Sủng Thê Như Mệnh

Chương 4


Đọc truyện Sủng Thê Như Mệnh – Chương 4

Nhận được tin tức từ Tĩnh Nam quận vương phủ truyền tới, Thọ An quận chúa đã qua đời.

“Tướng quân, phía trước có mai phục, thuộc hạ đi sẽ đánh lạc hướng bọn họ, ngài mau chạy đi! Nếu tướng quân áy náy với thuộc hạ, sau này tướng quân hãy báo thù thay cho thuộc hạ!”

Chủ nhân, người hãy nén bi thương, ngay đêm tân hôn Thọ An quận chúa vì bị bệnh mà mất, phủ Tĩnh Nam quận vương lấy nghi thức của chính thê thế tử làm tang sự cho nàng.

“Tướng quân, hoàng ân không ân chuẩn, chỉ mong kiếp sau sẽ được cùng tướng quân uống chén rượu này! Bảo trọng!”

Thụy Vương thế tử, hoàng thượng có chỉ, lệnh cho ngài mau hồi kinh!

“Tướng quân, mau chạy đi!”

“Tại sao nàng không chờ ta trở lại? Tại sao nàng phải gả cho hắn, rốt cuộc ta có chỗ nào không tốt? Tại sao nàng đến chết cũng không chịu nhìn ta một lần.”

“A Uyển”


“A Uyển “

Một âm thanh nỉ non mơ hồ vang lên trong căn phòng vắng lặng, kinh động nha hoàn bà tử đang trông chừng bên trong phòng.

Vú nuôi của Thụy Vương thế tử —— An ma ma ngạc nhiên đứng lên, đi tới mép giường cẩn thận nhìn một chút, thấy tiểu chủ nhân ngủ trên giường vô cùng không yên ổn, trong miệng lầm bầm nói cái gì đó, mí mắt khẽ run run, như có dấu hiệu tỉnh lại, nhất thời mừng đến chảy nước mắt những nha hoàn khác thấy vậy, cũng nhìn chằm chằm không chớp mắt, mong đợi tiểu chủ nhân đã hôn mê một ngày một đêm nhanh tỉnh lại.

An ma ma chỉ chờ một lúc, đã thấy đứa trẻ trên giường rốt cuộc cũng mở mắt, chẳng qua là ánh mắt có chút đờ đẫn, thời điểm mở mắt, dường như không biết bản thân đang ở chỗ nào, chỉ yên lặng nhìn lên nóc giường, không có phản ứng lớn nào.

“Thế tử, ngài cảm thấy thế nào? Cơ thể có chỗ nào khó chịu không?” An ma ma cầm khăn lau mồ hôi trên mặt cho hắn.

Nhưng mà đứa bé trai đang nằm trên giường không hề có bất cứ phản ứng gì, cứ như vậy nhìn chằm chằm phía trước ánh mắt không hề di chuyển, mặc cho mọi người gọi cũng không có bất kỳ phản ứng gì, ánh mắt mông lung đờ đẫn, An ma ma cùng nha hoàn hầu hạ dường như bị dọa sợ, cho là lần này sốt cao này đã làm ảnh hưởng đến đầu óc của hắn, nha hoàn bị dọa sợ đến chân mềm nhũn ngã xuống đất, nghĩ đết hậu quả nếu thế tử bị sốt đến ảnh hưởng đến đầu óc thì kết cục của bản thân nhất định sẽ rất bi thảm, lúc này đều khẽ nức nở.

“Khóc khóc cái gì, im miệng!” An ma ma quát lên, bà kềm chế lo âu trong lòng, không muốn tin sự thật này, “Còn không mau đi gọi đại phu đến khám cho thế tử?”

Nha hoàn liền hấp tấp chạy ra ngoài


“Thế tử, thế tử, ngài có nghe được tiếng ma ma gọi ngài không?” An ma ma gọi vài tiếng, thấy đứa bé trai trên giường vẫn không có phản ứng, trong lòng càng bi thương, đưa tay lại sờ trán của hắn, đã bớt nóng, sắc mặt mặc dù có chút tái nhợt, nhưng cũng đã thoát khỏi nguy hiểm, vì sao lại xảy ra chuyện này?

