Tôi Chưa Từng Biết Yêu

Chương 87: Ngoại Truyện Lướt Qua Chuồn Chuồn 3-2


Đọc truyện Tôi Chưa Từng Biết Yêu – Chương 87: Ngoại Truyện Lướt Qua Chuồn Chuồn 3-2


Giải quán quân của cuộc thi bóng rổ sẽ nhận được tiền thưởng từ trường.

Các thành viên đội quyết định lấy tiền thưởng tổ chức liên hoan ăn mừng
Là hậu vệ ghi nhiều điểm nhất, Giang Tục tất nhiên trở thành ‘Công thần’ lớn nhất đội, cơ hồ là mọi người đều mời anh một ly, dù tửu lượng của anh tốt cũng không qua được trận chiến lấy nhiều đánh một này
Ai nói con trai không nhiều chuyện chứ?
Trong lúc nâng ly cạn chén, tán gẫu chuyện về bóng rổ, về cuộc thi và NBA (giải bóng rổ nhà nghề Mỹ), đề tài lập tức chuyển hướng về hương vị con gái
Trong đội có mấy nam sinh có bạn gái, rượu vào lời ra, uống uống rồi bắt đầu nói chuyện không phù hợp với lứa tuổi thiếu nhi, Nói đến mức làm một bầy sói độc thân chưa có bạn gái cảm thấy hâm mộ và ghen ghét
Một nam sinh cao to, nghe rồi lại nghe, đột nhiên bi phẫn giơ ly bia lên: “Tự Tôn của xử nam!”
Cậu ta vừa giơ lên, lập tức chiếm được sự ủng hộ của đồng loại, một nửa người trong buổi tiệc đứng lên
Giang Tục dường như cũng theo bản năng mà giơ lên.

Anh vừa dứng lên, lập tức bị người bên cạnh đè vai lại
“Giang Tục, cậu uống nhiều rồi phải không?” Nam sinh đó cười: “Chỗ xử nam bọn tôi uống, cậu cũng muốn vào góp vui hả.”

Nói xong, mọi người cùng nhau phẫn uất: “Thật sự là kẻ ăn không hết người lần chẳng ra, chúng ta tìm bạn gái đến gian nan, Giang Tục chỉ cần vẫy tay, mỗi ngày đều có thể ngủ với một người khác nhau.”
Giang Tục: “…”
Bị bọn họ rót uống nhiều, Giang Tục cảm thấy đầu có chút choáng váng
Thừa dịp bọn họ uống đến hăng say, anh chuồn êm khỏi quán hít thở không khí
Trong bụng đều là thức ăn và bia, hơi có chút không khỏe.

Anh sợ mình sẽ nôn nên dựa vào cạnh thùng rác
Gió đêm mát mẻ, anh cảm thấy có hơi chút tỉnh táo hơn, đang nghĩ muốn về nhà, đột nhiên nghe phía sau có giọng nói quen thuộc, dò xét gọi tên anh
“Giang Tục?”
Áo hoodie trắng, quần bút chì màu đen, cách ăn mặc giống như học sinh, rõ ràng là dáng vẻ thanh thuần, nhưng anh lại nhìn ra vài phần gợi cảm khác lạ, nhất là đôi chân thon dài kia bao bọc dưới lớp quần jean, đường cong vô cùng gợi cảm, thoáng đi về phía anh, làm tầm mắt anh không thể dời đi nơi khác
Nghĩ đến lời của đám nhóc thối trong kia, trong lòng anh có vài phần đồng cảm
Không phải là kẻ ăn không hết người lần chẳng ra sao? Anh cũng chỉ là người lần chẳng ra kia mà thôi
Giang Tục có chút say, trong lúc mê mang, anh thấy cô nhíu mày, vốn chuẩn bị rời đi, hơi suy nghĩ rồi lại quay đầu
Anh dựa vào cạnh thùng rác không nhúc nhích, Lâm Tây bĩu môi, nhìn anh vẻ ghét bỏ, sau đó nói thầm: “Cậu cũng giúp tôi nhiều lần, nhìn dáng vẻ say như chết bên đường này, cũng có chút không đành lòng.”
Cô vừa nhỏ lại gầy, đứng cạnh anh, như cọng giá nho nhỏ.

