Thang Tiêu

Chương 18: Quyết định


Đọc truyện Thang Tiêu – Chương 18: Quyết định

Trong văn phòng dần xuất hiện những tin đồn, đều là về Thang Viên và Quý Vân Phong. Những đồng nghiệp ngày thường đều bưng ra khuôn mặt tươi cười trước mặt bạn, ai biết sau lưng khi nào họ sẽ đâm bạn một đao. Thang Viên không quan tâm tới những lời đồn đại đó, nên thế nào thì vẫn như thế ấy, nhưng chính bởi thái độ đó của cô, tất cả các đồng nghiệp chung quanh đều nhận định mối quan hệ giữa cô và Quý Vân Phong, luôn trêu ghẹo tình cảm giữa hai người, hoặc thiện ý, hoặc châm chọc.

Mà lại càng có nhiều người quá phận, có người bắt đầu nói cô là tiểu tam xen vào giữa Quý Vân Phong và Triệu Tuệ. Những lời đồn này ngày càng khó nghe, cho dù Thang Viên muốn xem nhẹ cũng không được. Mà ở phía sau, Quý Vân Phong dường như muốn hưởng ứng những lời đồn này, liên tục hẹn cô ra ngoài.

Thang Viên không cần phải nói đương nhiên là cự tuyệt, nhưng Quý Vân Phong đâu có mặc như vậy, mặc kệ Thang Viên nói những lời ngoan độc thế nào, anh ta đều cười tít mắt đứng ở cửa công ty chờ cô, sau đó đi theo Thang Viên, mãi đến khi nào cô đồng ý mới thôi. (Mặt dày quá! Ta ghét! Nếu là mình chắc mình cho anh ta phát đạp luôn)

Mấy ngày nay tâm tình Thang Viên quả thực là kém tới cực điểm, mặc dù nói không để ý tới mấy lời đồn kia, nhưng khi bên tai luôn vọng lại mấy lời nói khó nghe thế nào cũng không chịu nổi. Huống hồ Quý Vân Phong lại luôn dây dưa với cô, cô có thể bảo vệ trái tim mình đã rất không dễ dàng, vì sao cứ muốn dao động cô vào lúc này.

“Thang Viên, chủ nhật đi chơi nhé!” Quý Vân Phong một lần nữa ngăn cô lại ở cửa công ty, đưa ra lời mời về cuộc hẹn hôm chủ nhật.

Thang Viên nhíu mi, đẩy anh ra: “Đừng phiền tới tôi!” Thời gian dài như vậy, cô đã sớm không còn kiên nhẫn, nếu những lời hữu ích anh ta không nghe vào, vậy thì kiếm những lời không xuôi tai nói cho anh ta nghe. Mấy ngày nay vì chút chuyện này mà khiến giấc ngủ của cô cũng bị ảnh hưởng, chỉ cần liếc nhìn quầng thâm dưới mắt cô là có thể nhận ra.


Quý Vân Phong đã sớm có chuẩn bị với những lời nói lạnh nhạt của cô, căn bản là không hề động đậy, vẫn dáng vẻ cười tít mắt như cũ, trình độ da mặt dày đã luyện đến mức vô cùng thành thạo: “Không thì thứ bảy cũng được, một ngày là được, Thang Viên, đi đi, anh đảm bảo chúng ta sẽ chơi đùa vui vẻ.”

“Quý Vân Phong, anh muốn tôi nói bao nhiêu lần nữa thì mới rõ ràng, chúng ta căn bản không thể nào!” Huyệt thái dương Thang Viên đau nhức, tại sao người này luôn có bộ dáng bỏ ngoài tai? Rốt cuộc dây dưa như vậy để làm gì chứ? Nếu là kiếp trước…con ngươi Thang Viên dâng lên một tầng sương mù, nếu anh ta không vứt bỏ cô, bây giờ bọn họ sẽ như thế nào đây? Có lẽ Bảo Bảo của bọn họ đã lớn khôn rồi! Nhưng sự thực đâu phải vậy, đã qua thì chính là đã qua, huống chi cái đó đã là kiếp trước rồi.