Lúc ma ma đang hết sức đau buồn, đột nhiên nghe được đứa trẻ trên giường dùng một giọng nói yếu ớt kêu lên: “Lộ Bình!”

An ma ma sửng sốt một chút, “Lộ Bình” là ai ?

Đang lúc suy nghĩ, nha hoàn đã đưa đại phu đến không chỉ có mình đại phu tới, Thụy Vương cùng Vương phi cũng tới, Thụy Vương phi vừa mới nghỉ ngơi không bao lâu, chẳng qua là bà ngủ không được sâu, vừa nghe được động tĩnh bên này lập tức tỉnh lại, vội vã rửa mặt qua loa một chút liền tới, mà lúc trước Thụy Vương đã được nghỉ ngơi được nửa ngày, tinh thần đã hoàn toàn hồi phục.

Phu thê Thụy Vương đi vào cùng lúc, hai người còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì, lại không ngờ đứa con lúc trước còn đang mê man lúc này đã tỉnh lại.

Thụy Vương có dáng người cao lớn anh tuấn uy vũ bước nhanh đến trước, trên mặt rõ ràng có thể thấy được nét vui sướng, “Tình hình Huyên Nhi thế nào rồi?”

Thụy Vương phi cũng bước theo vào, thấy đứa con riêng đã mở mắt, trong mắt cũng lướt qua mấy phần cao hứng, không có ai ở đây mong đợi đứa nhỏ này nhanh chóng thoát khỏi nguy hiểm như bà, chỉ có bảo vệ được nó bà mới giữ lại được địa vị của bản thân, nếu không chỉ sợ Thái hậu nhất định sẽ giáng tội.


Đối mặt với sự quan tâm của mọi người, đứa bé kia cũng không nói gì, cặp mắt không có tiêu cự kia rốt cục cũng có chút ánh sáng, chẳng qua là dùng một thái độ kỳ lạ nhìn một đám người vây quanh trước giường, ánh mắt nhìn từ khuôn mặt lộ rõ sự mừng rỡ của Thụy Vương lướt qua khuôn mặt đoan trang xinh đẹp tuyệt trần của Thụy Vương phi, sau đó là An ma ma rồi một đám nha hoàn đang đứng, cuối cùng cúi đầu nhìn cánh tay, cơ thể của mình lúc này đang mang một dáng vẻ của một đứa trẻ, vẻ mặt càng trở lên cổ quái.

Thụy Vương cau mày, cảm thấy đứa con trai này sau khi tỉnh lại lại không bởi vì bị bệnh không thoải mái mà cáu giận đền người ngã ngựa đổ tài mới vừa lòng, ngược lại chỉ nhìn chằm chằm cánh tay của mình, như thế nào cũng cảm thấy kỳ quái, chẳng lẽ do sốt một ngày một đêm đã làm ảnh hưởng đến đầu óc? Nghĩ như vậy, cũng hơi nóng nảy, vội nói: “Đại phu, mau tới khám cho thế tử một chút.”

Đại phu bị không có trâu bắt chó đi cày chỉ đành phải tiến lại gần,thật cẩn thận bắt mạch cho đứa trẻ đang nằm trên giường không có bất kỳ phản ứng nào, lại kiểm tra hết những mặt khác, liền kết luận là do thân thể của Thụy Vương thế tử còn hơi suy yếu nhưng đã thoát khỏi lúc nguy hiểm đến tính mạng , nhưng Thụy Vương nhìn lại có chút không hài lòng với câu trả lời, làm cho trong lòng hắn có chút run sợ.

“Tình huống của Thế tử tại sao lại như thế này? Trông giống như người mất hồn vậy, ngươi hãy kiểm tra cẩn thận một lần nữa đi lúc trước nó bị sốt cao không giảm lâu như vậy, không biết có ảnh hưởng gì đến đầu óc không.”

“Vương gia!” Thụy Vương phi kêu lên, nào có nói người nào nói con trai của mình như vậy.

