Tôi Muốn Chàng Nam Sủng Này

Chương 9


Đọc truyện Tôi Muốn Chàng Nam Sủng Này – Chương 9

Tình yêu của bọn họ được
chính thức được pháp luật công nhận (tức là kết hôn ấy), thế giới cũng không
thay đổi, mặt trời cũng không mọc đằng Tây mà trái đất cũng không quay quanh
mặt trăng, tất cả đều trở lại theo vẻ vốn có của nó.

Nếu như nói có thay đổi thì đó chính là Triệu Tử Hiển đã bận rộn hơn trước rất
nhiều, vô cùng bề bộn. Chỉ cần hắn không dính líu mập mờ đến cô bé nào thì cho
tới bây giờ Thạch Sắc Vi sẽ không can dự vào chuyện của hắn. Mà hắn cũng đang
nhanh chóng tìm trường đại học để vào học nên bận rộn cũng đúng thôi. Hơn nữa
chính cô cũng đang loay hoay đến mụ mị đầu óc, thời gian ăn ngủ cũng không có,
thật sự cũng không thừa hơi can thiệp vào chuyện của hắn.

Thạch Sắc Vi sắp tốt nghiệp, tác phẩm tốt nghiệp cũng đã sớm chuẩn bị xong,
cũng đã đưa cho hội đồng đánh giá. Cho nên tất cả thời gian cùng tinh lực cô
vùi đầu chuyên tâm vào việc tìm địa điểm thích hợp để mở công ty.

Trường đại học hằng năm sẽ có một nguồn dùng để khen thưởng các sinh viên xuất
sắc, nếu tốt nghiệp được toàn thể họ đồng nhất trí khen ngợi sẽ gặp nhà tài trợ
chuyên nghiệp giúp mình khai trương nhãn hiệu.

Đối với cô mà nói, đây là cơ hội vô cùng tốt, vừa có tiền lại vừa có danh
tiếng, quả là nhất cử lưỡng tiện. Cho nên tác phẩm tốt nghiệp cô đã bắt đầu bắt
tay vào chuẩn bị từ hai năm trước, cô vô cùng coi trọng điều này mà sự cố gắng
của cô cũng đã được hồi báo như mong đợi, cô đã lấy được giải thưởng.

Có tài hoa, có tiền bạc, có người giúp đỡ, cô càng thêm không có lý do gì để
không thành công.

Cho nên cô càng bận rộn, tháng một, tháng hai, thời gian bận rộn của hai người
cũng vội vã qua mau. Xuân về hoa nở rồi mùa hạ cũng đến, tháng năm trong lúc
vội vàng đã lặng yên đến từ lúc nào.

Sáng sớm ngày hôm đó, tiết trời sáng sủa, nhiệt độ mát mẻ, ánh mặt trời nhảy
múa xuyên qua căn hộ nhỏ, từng hạt bụi li ti trong ánh nắng bay lên, tất cả đều
yên tĩnh và ngọt ngào.

“Triệu Tử Hiển, anh đến thư phòng ngay lập tức cho em, lập tức! Lập tức!” Một
giọng giận dữ phá vỡ luôn không khí hoàn mỹ này.

Chàng trai trẻ tuổi cao lớn rất nhanh xuất hiện ở cửa phòng. Hắn mặc chiếc áo
sơ mi trắng tinh, quần dài màu đậm, mặt mày tuấn tú. Dù lúc này trên người đang
đeo tạp dề và bàn tay đang đầy bột mì thì cũng không giảm được vẻ tuấn mỹ của
hắn chút nào.

“Thế nào?” Rất trấn định, thật bình tĩnh nhìn cô gái đang tức giận đùng đùng
hỏi. Đôi mắt thấy cô chợt sáng lên, giây lát sau biến mất thay vào đó là vẻ
khẩn trương nhìn cô.

Trên người cô mặc tùy tiện cái áo sơ mi màu lam nhạt của hắn, cài hờ hững mấy
cúc áo làm ôm trọn bộ ngực đẫy đà trong suốt. Đôi chân thon dài tuyết trắng như
ngọc, vô cùng mảnh khảnh. Cô đi chân trần đứng ở giữa sàn nhà sạch sẽ, nhìn cô
đủ khiến cho người ta hoa mắt vì sung sướng. Mặc dù đang tức giận cũng vô cùng
động lòng người.

