Tôi Trở Thành Quả Phụ Khi Còn Trẻ

Chương 99: Ngoại Truyện 2 Mang Thai 2


Bạn đang đọc Tôi Trở Thành Quả Phụ Khi Còn Trẻ – Chương 99: Ngoại Truyện 2 Mang Thai 2


Chuyện Kỷ Khinh Khinh mang thai, trực tiếp làm bùng nổ cả nhà họ Lục.

Từ sau khi ông Lục nhận được điện thoại của dì Bùi gọi về thì nụ cười trên khuôn mặt ông chưa từng biến mất, lập tức gọi người giúp việc đến, quét dọn phòng ngủ bên cạnh phòng ngủ của Kỷ Khinh Khinh và Lục Lệ Hành, nhân lúc vẫn còn kịp, nhanh chóng chuẩn bị một căn phòng cho trẻ.

Căn phòng cho trẻ con này không thể quá mức qua loa, ông Lục ngẫm nghĩ, vẫn nên gọi điện cho đứa cháu là kiến trúc sư của mình, hỏi anh ta xem có thời gian thiết kế cho đứa chắt trai hoặc là chắt gái gần chín tháng nữa là ra đời của ông một căn phòng dành cho trẻ con không.

Người cháu làm ở công ty thiết kế nhà ở tỏ vẻ không thành vấn đề.

Thế là dưới sự đốc thúc ông cụ, toàn bộ người trong nhà họ Lục quay cuồng như con quay.

Đến tận một giờ chiều, Lục Lệ Hành tự mình đưa Kỷ Khinh Khinh về nhà thì nhìn thấy trong vườn đã sạch cỏ, thảm cỏ được cắt tỉa, cửa kính cũng được lau sáng bóng rồi, trong ngoài nhà họ Lục đều được tỉ mỉ quét dọn một lần.

Ông Lục ngồi trên ghế sofa đọc báo, nghe thấy tiếng xe trong sân thì bỏ kính mắt xuống, nhanh chóng chạy ra ngoài.

“Là Khinh Khinh về đấy à?”
Kỷ Khinh Khinh từ trên xe bước xuống: “Ông nội, cháu về rồi đây!”
Thấy Kỷ Khinh Khinh nhanh nhẹn chạy về phía mình, ông cụ dặn dò: “Từ từ thôi! Từ từ thôi! Cháu đang mặc váy, cẩn thận vướng ngã!”
Kỷ Khinh Khinh ngoảnh đầu lại liếc Lục Lệ Hành, gương mặt tỏ vẻ rất bất đắc dĩ.

“Ông nội, không sao đâu, mới có hơn một tháng, cháu cũng chưa có cảm giác gì.


“Lúc này mới được một tháng, bằng một ngón cái thôi, tất nhiên là cháu không cảm thấy gì rồi.

” Ông ấy nhìn Lục Lệ Hành đi đằng sau: “Sao cháu cũng về đây làm gì?”
“Buổi chiều công ty không có chuyện gì, cho nên cháu cũng về luôn.


Ý cười trên khóe mắt và đuôi lông mày của Lục Lệ Hành cũng chưa từng mất, chẳng qua anh che dấu kỹ hơn ông Lục mà thôi, không để cho người ta dễ dàng nhận ra.

Bước vào phòng khách, ông Lục để Kỷ Khinh ngồi yên xuống ghế sofa, đọc kỹ kết quả kiểm tra hôm nay của Kỷ Khinh Khinh, lại cẩn thận hỏi dì Bùi hôm nay bác sĩ dặn dò những việc cần chú ý gì, dì bùi nói hết tất cả những gì bác sĩ đã dặn dò ra, nói xong lại không khỏi cảm thán: “Ôi, ông nói xem mới kết hôm ngày hôm trước, hôm sau đã phát hiện ra là có mang, đúng là song hỷ lâm môn, trước đó tôi còn nghĩ là, lúc nào thì ngài mới có chắt bế đây, nào biết bây giờ đã lập tức có thai rồi.


Ông cụ Lục mặt mày hớn hở: “Không phải có vội hay không, hai đứa chúng nó vẫn còn trẻ, sức khỏe của tôi vẫn rất tốt, vốn dĩ cũng không định thúc giục chúng nó, nhưng mà có thai tất nhiên là không còn gì tốt hơn nữa.