Trong phòng các đại phu nghe vậy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, trong lòng cầu nguyện Thụy Vương thế tử ngàn vạn lần đừng vì sốt mà trở lên ngu ngốc, nếu không Thụy Vương trách tội xuống, bọn họ cũng chỉ có một con đường chết.

Thật may là, không đợi đại phu kiểm tra lại, hài tử trên giường đã mở cặp mắt kia vừa đen vừa sáng, ánh mắt trừng lên rất có uy nghiêm, thậm chí ở trong nháy mắt làm cho người ta cảm giác thấy ánh mắt kia không hề giống ánh mắt của một đứa bé nên có, ánh mắt sắc bén như kiếm

“Cút, không được đụng vào ta!”

Âm thanh của đứa trẻ vì bị bệnh mà hơi khàn khàn vang lên, trong thanh âm tràn đầy tàn bạo cùng ghét bỏ nhưng loại ngữ điệu này đối với người Thụy Vương phủ mà nói, đó mới là bình thường, nếu như bây giờ hắn tao nhã lễ độ, giống như như những đứa trẻ con yếu ớt bình thường, đó mới là điều không bình thường.


Thụy Vương thấy vậy, liền khoát tay nói: “Được rồi, nếu thế tử đã không có việc gì, liền lui hết ra ngoài đi” đợi đại phu lui ra sau, Thụy Vương dùng tay vuốt đầu con trai, hừ một tiếng nói: “Lần này coi như tiểu tử con may mắn, không có ảnh hưởng đến đầu óc, xem con lần sau còn dám không nghe lời như vậy nữa không, Bổn vương sẽ mặc kệ để cho con ngã bệnh đến chết “

Đáng tiếc ông nói những lời độc ác như vậy cũng không có tác dụng, đứa trẻ trên giường chẳng qua là chỉ dùng một một ánh mắt thoải mái nhìn bọn họ, dùng một loại giọng nói hơi chần chừ nói: “Phụ vương, Lộ Bình đâu?”

“Lộ Bình?” Thụy Vương không hiểu, sau đó quay đầu nhìn về phía Vương phi, “Trong phủ chúng ta có người tên Lộ Bình này sao?”

Thụy Vương phi quản lý toàn bộ người hầu trong phủ, lúc này hỏi bà liền suy nghĩ một lúc, rất nhanh liền nói: “Vương gia, người tên Lộ Bình này không phải là hài tử lúc trước ở Trấn Nam hầu phủ sao? Huyên Nhi thích hắn, thì để cho hắn đến làm người bầu bạn với Huyên Nhi đi, đợi đến khi trở lại kinh thành, nếu Huyên Nhi vẫn muốn hắn phục vụ, sẽ cho nó ký khế ước bán thân “

Hóa ra là chuyện này, Thụy Vương cũng không để ý lắn nói: “Nếu Huyên Nhi tìm hắn, liền gọi Lộ Bình đến đây đi” Bất quá chỉ là một đứa trẻ có thể làm cho chủ nhân vui vẻ, tất nhiên Thụy Vương sẽ không để ý đến, có thể làm cho thằng nhóc này cao hứng, để cho bệnh của nó mau khỏi đó mới là điều quan trọng nhất.

Lộ Bình rất nhanh liền được người mang tới, mọi người đều suy nghĩ nên làm thế nào để cho thế tử đang bị bệnh nặng kia được vui vẻ, bọn hạ nhân liền hành động vô cùng có hiệu suất, nhất định không để cho chủ nhân chờ lâu

Lộ Bình lúc này mới được bảy tuổi được đưa tới trước mặt hắn, Vệ Huyên nhìn đứa trẻ vừa đen vừa gầy kia một lúc, sắc mặt lại có chút hoảng hốt, giống như thấy được dáng vẻ của Lộ Bình lúc hai mươi tuổi quỳ dưới chân hắn, dùng một âm thanh chất chứa đau buồn và oán hận nói: “Thế tử, Thọ An quận chúa đã qua đời.”

Trong tim lại dâng lên một cảm giác đau đớn, giống như một căn bệnh bình thường tái phát mỗi lần nhớ tới người kia, đau đến đến mức làm cho hắn phát điên.



Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.