Tinh Hán Xán Lạn May Mắn Quá Thay

Chương 17: Chính Đán


Bạn đang đọc Tinh Hán Xán Lạn May Mắn Quá Thay – Chương 17: Chính Đán


Chớp mắt đã qua một đêm, ngày kế tiếp Cát gia sẽ khởi hành hồi hương, ước chừng Chính Đán cũng phải đang trên đường rồi, trái tim già nua của Trình mẫu hiếm khi có chút không đành lòng, mở miệng giữ người ở lại, Cát thái công lại nói “Không thể để ác nữ này ở lại làm hỏng cát khí tế tổ Chính Đán của Trình gia được.”
Trình gia không giữ được người, cả nhà chỉ có thể ra cửa tiễn mọi người thẳng đến ngoại thành, vẫn còn lưu luyến không rời.

Thiếu Thương nhìn trái ngó phải không thấy Cát thị, cũng không biết là đang ngoan ngoãn ở trong xe không ra ngoài phá hư bầu không khí, hay là bị trói thành bánh chưng ném vào trong rồi.
Khung cảnh chia tay vô cùng cảm động, bên này Trình Ương lôi kéo cữu phụ cữu mẫu rưng rưng nói lời tạm biệt, nhắc nhở mọi người giữ gìn sức khỏe; bên kia Cát thái công một tay vỗ vai Trình Thừa, lời lẽ tha thiết —— Đây là lần thứ hai Thiếu Thương trải qua khung cảnh ly hôn hòa khí như vậy.
Lúc trước cha mẹ Du Thải Linh ly hôn cũng là yên lặng không chút ồn ào, còn làm ba bàn rượu ở nhà hàng mới mở đầu tiên trên trấn, ngay trước mặt thân thích hai nhà nói rõ ràng lý do chia tay, ngoại trừ đại bá phụ trưởng trấn mặt đen cùng cữu cữu phần tử tri thức thần sắc đờ đẫn, người bên ngoài đều rất tự tại, nói nói cười cười, nhân viên trong nhà hàng còn tưởng rằng đang làm tiệc cưới, lúc thanh toán thiếu chút nữa đã nói “Chúc trăm năm hòa hợp”.

Người trên trấn nói đây giống như một trò cười, Du Thải Linh bé nhỏ cũng là một phần trong trò cười ấy.

…! Thiếu Thương lắc lắc đầu, ném đi chuyện cũ giống như âm hồn bất tán này.

Chỉ nghe Cát thái công đang nói với Trình Thừa: “Tử Dung, chớ có nhụt chí, từ nhỏ con đã thích đọc sách, phu tử giảng bài ở điền thục, mỗi ngày con đi cắt cỏ chăn trâu cũng phải tới nghe nửa ngày, ngày hè nắng chói, ngày mưa bão bùng cũng không ngừng lấy một ngày.

Ông trời không phụ người có lòng, sau này con nhất định có thể học thành tài.”
Nhìn Cát thái công vẻ mặt hiền lành, Trình Thừa lại bắt đầu cay cay sống mũi.
“Chớ nên cảm thấy con không bằng người khác, tự ti khiếm khuyết, tự ti lớn tuổi, như vậy sẽ hao mòn chí khí.” Cát thái công cười nói, “Y Doãn* vốn thân nô lệ, phụ tá bốn đời quân vương Thương Thang, Tôn Tẫn* chịu hình phạt khoét xương, nhưng trên có thể viết sách, dưới có thể chinh chiến, về phần thánh hiền xưa nay có bao nhiêu người tuổi tác đã lớn mới thành sự, con đọc sách nhiều, lão hủ cũng không khoe khoang nữa.”
*Y Doãn: là tướng nhà Thương trong lịch sử Trung Quốc.

Ông có công giúp Thành Thang tiêu diệt nhà Hạ, thành lập nhà Thương.