“Cái này là cái gì?” Mấy giấy tờ ném vào hắn nhưng không trúng mà nhẹ nhàng rơi
xuống đất. Hắn cúi đầu xem lướt qua, liền đã hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Đây là hồ sơ đăng ký vào đại học của anh, có chuyện gì sao?”

Sao trăng cái gì? Sao hắn có thể hỏi một cách nhẹ nhõm như vậy? Sao không để ý
gì cả?

“Anh nói cho em biết, tại sao lại là đại học tài chính L? Tại sao?”

“Bởi vì đại học L ngành tài chính là mạnh nhất.”

“Anh dám đứng đây mà nói lảng qua chuyện khác?” Thạch Sắc Vi giận đến mức muốn
nhào qua cắn hắn, “Em hỏi anh vì sao lại là ngành Tài chính?” Nếu như không
phải vì sáng sớm cô tỉnh dậy muốn tìm phần bản thảo năm ngoái thì cũng sẽ không
phát hiện ra đơn đăng ký trường đại học. Rất có thể sẽ đợi đến khi hắn đi học
đại học rồi cô cũng chẳng biết.

“Anh muốn học nó nên sẽ đăng ký nó.”

“Đi chết đi!” Thạch Sắc Vi lôi ra một xấp giấy được xếp gọn gàng từ trong ngăn
kéo ra: “Đây là cái gì? Anh rõ ràng là muốn thành kiến trúc sư!” Tất cả ở đây
chính là bản thảo hắn đã vẽ, cô đã len lén đưa cho một vị giáo sư là kiến trúc
sư danh tiếng xem qua. Vị giáo sư năm mươi tuổi kia rất kinh ngạc liên tục hỏi
ai là tác giả của bản vẽ này. Ông nói rằng đã bao nhiêu năm qua chưa từng gặp
một người có tài năng thiên phú như hắn, rất hi vọng A Hiển có thể thi vào
trường ông học, làm học sinh của ông và ông muốn tự mình dạy bảo.

Cô biết hắn có tài năng thiên phú về lĩnh vực này, cũng rất hứng thú. Nhiều năm
vẽ nhiều bản thảo như vậy, cũng thừa hiểu kiến trúc chính là ước mơ của hắn,
tại sao hắn phải……


“Anh thấy hiện tại học tài chính cũng không tồi.” Hắn nhún vai định xuống bếp
chuẩn bị tiếp bữa ăn sáng.

Tiểu tử này dám lảng tránh!

“Đứng lại cho em!” Cô xông tới ngăn ở cửa: “Học tài chính không tệ? Kiếm tiền
có nhiều người nhưng nhà kiến trúc tài hoa thì có mấy? Em không đồng ý, có nghe
không, không đồng ý! Anh sửa lại cho em, có nghe không hả?”

“Đã muộn, đăng ký từ lúc tháng ba đã xong, giờ đang hoàn thiện hồ sơ…”

“Anh im ngay cho em!” Cô giận dữ hét lên, tất cả đều do cô. Do cô gần đây một
mực vội vàng lo chuyện của mình cho nên cơ bản không để ý đến chuyện vào đại
học của hắn. Mà cô thì đinh ninh rằng hắn sẽ chọn ngành kiến trúc, lại không
thể ngờ tới…

“Giáo sư Glenn một mực nói với em rằng, ông ấy muốn anh thi vào trường ông ấy
học, hay bây giờ em gọi cho ông ấy…Nếu không được nữa thì chúng ta trở về
Newyork, nơi đó trường cũng rất tốt…” Cô hốt hoảng tìm điện thoại di động,
sắc mặt trắng bệch mất đi thong thả bình tĩnh thường ngày, vô cùng rối ren và
luống cuống.

“Sắc Vi! Sắc Vi!” Hắn thở dài tiến đến ôm lấy cô, cũng không để ý bột mì trên
tay sẽ dính vào người cô, “Đừng, đã xong cả rồi, hơn nữa vào tháng ba Glenn đã
gọi cho anh, là anh cự tuyệt ông ấy.”

