Thính phong

Chương 3 - 06


Bạn đang đọc Thính phong – Chương 3 – 06

Chương 5: Cơn say
Từ lúc đi ra khỏi bar của Lý Tu Nhiên, anh chỉ cảm thấy lòng mình hỗn loạn, nên ngồi lì trong xe hút thuốc. Sau đó thì anh nhìn thấy một dáng người quen thuộc, trẻ trung và tràn đầy sức sống.
Anh nhìn cô vui vẻ nói cười với mấy người bạn, lại còn cả màn vũ đạo vô cùng mê hoặc đó bằng ánh mắt lạnh lùng. Nhưng khi thấy những người đàn ông khác chết mê chết mệt vì cô, anh lại có cảm giác hơi tức giận – đứa con gái ngu xuẩn đó, cô ta hoàn toàn không biết mình có thể trở thành mục tiêu của những tên biến thái hoặc háo sắc ngoài kia.
Thính Phong vốn đã định bỏ đi, nhưng không hiểu vì sao lại xuống xe rồi bước theo cô, sau đó thì trông thấy cô ngồi thụp xuống góc đường lặng lẽ khóc một mình. Cô khóc rất lâu, dường như rất đau lòng, ny cả việc anh đã đứng ny bên cạnh từ bao giờ mà cũng không hay biết.
Rồi lúc này, trong khi bướng bỉnh không nhìn anh, cô lại rơi nước mắt. Lần đầu gặp nhau, anh đã cho rằng cô thuộc dạng phụ nữ có sức sống mạnh mẽ lạ thường, bướng bỉnh, nhạy cảm, lại cực kỳ tinh nghịch, thậm chí có thể nói là da mặt cực dày. Cô đủ dũng khí để nhảy với một người đàn ông xa lạ, đủ dũng khí để năm lần bảy lượt khiêu chiến với giám đốc của mình, vì sZo lúc này lại để lộ ra cảm xúc yếu đuối và bất lực như thế?
Nhưng nếu như nói không biết tại sao cô rơi nước mắt thì cũng là không chính xác, Znh có thể khẳng định rằng cô đã có chút rung động với mình. Anh luôn biết rất rõ rằng mình có sức hấp dẫn đối với phụ nữ, huống hồ đây lại là một đứa con gái vắt mũi chưa sạch, nếu không thích anh, thì làm sao cô lại phản ứng thái quá như vậy trước một câu nói của anh? Chỉ có điều, thứ tình cảm trẻ con đó đối với anh mà nói, đã quá thừa thãi, anh tuyệt đối sẽ không đáp lại. Đó là còn chưa nói tới món nợ cần phải thanh toán giữa hai người bọn họ.
Liếc nhìn ánh đèn đường sáng rõ qua gương chiếu hậu, Thính Phong xuống xe đi vòng sang, mở cửa, đẩy cô vào bên trong rồi nhanh chóng quay lên chốt cửa, khởi động xe.
Lãnh Hoan giằng co, đập vào cửa kính, muốn anh mở cửa ra.
“Ngồi yên đi, tôi không có hứng thú chơi trò mèo vờn chuột với cô đâu”, Znh đột nhiên lên tiếng, nơi đáy mắt là ngọn lửa đang nhảy múa một cách thiếu kiên nhẫn.
Cô sững lại trong giây lát, ngồi ngẩn ra trên ghế của mình, nhìn khuôn mặt nghiêng lạnh lẽo như băng của anh.
Lẽ ra cô nên tiếp tục chống đối, sau đó nói một cách nghiêm túc với anh rằng cô muốn tự đi về một mình, đây không phải việc của anh.
Thế nhưng lúc đó cô dường như đã mất hết tất cả dũng khí, chỉ cảm thấy xấu hổ, xấu hổ không chịu nổi. Người đàn ông này quá thông minh, anh biết rõ trò diễn kịch của mình là nhằm mục đích gì. Tất cả tâm tư của cô đã bị phơi bày hết trước mắt anh, còn anh thì tỏ ý rằng mình hoàn toàn không có hứng, hoàn toàn không để ý.
Đủ rồi, đừng tiếp tục làm trò cười nữZ, cố giữ lại một chút tự tôn đáng thương của bản thân đi, cô cắn môi, thầm nhạo báng chính mình.