Sau khi Thang chết, ông lại giúp con cháu của Thang như Ngoại Bính, Trọng Nhâm, Thái Giáp lên ngôi, ông làm phụ chính, dạy dỗ những vị vua trẻ rất cẩn thận.
* Tôn Tẫn (382 TCN – 316 TCN): người nước Tề, là một quân sư, một nhà chỉ huy quân sự nổi tiếng thời Chiến Quốc.
Trình Thừa ngượng ngùng nói: “Người ta kia là thánh hiền thượng cổ…”
“Đúng thế, con cũng không phải chống gậy, tuổi tác lại không lớn, còn có huynh đệ giúp đỡ, há lại không mạnh hơn họ? Chúng ta không dám so sánh thành tựu của thánh hiền, so sức khỏe một chút chắc cũng được phải không.”
Trình Thừa rốt cục cũng bật cười.

Cát thái công khẽ vuốt lưng hắn, thở dài: “Lão phu biết tâm ý của con.


Đợi tương lai khi con học thành tài rồi, trở lại thôn chúng ta mở một gian thư xá, giảng bài giảng kinh cho đám học sinh.

Không phân bần phú, cho dù có đang chăn trâu cắt cỏ, chỉ cần chịu học thì con sẽ dạy, đời này chúng ta cũng coi như không uổng phí.”
Lời nói này đi vào tâm khảm Trình Thừa, rưng rưng mỉm cười, lớn tiếng nói: “Nhận lời thái công, Tử Dung nhất định không phụ kỳ vọng!” Thanh âm chém đinh chặt sắt, kiên định vang dội.

Nghe thấy nhị đệ vẫn luôn khúm núm rốt cục cũng có khí phách cùng chí khí, Trình Thủy vừa vui mừng vừa chua xót.
Trình Chỉ ở một bên tranh thủ kề tai nói nhỏ: “Huynh trưởng, huynh khuyên thứ huynh nhiều ngày như vậy còn không hữu dụng bằng mấy câu nói này của Cát lão trượng, huynh nhìn vẻ mặt thứ huynh kìa…”
“Tránh sang một bên!” Trình Thủy tức giận nói, “Kêu ngươi khuyên bảo hắn, ngươi chỉ biết nói mấy lời nhảm nhí vô nghĩa, đọc nhiều sách như vậy một chút tác dụng cũng không có!”
Trình Chỉ cười hì hì nói: “Huynh trưởng còn làm không được, ta sao mà được chứ.”
Thiếu Thương đứng phía sau, nhìn tình hình này nghiền ngẫm —— Một ví dụ về phân tích tâm lý học phát triển vô cùng điển hình.
Nhà nghệ thuật Trình thái công chỉ lo một mình mỹ lệ, bỏ bê dạy dỗ, mà Trình mẫu lại không có cái đại trí tuệ có thể lấy mẹ thay cha kia, thế là ba huynh đệ liền theo tính cách của riêng mình mà phát triển theo các hướng khác nhau.
Trình Thủy trời sinh có tố chất lãnh đạo, lại sớm trưởng thành mạnh mẽ, thông minh tài giỏi, sớm gánh vác trọng trách gia đình, lại thêm dẫn dắt một bang tiểu huynh đệ dựng lên chút cục diện, cho dù không có thiên hạ đại loạn, hắn lập đoàn ngựa thồ, đi thuỷ vận, mở phân xưởng.

.

.

Đoán chừng tương lai phát triển cũng không kém được.

Bất quá gặp thời thay vua đổi chúa, liền trực tiếp đạt được bước nhảy vọt về giai cấp.

Trình Chỉ kém huynh trưởng trên dưới mười tuổi, đương nhiên huynh trưởng như cha, có điều bọn họ lại càng giống loại quan hệ phụ tử như bạn thân hơn, cung kính không đủ thân thiết có thừa.
Trình Thừa thảm nhất, mặc dù cũng rất kính phục huynh trưởng, nhưng tính cách một người phóng khoáng hướng ngoại, một người hàm súc hướng nội, không có cách nào tâm đầu ý hợp.

Lại chỉ kém có hai tuổi, cảm tình không thể nào đến được ngưỡng huynh trưởng như cha, trái lại từ nhỏ đã mơ hồ có mối quan hệ cạnh tranh, nhưng cũng rất sớm đã thua về mọi mặt, còn không ngừng bị hàng xóm và người nhà so tới so lui, thế là ngày càng tự ti.