Glenn ở trường đại học nhận đơn đăng ký, cố tìm nhưng tìm khắp nơi không thấy
đơn của hắn mới chủ động gọi điện cho hắn. Liên tục hi vọng hắn có thể theo
ngành kiến trúc.Nhưng hắn đã cự tuyệt.

“Anh cự tuyệt ông ấy? Anh có biết ông ấy là…”

“Anh biết rõ, ông ấy là kiến trúc sư nổi tiếng toàn cầu, là ngôi sao sáng. Anh
cũng đã xem những tác phẩm của ông ấy, rất tuyệt. Nhưng anh đã lựa chọn tài
chính, đương nhiên sẽ không đổi ý.”

“Có phải anh trai em yêu cầu anh? Đúng không?” Tại sao lại như vậy, A Hiển nhà
cô tới giờ đối với tài chính chưa từng có hứng thú. Hắn từ nhỏ đến lớn vẫn luôn
lặng lẽ ngồi ở một chỗ vẽ tranh. Ngay cả cô thích thiết kế cũng vì thường cùng
hắn vẽ tranh mà ra, sao lại đột nhiên thay đổi? Cô không tin, tuyệt đối không
thể tin được. Trong những người A Hiển quen biết chỉ có Thạch Quân Nghị mới có
thể ảnh hưởng đến hắn.

Cô biết mình nên tìm ai tính sổ rồi! Đẩy hắn ra chạy đến phòng ngủ, rốt cục
cũng tìm thấy di động, không chút do dự nhấn số gọi.

Bởi vì là đường truyền riêng của tư nhân nên sau ba tiếng chuông là có người
nhận.

“Chuyện gì?”

“Anh còn dám hỏi em có chuyện gì?” Thấy trên màn hình di động là khuôn mặt
nghiêm nghị của Thạch Quân Nghị, lửa giận của Thạch Sắc Vi lập tức vọt lên:
“Tại sao anh lại muốn A Hiển học Tài chính? Sao có thể chuyên chế như vậy? Em
đã sớm nói với anh rồi, chuyện giữa em và anh ấy các người không có quyền nhúng
tay vào. Vậy mà anh ngay cả chuyện anh ấy học đại học cũng muốn trông nom, thật
là quá đáng!”

“Sắc Vi.” Triệu Tử Hiển bám sát theo muốn lấy di động lại bị cô đạp cho một
phát vào chân.

“Còn anh nữa, tiểu quỷ đáng chết, lại dám nghe lời anh ta hả?”

Ai muốn muốn ngăn cản bị lửa giận thiêu đốt thì chỉ có thể bị bỏng nặng thôi,
Triệu Tử Hiển chính là bị như vậy.

“Chờ khi nào em tỉnh táo lại thì nói chuyện với anh sau.” Chủ tịch Thạch không
có hứng thú xem náo nhiệt, định ngắt điện thoại.

“Em còn chưa nói hết!” Biết tính anh trai nói một không nói hai, Thạch Sắc Vi
lập tức áp chế lửa giận: “Anh không giải thích ngọn ngành cho em thì không được
ngắt máy, nếu không anh có tin em lập tức mua vé máy bay đến Newyork tìm anh?”

Tin, sao lại không tin được? Nếu Thạch Sắc Vi có làm thì cũng không thấy lạ.

“Không liên quan đến anh trai.” Triệu Tử Hiển hiểu rất rõ ràng: “Là anh tự mình
quyết định, không liên quan đến ai cả.”

“Chính anh quyết định? Làm sao anh lại đột nhiên học cái ngành Tài Chính chết
tiệt kia, nếu không phải là…”

“Bởi vì nó nhanh nhất!”

“Nhanh nhất thì như thế nào?”


“Thành công nhanh nhất.”

Bốn chữ rất nhẹ nhàng, rất đơn giản nhưng khiến Thạch Sắc Vi sửng sốt: “Thành
Công?”

“Đúng, học cái này đối với anh về sau vào công ty có ích nhất.”

“Vào công ty…”

“Hắn rất có thiên phú.” Thạch Quân Nghị ở bên kia lạnh nhạt nói, thuận tay ký
tên ở trên văn kiện, “Anh chỉ dạy hắn một lần mà hắn có thể thực hành rất tốt
trên thị trường chứng khoán, hơn nữa thu vào rất khả quan.”

