Thi Thể Của Tôi Buông Thả Phóng Túng

Chương 6: Ký ức


Đọc truyện Thi Thể Của Tôi Buông Thả Phóng Túng – Chương 6: Ký ức

Dịch: Lạc Đinh Đang

“Sao cô ta lại tới đây?” Nguyên Thi Thi quay đầu nhìn về phía vị hôn phu của mình, lại thấy anh ta ngơ ngác nhìn ra cửa, giống như lạc mất trái tim.

Trong mắt Nguyên Thi Thi lóe lên cơn giận, bước qua túm tay Lương Hòa Phủ, lạnh giọng hỏi: “Anh đưa thiếp mời cho cô ta?”

Lương Hòa Phủ phục hồi tinh thần, thấy sắc mặt vị hôn thê không tốt, vội nói: “Không phải.”

“Vậy sao cô ta xuất hiện ở đây?” Nguyên Thi Thi căm giận nhìn chằm chằm anh ta.

“Sao anh biết chứ?” Lương Hòa Phủ có phần bất mãn với thái độ cô ta, không nhịn được lại nhìn thoáng qua Tân Nghiên.

Nguyên Thi Thi thấy vậy, cơn giận càng bốc cao, nhưng không phát cáu luôn mà là chăm chăm kéo tay Lương Hòa Phủ, lạnh lùng nhìn Tân Nghiên đang đi về phía này.

Đinh Di bên cạnh nhỏ giọng hỏi: “Cô ấy là người yêu cũ của vị hôn phu nhà cậu à? Chẳng phải cậu bảo cô ấy chỉ là người bình thường sao? Trang phục trên người cô ấy không phải thứ người bình thường mặc nổi.”

Nguyên Thi Thi cười nhạo: “Ai biết cô ta mượn của công tử Bạc Liêu nào chứ.”

Mẹ nó quá cáu rồi! Cô ta vừa chế giễu “bạn gái cũ” của vị hôn thê với hội chị em, kết quả đảo mắt một cái người ta đã xuất hiện một cách lộng lẫy, kinh diễm toàn trường, lập tức cướp mất sự chú ý của cô ta, ai không biết còn tưởng hôm nay con nhỏ đó mới là nhân vật chính!

“Ha ha.” Đinh Di cười không nói.

Tân Nghiên thong thả bước đến trước mặt Lương Hòa Phủ, bàn tay phải nắm chặt đến đau nhức, lưng thẳng tắp, dùng toàn bộ sức lực để giữ bình tĩnh, thản nhiên nói: “Chúc mừng anh, “Đàn anh khóa trên”.”

Lương Hòa Phủ nhìn cô với ánh mắt sáng rực, trước giờ anh ta không biết cô lại có một mặt xinh đẹp động lòng người như vậy. Trước kia cô giống như một món trang sức lỗi thời, vì dùng quen nên thi thoảng anh ta sẽ mang đi tô điểm một chút. Mà hiện giờ cô như một viên ngọc được chạm khắc tuyệt đẹp, không còn khiếm khuyết, bày ra phong thái mê người nhất.

Lương Hòa Phủ từng thấy rất nhiều phụ nữ đẹp, Tân Nghiên không phải là người đẹp nhất. Nhưng trước sau tương phản cực lớn khiến ấn tượng của anh ta với Tân Nghiên sụp đổ trong nháy mắt, khiến anh ta bị kích thích không nhỏ.


Nguyên Thi Thi thấy Lương Hòa Phủ mặt mũi đơ ra, giận không chỗ xả, lén véo anh ta một cái, toan tính hỏi: “Tiểu thư Tân Nghiên, không biết ai đưa thiếp mời cho cô vậy?”

Tân Nghiên không thèm liếc cô ta, chăm chú nhìn Lương Hòa Phủ, trong mắt hàng ngàn lời muốn nói, tràn đầy tình ý buồn thương. Cô theo lời An Bộ nhắc, khi gặp mặt chỉ cần đặt lực chú ý trên người Lương Hòa Phủ, những người khác là phông nền.

