Tôi Muốn Chàng Nam Sủng Này

Chương 13: Phiên ngoại: Một trăm ngàn và một tỷ


Đọc truyện Tôi Muốn Chàng Nam Sủng Này – Chương 13: Phiên ngoại: Một trăm ngàn và một tỷ

Thạch Sắc Vi và chị dâu
La Mỹ Vi sau khi từ từ quen thuộc, thực ra cô đối với chị dâu này ban đầu cũng
không ghét và bất mãn, thậm chí mấy lần tiếp xúc xong trò chuyện còn rất hợp ý.

Lần thứ nhất, Triệu Tử Hiển đến Đài Bắc đi công tác, luôn luôn dính lấy chồng
như Thạch Sắc Vi nếu không có gì ngoài dự kiến sẽ đi theo hắn cùng nhau đến Đài
Loan, thuận tiện thăm anh trai và chị dâu mình một chút.

Đàn ông thì làm việc, phụ nữ thì nói chuyện phiếm, trẻ con thì ở một bên chơi
game, thật là cảnh tượng hài hòa ấm áp.

Thạch Sắc Vi liền đem ngay chuyện Triệu Tử Hiển dùng môt tỷ đôla của dự án hợp
tác làm sính lễ để kết hôn nói một lượt cho La Mỹ Vi nghe, sau khi nói xong,
mặt mong đợi nhìn chị dâu, chờ đợi kết quả mình muốn.

La Mỹ Vi quả nhiên rất chăm chú nghiêm túc nghe xong, sau đó há miệng cắn quả
táo một miếng lớn, thấy ánh mắt mong đợi của cô em chồng, cô thở dài nói: “Oa,
thật là lãng mạn nha.”

Thạch Sắc Vi thiếu chút nữa ngã xuống, trong lòng cắn răng, bà chị dâu này quả
nhiên có chút đần, kháng nghị nói: “Chị cũng không nghe được trọng điểm.”

La Mỹ Vi cắn mạnh một miếng táo, gật đầu, “Nghe được, nghe được, chồng của em
thật lợi hại, có thể đang lúc học đại học mà lấy được dự án hợp tác lớn như
vậy, hơn nữa chỉ vì em. Oa, thật là lãng mạn như trong tiểu thuyết vậy.

“Cái đó không phải là trọng điểm em muốn nói!” Đôi mắt đẹp của Thạch Sắc Vi
trừng lên, cô dĩ nhiên biết chồng mình lợi hại đến mức nào. Ròng rã sáu tháng
vì lấy được dự án kia mà mỗi đêm hắn đều làm đến ba giờ sáng. Mà lúc đó còn học
tập, còn chăm sóc cô đang mang thai, mệt mỏi mà gầy đi sáu cân. Mặc dù cuối
cùng cũng ký được hợp đồng, thắng cực kỳ oanh liệt, cơ hội đến, chủ tịch tập
đoàn V vô cùng thưởng thức, đề ra lương cao để mời hắn đến công ty làm.

Nhưng, những thứ này đều không phải là trọng điểm, trọng điểm là sáu cân kìa,

chồng cô toàn bộ gầy sáu cân! À, mặc dù trong sáu cân đó có ít nhất năm cân là
do cô hành hạ. Nhưng mà, hừ, cũng do Thạch Quân Nghị, hơn nữa anh trai cô trước
đó còn nhiều phen dám gây khó khăn cho tình yêu của cô. Hừ, mối thù này cô tất
phải báo.

Đã nói, cô là người cực kỳ mang thù, ngay cả Thạch Quân Nghị cũng sẽ không tha,
cô cũng có thể cho anh ta nếm chút vị bị nội bộ lục đục.

“A…” La Mỹ Vi thấy vẻ mặt sung sướng khi người khác gặp họa của cô em chồng,
khí thế nữ vương mười phần. Mà cô trời sinh với loại khí chất cường đại này
không có cách nào chống lại, lập tức liền sợ hãi hỏi: “Vậy trọng điểm là cái
gì?”