“Thị trường chứng khoán?” Thạch Sắc Vi phát hiện ra mình ngớ ngẩn, cô hoàn toàn
không thể tiếp thu được lời của bọn họ.

“Mua cổ phiếu.” Thạch Quân Nghị gật đầu một cái, rất tán thưởng.”Tiểu tử này
học được rất nhanh.”

Là thiên tài thì sẽ có thu hoạch trên cổ phiếu, hơn nữa rất dễ dàng. Đây là
điều mà Thạch Quân Nghị trong quá trình dạy đã rút ra.

“Tại sao lại nóng lòng muốn kiếm tiền như vậy?” Thạch Sắc Vi nghĩ mãi không ra.

“Sắc Vi, anh là đàn ông, anh muốn nuôi vợ và con mình thì sẽ phải kiếm tiền.
Nếu như học kiến trúc thì trong thời gian ngắn không thể đạt được mục tiêu của
anh cho nên anh mới chọn tài chính.”

“Đàn ông thì quả thật muốn cho vợ của mình không phải lo cơm áo.” Thạch Quân
Nghị cũng đồng ý gật đầu, “Hắn tất nhiên vì tương lai của hai người mà cố
gắng.”

Thạch Sắc Vi lầm bầm nói: “Mua cổ phiếu, học tài chính, vào công ty? Vợ, con?”
Sau đó cô hét lên như núi lửa phun trào: “Bà đây có tiền, bà đây có thể tự nuôi
mình!”

Hai người đàn ông này đồng thời sững sờ.

Cô nổi điên mà đem điện thoại di động vứt xuống đất, nhào tới, đấm đá Triệu Tử
Hiển: “Người ta không có tay có chân nên muốn anh nuôi sao? Anh bỏ lý tưởng của
mình, học cái tài chính quái quỷ gì đó, anh lại còn theo Thạch Quân Nghị đi học
chơi cổ phiếu? Anh đem em thành cái gì hả?”

Hắn ôm lấy cô, vừa phải cẩn thận không để cho cô làm tổn thương chính mình lại
phải ôm vững để cho cô khỏi ngã, trong khoảng thời gian ngắn đã thành ra mấy
phần nhếch nhác.

“Triệu Tử Hiển, anh xem em là cái gì, xem mình thành cái gì?” Nắm lấy cánh tay
hắn, cắn mạnh, hận không chịu nổi.

“Thật xin lỗi.” Chỉ là hắn thấy mỗi ngày cô bận mù mịt ngay cả thời gian ngủ
cũng không có nên không muốn để chuyện nhỏ như thế này làm phiền cô. Hơn nữa
chuyện của hắn từ trước đến giờ đều do hắn quyết định, cô vẫn chưa từng hỏi đến
nên không thể ngờ được phản ứng của cô lại dữ dội như vậy.

Cô thấy mùi máu tươi trong miệng mình đột nhiên khóc rống lên.

Triệu Tử Hiển giật mình, giờ hắn mới thật sự lo lắng. Sắc Vi của hắn luôn là cô
gái dũng cảm bá đạo, cho tới giờ dù có gặp bất kỳ chuyện gì cũng là bản mặt Đại
tiểu thư phách lối không thèm để vào mắt. Nhưng hôm nay cô lại khóc, quen biết
cô nhiều năm giờ hắn mới thấy cô không thể khống chế được mình.

“Thật xin lỗi, thật xin lỗi.” Hắn sợ đến mức tay chân luống cuống, đưa tay lau
nước mắt của cô. Nhưng mà lau càng nhiều thì nước mắt càng chảy ra, tim hắn vừa
đau vừa chua xót, không biết làm thế nào mới tốt, chỉ biết liều mạng xin lỗi.

“Anh sao có thể như vậy!” Cô nằm trong lòng hắn liều mạng đấm hắn: “Tại sao có thể!”

“Là anh không đúng, em đừng khóc, nói cho anh biết rốt cuộc thế nào, được
không?” Dịu dàng dụ dỗ, chỉ cần cô không khóc, dù là để cho hắn sang năm nữa
học lại đại học cũng có thể được.

