Sủng Thê - Yến Rei

Chương 20


Bạn đang đọc Sủng Thê – Yến Rei – Chương 20

An Trường Kha bực mình, cảm thấy nữ nhân này càng giống hồ lô cưa miệng, đánh một gậy mới nhảy một câu, nếu không hỏi nàng ấy, có thể ngay cả một đoạn đường không hề hé răng. Nếu người này chịu nói nhiều chút, đời trước hai người cũng không đến hoàn cảnh.

Tại sao trên đời lại có người như vậy chứ? Rõ ràng làm nhiều chuyện, nhưng không nói cái gì cả.

Âm thầm thở dài một hơi, An Trường Kha trộm nhìn lại người không hé răng kia, thầm nghĩ cứ vậy không được. Nàng rũ mắt suy tư một lát, rất nhanh có chủ ý. Làm ra biểu tình ủy khuất, đáng thương nhìn Tiêu Chỉ Quân: “Công Chúa không cần qua loa có lệ, nếu cảm thấy ta không làm tốt, nói thẳng là được.”

“Không hề qua loa có lệ……” Tiêu Chỉ Quân không ngờ chỉ vì một câu nói, khiến cho người bên cạnh ủy khuất. Công chúa phi của nàng nghiêng mặt, núp nửa bên trong bóng tối, lộ ra nửa bên, chán nản rũ mắt xuống, giống một con bướm uể oải ỉu xìu.

“Nàng làm rất tốt, Thái Hậu và Hoàng Hậu đều tin.”

“Vậy còn người?” An Trường Kha bỗng quay đầu nhìn nàng ấy, trong đôi mắt đen láy lập loè gì đó, hỏi: “Người tin không?”

Tiêu Chỉ Quân nhìn đôi mắt của nàng, trong lòng liền mềm nhũn, giơ tay vén lọn tóc mai ra sau tai cho nàng: “Ta tin.”

Mặc kệ có phải uốn mình theo người hay không, chỉ cần nàng ấy nói,  nàng sẽ tin.

Đôi mắt của An Trường Kha càng sáng, cọ cọ lòng bàn tay của Tiêu Chỉ Quân, vui vẻ nói: “Lời điện hạ nói…… Ta cũng cho là thật.”

“Người nói…… Không nạp phu, cũng không cùng nam nhân khác sinh con.”

“Ừm,”

Tiêu Chỉ Quân không phải người tùy tiện hứa hẹn, lời nàng nói, thì nhất định sẽ làm được.

An Trường Kha cảm thấy xưa nay chưa từng vui sướng như này, trái tim kịch liệt nhảy lên trong lồng ngực, máu toàn thân đều đang sôi trào, như cổ động nàng đi làm cái gì đó. Nàng cực lực cắn môi, mới khắc chế được vui sướng mãnh liệt, nhưng dù vậy, đôi mắt của nàng vẫn cực sáng, là ngôi sao đẹp nhất Tiêu Chỉ Quân từng thấy.

“Đời này, chỉ có hai người chúng ta.” An Trường Kha kìm lòng không đặng mà giương cánh tay ôm lấy nàng ấy, cọ gương mặt vào cổ, bởi vì quá kích động, hốc mắt bị nước mắt thấm ướt. Nàng ngại mất mặt, giấu mặt vào cổ Tiêu Chỉ Quân, nghiêm túc hứa hẹn bên tai nàng ấy: “Ta sẽ luôn luôn bên người.”

Nàng sẽ không nhìn nàng ấy một mình đi lên vị trí chí tôn lạnh lẽo nữa. Lần này, An Trường Kha nàng sẽ ở bên nàng ấy.


Sử sách lưu danh thiên thu vạn đại cũng được, tiếng xấu một đời mà chết cũng được, chỉ cần Tiêu Chỉ Quân không buông tay, nàng dù chết cũng sẽ bám riết người này.

Tiêu Chỉ Quân chớp mắt hoảng hốt, trong đầu bỗng hiện lên một thanh âm non nớt. Thanh âm kia nói: Sau này ta sẽ bên người nha.

