Tiên Vốn Thuần Lương

Chương 18: Nhân họa đắc phúc


Đọc truyện Tiên Vốn Thuần Lương – Chương 18: Nhân họa đắc phúc

“Một trăm, một trăm hai mươi, một trăm năm mươi…” Kim Phi Dao ngồi trên đống cây khô, đếm xác rết trong túi trữ vật, cười híp mắt. Dưới chân nàng có một đống vỏ rết vỡ, số lượng thoạt nhìn cũng không ít.

“Một đêm
đã kiếm được hai trăm ba mươi khối linh thạch, còn chưa tính đầu rết,
vận khí thật sự quá tốt.” Nàng cẩn thận cất túi trữ vật, nhìn giờ giấc,
đã giữa trưa rồi.

Hôm qua nàng đã một đêm không chợp mắt, thiết
rết không ngừng tự động dâng lên cửa. Có những con dài hơn ba mươi khúc, cũng có con chỉ hơn hai mươi khúc, một chút thời gian nghỉ ngơi cũng
không có, khiến nàng phải đánh tới tận hừng đông.

Đợi nàng xử lý
xong con rết thứ chín, trời hửng sáng, không thấy có thêm rết xuất hiện
nữa, Kim Phi Dao cũng nhẹ nhàng thở ra, nếu cứ chém giết như thế thì
linh lực cũng không duy trì được bao lâu nữa.

Trên người nàng
ngoại trừ một ít tích cốc đan và hai bình bích thủy hoàn ra thì cũng chỉ còn bổ linh hoàn mà lúc trước Hùng Thiên Khôn đưa cho. Ba viên bổ linh
hoàn là để dùng lúc cấp bách, không thể lãng phí ở đây được.

Nhân lúc đang không có thiết rết hay độc trùng nào xuất hiện, Kim Phi Dao
bắt đầu cân nhắc xem rốt cục là nguyên nhân gì đã khiến cho đám rết
không ngừng dâng lên cửa như vậy.

Suy nghĩ mất nửa ngày cũng
không tìm ra lời giải thích hợp lý, nàng chỉ có thể đổ tại địa bàn này,
vì thế nàng quyết định không đi chỗ khác tìm thiết rết nữa mà ở đây canh chừng cả đêm xem có phải là cứ đến tối thì thiết rết sẽ chạy đến hay
không.

Chỉ cần tu luyện thiên địa tịch diệt, linh lực trong cơ
thể sẽ tăng lên, ngay cả không ngủ cũng có thể bảo trì trạng thái tốt
nhất trong vài ngày. Đó chính là điểm ưu viêt của tu sĩ, không cần giống phàm nhân hàng ngày đều ăn uống, vệ sinh, ngủ nghỉ mất phần lớn thời
gian. Tuy là Luyện Khí kỳ không thể ích cốc nhưng cũng có thể mấy tháng
mới ngủ một lần, như thế có thể tiết kiệm rất nhiều thời gian ngủ.

Ban ngày nàng ngồi tu luyện khôi phục thể lực, đợi đến tối, Kim Phi Dao đề
cao cảnh giác, chờ thiết rết đến. Nhưng nàng đợi từ lúc trời tối đến
hừng đông, ngay cả râu con rết cũng không thấy.


Kim Phi Dao nghĩ
mãi không ra, chẳng lẽ đám rết ở đây đều bị mình giết sạch rồi? Cứ canh
giữ ở đây cũng không phải là cách, nghĩ một lát, nàng quyết định đi đến
chỗ nàng gặp con rết đầu tiên. Đã có thể xuất hiện một con thì chắc chắn xung quanh đó vẫn còn.

Tìm được phương hướng rồi, Kim Phi Dao
bắt đầu tìm đến chỗ ngày trước gặp đám hủ mộc nhĩ. Lần theo dấu vết càn
quét của ngọc diện đường lang, nàng nhanh chóng tìm được đến nơi.

Cảnh vật hỗn độn, cây cối bị ngọc diện đường lang chém đổ ngang dọc, con rết kia bị cắt thành trăm mảnh, có tìm về cũng không có tác dụng gì, mà đám hủ mộc nhĩ lúc đó đã bị thiết rết cắn nát, giờ chẳng còn lại gì.