Tân Nghiên không thèm nhìn khiến Nguyên Thi Thi cảm thấy nhục nhã, đang muốn nổi khùng thì nghe thấy Tân Nghiên nói: “Hôm nay em chỉ là “đàn em khóa dưới” tới gửi một lời chúc phúc. Chân tình thế gian khó cầu, đã gặp rồi thì mong anh cố gắng nâng niu quý trọng, đừng phí mất hai đến ba năm, cuối cùng lại chọn buông bỏ.”

Trong lòng Lương Hòa Phủ đau xót, há miệng muốn nói, lại bị Nguyên Thi Thi đưa tay cản lại. Cô ta bước lên một bước, hung hăng nói: “Đương nhiên tôi và Hòa Phủ có thể bên nhau vĩnh viễn, không cần cô lo lắng. Mong cô cũng có thể tìm một bạn trai phù hợp, sống “thực tế”, đừng nên ôm ảo tưởng hoang đường. Dù khoác áo gấm thì gà rừng cũng không thành Phượng Hoàng được.”

“Cô nói đúng.” Tân Nghiên chưa từng tỉnh táo như bây giờ, cao ngạo lạnh lùng liếc mắt nhìn Nguyên Thi Thi, “Dù trét áo gấm thì gà rừng cũng không phải Phượng Hoàng.”

Câu nói này thay đổi vài từ, cộng với ánh mắt của cô, lập tức biến thành mỉa mai Nguyên Thi Thi, ám chỉ cô ta chỉ là một con gà rừng trong ổ Phượng Hoàng.

Mấy người xung quanh che miệng cười, thoạt đầu Nguyên Thi Thi sững người, rồi sau cô ta nhanh chóng tức giận: “Cô…”

Đang tính mỉa mai lại, một cô phục vụ bỗng xuất hiện trong tầm mắt cô ta, chắn ngang giữa cô ta và Tân Nghiên.

Tân Nghiên thấy cô phục vụ này, trong mắt lóe lên chút kinh ngạc. Thấy cô ấy lén lút nháy mắt với cô, Tân Nghiên không nhịn được cười, tâm tình căng thẳng hoàn toàn bình tĩnh lại.

Hiển nhiên cô phục vụ này chính là An Bộ tạm thời cos bà tiên đỡ đầu, cô nâng chiếc khay trong tay, Tân Nghiên ngầm hiểu, cầm một ly rượu trên đó, cười với Lương Hòa Phủ: “Đàn anh khóa trên, em mời anh một ly.”

Nguyên Thi Thi bị chắn tầm mắt: Phục vụ ở đâu thế này, mẹ nó quá chướng mắt!

Lương Hòa Phủ nâng ly, vừa thầm khen Tân Nghiên khéo hiểu lòng người, vừa phong độ nhẹ nhàng chạm ly với cô.

Đúng lúc này, Tân Nghiên vung mạnh tay, hất toàn bộ rượu đỏ trong ly lên mặt anh ta, đồng thời gằn từng chữ: “Chúc Lương thiếu gia và Nguyên tiểu thư trăm năm hảo hợp, hạnh phúc mỹ mãn.” Ngón tay buông ra, ly rượu từ từ rơi xuống, loảng xoảng một tiếng, vỡ thành vô số mảnh.


Tay Lương Hòa Phủ dừng giữa không trung.

Nguyên Thi Thi sững sờ.

Mọi ánh mắt đều nhìn về bên này, thấy Lương Hòa Phủ nhếch nhác, thấy Nguyên Thi Thi kinh hãi và một bóng dáng xinh đẹp ngẩng đầu rời đi.

An Bộ yên lặng bật like cho cách rời đi cực ngầu này của cô nàng, sau đó nhanh chân chạy, vội lẫn vào đám người. Không ai chú ý hướng đi của cô phục vụ nhỏ, chỉ có mình Giản Ninh Huyên sau khi cô rời đi khoảng bảy, tám mét lập tức phát hiện. Anh đưa mắt nhìn, chỉ thoáng thấy bóng lưng cô biến mất ngoài cửa.

