Tiểu Tỷ, Bất Hung

Chương 165


Đọc truyện Tiểu Tỷ, Bất Hung – Chương 165

Sau một phen mây mưa, Tạ Đạo Vi đã cực kỳ mệt, còn Mạc Nhàn mỗi khi xong việc lại đặc biệt có tinh thần, lời nói cũng cực kỳ nhiều.“Tỷ tỷ…..Có chuyện ta muốn thương lượng… thương lượng với nàng….” Mạc Nhàn ấp a ấp úng nói với Tạ Đạo Vi. Tạ Đạo Vi nhắm mắt giống như đã ngủ cũng không quan tâm tới Mạc Nhàn, nếu không Mạc Nhàn sẽ càng nói không ngừng. Mà trêи thực tế, xác thật là nàng cũng không có tinh lực để phản ứng Mạc Nhàn nữa, chỉ hy vọng Mạc Nhàn nhanh chóng im miệng để mình đi ngủ. Tuy rằng Tạ Đạo Vi nhất quán không phản ứng mình, nhưng Mạc Nhàn biết Tạ Đạo Vi vẫn còn chưa ngủ, kỳ thật vẫn còn đang nghe mình nói.“Từ sau lần trước, đã qua mấy năm rồi, lúc trước ta ở Bắc Nguy cũng thôi, nhưng bây giờ ta đã về Nam Triệu, nàng nói có phải là ta nên đi thăm Thủy Hương một chút không? Dù sao Thủy Hương cũng ở Nam Triệu, nếu ta không đi thăm nàng thì cũng không tốt lắm?” Mạc Nhàn mở miệng hỏi, nàng biết Tạ Đạo Vi để ý đến sự tồn tại của Thủy Hương, càng để ý đến chuyện mình một mình đi tìm Thủy Hương, nhưng mình đã xem Thủy Hương là thân nhân, lúc trước ở Bắc Nguy bận bịu thì không nói, hiện giờ mình đã về Nam Triệu, mỗi ngày nhàn rỗi, nếu vẫn không đi lại, cũng thực sự là không có tình cảm rồi. Vốn dĩ Tạ Đạo Vi sắp ngủ, nghe đến hai chữ Thủy Hương, buồn ngủ cũng biến mất, mở mắt nhìn về phía Mạc Nhàn.“Nếu không, tỷ tỷ cùng ta đi gặp Thủy Hương, đương nhiên tỷ tỷ không muốn đi cũng không sao, tự mình ta đi cũng được….” Mạc Nhàn bị Tạ Đạo Vi nhìn có chút hoảng hốt nói.Mạc Nhàn nói xong nửa câu đầu, liền có chút hối hận, trong lòng nghĩ bản thân mình đúng là hồ đồ, Tạ Đạo Vi sao có thể hạ thân mình quý giá đi gặp Thủy Hương, trong lòng Tạ Đạo Vi, Thủy Hương cũng chỉ là một hạ nhân đã từng ở Tạ gia mà thôi, vẫn là một mình mình đi tốt hơn một chút.“Nếu ngươi muốn gặp nàng, vậy thì cứ đi đi.” Ngữ khí Tạ Đạo Vi nhàn nhạt nói.“Nhưng tỷ tỷ không vui thì phải làm sao?” Mạc Nhàn thử hỏi.


“Vì sao lại phải không vui?” Tạ Đạo Vi giống như không quan tâm hỏi ngược lại.“Tỷ tỷ không ngại đương nhiên là tốt nhất, vậy mai ta đi ra ngoài thăm nàng?” Mạc Nhàn thầm nghĩ, lần trước người nào đó biểu hiện cũng không nước chảy mây trôi như vậy đâu, còn chạy tới nơi Hoa Đô quỷ quái thưởng thức hoa cỏ gì đó. Nhớ đến việc này, trong lòng Mạc Nhàn vẫn không yên ổn, lỡ như mình ra ngoài xong Tạ Đạo Vi lại đi mất, lại mất tích lần nữa…..“Tùy ngươi.” Tạ Đạo Vi nói xong, lại nhắm hai mắt lại.Tạ Đạo Vi đồng ý dễ dàng quá, làm trong lòng Mạc Nhàn càng thêm không an tâm.“Đêm mai ta trở về, có thể đột nhiên không tìm thấy tỷ tỷ hay không?” Mạc Nhàn lại dò hỏi lần nữa.“Khó nói.” Tạ Đạo Vi nhắm mắt, ném xuống hai chữ cuối cùng xong không quan tâm đến Mạc Nhàn nữa, đi ngủ.“Vậy không được!” Mạc Nhàn cao giọng, nghĩ đến khả năng Tạ Đạo Vi thừa lúc mình không để ý cũng ra ngoài cửa, nàng liền không an ổn.“Còn nói không thèm để ý, rõ ràng chính là không cho ta đi….” Mạc Nhàn nhỏ giọng oán giận nói, oán giận thì oán giận, Mạc Nhàn cũng chỉ có thể tạm thời hủy bỏ chuyện đi thăm Thủy Hương này, dù sao nàng cũng chưa nghĩ ra biện pháp đẹp cả đôi đường, chỉ có thể đợi suy nghĩ kỹ hơn, chờ nàng nghĩ ra cách khác lại nói.Sáng hôm sau, Tạ Đạo Vi cùng Mạc Nhàn ăn sáng.“Không phải nói muốn đi gặp Thủy Hương sao?” Tạ Đạo Vi thấy Mạc Nhàn không có ý tứ ra cửa, biết rõ còn cố hỏi.“Nhưng ta sợ ta trở về không nhìn thấy tỷ tỷ, về sau có cơ hội lại đi đi, dù sao cũng lâu rồi không gặp, lâu thêm chút cũng không sao?” Mạc Nhàn trả lời, mấy ngày nay nghĩ ra cách trước rồi lại nói, bảo vệ nữ nhân âu yếm của mình thì quan trọng hơn chút. Chỉ là cảm giác được mình bị Tạ Đạo Vi gắt gao túm trong lòng bàn tay, muốn nhích mình cũng khó, nhưng giờ thực sự không có cách nào, ai bảo mình để ý Tạ Đạo Vi nhiều hơn Tạ Đạo Vi để ý mình đây? Trừ bỏ nhận, cũng chỉ có thể nhận!Tạ Đạo Vi nghe vậy thầm nghĩ, xem ra lần đó đi Hoa Đô vẫn còn giá trị với nàng, đương nhiên không phải là nàng cố ý làm khó dễ Mạc Nhàn, nàng chỉ muốn biết Mạc Nhàn có xem mình đặt ở vị trí đầu tiên hay không, trước giờ đều là để ý như vậy.