“Không thử làm sao biết được? Thang Viên, vì sao em lại bài xích anh như vậy?” Quý Vân Phong cúi xuống nhìn cô, con ngươi nhiễm chút bi ai, chỉ là một cơ hội thôi mà, vì sao với anh nó lại xa xỉ như vậy.

Khoé môi Thang Viên nhếch lên một nụ cười châm chọc, cô dùng mũi chân nhẹ nhàng vẽ vòng tròn lên mặt đất, trong miệng lẩm bẩm nói: “Thử một lần? Chúng ta đâu chỉ đơn giản thử một lần như thế?” Giọng nói của cô quá nhỏ, tưởng chừng như chỉ đang độc thoại, dù là Quý Vân Phong ở ngay bên cạnh cũng không nghe rõ ràng: “Thang Viên, em đang nói gì vậy?”

“Không có gì.” Thang Viên lắc đầu, đôi con ngươi trong suốt khiến anh không nhìn thấy một tia tang thương giấu kín trong đó, giống như một người già cả đã từng trải qua sóng to gió lớn, căn bản không thể khiến người ta liên tưởng đến dáng vẻ trầm tĩnh an bình thường ngày của cô: “Quý Vân Phong, không cần lãng phí thời gian, lời tôi đã nói chắc chắn sẽ không thu hồi, chúng ta không có khả năng, anh đi tìm người khác đi!”

Quý Vân Phong chống lại con ngươi của cô, sự kiên định trong ánh mắt cô khiến anh kinh hãi: “Em nói thật?”


Thang Viên gật đầu, đó là đoạn tuyệt quan hệ giữa hai kiếp sống, kiếp này, cô sẽ không cho phép bản thân mình sa vào vòng xoáy tình yêu! Quý Vân Phong từ từ cúi đầu xuống thấp, Thang Viên thở phào nhẹ nhõm, thế này, chắc anh ta sẽ buông tha chứ? Không ngờ, Quý Vân Phong sau vài giây yên lặng đột nhiên trở nên hăng hái, nắm chặt bờ vai cô: “Anh sẽ không buông tay, Thang Viên.” Thang Viên ngạc nhiên mở to hai mắt, ngay cả động tác của anh cũng không nhận ra: “Anh thích em, chỉ cần một ngày em chưa có bạn trai thì anh sẽ buông tay.”

Trái tim Thang Viên run lên, người này vẫn cố chấp như cũ, chỉ cần là nhận định một việc nào đó thì sẽ không có người nào có khả năng thay đổi, kiếp trước, cô thích tính cách này của anh, cô nguyện ý bao dung tất cả thuộc về anh. Nhưng kiếp này, tính cách đó của anh chỉ mang phiền phức tới cho cô mà thôi. Thang Viên nhẹ nhàng thở ra một hơi, thành khẩn nói: “Quý Vân Phong, tôi nói lần cuối cùng, chúng ta không thể nào, cho dù anh không buông tay, cho dù đến thật lâu về sau thì chúng ta vẫn không có khả năng.” Bởi vì từ thật lâu trước kia chúng ta đã kết thúc…

Không phải anh không đau lòng, nhưng mặt ngoài anh vẫn vờ bình tĩnh như cũ, thậm chí còn mang theo chút tươi cười. Anh thích cô gái trước mặt này, cực kỳ thích, thích đến mức tự mình dùng hai tay dâng tự tôn của bản thân tới trước mặt cô mặc cô tự ý giẫm đạp…Mỗi một lần, mỗi một câu nói của cô, đều như một lưỡi dao sắc bén nhất thế giới này, hung hăng đâm thật mạnh vào nơi mềm mại nhất trong lòng anh, làm cho trái tim anh bị đâm trăm ngàn vết thương. Nhiều lần như vậy, mỗi lần đều như vậy, sao chưa từng nghĩ tới việc buông tay? Phụ nữ tốt trên thế giới này còn nhiều mà, đâu phải chỉ có riêng mình cô. Nhưng con người có lẽ đều là loại động vật không tự trọng như thế, khi bạn đã nhận định một người, những người khác cho dù tốt đẹp hơn nữa cũng đều không thể đi vào trong mắt bạn được rồi.