Phần sau tiệc rượu thế nào An Bộ không quan tâm. Với năng lực của Lương gia thì dư sức ứng phó chuyện này, hơn nữa mọi chuyện xảy ra trong vài phút ngắn ngủi, chỉ có vài người xung quanh mới nhìn thấy một hai, đa số người ta sẽ coi như chuyện cười nhất thời, Lương gia chưa tới mức vì chuyện này mà làm khó một cô bé. Nhưng sợ rằng trong lòng Nguyên Thi Thi và Lương Hòa Phủ cũng không thoải mái như vậy. Tuy chuyện này còn xa mới bù đủ tổn thương mà Tân Nghiên chịu nhưng cũng coi chấm dứt một cách gọn gàng linh hoạt.

Rời khỏi khách sạn, An Bộ nhanh chóng thấy Tân Nghiên ở một góc đường. Cô nàng ngồi xổm trên đất, nhỏ giọng nức nở giống như lần cuối khóc thương cho tình cảm này.

“Được rồi, về thôi.” An Bộ cởi áo ngoài ra trùm lên đầu cô nàng.

Tân Nghiên túm góc áo, chán nản đứng lên, như cô vợ nhỏ đứng bên người An Bộ.

An Bộ kéo tay cô nàng, lấy điện thoại di động ra gọi. Một lát sau, chiếc xe thể thao thịnh hành đưa Tân Nghiên tới dừng trước mặt hai người.

An Bộ mở cửa xe, đỡ Tân Nghiên lên trước rồi vào sau.

Im lặng một lát, Tân Nghiên bỗng rầu rĩ nói: “Bộ Bộ, nếu bà là đàn ông, nhất định sẽ thành bạn trai hoàn mỹ nhất trong lòng phụ nữ.”

“Dù không phải đàn ông thì tôi cũng có thể trở thành “Bạn trai” hoàn mỹ nhất.” Chút tự tin nhỏ này An Bộ vẫn có.


Tân Nghiên dừng một lát, do dự nói: “Tôi không có hứng thú với phụ nữ, đừng có dụ dỗ.” Vậy nên dù Bộ Bộ tốt cô nàng cũng không thay đổi tính hướng.

“… Bà nghĩ nhiều rồi.” Mạch não của con bé này nhiều khi rất khó hiểu.

Tân Nghiên thở phào nhẹ nhõm, lập tức lại nói: “Bà nói xem, lần này tôi bêu xấu Lương Hòa Phủ như vậy, liệu anh ta có sai người trả thù tôi không?” Làm xong chuyện xấu, cô nàng bắt đầu sợ.

“Yên tâm đi.” An Bộ khẳng định nói, “Dù tên Lương Hòa Phủ này cặn bã nhưng anh ta không có thói ức hiếp phụ nữ.” Còn vị hôn thê của anh ta thì rất khó nói.

Tân Nghiên gục đầu xuống, ánh mắt mơ màng, tựa như rơi vào hồi ức trong quá khứ.

An Bộ không làm phiền cô nàng, buông một mối tình không dễ, thoát khỏi nó lúc nào phải xem bản thân Tân Nghiên.

An Bộ đưa Tân Nghiên về nhà mình, thu dọn một phòng khách cho cô nàng.

Tân Nghiên tắm rửa xong, sửa sang lễ phục, giày và trang sức thật tốt rồi cẩn thận trả An Bộ.

“Bộ Bộ, cảm ơn bà.”

“Mấy thứ này mua cho bà đấy, bà giữ đi.”

Tân Nghiên lắc đầu: “Ma pháp của cô bé Lọ Lem giúp cô ấy có được tình yêu của Hoàng tử, mà tôi lại dùng Ma pháp này để chấm dứt một tình yêu nực cười, đã không phải của tôi thì cuối cùng vẫn không thuộc về tôi. Chỉ có đồ tồn tại chân thật mới đáng quý trọng, giống như tình bạn với Bộ Bộ, cho tôi mười tên Lương Hòa Phủ tôi cũng không đổi.”

An Bộ khinh bỉ nhìn cô nàng: “Gặp một tên cặn bã bà còn chưa thấy đủ? Còn muốn mười tên thế này?”

“Hiểu trên tinh thần mà.” Tân Nghiên kéo tay cô cười, “Tôi muốn bà biết bà là nhất!”