Cô nằm ở trong ngực của hắn khóc đến vô cùng thương tâm, như đưa đám, giống như
là mất đi cái gì quan trọng nhất, mà hắn chỉ có thể ở vừa dụ dỗ, nói xin lỗi,
an ủi, van xin, tất cả có thể làm cũng làm, lại không làm cô ngừng khóc được.

“Vì sao phải như thế này, từ nhỏ đến lớn, những cái gì anh thuận theo đều là vì
em mà thuận theo. Nếu ban đầu không bị nhà em nhận nuôi thì có phải tốt hơn
sao?” Khóc đủ rồi, mắt cũng khóc sưng lên, lòng của cô giống như bị cái gì đó

hung hăng lăn qua một lần, tan nát hết thảy.

“Làm sao biết chứ?” Hắn lắc đầu cười khổ, “Anh lúc đó vừa cô độc lại ít nói,
còn không vui vẻ, cơ hội nhận nuôi rất nhỏ.”

“Nhưng nếu không bị nhận nuôi, anh có thể vô ưu vô lo, muốn làm gì thì làm
rồi.” Nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, “Cũng vì em cho nên từ nhỏ đến lớn anh
phải ở bên cạnh em. Em đi nơi nào anh cũng phải theo đó, vì em đi Pháp nên anh
cũng phải vội vàng mà tới đây. Ngay cả cái đêm sinh nhật đó, nếu như không phải
em chủ động thì chắc chắn anh sẽ không cùng với em. Nhưng bây giờ vì em mà cả
mơ ước từ nhỏ đều bỏ qua.”

Cô hung hăng thút thít tiếp: “Cho tới bây giờ đều là như vậy, bởi vì em muốn,
cho nên anh làm, vậy mong muốn của anh đâu? Không ai hỏi anh năm đó có muốn
nhận nuôi, có muốn đến Thạch gia, có muốn ở bên cạnh em, có muốn đến Pháp. Thậm
chí em cũng không hỏi anh là anh có muốn cùng sống cùng với em không?”

Hắn vừa định mở miệng liền bị cô đưa tay che miệng: “Em xem như anh nếu không
yêu em, chỉ cần em đối xử tốt với anh, nghiêm túc yêu anh thì một ngày nào đó
anh sẽ yêu em, sẽ đáp lại em. Nhưng bây giờ anh vì em mà buông tha cho tất cả thậm
chí cả ước mơ của mình. Em thật sự không thể giả vờ tất cả đều rất tốt, tất cả
đều hoàn mỹ. Để rồi em sẽ hối hận…”

Thì ra là cô vì điều này mà khóc, vì hắn mà khóc.

Hắn cầm lấy tay cô: “Thế bây giờ em có muốn hỏi anh?”

Cô ngẩng đầu nhìn hắn.

“Hỏi anh, có muốn chung sống cùng em hay không?”

“Còn hỏi cái gì, anh vẫn luôn bị em bắt buộc……”

“Có lẽ không phải!” Hắn cắt đứt lời cô: “Chúng ta ở chung một chỗ nhiều năm như
vậy, tính cách của anh như thế nào, em là người rõ ràng nhất. nếu như mà anh
không muốn, ai có thể bắt buộc được anh? Từ nhỏ đến lớn chỉ có mình em tốt với
anh mà thôi.”

Hắn đúng là như vậy, không sai mà…, bình thường ở trước mặt người khác liền
giả bộ lãnh đạm, không yêu không ghét, ngay cả đối với cha mẹ cô hắn cũng khách
khí mà xa lánh, trừ cô ra.

“Đó là bởi vì là em muốn cha mẹ nhận nuôi anh, anh cảm thấy em có ơn với anh.”

Hắn dùng ánh mắt kiểu không thể tưởng tưởng nổi mà nhìn cô: “Em nghĩ chúng ta
đang sống ở cổ đại sao? Anh muốn lấy thân báo đáp em?” Hơn nữa Đại tiểu thư vốn
sinh ra ở nước Mỹ, lớn lên ở đó sao lại có ý nghĩ này?

“Vậy anh…”

“Anh đồng ý ở bên cạnh em, cùng em tới Pháp, học Tài chính đều không phải vì
em. Mà vì chính anh.”