À đúng rồi, Khinh Khinh mang thai, mấy cái đồ nào là lạnh nào là cay đều không được ăn.



Nói xong, dì Bùi lại nhìn Kỷ Khinh Khinh như là đang trách móc cô: “Ông ơi, ngài không biết chứ, hôm nay làm tôi suýt sợ phát khiếp, đi bệnh viện kiểm tra ông biết Khinh Khinh nói gì không? Con bé thế mà bảo tôi là hai ngày trước khi cưới còn đến phòng tập gym tập cơ bụng, nghe xong mà sau lưng tôi toát hết mồ hôi lạnh.


“Dì Bùi à, bác sĩ cũng đã nói rồi, thai nhi rất khỏe mạnh.


“May mắn là khỏe mạnh.


Ông cụ nghĩ đến: “Ngày hôm qua trong hôn lễ, hình như Khinh Khinh có uống rượu phải không? Tôi nhớ là phụ nữ đang mang thai không được uống rượu.


“Đúng đúng đúng! Có uống rượu!” Dì Bùi sốt ruột nói: “Khinh Khinh à, hôm qua con uống bao nhiêu con còn nhớ không? Lúc nãy cũng quên mất không nói với bác sĩ chuyện này.


“Thế này thì không được rồi, ngày mai Lệ Hành lại đi cùng Khinh Khinh đến bệnh viện kiểm tra lại, nói chuyện Khinh Khinh uống rượu với tập thể hình cho bác sĩ nghe, đừng giấu diếm.


Kỷ Khinh Khinh ngồi bên cạnh cười khổ, cũng không thể nói ông cụ Lục và dì Bùi chuyện bé xé ra to, người lớn tuổi mà, đều vì muốn tốt cho bọn họ.

“Đúng rồi, suýt chút nữa thì quên mất, còn mấy cái mỹ phẩm dưỡng da đồ trang điểm nữa, đều phải xem xét cẩn thận.

Mấy ngày này tôi định may cho Khinh Khinh hai bộ quần áo, bà bầu mà, chủ yếu là thoải mái.


“Nếu đã như vậy, thì cũng nên bắt đầu chuẩn bị đồ của trẻ sơ sinh rồi.

” Ông cụ Lục suy nghĩ: “Lúc trước, khi ba Lệ Hành sinh ra không chuẩn bị gì cả,  trước khi sinh hai ngày mới bắt đầu sắp xếp, suýt nữa thì ba Lệ Hành không có quần áo để mặc, như vậy thì không được.

Vậy nên, dì Bùi, mấy ngày này dì cũng chú ý chuẩn bị quần áo, giường em bé, xe nôi, tã, sữa bột, còn gì nữa nhỉ… Cứ là đồ liên quan đến trẻ con cũng để ý một chút, có thể mua thì chúng ta cứ mua về trước, chưa dùng đến cũng không sao, dù sao thì nhà chúng ta còn nhiều phòng trống.


“Ôi, được! Vậy mấy ngày này tôi sẽ lo liệu.

Ông cụ và dì Bùi thảo luận rất khí thế, quên luôn cha mẹ của cục cưng gần chín tháng nữa sẽ ra đời.

Kỷ Khinh Khinh và Lục Lệ Hành nhìn nhau, đều thấy được ánh mắt tràn đầy niềm vui của đối phương.

Phụ nữ mang thai có vẻ như rất thích ngủ.

Tối hôm qua Kỷ Khinh Khinh mệt mỏi đến tận khuya, sáng lại phải dậy sớm, cả một buổi sáng phải qua lại giữa bệnh viện và công ty, dần dần mệt mỏi, ngáp một cái, bị Lục Lệ Hành thấy được.

“Buồn ngủ à?”
Kỷ Khinh Khinh gật đầu.

“Buồn ngủ rồi à?” Dì Bùi ngồi bên cạnh tai rất tinh, lập tức nghe thấy được: “Vậy thì nhanh lên phòng ngủ một giấc đi, nghỉ ngơi chút.

Đúng rồi, Khinh Khinh, tối nay cháu muốn ăn gì, nói với dì Bùi, dì Bùi làm cho cháu.