Haizz, xem ra không rõ nói không được, “Trọng điểm là thời điểm em kết hôn, anh
trai em muốn sính lễ môt tỷ, anh ấy nói con gái bảo bối của Thạch gia rất quý.
Nhưng lúc hai người kết hôn, anh ta đưa cho chị bao nhiêu tiền?”

“À, cái đó, anh ấy cho chị một trăm ngàn còn có…”

“Xem đi, cái này là trọng điểm.” Thạch Sắc Vi rất nhanh cắt đứt cô, “Hắn muốn
chồng em một tỷ, còn cho chị một trăm ngàn tiền Đài Loan, chị đếm chênh lệch
một chút đi.”

La Mỹ Vi lập tức thật biết điều liền đưa ngón tay ra đếm, một hồi lâu, nhỏ nhẹ
trả lời: “À, chị đếm không ra.”

Té xỉu! Người này, Thạch Sắc Vi giận đến muốn hộc máu. Dạo này muốn khơi lên
cho vợ chồng người ta gây gổ sao phí sức vậy?

“Coi như không cần gấp gáp, chị chỉ cần biết, kém rất nhiều là đủ rồi, chị nghĩ
qua nó có hàm nghĩa là gì chưa?”

“Còn có hàm nghĩa?” Quả táo trong tay La Mỹ Vi đã sớm bị kinh sợ mà lăn xuống
sàn nhà. Khí thế Đại tiểu thư hôm nay thật mạnh, vấn đề này cô trả lời không

được vậy có tức giận không?

“Nói đúng là, chồng chị căn bản không quan tâm đến chị.” Rất khẳng định gật
đầu, “Không coi trọng chị!”

“À?” Có thể như cô nói sao? Tôi cảm thấy một trăm ngàn cũng nhiều mà Đại tiểu
thư.

“Cho nên chị không thể để anh ta xem nhẹ chị.” Rất có khí thế phất tay.

“Ừ.” Nghe lời gật đầu, “Vậy chị phải làm như thế nào?”

“Thật là.” Thạch Sắc Vi không chịu nổi trừng mắt nhìn cô, “Điều này còn muốn em
dạy sao? Được rồi, được rồi, nhìn đây!” Cô cầm điện thoại nhấn số: “Triệu Tử
Hiển! Ừ, tất cả tài sản của anh là bao nhiêu? Ừ, phải để kế toán thống kê mới
biết à? Được, tính toán xong hết thì chuyển tất cả sang tài khoản của em, biết
chưa? Rất hài lòng vì chồng không hỏi liền đáp ứng mình. “Mà thôi, em thấy tạm
thời không cần, anh cứ làm việc đi, nói sau nha.”

Rất có khí thế cúp điện thoại, ngẩng đầu nhìn về phía cô gái đang ngây ngô kia:
“Nhìn một người đàn ông có yêu chị hay không thì phải xem anh ta có chịu nghe
lời chị không đã.” Hì hì, thật ra thì cô nói bậy, cố ý khiến Thạch Quân Nghị
không dễ chịu.

“Oa, em rất lợi hại nha.” La Mỹ Vi lập tức đáp lại bằng đôi mắt nhiệt liệt sùng
bái.

“Còn phải nói.”

“Có nhiều tiền ở trên người như vậy, cũng không sợ đánh mất, thật là lợi hại.”

“Rầm” Thạch Sắc Vi thiếu chút nữa ngã xuống, cái cô La Mỹ Vi thật sự là người

Trái đất sao? Trọng tâm chú ý với người khác hoàn toàn không giống nhau, được
rồi được rồi, cô cầm di động đưa cho cô: “Đến lượt chị!”

“Chị?”

“Đúng đó, liền làm theo những gì em vừa làm, gọi điện thoại cho anh ta.”

“A, gọi điện thoại cho Chủ tịch đại nhân?”

“Đúng!” Thạch Sắc Vi đưa tay nhấn số điện thoại rồi đưa cho cô, “Cứ làm theo
em, không cần lo lắng.”