Trầm thấp cười ra tiếng, Tiêu Chỉ Quân giống rất nhiều năm trước, nhẹ nhàng đồng ý:

“Được.”

Lúc đồng ý, trong đầu xẹt qua những tin tức được nhãn tuyến* ở An gia truyền lại. (*nhãn tuyến: người bí mật quan sát tình hình, khi cần thì có thể làm người dẫn đường)

“Tam tiểu thư và biểu thiếu gia Lý gia cực kỳ thân thiết……”

“Biểu thiếu gia tặng thơ cho Tam tiểu thư……”

“Biểu thiếu gia tặng hoa cho Tam tiểu thư……”

“Biểu thiếu gia phải về quê đính hôn, trước khi đi tặng Tam tiểu thư một khối ngọc bội, Tam tiểu thư nhận lấy, thoạt nhìn hình như tâm tình không tốt lắm……”

Ánh mắt xẹt qua thắt lưng An Trường Kha, nơi đó đang treo một khối ngọc bội Song Ngư nàng không bao giờ bỏ khỏi người. Ánh mắt Tiêu Chỉ Quân trầm xuống, không khỏi ôm người càng chặt. Mặc kệ trong lòng nàng cất giấu ai, tới bây giờ, An Trường Kha chỉ có thể là của Tiêu Chỉ Quân nàng.

Thứ Tiêu Chỉ Quân nàng cầu không nhiều lắm, duy chỉ chút ôn nhu hư vô mờ mịt như vậy, khiến nàng vô pháp dứt bỏ. Từ niên thiếu đến trưởng thành, nàng đều như phác hỏa phi nga*, ánh mắt không tự chủ mà bị hấp dẫn.

(*Phác hỏa phi nga: ý nói bươm bướm (nga) nhào tới lửa, ví với tự diệt vong)

Hiện tại, người đã bị nàng ôm vào lòng. Chính miệng An Trường Kha nói với nàng, sẽ bên nàng cả đời.

Cho dù biết là lời xu nịnh, biết An Trường Kha sẽ nhanh vứt ra sau đầu, nhưng nàng cũng sẽ không buông ra.

***


Trở lại vương phủ, sắc trời đã đen.

An Trường Kha rút tay ra khỏi bàn tay ấm áp của Tiêu Chỉ Quân, không tình nguyện mà khoác áo lông cáo ấm áp. Nhưng nàng xem nhẹ ban đêm rét lạnh, lúc xuống xe không chịu được run cầm cập. Trái lại Tiêu Chỉ Quân chỉ mặc lễ phục Công Chúa, trong gió lạnh như người không việc gì.

Ghen tị mà nhìn nàng ấy một cái, An Trường Kha nổi ý xấu đặt bàn tay lạnh lẽo lên cổ người này. Quả nhiên Tiêu Chỉ Quân cứng đờ, sau đó có chút bất đắc dĩ mà lấy tay nàng xuống sưởi ấm: “Đừng nháo, bên ngoài lạnh.”

An Trường Kha méo miệng, được nàng ấy dẫn vào trong..

Một hàng hạ nhân thấy thế vội vàng cúi đầu, trong lòng âm thầm líu lưỡi, dám trêu đùa Công Chúa như thế, Công Chúa phi là người đầu tiên.

An Trường Kha cũng mặc kệ, ở trên xe ngựa nàng đã tự giác nói rõ với Tiêu Chỉ Quân, nếu đã ước định muốn bên nhau cả đời, tất nhiên nàng sẽ không xem mình là người ngoài, hơn nữa những ngày qua Tiêu Chỉ Quân quá dung túng, nói chuyện hành sự cũng càng thêm không kiêng nể gì.

Hơn nữa bây giờ xem ra, Tiêu Chỉ Quân chỉ là cọc gỗ ít nói thôi, không có gì dọa người.

Hai người về phòng, vì không dùng bữa tối trong cung, liền bảo hạ nhân chuẩn bị mấy món ăn đặt trong phòng. Sau khi dùng cơm tối, An Trường Kha ghét bỏ hôm nay vừa khóc vừa quỳ hại một thân mồ hôi, thay xiêm y tiện lợi, đi đến phòng tắm.