Cát thái công mới là hình tượng phụ thân cao lớn trong lòng hắn, đáng tiếc Cát thị quá níu chân, nếu không hắn cứ một mực lánh sau Cát gia, tính cách phát triển theo một hướng khác cũng không phải không có khả năng.

Nghĩ tới đây, một đoàn ngựa xe Cát gia đã dần đi xa, ba huynh đệ Vịnh Tụng Thiếu Cung phụng mệnh cha cưỡi ngựa đưa người đến trước quan khẩu để Cát gia dễ dàng thông quan hơn.

Trình Thủy nhẹ nhàng thở ra, tranh thủ dẫn người nhà leo lên xa giá, quát lớn chúng tùy tùng thúc ngựa hồi phủ.

Trình mẫu kêu Hồ lão bà quạt bếp lửa trong xe mạnh hơn một chút, trên tay một mực túm lấy Trình Chỉ kéo vào xe ngựa, lầm bầm “Lạnh chết con trai ta rồi, nhanh đến chỗ a mẫu sưởi ấm nào”, nhưng không để ý tới Trình Thừa gầy yếu đã lạnh đến toàn thân phát run.

Trình Thủy nhìn không vừa mắt, lớn giọng nói: “A mẫu người lại cời lửa, cẩn thận xe ngựa bốc cháy, đến lúc đó ta cũng không tới dập lửa đâu!” Sau đó ném roi ngựa cho Trình Thuận đang đứng một bên, không cưỡi ngựa nữa, một mặt lôi kéo Trình Thừa lên một chiếc xe ngựa khác, mặt khác lấy từ hông ra một túi rượu da thú khéo léo, kêu Trình Thừa uống hai ngụm ủ ấm.
Bốn nữ quyến đương nhiên ngồi cùng một xe.
Trình Ương dựa vào thành xe, hãy còn đang thút tha thút thít cái gì “Ngoại tổ phụ tuổi đã lớn như vậy rồi, mấy ngày liền đi đường không biết có ổn không”, Tiêu phu nhân cùng Tang thị không ngừng nhẹ giọng an ủi.

Thiếu Thương không kiên nhẫn nhất chính là loại tính cách cằn nhằn dài dòng này, chịu đựng nửa khắc đồng hồ, rốt cuộc nói: “Đường tỷ yên tâm, ngoại tổ phụ của tỷ vô cùng lợi hại, tất cả đều đã an bài ổn thỏa rồi, lần này đi nhất định suôn sẻ.”
Tiêu phu nhân liếc qua một cái: “Lại bình luận trưởng bối? Không biết phép tắc.”
“…!Thôi được rồi, vậy con nói chút chuyện vui vẻ nhé.”
Thiếu Thương bất đắc dĩ: “Đường tỷ, ngoại tổ phụ của tỷ đuổi gió đạp tuyết như vậy, sắp tới Chính Đán cũng phải đưa nhị thúc mẫu về, tỷ đừng quá đau lòng.

Tương lai nếu có một ngày nhị thúc phụ và nhị thúc mẫu phúc thủy trùng thu*, tuyệt đối là công lao của ngày hôm nay!”
Phúc thủy trùng thu*: đổ nước thu hoạch lại, ý nói hai người quay lại với nhau.
“Thật sao?” nước mắt trên mặt Trình Ương vẫn còn sáng long lanh.

Mặc dù Cát thị không tốt, nhưng nàng vẫn hi vọng phụ mẫu không tuyệt hôn.
Tiêu phu nhân vụt một tiếng ngồi thẳng người, trừng nữ nhi nói: “Lời này con không được nói lung tung.” Nghĩ một chút, lại nói, “Nhất là không được nói với cha con!” Nữ nhi quả thực quá sắc bén.