Trong tiếng động cơ ầm ầm, cô cố gắng để cười lên, cố gắng ngăn lại màn sương đang phủ trước mắt, nhưng lại thấy ngực mình đau tới nỗi không sao chịu nổi. Cơn đau ấy bóp nghẹt hơi thở của cô, nhịp tim đập nhanh một cách điên cuồng như đang thúc từng hồi, từng hồi vào lồng ngực.
Khuôn mặt cô dần dần nóng lên không rõ vì xấu hổ hay tức giận. Cô nhìn thẳng vào bảng điều khiển, nghe tiếng gió vù vù ở bên ngoài, dạ dày bỗng cuộn lên từng hồi. Cô biết chiếc xe thể thao 1001 mã lực này có thể đạt tới tốc độ tối đa 407 km/h. Nhưng lẽ nào anh đang muốn đua xe một cách điên cuồng ny trong khu đô thị?
“Dừng xe!”, cuối cùng không chịu nổi, Lãnh Hoan kêu lên, sau tiếng phanh xe chói tai, cô mở cửa lao ra ngoài, bắt đầu nôn thốc nôn tháo.
Tay ôm lấy bụng, cô nhìn chằm chằm vào đống phế thải lẫn lộn trên mặt đất, lòng nghĩ tốt rồi, vậy là bữa thịnh soạn khó khăn lắm mới có được đã mất không rồi.

Khi Lãnh Hoan ngồi lại vào ghế của mình, Thính Phong rút một tờ khăn giấy đưa cho cô, vẻ mặt âm u không rõ biểu cảm gì.
“Cảm ơn”, cô cầm tờ giấy. “Phiền anh lái xe chậm một chút… Tim tôi không được tốt, không cùng anh đua xe được đâu”, cô nói bằng giọng yếu ớt.
“Cô uống rượu đấy à?”, lúc đó anh mới phát hiện ra mặt cô lúc đỏ lúc trắng, trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi.
“Trước lúc ra khỏi nhà hàng, tôi uống hết một ly Jack Daniel’s Whiskey trên bàn mà chẳng cảm giác gì cả”.
Anh bật cười thành tiếng, một ly Whiskey – không có cảm giác gì? Chỉ có điều hiện giờ đã là nửa tiếng sau.
“Ở đâu?”
“Gì?”, cô cảm thấy đầu mình mỗi lúc một nóng, đến hơi thở cũng nóng bỏng, toàn thân đã bắt đầu rơi vào trạng thái buồn ngủ, “Đường Yorkhill Court…”.
Thính Phong nhìn người con gái đã chìm vào giấc ngủ, hơi cảm thấy buồn bực. Lần đầu tiên trong đời anh đưa một người con gái say rượu về nhà, còn như thông thường, nếu không phải phụ nữ giả say theo anh về, thì cũng là Znh uống say rồi đi tìm đàn bà để giải sầu.
Tiếng gió sạt qua bên ngoài cửa sổ, trong xe yên tĩnh đến lạ kỳ. Anh tắt đèn, nhìn khuôn mặt tinh tế như búp bê sứ đang bị bóng tối màu xanh sậm bao trùm của cô. Ánh đèn đường mờ ảo cứ lướt qua khuôn mặt ấy từng nhịp, từng nhịp, thoắt ẩn thoắt hiện.
Đôi lông mày của cô hơi nhíu lại, trên mi mắt vẫn còn ngấn nước.
Hơi thở của anh bỗng như bị nén lại.
Thính Phong ngoảnh mặt đi, hướng thẳng về con đường phía trước, không nhìn cô nữa.
Lần đầu tiên anh lái xe chậm thế này, ny cả chiếc xe cũng gầm lên những tiếng bất bình.
Anh nhìn ánh đèn đường thấp thoáng qua gương chiếu hậu, sắc mặt dần trở nên lạnh giá.
Lời dặn dò của Lý Tu Nhiên, cộng thêm sự cảnh giác và nhạy cảm đã được rèn luyện trong bao nhiêu năm qua nói với Thính Phong rằng, anh đang bị người ta theo dõi.
Ý định lập tức thay đổi, ở ngã rẽ tiếp theo, anh lái xe theo hướng ngược lại. Lúc này anh vẫn chưa muốn hại chết cô.