La Mỹ Vi run rẩy nhận lấy điện thoại di động, thấy Thạch Sắc Vi cứ nhìn chằm
chằm không dám không làm, đầu dây bên kia nhấc lên, giọng nam tính quen thuộc
vang lên: “Chuyện gì?”

Nàng run lên, thưa dạ gọi: “Chủ tịch đại nhân.”

“Mỹ Vi?” Thạch Quân Nghị thật bất ngờ nhìn điện thoại di động, hắn còn tưởng
rằng là em gái gọi tới, giọng lập tức dịu dàng: “Có chuyện gì không?” Đứng dậy
ý bảo hội nghị tạm ngừng, bước nhanh đi ra khỏi phòng họp, “Vậy thì em không
thoải mái, con đá em?”

“Không phải không phải.” La Mỹ Vi liền vội vàng lắc đầu, bàn tay ý thức xoa xoa
cái bụng tròn vo của mình: “Em rất khỏe, con cũng rất ngoan.”

“Ừ, vậy thì tốt.”

Cô muốn cúp điện thoại, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt sắc bén của Thạch Sắc Vi,
lập tức không dám, “À, Chủ tịch đại nhân…”

“Ừ.”

Thấy lại cô em chồng nhướng mày lên: “Nói đi, nói ý định của chị cho anh ta
biết đi.” Thạch Sắc Vi ở một bên nhỏ giọng nói.

“Cái đó…”

“Ừ, em cứ nói.” Người ở đầu điện thoại di động bên kia vẫn rất nhẫn nại dịu

dàng đáp lại.

“Em…” Liếc nhìn bộ mặt khích lệ của người kia, rốt cuộc quyết tâm, “Anh hôm
nay có thể làm năm cái bánh pút-đing đậu đỏ cho em ăn?”

“Rầm” một tiếng, cái cằm xinh đẹp của Đại tiểu thư đập luôn xuống mặt bàn.

Người ở đầu bên kia không biết nói gì khiến La Mỹ Vi mặt mày hớn hở, lưu luyến
cúp điện thoại. Sau đó đưa điện thoại di động trả lại Thạch Đại tiểu thư còn
đang vuốt cằm, “Sắc Vi, em thật người rất lợi hại, thật sự là có dũng khí,
muốn gì cứ nói với anh ấy mà anh ấy cũng đáp ứng chị luôn. Mặc dù trước đó
không đồng ý cho chị ăn năm cái, nhiều nhất cũng chỉ cho ba cái thôi, thật là
tốt đó, cảm ơn em!”

Thạch Sắc Vi muốn khóc, “Em để cho chị gọi điện thoại cho anh ấy là muốn toàn
bộ tài sản của anh ấy kìa…”

“Tiền á? Chị cần tiền làm gì? Anh ấy cho chị rất nhiều tiền chị tiêu cũng chẳng
hết, hơn nữa tiền có thể làm cho anh ấy đích thân làm bánh pút-đing đậu đỏ rất
ngon không? Em không biết đâu, anh ấy…”

Nghe La Mỹ Vi vô tư vui vẻ khen ngợi, Thạch Đại tiểu thư khóc không ra nước
mắt.

Nhưng mà trong mơ hồ, cô hình như đã hiểu tại sao Thạch Quân Nghị đang cùng
Đồng Giai Thiến yên nhau tám năm lại bỏ cô ta mà lấy và yêu La Mỹ Vi.

Bởi vì cô ấy và Đồng Giai Thiến hoàn toàn khác nhau.

Cô đột nhiên nhớ đến câu nói của chồng mình: “Có thể nguyên nhân Thạch Quân
Nghị yêu La Mĩ Vi thật ra rất đơn giản, phức tạp thì thường cần đơn giản nhát,
đấy chính là lý do.”

Haizzz, A Hiển, anh lại nói đúng rồi, tình yêu không phải là chuyện đơn giản
nhất trên đời sao?

Tựu như anh yêu em, em cũng yêu anh.

Tình yêu cực kỳ đơn giản, nhưng không giống những thứ khác.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.