“Chỉ vì chính anh?” Cô không hiểu, rõ ràng tất cả vì cô yêu cầu mà.

“Đúng, bởi vì anh muốn sống cùng em, muốn chăm sóc cho em, mà đơn giản nhất
cũng vì, anh…” Hắn bỗng nhiên trầm mặc, khuôn mặt bỗng hơi hồng.

Cô đột nhiên hiểu hắn định nói gì tiếp theo, không hiểu vì sao lại thấy có chút
xấu hổ. Trời à! Thạch Sắc Vi từ nhỏ đến lớn, tình cảnh như vậy gặp quá nhiều,
nhưng cho tới hôm nay mới biết cảm thấy xấu hổ.

Nhưng, nhiều người như thế thì thế nào? Những người đó không phải là hắn, không
phải là người cô yêu.

Mà bây giờ ở trước mặt cô, Triệu Tử Hiển là người cô yêu, cô mong đợi, cô xấu
hổ là điều bình thường. Ngước mắt nhìn hắn, không nóng lòng, không thúc giục.

Hắn kìm nén không được, khuôn mặt trắng noãn càng ngày càng hồng, rất xinh đẹp
đáng yêu, nhiều lần mở miệng ra, rốt cuộc…… “Anh…Yêu em!”(Wow, rốt cuộc bé Hiển nhà
ta đã tu thành chính quả rồi.)

Trong nháy mắt đó, bầu trời không rực rỡ khói lửa, trái đất cũng không hủy diệt
trong khoảnh khắc. Tỏ tình thẳng thắn xong, rốt cuộc hắn nỗ lực nửa ngày cũng
nói ra được. Thật ra thì dưới ánh mắt chăm chú của cô nói ra lời ấy cũng không
khó lắm.

Nhưng thật ra không phải, phải khổ cực lắm, cố gắng lắm mới có thể đem tình yêu
nói ra. Hắn không định nói sớm như vậy, bởi vì hắn cảm thấy mình bây giờ vẫn
chưa có tư cách nói lời yêu cô.Nhưng cô đã nói trước.

Thạch Sắc Vi dịu dàng nhìn hắn, trong mắt còn vương lại chút nước mắt sau khi
khóc. Cô đưa tay vuốt ve gương mặt hắn: “Em nghĩ ít nhất phải năm năm sau mới
có cơ hội nghe anh nói lại.” Lần đó hắn nghĩ cô ngủ thiếp đi, mới nhẹ nhàng
nói câu kia không tính.

“Em vui vẻ sao?”

“Vui vẻ.”

“Không tức giận nữa hả?”

“Tức giận.”

“Tại sao?”

“Bởi vì ước mơ của anh.”


Hắn mỉm cười cầm tay cô lên đưa lên môi nhẹ nhàng hôn: “Làm sao em có thể biết
giấc mộng của anh là gì? Em cũng chưa từng hỏi anh. Coi như Kiến trúc sư là
giấc mộng của anh, vậy thì hiện tại thay đổi. Hiện tại anh đang cố gắng thực
hiện ước mơ của mình nha. Có em, rồi tương lai sẽ có con chúng ta, ước mơ như
vậy mới là hạnh phúc nhất.”

Cô rất cảm động, thật rất cảm động, “Về kiến trúc…”

“Có lúc thích cũng không nhất định phải đi học mới gọi là thích nha. Nếu như em
nói, anh có tài tính toán thiên phú, thầy giáo dạy toán còn muốn tương lai anh
trở thành nhà toán học, vậy anh cũng phải theo sao?”

Cô bật cười: “Ông ta thật hi vọng như vậy?”

“Đúng.”

Nụ cười của cô càng thêm rực rỡ.

“Thật ra thì học cái gì cũng không quan trọng, bọn họ cũng chỉ là mong muốn,
không phải là mục đích. Mục đích của anh là có thể để cho tương lai chúng ta
tốt hơn, như vậy là đủ rồi. Kiến trúc cũng được, tài chính cũng được, bên nào
giúp anh thành công hơn thì anh làm, chỉ có vậy.”

Hắn giải thích như vậy hình như cũng đúng.