Cô xắn tay áo, lại vén tóc ra sau tai, dáng vẻ như muốn tung ra hết sức
Anh cúi đầu, nhìn mái tóc ngắn ngủn của cô, viền tai trắng nõn, cái cổ nhỏ và cái áo hoodie to rộng phồng lên
Thật sự không nói được điểm mạnh nào của cô, càng không biết đến cùng là có điểm tốt nào, cố tình chính là anh càng tiếp xúc lại càng mê luyến
Không biết có phải là vì tình nhân trong mắt hóa Tây Thi không
Lâm Tây đỡ cánh tay anh, giọng khó có lúc mà nhẹ nhàng: “Cậu có ổn không?”
Anh mượn lực dựa vào cô, nhép nhép môi: “Không ổn.”
“Sao lại uống nhiều vậy hả?” Lâm Tây ngẩng đầu nhìn anh: “Để Tôi đưa cậu về ký túc nha?”
Giang Tục quay đầu nhìn quán ăn, trả lời quyết đoán: “Được.”

Hai người chênh lệch chiều cao, Lâm Tây chỉ có thể cố hết sức khiêng cánh tay anh, cho anh mượn chút lực để bước đi
Cánh tay anh bị cô khiêng trên vai, anh lợi dụng nó để ghì chặt cô về phía mình
Cô bước đi khó khăn, miệng không nhịn được mà châm chọc: “Cậu cao vậy để làm gì?”
Cồn bắt đầu thấm vào máu, đầu anh càng lúc càng mơ hồ, cảm thấy những chuyện trước mắt như một giấc mộng vậy
Ôm lấy cổ cô, giọng bình thản hỏi cô: “Vậy còn cậu? Sao lại thấp vậy?”
“Tôi là nữ, chiều cao vậy là bình thường rồi.”
Giang Tục cười: “Nam và nữ không giống nhau, nam thường cao lớn là vì để bảo vệ nữ.” Anh hơi dừng một chút, lấy giọng điệu thong thả và chọc người nói: “Cậu là nữ, tôi là nam, cho nên, tôi bảo vệ cậu.”
“Ngưng.” Lâm Tây nhìn anh khinh bỉ: “Hiện tại là tôi đang đỡ cậu đó!”
Đột nhiên anh ôm cô vào lòng, mặt cô dính sát vào ngực anh
“Hiện tại thì, tôi vẫn đang bảo vệ cậu đó chứ?”
“…”
Mặt cô căng ra, hung hăng dẫm mạnh lên chân anh, nghiến răng nói: “Họ Giang kia, lợi dụng khi say rượu, cũng là tội chết.”

Sau hôm ấy, Giang Tục bị thành viên trong đội đặt cho biệt danh, gọi là ‘Giang một nửa’, châm chọc anh đang uống được một nửa đã bỏ chạy
Giang Tục cũng không giải thích gì chỉ tiếp nhận trận chế giễu này
Haiz, để giữ tự tôn của xử nam, thì phải trả giá thôi
*******
Thời điểm giữa học kỳ, Lâm Minh Vũ từng vì sinh hoạt phí mà kiệt sức, mang ý xấu mà tổ chức một vụ cá cược

Rõ là cũng không phải chủ nhật, hôm sau còn có tiết sớm, nhưng anh lấy năm mươi tệ, mở một bàn cược trong phòng, muốn cùng mọi người trong phòng đại chiến một đêm
Nhà nghỉ B&B kế bên làng đại học, là nơi hẹn họ trong truyền thuyết của các cặp tình nhân trong ngày chủ nhật
(Nhà nghỉ B&B: B&B là viết tắt của Bed and Breakfast, hiểu nôm na “Giường ngủ và Bữa sáng” là một cơ sở lưu trú nhỏ có giá rẻ, chỉ cung cấp chỗ nghỉ qua đêm và kèm bữa ăn sáng cho khách ở trọ, thường không cung cấp các bữa ăn khác và đa số do các hộ kinh doanh gia đình làm chủ.

Thông thường, người ta sẽ sử dụng nhà riêng với quy mô ít hơn 10 phòng ngủ sẵn có để sử dụng cho mục đích kinh doanh dịch vụ lưu trú.)
Ngoài hoàn cảnh, phục vụ, vệ sinh, thì rất phù hợp để nói chuyện yêu đương
Với tính cách trước kia của Giang Tục, sẽ không tùy theo ý tưởng ngớ ngẩn của Lâm Minh Vũ não tàn này, nhưng lần này anh lại hoàn toàn không hờ hửng
Anh lật sách, giống như chỉ thuận miệng hỏi một câu: “Đánh với ai?”
“Vốn muốn tìm mấy đứa sát phòng chúng ta, hôm nay họ không có thời gian, cuối cùng chỉ có thể gọi Lâm Tây.” Lâm Minh Vũ đổi giày xong hỏi anh: “Cậu có đi không? Không đi thì để tôi tìm người khác.”
“Xem như là để luyện tay vậy.”
“Ha Ha.” Vẻ mặt Lâm Minh Vũ tiếc nuối nói: “Lấy vận đỏ đen này của Lâm Tây, thì chính là đưa
– Đọc nhiều truyện hơn tại website ngontinhplus.com -.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.