Toàn bộ thế giới đều là cô, cho dù khi nhớ tới cô đều là những lời châm chọc thật sâu. “Có lẽ em sẽ nghĩ rằng anh thích bị coi thường, nhưng thật ra anh không hề thích bị coi thường…” Anh một tay che mặt, bi thương giá lạnh, giọng nói từ trong bàn tay chậm rãi nhả ra, từng từ từng từ đều như gõ thật mạnh vào trái tim Thang Viên, từ từ tăng thêm: “Nhưng anh thích em, anh biết em chẳng thèm ngó ngàng tới, nhưng thích chính là thích…” Anh gạt vài sợi tóc rơi trước mắt ra, con ngươi đen láy tràn đầy đau xót khiến Thang Viên thất thần: “ Thang Viên, anh thật sự rất thích em…”

Dường như nhớ về khoảng thời gian thật lâu trước đây, trong căn phòng thuê lạnh giá của hai người khiến người ta đông lạnh đến phát sốt kia, ánh mắt anh cũng như vậy. Cô lập tức trở nên hoảng hốt, trí nhớ của kiếp trước cùng kiếp này đan xen trộn lẫn vào nhau. Bàn tay không tự chủ được xoa gương mặt anh: “Không cần như vậy…”

Quý Vân Phong kinh hỉ bắt lấy tay cô: “Thang Viên!” Tay anh hơi run rẩy, lâu như vậy, cô rốt cuộc nguyện ý đáp lại anh sao? “Thang Viên…” Tình cảm mãnh liệt lập tức mạnh mẽ tràn ngập vào tâm trí anh, dòng máu sôi trào hừng hực, Quý Vân Phong nắm chặt bàn tay Thang Viên, dáng vẻ kia dường như muốn cả đời không buông tay.


Trên tay truyền đến cảm giác đau đớn, Thang Viên nhận rõ bản thân mình đang làm chuyện gì, sắc mặt trở nên tái mét, cô dùng lực rút tay về, lùi lại một bước, xoay người chạy đi.

Gió lạnh đầu đông quất vào mặt Thang Viên, khiến đại não cô thanh tỉnh phần nào, nhưng chính bởi vì thanh tỉnh, Thang Viên càng bối rối không biết làm sao, hành động vừa rồi của cô rõ ràng là làm tăng thêm hy vọng cho anh ta, nhưng cô không muốn, cô muốn thẳng thừng từ chối mọi thứ liên quan đến anh. Vì sao lại không có tiền đồ như vậy? Thang Viên hung hăng cấu véo bản thân, mới miễn cưỡng áp chế được cảm xúc trong cơ thể mình lúc này, nếu thật sự không được, vậy thì chỉ còn một biện pháp thôi…

Thang Viên thật sự không ngờ, Quý Vân Phong sẽ ở dưới lầu nhà cô, sau khi cô nhận được điện thoại của anh, lập tức kéo tấm rèm cửa ra, người đàn ông mặc áo khoác mỏng nhạt đứng đó, bóng dáng gầy gò cao lớn, ánh sáng sớm mai trực tiếp chiếu lên mái tóc anh, anh ngửa đầu, nụ cười cực kỳ hoàn hảo. Hô hấp của Thang Viên cứng lại, trực tiếp cúp điện thoại.

Giả chết nằm úp mặt trong ổ chăn, Thang Viên dùng lực giữ chặt mái tóc mình, ở trên giường lăn qua lăn lại suy nghĩ không biết nên làm gì cho tốt. Cô rất muốn mặc kệ để anh ta hong khô đi, nhưng lại bi ai phát hiện bản thân mình căn bản không đủ ngoan độc để hạ quyết tâm, trời bên ngoài bắt đầu lạnh đến hô hấp cũng nhìn thấy khói trắng toả ra, cô sao có thể để anh ta đứng bên ngoài như vậy? Bất quá, cô không bước xuống, anh ta tự nhiên sẽ đồng ý đi lên, Thang Viên trong lòng tự an ủi bản thân.