Đến phòng tắm, cởi xiêm y xuống nước, mới phát hiện hai bên đầu gối với trên đùi đều có ứ xanh lớn. Đầu gối vì quỳ, trên đùi là vì nàng sợ không khóc được, tự mình véo. Trước đó không phát hiện còn không thấy đau, giờ thấy, đau đớn lập tức xông ra. Động một chút là đau.

An Trường Kha hít một ngụm khí lạnh, động tác nhẹ nhàng chậm rãi mà ngồi vào bồn tắm, tính tắm rửa sạch sẽ trước sau đó đi bôi thuốc.

Tắm non nửa canh giờ, đợi khi nàng muốn đứng dậy, mới cảm thấy đầu gối đau đến không còn sức lực. Nàng chống thành bồn tắm muốn đứng, nhưng không cẩn thận đụng vào vết thương xanh tím, đau đến lập tức ngồi trở lại.

Đạp nước mấy cái, An Trường Kha đau đến sắp tràn nước mắt. Nàng đỏ mặt bức rức ngồi chốc lát, rốt cuộc vẫn gọi Tiêu Chỉ Quân.

Tiêu Chỉ Quân đang ở trong phòng ngủ, nghe thấy nàng gọi, bước chân chần chừ một chút mới đi vào.

Phòng tắm đốt đàn hương, lúc này hơi nước lượn lờ, An Trường Kha ngồi trong bồn tắm lớn, tóc ướt nhẹp rối tung sau người, lộ ra đoạn cổ nhỏ cao tuyệt đẹp, bởi vì hơi nóng hun đốt, còn phiếm màu hồng nhợt nhạt.


Mất tự nhiên mà chuyển ánh mắt, Tiêu Chỉ Quân đến gần, thanh âm hơi căng chặt: “Sao vậy?”

“Ta đau chân, không đứng dậy được.” An Trường Kha cũng ngượng ngùng, lông mị bị hơi nước thấm ướt rũ xuống nhỏ giọng nói: “Người bế ta ra ngoài đi……”

Tiêu Chỉ Quân cảm thấy căn huyền tên “Lý trí” trong đầu nháy mắt liền căng cứng, ánh mắt theo bản năng dừng trên mặt nước, ngừng một chút lại chuyển đi, mới căng thẳng nói: “Nàng đợi lát.”

Nói xong đi lấy khăn vải sạch sẽ đến, hơi lau khô mái tóc cho An Trường Kha. Sau đó dời mắt, cẩn thận bế người ra, dùng khăn vải to bọc nàng lại, ôm về phòng.

Nhét người vào trong chăn, Tiêu Chỉ Quân chạy trối chết.

Xiêm y đơn bạc đứng trong gió lạnh lúc lâu, mới phân phó An Thi mang lò sưởi nhỏ đến. Khi đi vào An Trường Kha còn rúc trong chăn, duỗi đầu nhìn, nói: “Công Chúa đi làm gì?”

“Gọi người mang lò sưởi tới.” yết hầu của Tiêu Chỉ Quân lên xuống, lại đổi một chiếc khăn vải lớn lau tóc cho nàng.

Đang nói, An Thi đã mang lò sưởi đến. Lò sưởi đốt than chỉ bạc, không có khói bụi. Tiêu Chỉ Quân đặt lò sưởi ở mép giường, để An Trường Kha hong tóc, một bên lại xốc chăn lên: “Bị thương chỗ nào?”

An Trường Kha lui người ra, méo miệng chỉ cho nàng ấy xem: “Đầu gối, đùi, đều xanh.”

Lúc này chỗ ứ xanh còn dọa người hơn vừa nãy, đã tím, còn hơi sưng to. Tiêu Chỉ Quân nhẹ nhàng chạm vào, nàng liền kêu đau.

Tiêu Chỉ Quân nhăn chặt mày, chút tâm tư kiều diễm kia cũng tan, chỉ còn thương tiếc cùng áy náy. Nàng nhẹ nhàng xoa xoa, thấp giọng nói: “Ứ xanh phải xoa ngay, ta đi lấy rượu thuốc.”