Loài hủ mộc nhĩ này từ lúc mọc tới khi trưởng thành thì bắt đầu phát ra mùi
tanh tưởi chỉ ngắn ngủi có bảy ngày. Mà thời kỳ thành thục cũng chỉ ba
ngày, sau ba ngày thì hủ mộc nhĩ sẽ khô héo đi. Còn đám hủ mộc nhĩ mà
Kim Phi Dao hái do được cất giữ trong túi trữ vật, giờ đã khô mất một
nửa nhưng mùi thối thì vẫn không hề suy giảm.

Kim Phi Dao lấy một mảnh vải bịt mũi lại, mùi tanh của hủ mộc nhĩ trên người khiến nàng
muốn nôn. Nàng ngồi xuống, một mặt hấp thụ linh khí bốn phía, một bên
chờ rết.

Công phu không phụ lòng người, hai canh giờ sau quả
nhiên truyền tới thanh âm sa sa, vậy mà lại có rết tới, hơn nữa lại là
hai con.

Kim Phi Dao đánh một trận xong, ngồi xuống suy nghĩ, mấy con rết này tự tìm đến chắc chắn là có nguyên nhân. Nếu là do xâm nhập
địa bàn thì việc xuất hiện nhiều rết như vậy rất không hợp lý. Loại yêu
thú này không phải là quần cư, mỗi con đều dựa vào thực lực mà chiếm địa bàn, nếu không phải thời kỳ giao phối thì hai con rết gặp nhau sẽ đánh
nhau sống chết, căn bản là thủy hỏa bất dung.

Chẳng lẽ mình trời
sinh có thể chất hấp dẫn rết, nghĩ đã không thấy có khả năng. Đột nhiên, nàng chú ý tới một việc, đó là nếu nói bản thân có điểm gì khác người
thì chính là: quá thối.

“Hủ mộc nhĩ! Chắc chắn là mùi thối của hủ mộc nhĩ đã lôi kéo thiết rết tới.” Kim Phi Dao vỗ đầu, rốt cục cũng tìm ra nguyên nhân, chủ yếu là do nàng đã thối hai ngày liền nên mới không
nghĩ tới việc này. Nói vậy là thiết rết thích ăn hủ mộc nhĩ trưởng
thành, hơn nữa thời gian chín của hủ mộc nhĩ lại chỉ có ba ngày, hôi

thối vô cùng, tu sĩ mà gặp thì đều đi đường vòng mà tránh, cho nên không ai để ý tới tình huống này.

Dẫm nát hai đốt vỏ của thiết rết,
Kim Phi Dao hưng phấn dị thường, chỉ cần biết mùi thối của hủ mộc nhĩ có thể hấp dẫn thiết rết, dựa vào tốc độ công kích bằng Minh hỏa và trọng
quyền của mình thì linh thạch thật dễ kiếm.

Hôm qua hẳn là đám
rết ở địa bàn gần đó đều bị nàng giết chết cho nên đêm thứ hai mới không gặp được con nào. Hiện tại chỉ cần mình cầm theo hủ mộc nhĩ đi khắp
Bách Trùng cốc dụ bắt thiết rết, tin chắc là rất nhanh tích đủ hai ngàn
khối hạ phẩm linh thạch.

Hủ mộc nhĩ dính lên người, mùi thối có
thể bám theo ba ngày, nhưng độ thối tất nhiên không thể so sánh với hủ
mộc nhĩ mới hái. Vị thối không đủ, khoảng cách phân tán có hạn, không
thể thu hút rết ở khoảng cách quá xa tới. Biện pháp tốt nhất là dùng hộp ngọc chuyên dụng giữ linh thảo để giữ hủ mộc nhĩ, mỗi lần dùng thì lấy
ra vài cây.

Mà lúc này nàng không có một cái hộp ngọc nào, sớm
biết thì nàng đã mua vài cái. Hiện giờ có hối hận cũng vô dụng, trước
tiên cứ dùng hủ mộc nhĩ đang có cái đã.