Kỷ Khinh Khinh mở miệng, vừa định nói mấy món mà bình thường thích ăn, nhưng mà lời còn chưa kịp nói ra, không hiểu tại sao vừa nghĩ đến những món ăn thường ngày cô thích thì dưới dạ dày, một cơn buồn nôn lại trực trào lên.

Không thể suy nghĩ nữa, nghĩ tiếp cô lại buồn nôn.

Cô uể oải nói: “Thanh đạm một chút ạ.


“Được, vậy tối nay dì nấu mấy món thanh đạm cho con.


Lên tầng về phòng, nhìn chiếc giường to lớn nằm giữa phòng ngủ chính, cơn buồn ngủ của Kỷ Khinh Khinh lập tức kéo đến, vừa nằm xuống, màn hình di động đã sáng lên, là Lâm Trăn gửi tin nhắn cho cô.

[Chị nghe nói em đang mang thai? Thật hay giả vậy?]
Cô mới từ bệnh viện chưa được bao lâu? Cách có vài tiếng mà Lâm Trăn đã nghe thấy tin tức rồi?
Kỷ Khinh Khinh cố mở mí mắt lên, nhắn tin trả lời.

[Sao chị biết vậy? Là thật, hôm nay em vừa đi bệnh viện kiểm tra, mang thai được một tháng rồi]
[Chúc mừng em nhé, vừa mới kết hôn ngày hôm trước hôm sau đã có rồi, song hỷ lâm môn, còn chuyện sao chị biết, đó là bởi vì em đi bệnh viện đã bị paparazzi chụp được.


]
Paparazzi?
Kỷ Khinh Khinh mở Weibo lên tìm kiếm tên của mình, quả nhiên, hatag # Nghi án Kỷ Khinh Khinh mang thai# đã có không ít người đang bàn luận, cảnh cô vào bệnh viện bị chụp rất rõ ràng.

Cũng may là, dưới topic này đều là những lời chúc mừng, khiến cho Kỷ Khinh Khinh đọc được mà ấm áp trong lòng.

Lâm Trăn lại nhắn tin lại.

[Bây giờ em mang thai rồi, em còn đóng được bộ phim của đạo diễn Nhậm không?]
Nhắc đến bộ phim của đạo diễn Nhậm, Kỷ Khinh Khinh bỗng ngây người.

Cô suýt chút nữa thì quên mất chuyện này, trước đó cô đã nhận lời của đạo diễn Nhậm tháng sau tham gia.

Nhưng bây giờ cô đang mang thai, nhìn dáng vẻ căng thẳng của ông cụ và dì Bùi trước đó, xem chừng có hơi khó khăn.

Kỷ Khinh Khinh trầm mặc một hồi, nhắn trả Lâm Trăn một câu: [Ngày mai em sẽ cho chị câu trả lời.

]
Gửi xong, để di động ở một bên, nhìn Lục Lệ Hành lấy quần áo ngủ cho cô từ phòng để đồ, khẽ nói: “Chồng ơi, em có chuyện muốn nói với anh.


Lục Lệ Hành đưa áo ngủ cho cô: “Chuyện gì?”
Kỷ Khinh Khinh cầm lấy áo ngủ, đặt xuống một bên không thay.

Lục Lệ Hành xoay người rót cho cô một ly nước.

“Trước đó không phải em đã thử cast ở một đoàn phim sao? Thời gian khởi quay là tháng sau, nói cách khác, tháng sau em phải đi đóng phim.


Lục Lệ Hành đơ ra, đầu tiên không nói gì, mà là cầm chiếc ly từ từ đứng dậy, xoay người lại nhìn cô.

“Em nói gì cơ?”
“Tháng sau em đi đóng phim, sao vậy?”
Ánh mắt của Lục Lệ Hành dừng lại trên chiếc bụng nhỏ của cô, hơi cau mày lại, tiện tay đặt ly xuống mặt bàn.

“Em mang thai.


“Em biết.

” Kỷ Khinh Khinh nói: “Trước khi kết hôn, đạo diễn Nhậm đã nói với em thời gian khởi quay của đoàn phim, mùng 4 tháng 8 khởi quay.

Lục Lệ Hành lại nhấn mạnh, giọng nói trầm xuống: “Nhưng mà em đang mang thai.