Chiếc xe lao thẳng vào bãi đỗ xe của Windy Casino, cánh cửa lớn nhanh chóng đóng vào.

Thính Phong cởi áo khoác ngoài, bọc kín quanh người Lãnh Hoan để người khác chỉ có thể nhìn thấy mái tóc dài gợn sóng và đôi chân thon dài đi giày cao gót màu vàng nhạt của cô.
Anh bế cô vào trong thang máy chuyên biệt rồi nhấn nút. Cửa thang máy mở ra ở tầng mười tám. Đi xuyên qua hành lang rộng rãi, anh dừng bước trước cánh cửa bằng đồng, khắc hoa rồi bấm mật khẩu.
Kéo áo khoác ra, Thính Phong nhẹ nhàng đặt Lãnh Hoan lên chiếc giường lớn của mình. Trước khi rời khỏi vòng tay anh, cô còn bám lấy vạt áo anh lẩm bẩm: “Tôi không hề nhớ anh…”
Thính Phong nhìn Lãnh Hoan. Cô vẫn còn đang ngủ say, hoàn toàn không ý thức được những gì mình nói, một tia u ám lạ thường lóe lên trong đôi mắt màu nâu sậm, anh gạt tay cô một cách không thương tiếc rZ khỏi vạt áo mình.
Chương 6: Báo đáp
Trong mơ màng, Lãnh Hoan ngửi thấy một mùi hương dìu dịu nhưng rất thơm. Từ từ hé mở đôi mắt cay xè, cô nhìn lên trần nhà ny phía trên mình. Một màu trắng vô cùng vô tận với những gợn hoa văn trông khiêm nhường nhưng tuyệt đẹp. Những sợi châu của ngọn đèn pha lê rủ xuống tạo nên những gợn sóng theo từng lớp trật tự. Còn chưa kịp tán thưởng, cô đã vội ngồi bật dậy, kinh ngạc nhìn quanh dò xét không gian hoàn toàn lạ lẫm đó.
Căn phòng rộng lớn khác thường, nhìn từ đầu tới cuối chỉ một màu lành lạnh. Trong không gian loáng thoáng vang lên tiếng nước chảy, cô vô thức quay đầu lại, nhìn vào bức tường kính ở bên trái, ngẩn mặt ra.
Phía bên kia bức vách thủy tinh rõ ràng là phòng tắm, lờ mờ trong đó có một người đàn ông, nói chính xác hơn là một người đàn ông khỏa thân vừa bước ra khỏi bồn tắm, đang dùng khăn bông lau tóc.
Dù nhìn không rõ lắm, nhưng quả thực cơ thể anh đẹp một cách lạ thường. Lãnh Hoan gần như ngồi đờ ra nhìn anh quấn chiếc khăn tắm quanh người, sau đó từ từ đi ra khỏi phòng tắm. Anh xuất hiện trước mắt cô chỉ một tích tắc sau đó, hoàn toàn rõ nét.
Dường như sự tác động quá mạnh đến thị giác đã khiến cô đột nhiên mất khả năng ngôn ngữ, chỉ có thể lắp bắp một từ: “Anh… anh…”.
Diệp Thính Phong nhìn Lãnh Hoan khi đó mặt đã đỏ bừng, nở nụ cười giễu cợt, mở tủ quần áo của mình ra.
Một vật màu trắng đột nhiên bay vù đến đập thẳng vào đầu Lãnh Hoan. Tiếp sau đó, một giọng nói du dương vang lên: “Trước khi cô xác định được nó là cái gì, tôi khuyên cô tốt nhất đừng nên giật nó xuống”.
Đáng tiếc là lời nhắc nhở của anh đã chậm một bước, Lãnh Hoan đã tức giận kéo phắt thứ đang trùm lên đầu mình xuống.
“Á…”, cô hét lên một tiếng, ném chiếc khăn tắm về phía anh, “Anh là đồ biến thái”.
Vội vàng nhắm mắt lại, nhưng hình ảnh vừa rồi vẫn hiện rõ mồn một trong đầu cô, khiến mặt cô nóng tới nỗi chỉ muốn nổ tung.