Trải qua chuyện lần này, Tân Nghiên ngu ngốc đến mấy cũng biết An Bộ không phải người bình thường. Nhưng với thân phận của cô, Tân Nghiên không hỏi nhiều, cũng không định hỏi. Cô nàng không mong tình bạn của mình với An Bộ bị biến chất vì tiền tài, càng không mong mình coi sự giúp đỡ của An Bộ như một điều đương nhiên.

An Bộ sờ đầu Tân Nghiên, có cảm giác tuổi già an lòng.


“Đúng rồi.” Tân Nghiên đột nhiên nói tiếp, “Tôi định thi đại học lần nữa.”

“Ồ? Được đó.” An Bộ tỏ vẻ ủng hộ.

Tân Nghiên hít sâu, nhìn trần nhà: “Trước đó vì trong nhà có chuyện nên tôi đành phải thôi học, sau đó vì muốn xứng với Lương Hòa Phủ, tôi rất muốn một công việc có thể diện, đạt thành tựu trên sự nghiệp. Nhưng bây giờ tôi chỉ muốn cố gắng một lần vì chính mình, thi đậu trường đại học lý tưởng, từng bước theo đuổi mục tiêu của mình.”

“Cần tôi giúp một tay không?”

“Không cần.” Tân Nghiên cười nói, “Mấy năm gần đây tôi vẫn học tập chăm chỉ, cũng có chút tiền tiết kiệm, hơn nữa tôi có thể làm thuê, hoàn thành việc học không thành vấn đề.”

Nói đến đây, trên mặt cô nàng hiện ra vẻ tự tin.

An Bộ nằm nghiêng trên giường, cười híp mắt nhìn cô nàng. Giữ vững sự trong sáng và kiên cường này, tin rằng tương lai nhất định cô nàng sẽ trở thành một phụ nữ cực kỳ thành đạt.

Đêm khuya, hai người vào máy tính, hăng hái bừng bừng so sánh ưu khuyết các trường đại học, liên tục thảo luận tới hừng đông.

Vài ngày sau, Tân Nghiên chọn một trường đại học ở tỉnh bên cạnh, vậy nên bỏ việc ở nhà hàng, định nhanh chóng chuyển đi, chuẩn bị cho thi đầu vào hai tháng sau.

Vốn Tân Nghiên không nỡ xa An Bộ, chọn đại học trong tỉnh, nhưng An Bộ thấy cô nàng ra tỉnh ngoài rất tốt, tránh cho Nguyên Thi Thi tới cửa gây chuyện, vậy nên sau cùng cô nàng mới đổi ý.

Trước khi đi, hai người chơi trên phố cả ngày, chụp một tá ảnh, sau đó dặn nhau giữ gìn sức khỏe, lưu luyến chia tay.

Sau khi tiễn Tân Nghiên, An Bộ rửa tất cả ảnh chụp, dán toàn bộ ảnh trong Album nhật ký, dán theo thời gian. Bên dưới bức ảnh Tân Nghiên đầu tiên, An Bộ viết: Tân Nghiên, 24 tuổi, tháng 2 năm 2174 công lịch kết bạn tại lớp huấn luyện điều khiển kỹ thuật số VM…

Trong ngăn tủ của An Bộ còn cất sáu mươi, bảy mươi quyển Album nhật ký thật dày và một đống chip dành riêng, ghi chép những người và việc cô trải qua trong mười năm. Vì trí nhớ cô nhất định phải thường xuyên ôn lại, nếu không chẳng mấy chốc sẽ quên, cho nên mỗi lần cô đi tới đâu, quen biết ai, gặp chuyện gì đều sẽ ghi lại.

Bảy mươi lăm quyển Album nhật ký và đám chip dành riêng đều được cô cất vào két sắt ngân hàng, trừ một tấm ảnh gia đình mang theo bên mình. Ký ức mười năm trước đã sớm không nhớ rõ, nhưng chỉ cần két sắt kia vẫn còn, những đồ được cô coi như trân bảo này sẽ không bị mất.

Sau khi cất giữ tốt ký ức về Tân Nghiên, An Bộ nhanh chóng nhận được một công việc bán thời gian mới – linh vật tuyệt vời của công viên giải trí: Bé Cưng Gấu Trúc.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.