An Trường Kha ngẫm nghĩ cũng thấy đau, trước kia nàng chịu không ít loại đau đớn da thịt này. Nàng trời sinh da thịt non mịn, thường bị huynh đệ tỷ muội ức hiếp, trên người thường có vết xanh tím, khi đó nàng sợ mẫu thân đau lòng, nên không dám nói. Chỉ tự chịu đựng.

Vết thương nghiêm trọng hơn thế này không phải không có, khi đó nàng cũng cắn răng nhẫn nhịn, tới bây giờ, trái lại không chịu đựng được.

Khi Tiêu Chỉ Quân cầm một lọ rượu thuốc về, nàng như trêu đùa rút chân, cả người cuộn vào trong chăn, buồn bực khó chịu nói: “Không xoa, qua mấy ngày là khỏi.”

“Không xoa ngày mai sẽ càng nghiêm trọng.” Tiêu Chỉ Quân không đồng ý nhíu mày, lại đau lòng, nói nặng cũng không dám nói, đành dỗ nàng: “Ta xoa nhẹ một chút, không đau.”

An Trường Kha nửa tin nửa ngờ, nhưng lại sợ ngày mai càng đau, đành phải duỗi chân tới, vô cùng đáng thương nói: “Vậy người nhẹ một chút, ta sợ đau.”

Tiêu Chỉ Qua “Ừ” một tiếng. Đổ rượu thuốc vào lòng bàn tay, xoa lên đầu gối nàng.


Tiêu Chỉ Quân chỉ dùng ít lực, An Trường Kha lại đau đến kêu ra tiếng, nức nở lên án: “Người gạt người……”

Thân thể Tiêu Chỉ Quân căng thẳng, tâm tư cứng rắn mới không thả nhẹ lực đạo. Lại thấy hốc mắt nàng đỏ bừng, bộ dáng cắn môi nhẫn nại, không quá thuần thục mà thổi thổi vết thương của nàng, miệng cứng ngắc dỗ: “Phu quân thổi thổi, hết đau hết đau……”

An Trường Kha đau đớn rơi nước mắt bị nàng ấy chọc “Phụt” cười ra tiếng, một chân duỗi ra đạp đạp bả vai nàng ấy, lẩm bẩm nói: “Ta không phải đứa trẻ ba tuổi, trước kia mẹ ta mới dỗ ta như vậy.”

“Thật sao?” Tiêu Chỉ Quân ngây ngốc, trầm thấp lầm bầm một câu: “Hóa ra là do mẹ cũng dỗ như vậy……”

“Cái gì?” An Trường Kha không nghe rõ nàng ấy nói.

“Không có gì.” Tiêu Chỉ Quân lắc đầu, đôi mày nhíu chặt hơi thả lỏng, vẫn nhẹ nhàng thổi: “Nhịn một chút.”

Lực chú ý bị phân tán, đau đớn cũng không còn rõ ràng, An Trường Kha rũ mắt nhìn Tiêu Chỉ Quân nhẹ nhàng mà thong thả xoa vết ứ xanh cho nàng.

Nữ nhân nửa quỳ ở mép giường, biểu tình rất nghiêm túc, rủ lông mi che khuất đôi mắt sắc bén, dưới ánh nến mờ nhạt làm nàng ấy  hiện ra vài phần ôn nhu.

An Trường Kha càng nhìn càng cảm thấy hài lòng cùng vui mừng, một người tốt như vậy, về sau là của nàng rồi.

Trước kia sao mình lại cảm thấy nàng ấy đáng sợ chứ?

Thật là mắt bị mù.

Rõ ràng người này, ôn nhu như vậy.

Tác giả có lời muốn nói:

# Công Chúa cùng Công Chúa phi ở trong phòng làm gì #

An Thi: Ta có phải đi chuẩn bị thùng nước ấm hay không?

Nhạ Nhạ:?

Túng Túng ( lạnh nhạt): Nhiều chuyện.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.