỷ Lan liền lên lầu tắm rửa, kết quả đợi lửa đốt nửa ngày mãi không thấy cô lên, liền mặc áo ngủ đi xuống nhà.

Bạc Hà dám ngồi cùng ba vị lão đại chơi mạt chược! Cô bé tiểu yêu tinh này đúng là đang cố ý mà!

Kỷ Lan tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng thấy ông nội anh cùng mẹ đánh đến hứng khởi sôi trào, lại không thể bế vợ đi lên làm cho mọi người mất hứng.

Anh nhẫn.

Lý Nham ở nước ngoài đã lâu lắm rồi không đánh mạt chược, ông nội cùng Kỷ Bá Sơn chỉ là ngồi chơi cùng thôi, nhưng hai người quả thực cũng rất có hứng, mắt thấy đều có ý cười, không chịu được, Kỷ Lan nhịn không được ở dưới bàn sờ sờ đùi vợ.

Bạc Hà hung hăng véo lưng anh một cái rõ đau, nhìn anh bỏ mặc.


Kỷ Lan không có cách nào khác, lại sán đến gần mẹ, ngáp một cái rõ kêu.

Kết quả mẹ như không thấy anh, nói: “Con mệt đi ngủ trước đi!”

Kỷ Lan không nói gì, lại sán đến bên người bố, ghé vào vai bố thở dài, rầm rì nói: “Thật là chán!”

Là đàn ông nên đương nhiên hiểu rõ nhau, Kỷ Bá Sơn hiểu ý con, liền duỗi lưng nói: “Thôi để mai lại đánh, ngồi lâu đến thắt lưng cũng đau!”

Ông nội anh cùng Lý Nham vẫn còn lưu luyến không muốn rời, Bạc Hà cũng lưu luyến không rời nhưng bị chồng cưỡng chế lên phòng.

Mở ra cửa phòng Kỷ tiên sinh lộ ra bản chất hung ác, đặt vợ yêu ở trên tường: “Em cố ý!”

Bạc cô nương vẻ mặt vô tội nói: “Em đâu có, em chỉ là muốn mọi người vui thôi, đều là tại anh, mọi người còn chưa chán đâu.”

“Em còn dám nói nữa, xem anh dạy dỗ em thế nào.” Nói xong môi anh bắt đầu luôn.

Hai người một đường dây dưa từ cửa vào đến giường, lại hỗn chiến đến nửa đêm. Cuối cùng Bạc Hà giống như mèo lười xụi lơ nằm trên giường không muốn nói dù chỉ một câu. Kỷ Lan thấy lạ liền thắc mắc: “Em sao không kêu nữa?”

Bạc cô nương không còn giọng mà nói.

“Hôm qua em vẫn kêu mà, hôm nay sao không kêu nữa?” Kỷ tiên sinh cảm thấy hôm nay kỹ thuật của mình càng thêm thành thạo, hơn nữa cô cũng phối hợp hơn hôm qua, chắc phải vô cùng thoải mái mới đúng, sao một tiếng cùng không thấy rên. Việc cô có kêu hay rên hoàn toàn không liên quan đến kỹ thuật của anh, cho nên anh đặc biệt quan tâm, luôn luôn nhỏ giọng bên tai cô hỏi rõ nguyên nhân.

Bạc Hà vừa tức vừa thẹn, vừa rồi cô nhẫn quá đến thật chật vật, môi cắn cũng đau, cô chỉ sợ người nhà nghe thấy, kết quả cô càng chịu đựng anh càng ra sức, giống như muốn cùng cô phân cao thấp.

“Có phải vừa rồi làm không tốt không, chúng mình làm lại lần nữa.”

Bạc Hà không nhịn được nữa cấu thật mạnh lên điểm đỏ trên ngực anh: “Sau này một tuần 3 lần, không được vượt quá chỉ tiêu.”


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.