Thiếu Thương lấy tay áo quạt gió, xua đi khí than, lành lạnh nói: “Ồ, hôm qua a mẫu còn nói, con cái đối với cha mẹ là phải biết gì nói nấy, không giấu không giếm, sao bây giờ lại không cho phép con nói với a phụ rồi?”
Tiêu phu nhân trợn mắt nhìn nàng, ngậm miệng không nói.
Tang thị rốt cục phù một tiếng bật cười, đưa tay nhéo lỗ tai Thiếu Thương, vờ mắng: “Ngươi cái tiểu oan gia không khiến người ta bớt lo, nghe a mẫu con đi!”
—— Ngoại trừ Trình Ương ngây thơ không biết gì, ba người trong xe đều hiểu rõ trong lòng, nếu như Trình Thủy nghe được mấy lời kia, biết Trình Thừa cùng Cát thị còn có khả năng hợp lại, đoán chừng sẽ bị hù cho ngày mai lập tức thu xếp tìm em dâu mới.

Nhưng Tiêu phu nhân lại cảm thấy việc này không nên vội vàng như thế.


Trình Thừa uất ức nửa đời, một mực sống vì huynh trưởng, sống vì mẫu thân, sống vì gia tộc, chưa từng độc lập suy nghĩ về tương lai của chính mình; hiện tại là thời điểm để bản thân hắn tự mình ngẫm lại.

Cho dù tương lai là phân hay là hợp, hoặc là gặp được nữ nhân mà mình muốn cưới, đều nên là do Trình Thừa tự mình nói ra, mà không phải là Trình Thủy một tay ôm đồm.

Trình Thừa nên trưởng thành rồi.
Thiếu Thương biết suy nghĩ của Tiêu phu nhân, nhưng trong lòng lại không cho là đúng: Thế nhân muôn màu, một số người từ nhỏ đã có chủ kiến —— tỷ như chính nàng, tiểu học còn chưa tốt nghiệp liền quyết định làm hỗn thái muội, bà nội khóc nửa ngày cũng vô dụng; dì cả còn chưa tới lại quyết định quy ẩn giang hồ hoàn lương đọc sách, đại tỷ cấp trên trực tiếp làm trò mềm cứng đan xen cũng vô dụng; nhưng có một vài người chính là không có chủ kiến, cần người khác tới đẩy một cái.
Trình nhị thúc lại là người mềm lòng, thiết nghĩ tương lai thời điểm Cát thái công hấp hối gọi tới bên giường, một phen nước mắt nước mũi giao phó, lại nhìn bộ dáng Cát thị đáng thương, nói không chừng liền đáp ứng hợp lại, vậy cái kẹo da trâu này chẳng phải cả đời vẫy không thoát sao.

Dựa theo cách làm của Trình Thủy, dứt khoát tìm cho Trình Thừa một nữ tử ôn nhu hiền lành, biết nóng biết lạnh biết thương người, há lại chẳng gọn gàng hay sao?
Tang thị nhìn mẹ con hai người đều có tâm sự riêng, tủm tỉm không bình luận, đem túi gấm tùy thân mở ra tìm tòi, lấy viên kẹo mạch nha sữa bò cuối cùng nhét vào miệng Thiếu Thương, xem như phí bịt miệng.
Đã nhận ủy thác của người thì phải làm cho hết mình, ngày thứ hai, thời điểm Tiêu phu nhân lo liệu việc nhà đều mang theo Trình Ương, bởi vì muốn chuẩn bị tế tổ kính thần ngày Chính Đán, Tiêu phu nhân từ việc sắp xếp đàn tế, sắm thêm tế phẩm cống quả, hỏi trang đầu* về báo cáo thu hoạch và dự định năm sau, cho đến việc lo liệu tiền vật ngày Tết cho bộ khúc cùng người nhà mẹ goá con côi, thậm chí nên nói chuyện với nữ quyến bộ khúc như thế nào cũng đều tay nắm tay dạy cho Trình Ương.
Trang đầu*: người quản lý các trang trại do giai cấp địa chủ dựng lên trong xã hội phong kiến ​​Trung Quốc.

Về phần Thiếu Thương, tiếp tục đọc sách, viết chữ, học thuộc lòng, chân không bước ra khỏi cửa —— dù cho nội tâm nàng như thiêu như đốt muốn biết thế đạo này là cái bộ dáng gì.
Cuối cùng vẫn có hai chuyện vui vẻ.
Một là, Thiếu Thương cao hơn rồi.