Chậm rãi rửa mặt súc miệng, lại làm xong bữa sáng, lúc này Thang Viên mới một lần nữa trở lại cửa sổ trong phòng ngủ, hít một hơi sâu rồi chậm rãi mở mắt. Cho dù không muốn thừa nhận, nhưng thật giống như trong dự đoán, anh ta vẫn còn đứng ở đó, thân hình thẳng tắp, giống như mũi đao sắc bén hung hăng xuyên qua người cô. Thang Viên nhắm chặt mắt, cầm lấy điện thoại: “Đi lên đi.” Tin nhắn vừa vặn ba chữ khiến Quý Vân Phong cảm thấy bầu trời ngày hôm nay màu xanh thật đặc biệt.

Thang Viên đứng ở bên giường, cầm chặt di động trong tay, trong lòng đưa ra quyết định.


Quý Vân Phong chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày anh có thể bước vào căn nhà của cô, tất cả giống như một giấc mơ, tốt đẹp đến mức anh muốn vĩnh viễn không cần tỉnh lại.

Giống như trong một đêm liền thay đổi toàn bộ Thang Viên không còn nói những lời lạnh nhạt, mặc dù không bày ra khuôn mặt tươi cười gì, nhưng thái độ đã tốt hơn trước rất nhiều. Quý Vân Phong vừa mừng lại vừa lo, chân tay cứng ngắc không biết nên để vào đâu. Nhưng Thang Viên vẫn một dáng vẻ vân đạm phong khinh, gọi anh tới cùng ăn bữa sáng, mãi đến khi đối mặt với cô trên bàn cơm, trái tim bay bổng của Quý Vân Phong mới rốt cục quay trở lại vị trí, thì ra đây không phải là mơ, thì ra tất cả đều là sự thật! Như vậy, không phải là nói cô bắt đầu tiếp nhận anh rồi sao?

Hai người an tĩnh ăn xong điểm tâm, thời điểm Quý Vân Phong đề nghị muốn đi xem phim, Thang Viên vậy mà lại gật gật đầu. thuận lợi chưa từng có khiến Quý Vân Phong vô cùng cao hứng, thế nên căn bản anh ta không có nhìn ra sự yên lặng cùng quyết tuyệt trong đôi mắt Thang Viên. Hôm nay, Quý Vân Phong phát hiện hôm nay là ngày vui vẻ nhất trong cuộc đời mình, người anh thích rốt cuộc đáp lại anh, còn có gì có thể kích động hơn thế cơ chứ? Anh gần như là bay trở về nhà, ngay cả khi đi ngủ khoé môi cũng nhếch lên vui vẻ.

Sáng thứ hai, Thang Viên đem một tờ giấy giao cho trưởng phòng. Trưởng phòng cúi đầu xem sau đó ngẩng đầu khó tin nói: “Thang Viên, em thật sự muốn làm như thế sao?”

Thang Viên không chút do dự gật đầu: “Trưởng phòng, đây là kết quả sau khi em đã suy nghĩ kĩ càng.”

“Em đã quyết định thì chị cũng không nhiều lời nữa, chị sẽ đưa tờ đơn này của em chuyển sang phòng nhân sự.” Trưởng phòng thở dài, vẫy vẫy tay, ý bảo Thang Viên rời đi. Vốn, cô nghĩ rằng Thang Viên rất có tiền đồ, còn muốn bồi dưỡng cô thật tốt, không nghĩ tới…ai!

Thang Viên trở về vị trí của mình, dọc đường đi vẫn là ánh mắt ái muội của các đồng nghiệp cùng ánh mắt tràn ngập địch ý của Triệu Tuệ nhìn mình, cô nở ra một nụ cười thật tươi. Ở đây cô ngây ngốc đủ rồi.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.