Tôi Nuôi Lớn Một Chàng Hoàng Tử Bệnh Tật

Chương 13


Đọc truyện Tôi Nuôi Lớn Một Chàng Hoàng Tử Bệnh Tật – Chương 13


Hắn nói ra từng chữ đều là ác ý, liếc về hướng Lục Hoán.

“Mở hộp đựng thức ăn sau lưng hắn ra!”Gió lạnh buốt thấu xương, đáy mắt Lục Hoán đen nhánh giống như được bao phủ bởi một tầng băng sương, hắn nhìn chằm chằm Lục Văn Tú, mím môi không nói tiếng nào.

Gươm súng sẵn sàng, bầu không khí trở nên vô cùng căng thẳng.

Lục Văn Tú hừ cười một tiếng, đẩy tổng quản phòng bếp ra, tự mình đi tới trước hộp đựng thức ăn kia, đưa hộp đựng thức ăn lên ngay trước mặt của mọi người lắc lắc một vòng, động tác còn cố ý thật chậm, sau đó đưa tay mở nắp ra.

Mà cùng lúc đó…Túc Khê di chuyển màn hình một chút.

“Soạt soạt…” Lục Văn Tú cố làm ra vẻ huyền bí không được nhìn, cảm thấy Lục Dụ An và tất cả mọi người đều đang nóng lòng lắm rồi, mới đột nhiên mở nắp hộp đựng thức ăn ra.


Gương mặt hắn lộ đầy vẻ đắc ý, dữ tợn nói: “Thấy chưa, đây chính là bắt tận tay luôn nha!”Tuy nhiên, không khí lại hoàn toàn yên ắng.

Bên trong hộp đựng thức ăn, làm gì có món ngon mà hắn nói, rõ ràng là…Bánh màn thầu làm bằng bột pha cám!Mới vừa rồi Lục Văn Tú nói chắc nịch rằng trong hộp đựng thức ăn có thịt heo hầm, làm cho người ta vô cùng sợ hãi kinh ngạc.

…Chuyện gì đang xảy ra? Quái lạ!Rõ ràng vừa nãy vẫn còn, tại sao đột nhiên lại bị đổi thành bánh màn thầu làm bằng bột pha cám?Bị kêu đến xem náo nhiệt không chỉ là người làm của Ninh Vương phủ, còn có một ít thực khách và văn nhân tạm thời ở lại, mặc dù bọn họ đều biết thứ tử và trưởng tử có địa vị khác biệt, thứ tử trong Ninh Vương phủ sẽ không có cuộc sống tốt đẹp, nhưng bây giờ tình huống này…Cái này cũng là quá thảm hại rồi.

Bỗng nhiên vô cớ bị vu oan?Hơn nữa vị thiếu gia Lục Văn Tú vu oan cho hắn, trông thật giống như một tên ngu xuẩn.

Thật là lúng túng.

Bọn họ cũng chỉ hận không tìm thay được cho Lục Văn Tú một cái lỗ cho hắn chui vào.

Ngay lập tức bầu không khí trở nên vô cùng yên tĩnh.

Lục Văn Tú ở trước mặt một đám người làm và tổng quản phòng bếp trợn to hai mắt, trố mắt nhìn nhau, yên lặng như tờ.

Vẻ mặt của Lục Dụ An dần dần trở nên khó coi, nhìn chăm chú về phía Lục Văn Tú, giống như nhìn một tên thiểu năng rồi mắng: “Văn Tú, ngươi lại đang gây rối gì đây?”Lục Văn Tú khó hiểu, lúc này mới ý thức được gì đó, hắn đặt hộp đựng thức ăn xuống rồi nhìn một cái, lập tức mặt đỏ bừng lên.

Không, không phải, chuyện gì đang xảy ra, vừa rồi người làm của mình rõ ràng nói trong này có mùi thơm của thịt heo hầm, nhưng sao bây giờ bên trong lại biến thành bánh màn thầu làm bằng bột pha cám nhạt nhẽo?Trước mặt nhiều người như vậy, hắn khăng khăng luôn miệng nói Lục Hoán lấy trộm thức ăn của mình, kết quả bây giờ, căn bản là hắn không lấy trộm?Còn bị mọi người nhìn thấy phòng phòng bếp đối xử hà khắc với Lục Hoán?Lục Văn Tú chỉ cảm thấy mình đã biến thành một tên hề.


Hắn thẹn quá hóa giận, cổ đỏ lên, sắc mặt lúc trắng lúc xanh, không nhịn được hung tợn đạp tổng quản phòng bếp ở bên cạnh, và người làm đã báo cho hắn biết thịt heo hầm ở trong hộp đựng thức ăn của Lục Hoán.

“Các ngươi bị đần độn sao? Nói cho bổn thiếu gia chuyện chưa được xác minh rõ ràng làm gì?”Người làm ở phòng bếp vô cùng choáng váng, vội cãi: “Chúng ta rõ ràng…”“Rõ ràng cái đầu ngươi!” Lục Văn Tú mất hết mặt mũi, giận đến bốc lửa, lại đạp một người khác một phát.

Đám người làm rối rít lúng túng vô cùng, không dám nói lời nào.

Tình cảnh này làm mọi người càng thêm khó xử.

Lục Hoán thấy bánh màn thầu làm bằng bột pha cám ở trong hộp đựng thức ăn đó, hai mắt cũng âm thầm co rút lại, cực kỳ kinh ngạc, chẳng qua là hắn không thể hiện ra chút nào.

Mà ngay lúc này, phòng bếp truyền tới một tràng tiếng động đùng đùng, có một người làm bưng đĩa thịt heo hầm đi ra, ngượng ngùng chạy tới, nói với tổng quản phòng bếp: “Tổng quản, tìm, tìm được rồi, ngươi để ở trong tủ đựng nguyên liệu.

”Tổng quản phòng bếp nhìn theo kinh ngạc: “Không thể nào?”Vừa rồi hắn đã lục soát khắp phòng bếp, rõ ràng không tìm được, mới xác định là bị ai đó lấy trộm mà.


Thật là gặp quỷ rồi!Chẳng lẽ là mắt hắn bị mờ? Nên ban nãy không thấy?Lời nói còn chưa dứt, Lục Văn Tú tức giận cho hắn một bạt tai: “Cút ngay cho ta!”Thực khách, văn nhân bị kêu đến xem chuyện náo nhiệt xung quanh cảm thấy không nói nên lời nhìn Lục Văn Tú, ánh mắt khó xử dù buồn cười nhưng lại không dám cười.

Lục Văn Tú đương nhiên có thể cảm thấy được, dường như bị tát một cái lên mặt, nóng hừng hực.

Sắc mặt Lục Dụ An càng ngày càng tái nhợt: “Được rồi, đừng gây rối nữa, còn ra cái thể thống gì!”“Tất cả giải tán!” Lục Dụ An phất tay áo rời đi.

Lục Văn Tú giận đến mức mặt đỏ tía tai, hung dữ quay đầu lại chỉ chỉ Lục Hoán, sau đó hung hăng đạp tổng quản một phát, rồi định bỏ đi.

.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.