A Trữ tự lấy thân mình ra so sánh, ít nhất đã cao thêm hai ba tấc, eo nhỏ, chân tay mềm mại, lúc đi lại có mấy phần xinh đẹp thướt tha, không còn bộ dáng trẻ con ngây thơ ngốc nghếch như trước nữa.

A Trữ cười mở ra rương hòm y bào váy vóc của Thiếu Thương, bỏ đi vải vóc dư thừa không cần thiết, cảm thấy gà vịt dê bò rau sữa của mình mấy ngày nay không uổng phí, đồng thời đáp ứng cho Thiếu Thương đi lại nhiều hơn trong đình viện, dù là ngược xuôi thoăn thoắt cũng không can ngăn nữa.
Hai là, a Mai nhận xong đào tạo tới rồi.

Có tiểu nữ hài hoạt bát lanh lợi ở bên líu ra líu ríu, Thiếu Thương mới cảm thấy cuộc sống không còn âm u nhàm chán nữa.
Tới cùng a Mai còn có thêm mười mấy tỳ nữ, Thanh Thung phu nhân chỉ từng người cho Thiếu Thương nhận biết, tuổi tác không đồng đều từ mười một đến mười bốn, cao thấp mập ốm đều có, tài năng phân bổ từ am hiểu dệt kim thêu thùa đến xông hương đuổi trùng lại đến khỏe mạnh cường tráng không thiếu cái nào, đến lúc này, thành viên cơ bản của Trình tứ tiểu thư mới coi như đầy đủ.

Nơi này cùng với thời đại của Thiếu Thương vừa hay tương phản, thời đại đó của cải vật chất phong phú hơn bao giờ hết, nhưng nhân lực ngày càng đắt đỏ, gia đình phổ thông cũng chỉ có thể gánh được một bảo mẫu, nhiều lắm là thêm một người làm thêm giờ mà thôi, nhưng nơi này…!Nhìn sấp sỉ mười hai nhân công “phục vụ” mình trước mắt, nhất thời Thiếu Thương cũng không biết nên nhận xét thế nào, trong mê mang nghênh đón cái Tết đầu tiên của nàng ở thời đại này.
Chính Đán hôm đó, trời còn chưa sáng Trình Thủy đã cùng Trình Chỉ tham gia đại triều hội*, khi trở về hai huynh đệ đều lạnh đến tím tái mặt mũi, nguyên lai chỉ có Công khanh đại phu* hai ngàn thạch trở lên mới có thể vào điện mừng lễ, mới có một ngàn thạch như Trình Thủy chỉ có thể đứng trên thềm điện, về phần Trình Chỉ mới có mấy trăm thạch lại càng chỉ có thể đứng ở trung đình xa lắc mà chúc mừng—— khiến cho Trình mẫu đau lòng suýt nữa đã kêu ấu tử từ quan.
*Đại triều hội: là một nghi lễ được tổ chức đầu năm, mang tiêu chuẩn nghi thức cao nhất bắt đầu từ thời Tây Chu, được kế thừa từ triều đại nhà Tần, nhà Hán đến nhà Minh và nhà Thanh.

*Công khanh đại phu: tước vị của Tam công Cửu khanh, tên gọi chung của Công cửu khanh thời Xuân Thu.

Tam công là ba cấp quan cao nhất trong triều đình, chỉ dưới quyền duy nhất Hoàng đế.


Dưới quyền Tam công là Cửu khanh, tức 9 chức quan nhỏ hơn, để hỗ trợ, giúp đỡ Tam công.

Trình Thủy cố ý nói đùa để an ủi nhóm nữ quyến: “May mà huynh đệ chúng ta quan trật thấp, mừng lễ xong liền bị đuổi về rồi, Vạn huynh lúc này vẫn đang chờ Hoàng Thượng ban thưởng tiệc rượu đấy.” Lại quay đầu nói với Tang thị, “Ta có thấy huynh trưởng ngươi.