“Tôi đã nhắc cô rồi”, giọng nói uể oải vang lên bên tai Lãnh Hoan, “Hơn nữa, chẳng lẽ sau khi tắm xong, cô mặc quần áo mà không cần bỏ khăn tắm ra?”.

Cô mở trừng mắt, nhìn thấy Thính Phong đã mặc xong quần áo, ngồi xuống một bên giường với điệu bộ cực kỳ thoải mái.
“Nhưng người ta chỉ làm như vậy khi ở một mình, còn hiện giờ anh phải nghĩ tới việc có tôi ở đây nữa chứ”, cố gắng lắm mới tìm lại được giọng nói của mình, Lãnh Hoan giận dữ phản đối.
“Cô có thể chọn cách không nhìn mà”, Thính Phong nở nụ cười tinh quái, “Tuy nhiên những người đàn bà từng ngủ với tôi thường không bỏ qua cơ hội được ‘bổ mắt’ này đâu”.
“Ai ngủ với anh chứ”, câu phản bác bị nuốt ngược vào trong, Lãnh Hoan kinh hãi nhìn chiếc giường bên dưới, lại nhìn bộ áo ngủ rộng thùng thình mà mình đang mặc, mồ hôi cứ vậy túa đầy trên trán. Cô ngủ trên giường của anh từ lúc nào thế? Vì sao cô không thể nhớ nổi một chút gì những chuyện xảy ra đêm qua cơ chứ?
Thính Phong không nói gì, cố ý tra tấn trái tim cô.
Cô nuốt ực một cái trong cổ họng, mở miệng nói một cách khó khăn: “Vậy… tối qua không xảy ra chuyện gì chứ?”.
Thính Phong liếc nhìn cô, nói bằng giọng dửng dưng: “Cô muốn ám chỉ chuyện gì? Việc cô nôn ra giường tôi ấy hả? Hay là việc tôi thay quần áo cho cô?”.
Hóa ra là vậy. Lãnh Hoan thở phào nhẹ nhõm, sau đó lúng búng: “Lúc đó anh có thể đưa tôi về nhà mà”.
“Cô say đến mức đó, tôi không thể nào nghe ra địa chỉ mà cô nói”.
Gì kiZ? Lãnh Hoan chau mày, mình rõ ràng đã đọc địa chỉ rất mạch lạc rồi mà.
“Trông cô có vẻ hơi thất vọng, chẳng lẽ vì đã không có ‘chuyện gì’ xảy ra?”, Thính Phong đột nhiên cất tiếng rồi khẽ mỉm cười.
Câu nói đùa đó thật là độc ác, cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào người đàn ông ngồi trước mặt mình, bất chợt nhận rZ khuôn mặt đẹp trai đó đang ở gần ny trong ng tấc.
Anh ở ny sát cô, gần tới nỗi cô có thể ngửi thấy cả hơi thở của anh. Hóa ra đó chính là hương thơm thanh khiết mà cô ngửi thấy nãy giờ.
Thính Phong nhìn đôi tai đang dần đỏ lên của cô, khẽ khàng hỏi: “Tôi đã cho cô ở lại đây, giờ cô định báo đáp thế nào?”.
Hơi thở của anh lướt qua gò má cô, khiến cơ thể cô nhè nhẹ run lên.
Hít một hơi thật sâu, cô lấy hết dũng khí nhìn thẳng vào đôi mắt màu nâu sâu thẳm đó: “Anh muốn gì?”.
“Anh muốn gì?”
Giọng nói của cô vọng lại trong tim anh, một thanh âm đang kêu lên rầm rĩ ở góc u ám nhất: Tôi muốn cô biết thế nào là cảm giác hạnh phúc rõ ràng đã ở trong tầm tay, nhưng lại không thể nào có được. Tôi muốn cô rơi xuống vực sâu của sự hận thù đến tận xương tủy giống như tôi. Muốn cô phải dùng nước mắt và nỗi đau để lấp đầy nó. Nếu số phận của tôi là bắt buộc phải chịu đựng sự giày vò đó, vậy thì cô cũng vĩnh viễn không thể nào thoát được.
Thính Phong vẫn lặng im không nói, chỉ nhìn Lãnh Hoan chằm chằm. Cô không thể hiểu được cảm xúc phức tạp trong mắt anh, cũng không sao đoán nổi, chỉ biết rằng anh đang cho cô một cơ hội, một khả năng có lẽ là hạnh phúc.