Chỉ cần ngồi một chỗ, dụ
rết ra để giết, xong lại đổi nơi khác. Có nơi thì khá nhiều rết, có nơi
lại rất ít, nhưng vì thường ngày loại yêu thú này luôn ẩn náu nên số
lượng cũng rất khả quan.

Nửa tháng sau, Kim Phi Dao mang theo thu hoạch lớn từ Bách Trùng cốc trở về, trên người vẫn còn mùi thối của hủ
mộc nhĩ. Vừa bước vào cửa thành Lạc Tiên, người trong thành lập tức bước ra xa nàng, nhưng chỉ cần có thể kiếm tiền thì nàng không thèm để ý đến ánh mắt người khác, không có linh thạch mới là đáng sợ.

Mang
theo một thân thối hoắc, Kim Phi Dao không về nhà mà trực tiếp đi tới
điếm Tường Khí. Lúc nàng ném cái túi đầy ắp xác rết cho ông chủ đang bịt mũi thì khách khứa trong điếm đã chạy hết.

Chủ tiệm dùng hai
ngón tay nhẹ nhàng mở túi trữ vật, dùng linh lực nhẹ nhàng đảo qua trong túi, lập tức sửng sốt. Cẩn thận kiếm tra, trong túi có tận hơn sáu trăm đốt vỏ thiết rết, số lượng này có thể so sánh với nửa năm thu mua của

cửa tiệm.

Nhiều xác rết như vậy, cửa hàng có thể luyện chế rất
nhiều pháp khí, nâng cao độ cứng rắn thì giá cả của pháp khí cũng sẽ
tăng lên không ít.

“Tiểu đạo hữu, ngươi thu hoạch rất khá nha,
sao lại có thể gặp nhiều thiết rết như thế chứ?” Chủ tiệm không còn ghét bỏ mùi thối kia nữa, cười hì hì hỏi.

Kim Phi Dao ngượng ngùng
cười, “Đây là kết quả của hơn hai năm ta và cha lui tới trong Bách Trùng cốc đấy.” Đồ ngốc mới có thể nói thật là chỉ mất mười ngày. Nếu như ai
cũng biết được dùng hủ mộc nhĩ để dụ thiết rết thì chỉ sợ ngay cả ấu
trùng của nó nàng cũng không tìm được. May mà lớp vỏ này giữ trong túi
trữ vật được rất lâu nên không sợ bị người khác nhận ra là đã bị cắt ra
từ bao giờ.

Chuyện như thế này rất bình thường, có rất nhiều tu
sĩ tích cóp tài liệu thật lâu, đến lúc rảnh mới đem đi bán. Ông chủ cũng không hỏi nhiều, nghĩ tới đầu rết liền hỏi: “Tiểu đạo hữu, vậy đầu rết
đâu? Ngươi có cắt lấy không? Chúng ta mua hai lăm khối linh thạch một
cái.”

Trước đó Kim Phi Dao đã tính rồi, hơn sáu trăm đốt vỏ, tính ra hai mươi tám cái đầu là được. Trong tay nàng còn có hơn chín trăm
đốt vỏ và ba mươi tư cái đầu, nhưng nàng không định bán hết cho cửa hàng này, kể cả là tích trữ hai năm nhưng số lượng nhiều quá cũng sẽ khiến
người khác nghi ngờ.

“Có, có mấy cái đầu bị dập nát không thể
dùng nên hiện tại chỉ có hai mươi tám cái.” Kim Phi Dao lấy một cái túi
khác ra nhưng không đưa cho chủ quán.

Nàng chỉ có hai cái túi trữ vật, không thể tách hết các thứ ra được, chỉ phải để chung vào cái túi
nàng đã đưa cho chủ tiệm, hơn nữa cũng chỉ có hai mươi tám cái đầu, nàng liền ném ra đất, dù sao cũng không chiếm dụng không gian quá lớn.