Nghe nói bệ hạ tiếp nhận gián ngôn* của Hoàng Phủ tiên sinh, sau này Chính Đán hàng năm, sau khi kết thúc lễ mừng sẽ triệu người đến đàm luận kinh học.

Ta thấy Tử Hoài huynh dẫn một nhóm nho sinh tới, cũng không biết trước khi hắn trở lại núi Bạch Lộc có thời gian rảnh tới đây tụ họp một phen hay không.”
*Gián ngôn: lời can gián, khuyên giải
“Hoàng Phủ Nghi? Hắn, hắn không phải vẫn đang …” Trình Chỉ kịp thời phản ứng, không đợi hắn nói xong, Tang thị đã vội vàng nhéo hắn một cái, cười nói với Trình Thủy, “Tất nhiên là muốn tới.

Ta vốn muốn kêu huynh trưởng tới nhà, ai ngờ bệ hạ lại không chịu thả người, một mạch quấn đến luận kinh đài mất rồi.” Một bên trừng trượng phu một cái, Trình Chỉ chỉ có thể ngượng ngùng ngậm miệng.
Lúc này, Tiêu phu nhân tiến vào chào hỏi mọi người, bắt đầu nghi thức Chính Đán.
Ngày Tết cổ đại phần nhiều là một loại hoạt động mang tính nghi thức, kính báo thần linh cầu phù hộ, tế điện tổ tiên tiếp tục cầu phù hộ, sau đó chính là xem Khu Na múa, nghe tiếng chiêng trống vang dội đuổi tà uế bên ngoài, lại mổ gia súc làm mấy hoạt động mê tín, cuối cùng tất nhiên là không thể thiếu thịnh yến gia đình.

Người Trình gia không phân biệt nam nữ, ngồi theo thứ tự già trẻ, lần lượt hướng về Trình mẫu kính rượu tiêu bách*, sau đó đồng loạt nâng chén chúc lão mẫu trường thọ khoẻ mạnh.

*Rượu tiêu bách: Chỉ rượu tiêu và rượu bách.

Rượu tiêu được làm từ hạt tiêu, rượu bách được làm từ lá bách.

Phong tục dân gian Trung Quốc.

Dùng vào ngày mồng một tháng giêng âm lịch để cúng gia tiên hoặc báo hiếu cha mẹ.
Ba huynh đệ Trình gia nghĩ tới không lâu sau đã phải chia xa, mỗi người một ngả, liền tụ lại trước bàn Trình mẫu ngươi tới ta đi kính rượu, chọc Trình mẫu cười ha ha.

Tiêu phu nhân vất vả nhiều ngày, được Tang thị khích lệ uống nhiều một chút, chiếu cho hai gò má ửng đỏ diễm lệ, trong lòng cao hứng, liền chỉ vào chỗ này nói “Đây là Ương Ương bố trí”, lại chỉ vào chỗ kia nói “Kia là Ương Ương an bài”, khiến đám người trong yến tiệc nhất loạt khen Trình Ương hiền lương thông tuệ.
Người khác không nói, Trình Vịnh xưa nay cẩn thận, phát hiện ra điều khác thường, đợi tiệc xong xuôi liền bước nhanh tìm đến trước mặt Tiêu phu nhân, chắp tay hỏi “A mẫu vì sao chỉ dạy Ương Ương những thứ đó, lại không dạy Niệu Niệu”.

Tiêu phu nhân sắc mặt như thường, cười nói: “Niệu Niệu ngay cả chữ cũng không biết được mấy cái, có thể xem hiểu gia phả hay có thể đọc thuộc sổ sách? Huống hồ trước khi làm việc cần biết phân biệt đúng sai, tốt xấu gì cũng phải đọc vài cuốn sách thánh hiền đã.

Mọi việc không thể một lần là xong, chi bằng cứ tuần tự tiến hành đi.”
Trình Vịnh vô cùng hiếu thảo, dù vẫn mơ hồ cảm thấy không ổn nhưng cũng không tiện hỏi nhiều, chỉ là trong lòng càng thêm thương tiếc ấu muội tuổi thơ long đong, không thể giống như tiểu thư quan lại bình thường tiếp nhận giáo dục vốn có.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.