Mỗi ngày trên thế giới này đều có vô vàn những cơ hội và những con người lướt qua bên ta. Ở mỗi nơi nào đó đều có những cảnh bi hoan ly hợp trong phút giây ngắn ngủi. Có thể chỉ một phút sau, khi quay đầu lại, bóng dáng người ấy đã không còn ở đó, để rồi suốt cả cuộc đời, ta không bao giờ có thể trông thấy người ấy nữa.

“Khi dần dần cảm thấy thành phố này trở nên lạnh giá, em đã gặp được anh”, cô bất chợt nhớ đến một câu trong bài hát được nghe từ lâu lắm rồi.
Nếu cô đẩy anh ra lúc này, thì có lẽ vòng tay đã ôm cô đêm đó, bàn tay ấm áp đã nắm lấy tay cô, chiếc khăn lụa đã che chở vỗ về vết thương của cô, và cả cái hôn gấp gáp mà nồng nàn kia nữa, tất cả đều sẽ nhạt dần rồi biến mất.
Kết cục như vậy có phải là điều mình muốn hay không? Cô thầm hỏi lòng mình.
Cuộc sống ngắn ngủi và mong manh như vậy, đặc biệt là đối với cô. Vậy nên cô không muốn tiếp tục do dự tính toán được mất để thời gian trôi qua vô nghĩa nữa. Nếu đây là sự báo đáp mà anh muốn, cô sẽ trả cho anh, chỉ có điều cô cũng muốn là người hưởng lợi.
Mắt nhìn thẳng vào Thính Phong, Lãnh Hoan hôn lên môi anh, ngại ngùng nhưng vẫn quyết liệt dấn sâu vào. Lưỡi anh quấn lấy lưỡi cô, chờn vờn đưa đẩy một cách thành thục, thiêu đốt từng millimet bên trong bờ môi cô. Trong đôi mắt anh phản chiếu rõ ràng vẻ luống cuống của cô và cả hình ảnh đang run lên nhè nhẹ.
Trước khi tất cả vượt khỏi tầm kiểm soát, cô đẩy anh ra. Anh cũng không cưỡng lại, chỉ ngồi lặng lẽ dựa lưng vào thành giường nhìn cô, khuôn mặt không bộc lộ một nét cảm xúc nào.
“Tôi phải đi rồi”, cô gượng cười, cố gắng làm ra vẻ thoải mái.
Thính Phong đứng lên, lấy từ trong tủ quần áo ra một chiếc áo len vứt cho cô: “Thay đi, tôi sẽ đưa cô về”.
Cô cầm chiếc áo, mắt nhìn anh: “Ca làm hôm nay của tôi…”.
Thính Phong ngắt lời cô: “Tôi sẽ nói với Raymond”. Nói xong, anh quay người đi châm một điếu thuốc.
Cô nhìn cái dáng trầm ngâm của anh từ phía sau, cắn môi rồi thay áo.
***
“Đến nhà tôi rồi”, Lãnh Hoan chỉ vào cánh cửa khu căn hộ nơi cô ở.
Thính Phong dừng xe nhưng vẫn không mở chốt cửa.
Tay búng búng tàn thuốc lá ra bên ngoài cửa kính rồi nhìn cô nói: “Vì sao cô không hỏi tôi xem tôi có hài lòng với sự báo đáp của cô chưa?”.
Cô ngẩn người, sau đó lại cúi đầu xuống cười thản nhiên: “Việc anh có hài lòng hZy không không nằm trong phạm vi tôi quan tâm, cũng không phải là việc tôi có thể quyết định được. Tôi chỉ biết rằng tôi đã làm việc mình muốn làm”.
Một tia kinh ngạc lóe lên trong đôi mắt màu nâu sậm, “Xuống xe đi”, Thính Phong mở cửa xe, không nhìn cô nữa.
Khi lấy chìa khóa ra mở cửa, Lãnh Hoan mới quay đầu lại, nhìn theo bóng chiếc xe đang dần dần mất hút ở góc đường.
Sau lần này, không biết có còn cơ hội được nhìn theo chiếc xe này đi khuất một lần nữa hay không.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.