Kỷ Khinh Khinh hơi giật mình, nhìn hai hàng lông mày đang nhíu chặt của Lục Lệ Hành, bỗng nhiên bật cười.

Cô đi đến trước mặt Lục Lệ Hành, mặt đối mặt, hai tay ôm lấy vòng eo của Lục Lệ Hành, cả người vùi vào trong lồng ngực anh, cằm đặt ở dưới hầu kết của anh, đôi mắt trong trẻo như làn nước xanh vắt, không chớp mắt nhìn chăm chú khiến anh không thể quyết tâm từ chối bất cứ yêu cầu gì của cô.

“Anh lo cho em à?”
Vẻ mặt Lục Lệ Hành rất bất đắc dĩ: “Em mang thai đó, biết không?”
“Em biết, nhưng mà bác sĩ đã nói, cục cưng rất khỏe mạnh, em cũng rất khỏe mạnh, hơn nữa bộ phim lần này em đóng là thể loại tình yêu đô thị, cũng không phải phim cổ trang phải đánh nhau chém giết còn phải treo dây thép, em chỉ cùng nam chính đi dạo, ăn một bữa cơm, ngồi trong phòng giả vờ làm việc, không có bất kỳ một cảnh tượng hay tình tiết nguy hiểm nào.


“Đoàn phim người đến người đi, anh không yên tâm, vả lại sau khi em mang thai thể chất của em sẽ trở nên kém cỏi hơn, thích ngủ, em cần phải có anh chăm sóc.


“Yên tâm đi! Anh thấy bây giờ ở rất nhiều thành phố lớn, nữ công nhân viên chức nào mang thai rồi mà chả đi làm đến một tuần trước khi sinh mới xin nghỉ chứ? Các cô ấy có thể đi làm thì tại sao em lại không thể? Hơn nữa em cũng không phải ở lại đoàn phim, địa điểm quay phim cách nhà cũng không xa, mỗi ngày đều có thể về, Ôn Nhu và cả nhân viên ekip trong đoàn phim sẽ chăm sóc cho em, em sẽ chú ý an toàn, anh đừng lo lắng.


“Không được, em không thể đi.

” Trên gương mặt của Lục Lệ Hành viết đầy ba chữ “không yên tâm”.

Mặc dù anh chưa từng đến thăm đoàn làm phim này của Kỷ Khinh Khinh, nhưng mà anh đã từng đến địa điểm quay phim của đoàn phim mà cô đóng trước đó, nghĩ lại thấy trong đoàn phim nhiều người như vậy, trong bụng Kỷ Khinh Khinh còn đang mang em bé, đồ vật linh tinh nhiều như vậy, bị va vào người khác thì phải làm sao bây giờ?
Không mang thai bị té ngã cũng là té ngã, mang thai rồi, té ngã một cái thì kết quả cũng là cô khó chịu.

“Chồng à, em biết là anh muốn tốt cho em, nhưng mà em là diễn viên, trong showbiz có rất nhiều ngôi sao mang thai vẫn đóng phim, hơn nữa em thật sự rất muốn đóng bộ phim này.

” Cô ôm Lục Lệ Hành lung lay: “Ông xã, em đồng ý với anh, sẽ chăm sóc cục cưng thật tốt, được không?”
Gương mặt Lục Lệ Hành trầm xuống không nói chuyện.

“Em thề! Được không?” Kỷ Khinh Khinh giơ ngón tay lên, trịnh trọng tuyên thệ: “Chúng ta đều là người lớn rồi, anh phải tin em một lần, được không?”
Lục Lệ Hành bị dáng vẻ này của cô làm tức cười: “Chơi xấu hay là làm nũng vậy?”
“Em đang rất nghiêm túc nói chuyện với anh về vấn đề này.


“Được, nghiêm túc.

” Lục Lệ Hành cuối cùng cũng gật đầu, thu lại ý cười: “Vậy em đồng ý với anh, phải chăm sóc tốt bản thân, có chỗ nào không khỏe không được cố gắng nhẫn nhịn, lập tức nói ngay, có chuyện gì xảy ra nhất định kịp thời gọi điện thoại cho anh, không được gạt anh, dù là bất cứ lúc nào.


Kỷ Khinh Khinh liên tục gật đầu, nói lời ngon ngọt: “Ông xã, anh thật tốt!.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.