“Ta cũng không có không cho ngươi đi.” Tạ Đạo Vi nói mát.Mạc Nhàn thầm nghĩ, hừ, khẩu thị tâm phi, rõ ràng là không cho đi!Lúc sau Tạ Đạo Vi bắt đầu bận bịu làm chuyện của mình, Mạc Nhàn có chút uể oải nằm trêи giường nệm ở thư phòng Tạ Đạo Vi, hiện giờ cái giường này, đã là vị trí chính thức của Mạc Nhàn. Mạc Nhàn nằm trêи giường lăn qua lộn lại, nhưng lại không nghĩ ra cách nào đẹp cả đôi đường. Mạc Nhàn cảm thấy Tạ Đạo Vi đúng là lòng dạ hẹp hòi, mình với Thủy Hương rõ ràng là không có gì, sao Tạ Đạo Vi lại để ý như vậy chứ? Nhưng nghĩ đến chuyện mình giống như cũng rất để ý Tạ Trường Ninh, thì lại thấy vậy cũng hợp tình hợp lý. Được rồi, Tạ Đạo Vi cũng như mình, mình không cho Tạ Trường Ninh dính nàng, thì mình vì nàng không đi gặp Thủy Hương cũng được, chỉ có chút trọng sắc khinh tỷ thôi, thực xin lỗi Thủy Hương, nhưng Tạ Đạo Vi mới là người cả đời bên cạnh mình.“Đi thôi!” Đại khái khoảng một canh giờ sau, Tạ Đạo Vi đã xử lý xong mọi chuyện, đi vào giường nói với Mạc Nhàn.“Đi đâu?” Vẻ mặt Mạc Nhàn không hiểu hỏi, chỉ cần mình không ồn ào, Tạ Đạo Vi sẽ không đuổi mình khỏi thư phòng, hôm nay mình cũng đâu có ồn ào gì đâu.“Không phải muốn ta và nàng cùng đi thăm Thủy Hương sao, vừa lúc hôm nay ta có thời gian.” Tạ Đạo Vi nhàn nhạt nói. Mạc Nhàn nghe vậy, không thể tin tưởng nhìn Tạ Đạo Vi, Tạ Đạo Vi vậy mà nguyện ý cùng mình đi thăm Thủy Hương, chuyện này làm Mạc Nhàn làm sao có thể không vui vẻ, có thể không kϊƈɦ động! Mạc Nhàn sung sướиɠ muốn điên rồi. “Tỷ tỷ, thật vậy sao?” Mạc Nhàn xoay người một cái nhảy khỏi giường, quả thật là quơ chân múa tay nhìn Tạ Đạo Vi, vui vẻ hỏi.“Nếu không muốn đi, thì thôi.” Tạ Đạo Vi nhìn bộ dáng Mạc Nhàn cực kỳ vui sướиɠ, đi gặp Thủy Hương lại vui đến như vậy sao? Nàng có chút hối hận khi nói lời vừa rồi ra. Tạ Đạo Vi đâu biết rằng, Mạc Nhàn vui vẻ không phải vì nàng có thể gặp Thủy Hương, mà là vì Tạ Đạo Vi đồng ý đi với mình, chuyện này càng quan trọng hơn chuyện gặp Thủy Hương, càng làm cho nàng thêm vui sướиɠ.“Tỷ tỷ đã nói rồi, không được rút lại, bây giờ chúng ta đi thôi.” Tất nhiên Mạc Nhàn sẽ không để cho Tạ Đạo Vi có cơ hội hối hận, lôi kéo Tạ Đạo Vi đi ra ngoài.“Đi gặp Thủy Hương lại gấp chờ không nổi như vậy sao?” Tạ Đạo Vi hơi nhíu mày nói.“Ta sợ tỷ tỷ hối hận, tỷ tỷ đồng ý đi với ta, chuyện này quan trọng hơn làm cho ta cảm thấy vui sướиɠ hơn chuyện đi gặp Thủy Hương nhiều!” Mạc Nhàn vui vẻ nói thật.Lời này của Mạc Nhàn, quả nhiên làm trong lòng Tạ Đạo Vi thoải mái hơn rất nhiều.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.