Vỏ cứng và đầu, tổng cộng là một ngàn ba trăm bốn mươi bảy khối hạ phẩm
linh thạch, chủ tiệm liền cất đầu rết vào túi trữ vật đựng vỏ rết, lại
cầm một túi trữ vật khác, bỏ linh thạch vào rồi trả lại cho Kim Phi Dao.

Những cửa hàng như thế này đều chuẩn bị rất nhiều túi trữ vật rỗng chuyên để
đựng linh thạch với số lượng lớn, để trực tiếp trao đổi với túi trữ vật
đựng hàng hóa của đối phương. Thứ nhất là tiện lợi, thứ hai là vì có
nhiều tu sĩ không muốn để người khác nhìn thấy mình kiếm được bao nhiêu
linh thạch.

Cầm lấy số linh thạch, Kim Phi Dao đi ra khỏi tiệm
Tường Khí, tha thẩn thật lâu trên đường, lúc xác định không có ai theo

dõi nàng lại vào hai tiệm thu mua tài liệu khác, phân số vỏ và đầu rết
còn lại làm hai bán hết đi. Sau đó nàng vui vẻ chạy tới đan dược phường, hai ngàn năm trăm sáu mươi ba khối linh thạch đủ để nàng mua một trăm
viên tức khí hoàn, thúc đẩy tu vi tới Luyện Khí trung kỳ.

Nàng đỏ mắt với những pháp thuật trong thiên địa tịch diệt đã từ lâu, nhưng một Luyện Khí sơ kỳ như nàng thì chỉ có thể học được một chiêu Minh hỏa
quyền. Đợi đến lúc tu vi đạt Luyện Khí trung kỳ thì sẽ có hai dạng pháp
thuật cho nàng học tập, thế nên cho dù hiện tại rất dễ dàng mua được
tiểu linh quyết nhưng nàng không thèm.

Nàng cũng không quên mua một ít tích cốc đan, nếu bế quan tu luyện thì tốt hơn hết là không ăn cơm.

Lần bế quan này của Kim Phi Dao kéo dài hơn nửa năm, Thưởng Thức cư cũng
không nhận được thông báo của nàng nên không mang cơm tới. Do không có
người quét dọn nên trong tiểu viện đầy tro bụi và lá rụng, đành phải đợi tới lúc xuất quan thì dọn dẹp.

***********

Vân Sơn phái – phía sau núi Độc Tiên Phong.

“Hùng sư đệ, nể tình đồng môn, ngươi hãy bỏ qua cho ta đi. Là sư thúc bắt ta
đi, ta không hề có chút tư tâm nào cả.” Một gã đệ tử nội môn Vân Sơn
phái toàn thân là vết thương, pháp khí gãy thành nhiều mảnh đang khóc
lóc cầu xin Hùng Thiên Khôn ở phía xa.

Hùng Thiên Khôn không biểu cảm nhìn vị sư huynh đang quỳ dưới đất cầu xin tha thứ, phảng phất như
nhìn một vật chết. “Ngươi là người thứ tư, dám nghe lệnh nương ta tới
thành Lạc Tiên, vậy hãy ra đi theo ba vị sư huynh kia đi.”

“Hùng
Thiên Khôn, ngươi lén đồ sát sư huynh đệ đồng môn, ngươi cho rằng không
có ai biết sao?” Nhìn đôi mắt không chút cảm tình của Hùng Thiên Khôn,
hắn chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào áp lực sư môn.

Mà Hùng Thiên Khôn lại bất vi sở động, đôi môi đỏ khẽ nhếch, nhẹ giọng trả lời: “Không thuận theo ý ta, chết!”

Tiếng nói vừa dứt, phi kiếm màu vàng trong tay chợt lóe, kiếm quang phi vũ,
phía trước hiện ra ảo ảnh kiếm khí cúc hoa to lớn. Phi kiếm nhẹ nhàng
bay, ảo ảnh cúc hoa lập tức bay về phía trước, trên núi vang lên tiếng
hét thảm, chấn kinh lũ chim trên cây.

Không lâu sau, một bóng
dáng hoa phá trường không, phi thân bay đi. Hiển nhiên đã là Luyện Khí
hậu kỳ, có thể tạm thực hiện thuật đạp không.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.