“Thật ra thì em vẫn một mực lo lắng, có đúng không?” Đôi mắt đen nghiêm túc
nhìn cô: “Nhiều năm như vậy, trong lòng em vẫn một mực sợ, trong lòng cắn rứt
vẫn nghĩ là em ép buộc anh mới không được tự mình quyết định, đúng không?”

Cô nhìn hắn một hồi lâu, lạnh lùng nhíu mày, “Hừ, anh có biết bao nhiêu người
muốn được bản tiểu thư đây áp bức không? Anh có vinh hạnh này nên cảm kích em
mới đúng.”

Triệu Tử Hiển cười, đây mới là Thạch Sắc Vi quen thuộc của hắn, cúi đâu hôn lên
trán cô: “Dạ, cảm ơn Nữ Vương bệ hạ đã cho thần đặc ân này, thần nhất định sẽ
cố gắng quý trọng.”

Cô trầm mặc một hồi lâu mới mở miệng hỏi nhỏ: “Anh ở bên cạnh em chỉ vì là anh
muốn thôi, đúng không?”

“Vâng, bởi vì anh muốn, sau đó vừa lúc em lại muốn cầu xin nên anh thuận theo
mà làm thôi.”

Cô im lặng trừng mắt nhìn hắn, thật ra hắn và Thạch Quân Nghị mới là anh em
đúng không? Cùng thâm hiểm như vậy, mà quan trọng là vẫn một mực giả làm tiểu
bạch thỏ.

Bực mình.

“Xin hỏi Đại tiểu thư, anh có thể học tài chính không?

“Hừ, tùy anh muốn học gì thì học, sao phải hỏi em.”

“Anh sẽ cố gắng sớm tốt nghiệp, sau đó chúng ta có thể kết hôn.”

“Anh không nhanh lên thử xem?”

Uy hiếp thật đúng là Thạch Sắc Vi, nhưng mà hắn thích.

“Thật tốt, có em, có anh, còn sẽ có con của chúng ta.” Trong mắt của hắn tràn
đầy mong đợi, “Thật hy vọng có thể mau hơn một chút nữa.”

Con, con…cô cảm thấy gương mặt có chút nóng lên, đẩy mạnh hắn: “Còn không mau
làm bữa sáng, anh muốn em chết đói sao?” Mắng rất có khí thế.

“Được.” Hắn ấn xuống môi cô một cái hôn: “Em đi rửa mặt, anh sẽ xong ngay đây.”
Hắn đứng dậy đi nhanh ra ngoài.

“Rửa mặt, tại sao lại rửa mặt? Em rõ ràng đã tắm rồi.” Cô nghi ngờ xoay người,
thấy mình trong gương.

“A a a!!!! Triệu Tử Hiển, cái tên nhóc láo toét này, em muốn giết anh!!!!!!”
Trên tay hắn toàn là bột mỳ, sau đó còn ôm cô, còn lau nước mắt cho cô. Hiện
giờ cái mặt của cô, mặt của cô!

Triệu Tử Hiển cười vui vẻ, đi nhanh đến phòng bếp chuẩn bị bữa sáng, tiếng
chuông điện thoại vang lên cũng không cắt đứt được tâm trạng tốt của hắn, vui
vẻ nhận điện thoại.

“Là tôi.”

“Vâng.”

“Nó thế nào?”

“Đã không sao.”

Đối phương trầm mặc.

Triệu Tử Hiển rất chậm chạp nói: “Tôi chưa bao giờ thấy cô ấy như vậy.”

Lần này đối phương trầm mặc lâu hơn, ước chừng năm phút sau, Triệu Tử Hiển cho
là hắn đã cúp máy, đang định tắt máy thì đột nhiên bên kia nhẹ nhàng thở dài:
“Tôi cũng chưa từng thấy nó như vậy, ngay cả lúc nhỏ cũng không khóc như vậy.
Triệu Tử Hiển, em gái tôi đúng là yêu cậu rồi, cho nên cậu nên hiểu là cậu phải
bỏ ra giá cao như thế nào mới có được phần thật lòng này chứ?”

Hắn hiểu được, hắn làm sao có thể không hiểu, quá rõ ràng. Nhưng mà…


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.